Nhạc nềnEntangle

Sát Thủ Bóng Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng kính cường lực rạn nứt kèn kẹt dưới tác động nhiệt của tia laser định vị báo hiệu phát đạn bắn tỉa chuẩn bị găm thẳng vào đầu Minh Tú. Trong một phần trăm giây ngắn ngủi, bộ não duy lý của Nam Khánh không cho phép anh do dự. Dù bả vai trái đang tê dại, bất động trong lớp nẹp gỗ gãy nát bấy và những vòng băng keo bạc quấn chặt sát lồng ngực, anh vẫn dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chân phải. Anh xoay người, tung một cú đạp cực mạnh vào hông chiếc ghế xoay văn phòng mà Minh Tú đang ngồi.


*Rầm!*


Cú đạp bằng chân phải của Khánh đẩy văng chiếc ghế cùng thân hình gầy gò của Tú sang bên phải. Ngay lập tức, một tiếng *xoảng* đanh tai vang lên. Phát đạn bắn tỉa từ khẩu Glock-19 lắp ống giảm thanh của Sát thủ Bóng Ma xuyên thủng tấm kính cường lực dày mười hai milimet. Tấm kính nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn sắc nhọn như hạt lựu, trút xuống sàn gạch men như một cơn mưa thủy tinh.


Phát đạn sượt qua vị trí đầu của Tú chỉ vài centimet, găm thẳng vào vỏ thép của tủ rack phía sau, tạo ra một luồng tia lửa điện xanh loét cùng tiếng rít chói tai. Minh Tú ngã nhào xuống sàn, chiếc máy tính xách tay ThinkPad văng khỏi tay cậu, trượt dài trên nền gạch đầy mảnh kính vỡ.


“Nằm sát xuống sàn!” Khánh hét lên, giọng anh khản đặc và nghẹn lại vì một cơn ho khan dữ dội. Lồng ngực anh thắt chặt. Không khí trong phòng máy chủ phụ vốn đã loãng do Giao thức Áp Suất Ngược của Aegis, giờ đây lại nồng nặc mùi ozone từ bảng mạch chập điện và mùi khói khét của sợi cáp bị bắn cháy.


Thùy Trang lập tức phản xạ. Cô cúi rạp người, dùng hai tay kéo Minh Tú vào góc chết phía sau tủ rack thép dày cách nhiệt. Chiếc tủ rack khổng lồ nặng gần nửa tấn lúc này trở thành lá chắn vật lý duy nhất bảo vệ họ khỏi tầm bắn từ giếng trời tối tăm.


*Phụt! Phụt! Phụt!*


Ba phát đạn tiếp theo liên tiếp xé rách màn đêm mờ mịt của tầng mười lăm. Những đường đạn không tiếng nổ đầu nòng, chỉ có tiếng gió rít xé không khí và tiếng đầu đạn chì smashes vào các tủ thiết bị mạng. Mảnh nhựa và kim loại bắn tung tóe. Sát thủ Bóng Ma không hề vội vã. Hắn đang xả súng một cách có tính toán, ép nhóm của Khánh không thể ngẩng đầu lên.


“Hắn ở giếng trời đối diện!” Trang khàn giọng nói, hơi thở dồn dập. Cô nâng chiếc đèn pin LED dã ngoại lên, nhưng không dám bật nguồn sáng lớn. “Khói đen từ hầm bắt đầu tràn lên các trục kỹ thuật rồi. Nếu cứ kẹt ở đây, chúng ta sẽ chết ngạt trước khi bị bắn chết.”


Khánh đưa bàn tay phải rải rác những vết rách sâu bám đầy mỡ bò bẩn thỉu lên lau vệt máu tươi đang rỉ ra từ bả vai trái bị thương. Cơn đau nhức từ bao khớp vai bị rách bùng lên dữ dội, giật mạnh lên tận đại não. Anh nghiến chặt răng, cố gắng khống chế nhịp thở theo phương pháp thiền định của thợ lặn để tiết kiệm lượng dưỡng khí ít ỏi còn lại trong phổi. Kim cơ học trên chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển ở cổ tay phải của anh đã tụt xuống mức 970 hPa. Áp suất giảm nhanh đồng nghĩa với việc không khí sạch đang bị rút cạn.


“Tú, lấy lại laptop ngay. Chúng ta phải rút lui vào mê cung văn phòng,” Khánh ra lệnh, mắt anh đảo nhanh qua sơ đồ 3D của tầng 15 đang tái hiện trong đầu. “Hành lang phía đông có các vách ngăn cubicle. Đó là điểm mù của giếng trời.”


Minh Tú run rẩy, bò rạp trên sàn đầy mảnh kính găm vào đầu gối để chộp lấy chiếc ThinkPad. Cậu ôm chặt nó vào lòng như ôm một báu vật bảo mạng. Đúng lúc này, một chấm laser đỏ lại xuất hiện, rà quét trên nền gạch men sát gót chân cậu.


“Đi! Mau lên!” Trang hét lên, cô dùng chân đạp mạnh vào một chiếc ghế văn phòng khác để cản tầm nhìn của sát thủ, đồng thời dắt Tú lao ra cửa phòng máy chủ phụ.


Nhóm ba người thoát ra hành lang văn phòng tầng 15. Nhưng ngay khi họ vừa bước chân vào không gian rộng lớn của khu văn phòng cho thuê chưa hoàn thiện, một tiếng *rầm* nặng nề vang lên từ phía cuối hành lang. Cánh cửa thép ngăn cháy của lối thoát hiểm bộ đã bị Aegis khóa chặt chốt từ xa theo lệnh của Cao Đạt.


Khánh lao đến, dùng tay phải vung chiếc búa thép vonfram cứu hộ nện liên tiếp vào chốt khóa cơ học của cửa thoát hiểm.


*Keng! Keng! Keng!*


Những tia lửa cơ học bắn ra đỏ lựng trong bóng tối. Nhưng cánh cửa thép dày hai lớp chống cháy vẫn đứng im lìm, không hề dịch chuyển dù chỉ một milimet. Chốt khóa điện từ của Aegis đã được gia cố bằng dòng điện dự phòng từ UPS, khóa chết hoàn toàn cơ cấu cơ học.


“Không mở được! Cửa quá dày và bị khóa chốt từ xa!” Khánh thở dốc, bả vai trái bị chấn thương giật mạnh sau mỗi cú vung búa, đau đớn tột cùng khiến anh suýt quỵ xuống sàn.


“Khánh! Hắn đang đến!” Trang cảnh báo.


Thính giác định vị âm thanh trong không gian kín của Khánh lập tức kích hoạt. Vượt qua tiếng còi báo động rè rè của hệ thống Aegis và tiếng xì xì của quạt hút khí sưởi, anh nghe thấy tiếng bước chân nện đều đặn, cực kỳ nhẹ nhưng dứt khoát trên sàn nâng kỹ thuật từ hướng phòng máy chủ phụ. Sát thủ Bóng Ma đã rời vị trí bắn tỉa ở giếng trời. Hắn đang thâm nhập vào tầng 15 để kết thúc mục tiêu bằng cận chiến.


Trong cơn hoảng loạn, Minh Tú vô tình vấp phải một cuộn cáp mạng nằm ngổn ngang trên sàn. Cậu ngã nhào, chiếc cặp da đựng tài liệu kỹ thuật hoàn công và các bản vẽ in tay bị văng ra khỏi tay, rơi xuống một khe hở sàn nâng chưa hoàn thiện.


“Tài liệu... bản vẽ của chúng ta!” Tú hoảng hốt định bò lại nhặt.


“Bỏ đi, Tú! Giữ mạng trước!” Khánh dùng tay phải xốc nách Tú kéo đứng dậy. Chiếc cặp da đã biến mất dưới khe sàn tối tăm, đó là cái giá đắt phải trả cho sự hoảng loạn. Giờ đây họ chỉ còn chiếc laptop của Tú và bản vẽ giấy trong túi bảo hộ của Trang.


Khánh nhìn quanh. Không gian văn phòng tầng 15 rộng hàng ngàn mét vuông, được chia cắt bởi hàng trăm vách ngăn cubicle lửng cao mét rưỡi. Bằng khả năng hình dung không gian 3D siêu việt, anh nhận ra một chi tiết kỹ thuật cốt lõi: các vách ngăn này được làm bằng vật liệu composite nhựa tổng hợp rẻ tiền.


“Minh Hằng... Cô ta đã sửa đổi thiết kế nội thất của tôi,” Khánh lẩm nhẩm, một tia sáng duy lý bừng lên trong đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu oxy. “Để cắt giảm chi phí cho tập đoàn Vạn Phát, Hằng đã thay thế các vách ngăn thạch cao chống cháy bằng vật liệu composite dễ cháy này. Lượng carbon trong chất này cực cao khi bắt lửa.”


“Anh định làm gì? Đốt tòa nhà sao?” Trang kinh ngạc hỏi khi thấy Khánh lôi chiếc đèn pin LED dã ngoại của cô ra.


“Sát thủ Bóng Ma đeo kính nhìn đêm hồng ngoại. Kính hồng ngoại hoạt động dựa trên bức xạ nhiệt tuyến tính của cơ thể trong bóng tối,” Khánh giải thích nhanh, giọng anh dồn dập nhưng rành mạch. “Nếu chúng ta tạo ra một đám cháy khói đen carbon dày đặc, các hạt carbon lơ lửng sẽ hấp thụ và tán xạ toàn bộ bức xạ nhiệt. Kính hồng ngoại của hắn sẽ bị mù hoàn toàn.”


“Nhưng khói composite rất độc! Chúng ta sẽ ngạt thở!” Tú hét lên, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.


“Chúng ta có mặt nạ lọc thô bằng khăn ẩm từ siêu thị B1,” Khánh nói, tay phải nhanh chóng rút chiếc khăn giấy tẩm nước suối pha bọt CO2 lạnh ra áp chặt vào mũi và miệng. “Đeo vào ngay! Trang, chuẩn bị đèn pin.”


Trang lập tức hiểu ý. Cô quấn chiếc khăn ẩm lên mặt cho mình và Tú. Khánh quỳ xuống sát một vách ngăn composite gần nhất. Anh dùng tay phải vung búa thép vonfram cứu hộ đập mạnh vào phần vỏ nhựa của chiếc máy tính để bàn bỏ hoang trên dãy bàn làm việc, làm lộ ra khối pin ắc-quy dự phòng UPS nhỏ bên trong.


“Trang! Chiếu thẳng đèn pin LED dã ngoại vào hướng hành lang chính để cản tầm nhìn của hắn!” Khánh ra lệnh.


Trang bật đèn pin ở chế độ nhấp nháy SOS công suất lớn, luồng sáng trắng lóa quét mạnh về phía cửa phòng máy chủ phụ, nơi bóng đen của Sát thủ Bóng Ma vừa xuất hiện. Sát thủ lập tức đưa tay lên che mắt, bước chân hắn khựng lại một nhịp do luồng sáng cực mạnh làm lóa kính nhìn đêm.


Ngay trong khoảnh khắc đó, Khánh nện mạnh đầu búa thép vonfram vào cực dương và cực âm của khối pin ắc-quy dự phòng.


*BÙM!*


Một tiếng nổ nhỏ kèm theo luồng tia lửa hồ quang điện xanh rực bắn ra xối xả. Tia lửa nhiệt độ cao lập tức bén vào mép vách ngăn composite dễ cháy bám đầy bụi keo dán. Chỉ trong vòng năm giây, ngọn lửa vàng rực bùng lên, liếm dọc theo vách ngăn nhựa tổng hợp.


Một làn khói đen kịt, đặc quánh và khét lẹt như cao su cháy bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng lấp đầy khoảng trần thạch cao và tràn xuống các dãy bàn làm việc. Khói đen chứa hàng triệu hạt carbon siêu mịn lơ lửng trong không khí, biến mê cung văn phòng tầng 15 thành một lò khói tối tăm không thể nhìn thấy ngón tay.


Kính nhìn đêm hồng ngoại của Sát thủ Bóng Ma lập tức bị nhiễu loạn bởi bức xạ nhiệt từ đám cháy và màng khói carbon dày đặc. Màn hình hiển thị của hắn chỉ còn là một màu đỏ lòm, lóa mắt vì nhiệt lượng phân bổ đều khắp không gian. Hắn giật phắt chiếc kính hồng ngoại ra khỏi mặt, để lộ đôi mắt lạnh lùng trong làn khói đen.


“Rút lui! Đi hướng tây nam!” Khánh khẽ ra hiệu bằng thính giác định vị âm thanh trong không gian kín. Anh lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa sập kỹ thuật để xác định hướng di chuyển trong bóng tối mịt mù.


Cả ba người bò sát sàn nhà, bám theo vệt dạ quang mờ nhạt của KTS Ngọc Anh dưới chân tường. Làn khói composite độc hại bốc lên cuồn cuộn, nóng rát và nghẹt thở, liên tục thử thách giới hạn chịu đựng của phổi họ. Khánh cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung, mỗi hơi thở qua lớp khăn ẩm đều mang theo vị đắng ngắt của nhựa cháy.


Họ tạm thời cắt đuôi được Sát thủ Bóng Ma trong làn khói đen mịt mù. Nhưng không gian kín của tầng 15 đang nhanh chóng bị rút cạn dưỡng khí do đám cháy tiêu thụ oxy và Giao thức Áp Suất Ngược hoạt động liên tục.


Đột ngột, giữa tiếng lửa cháy lách tách và tiếng còi báo động rè rè, thính giác nhạy bén của Khánh lại bắt được một âm thanh quen thuộc rùng rợn.


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng bước chân của Sát thủ Bóng Ma vẫn tiến đều đặn, lạnh lùng từ hướng ngược lại của hành lang tối, xé toạc làn khói đen đang cuồn cuộn dâng cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!