Nhạc nềnEntangle

Gặp Lại Trợ Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sập khít cơ học của các cửa thép ngăn khói vang lên dồn dập khắp hành lang, báo hiệu bẫy áp suất ngược bắt đầu hoạt động rút dần dưỡng khí của Nam Khánh và Thùy Trang. Bóng tối của tầng 15 không giống như sự ngột ngạt ẩm ướt của các tầng hầm kỹ thuật dưới đáy tháp; nơi đây mang một mùi thạch cao mới, mùi keo dán sàn công nghiệp chưa bay hết và bụi giấy văn phòng nồng nặc. Những dãy văn phòng cho thuê chưa có nội thất hoàn chỉnh trải dài hút mắt, chỉ có các khung vách ngăn thạch cao xám ngoét dựng dở dang, tạo thành một mê cung bóng tối dưới ánh đèn đỏ chớp nháy liên tục của hệ thống Aegis.


Khánh quỳ một gối xuống sàn gạch men lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gương mặt anh nhợt nhạt, những mảng da bả vai trái bị bỏng lạnh do tuyết CO2 từ tập trước bắt đầu phồng rộp, rát buốt như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh nung nóng cào xé. Cánh tay trái của anh hoàn toàn mất lực, bị bó chặt vào ngực bởi lớp nẹp gỗ pallet gãy nát bấy và những vòng băng keo bạc chịu nhiệt quấn quanh lồng ngực. Lòng bàn tay phải của anh rách sâu, máu tươi rỉ ra hòa cùng lớp mỡ bò đen kịt bám đầy từ giếng thang máy phụ.


Anh đưa cổ tay phải lên sát mắt. Dưới ánh sáng đỏ nhạt loang loáng của đèn báo động, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển kỷ vật của người vợ quá cố Mai Phương vẫn tích tắc chạy. Kim cơ học đang chỉ mức 972 hPa. Áp suất đang sụt giảm chậm nhưng đều đặn.


“Áp suất đang giảm... hệ thống đang rút khí,” Khánh khàn giọng, giọng nói nghẽn lại bởi một cơn ho khan dữ dội. Phổi anh nóng rát. “Aegis đang đóng các van chặn gió tươi và kích hoạt quạt hút ngược công suất lớn ở cuối hành lang trục B. Chúng ta chỉ có tối đa mười lăm phút trước khi nồng độ oxy giảm xuống dưới mức mười hai phần trăm.”


Thùy Trang bò sát sàn nhà lại gần anh, chiếc đèn pin LED dã ngoại trên tay cô đã được che bớt luồng sáng bằng một mảnh vải bảo hộ lấm bẩn. Gương mặt nữ kỹ sư bảo trì bết dính mồ hôi và bụi than đen đúa, nhưng đôi mắt cô vẫn quắc lên sự quyết đoán sắc sảo. Cô đưa tay giữ chặt lấy thắt lưng bảo hộ của Khánh, giúp anh đứng vững bằng chân phải.


“Bản vẽ hoàn công bằng giấy cho thấy phòng máy chủ phụ của tầng mười lăm nằm ở góc khuất phía đông, sau vách ngăn kính cường lực của khu hành chính,” Trang nói nhanh, hơi thở cô cũng bắt đầu dồn dập do không khí loãng dần. “Minh Tú từng nói cậu ấy sẽ ẩn nấp ở đó để duy trì kết nối LAN nội bộ. Chúng ta phải tìm cậu ấy ngay trước khi phổi của cả ba bị vỡ tung do chênh lệch áp suất.”


Khánh khẽ gật đầu. Bằng khả năng hình dung không gian 3D siêu việt, anh nhắm mắt lại trong một giây. Bản đồ lập thể của tầng 15 lập tức hiện ra trong tâm trí anh với những đường nét màu xanh lam sắc sảo. Anh định vị được lối đi tắt băng qua dãy cubicle văn phòng trống để tránh các camera giám sát của Aegis.


“Đi hướng này,” Khánh nói, dùng tay phải giữ chặt bả vai trái để giảm thiểu chấn động khi di chuyển. Anh bước đi khập khiễng, dồn toàn bộ lực vào chân phải, tuyệt đối không dùng đến cánh tay trái đang bị liệt tạm thời.


Họ luồn lách qua những dãy bàn làm việc trống huếch, những sợi cáp mạng dangling lơ lửng từ trần thạch cao chưa hoàn thiện. Không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng xì xì trầm đục của hệ thống thông gió đang hút ngược không khí ra ngoài và tiếng còi báo động đỏ rè rè từ xa.


Đột ngột, một tiếng gõ bàn phím lạch cạch dồn dập vang lên từ phía sau cánh cửa kính mờ của phòng máy chủ phụ ở cuối hành lang. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính hắt ra qua khe cửa, mỏng manh như một đốm đom đóm trong đêm tối.


Khánh dùng vai phải đẩy nhẹ cánh cửa kính.


Bên trong phòng máy chủ phụ chật hẹp, giữa những tủ rack chứa thiết bị mạng đang nhấp nháy đèn xanh đỏ, một thanh niên mặc áo sơ mi xanh nhạt lấm bẩn bụi thạch cao đang ngồi co rúm người sát góc tường. Đó là Minh Tú. Hai tay cậu ta ôm chặt lấy chiếc máy tính xách tay ThinkPad, đôi mắt trợn tròn hoảng sợ khi thấy bóng người thâm nhập. Chỉ đến khi luồng sáng yếu ớt từ đèn pin của Trang quét qua gương mặt Khánh, Tú mới thở phào một tiếng, suýt nữa đánh rơi chiếc laptop.


“Thầy Khánh... Cô Trang... Mọi người còn sống!” Tú khóc nghẹn, giọng cậu run rẩy tột độ. Cậu nhìn chấn thương vai trái đẫm máu bọc trong nẹp gỗ gãy nát của Khánh với vẻ kinh hoàng. “Thầy... vai của thầy...”


“Tôi vẫn chịu được,” Khánh cắt ngang, giọng anh lạnh lùng và dứt khoát để trấn an người trợ lý trẻ đang hoảng loạn. “Tú, báo cáo tình hình an ninh ngay. Cao Đạt đang làm gì?”


Tú nuốt nước bọt, vội vàng xoay màn hình laptop về phía Khánh. Trên màn hình, những dòng mã lệnh màu đỏ đang chạy liên tục đè lên sơ đồ mạng của hệ thống Aegis.


“Cao Đạt đã tắt toàn bộ hệ thống camera giám sát công cộng của tầng mười lăm để che giấu hành vi của đội bảo an Phan Lôi với bên ngoài tháp,” Tú nói nhanh, ngón tay run rẩy gõ vào bàn phím. “Nhưng hắn đã kích hoạt cảm biến quét nhiệt hồng ngoại nội bộ của Aegis! Hệ thống AI bị hack đang quét định vị toàn bộ phân khu hành lang. Chỉ cần phát hiện bất kỳ nguồn nhiệt nào dao động ở mức ba mươi bảy độ C, Aegis sẽ tự động báo vị trí trực tiếp cho đội tuần tra của Phan Lôi đang bao vây các lối thoát.”


Trang lập tức tiến lại gần bảng điều khiển cửa từ của phòng máy chủ, cô rút chiếc thẻ Master Key Cấp 3 của mình ra quẹt mạnh vào đầu đọc để cố đóng cửa sập ngăn cháy cô lập căn phòng.


*TÍT... TÍT...*


Đầu đọc thẻ chớp đèn đỏ rực, phát ra tiếng bíp kéo dài đầy từ chối.


“Không được rồi!” Trang nghiến răng, đập mạnh lòng bàn tay phải bám đầy bụi than vào vách thép. “Hệ thống báo 'Access Denied'. Cao Đạt đã tước hoàn toàn quyền truy cập số của thẻ kỹ thuật của tôi từ máy chủ trung tâm. Cú quẹt thẻ vừa rồi chắc chắn đã gửi tín hiệu cảnh báo vị trí của chúng ta về phòng điều khiển an ninh của hắn!”


Lời nói của Trang vừa dứt, một tiếng bíp dồn dập từ cụm cảm biến thông minh Aegis Node-01 gắn trên trần hành lang ngoài phòng máy chủ phụ vang lên. Luồng ánh sáng laser đỏ quét nhiệt hồng ngoại bắt đầu di chuyển chậm rãi dọc theo vách kính cường lực của phòng máy chủ, rà quét từng centimet không gian.


“Chúng ta bị định vị rồi!” Tú hét lên, gương mặt tái mét không còn giọt máu. “Mắt thần quét nhiệt đang hướng về phía này!”


Trong khoảnh khắc nguy kịch, Khánh vẫn giữ được Trạng thái Tỉnh táo nhờ lượng oxy trong phòng máy chủ phụ chưa bị rút cạn hoàn toàn. Bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng lập tức đưa ra phương án đối phó. Anh cởi chiếc áo khoác canvas dày bám đầy tuyết CO2 lạnh buốt mà Trang vừa quấn quanh người mình ra.


“Trang, Tú, áp sát người vào tủ rack!” Khánh ra lệnh, giọng anh trầm thấp nhưng uy lực. Anh dùng tay phải kéo mạnh chiếc áo khoác canvas lạnh buốt phủ lên người cả ba, đồng thời ép sát cơ thể vào vách tủ rack bằng thép đang tỏa nhiệt lạnh từ hệ thống quạt gió dự phòng.


Lớp tuyết CO2 lạnh âm bảy mươi chín độ C trên áo khoác tạo thành một bức tường chắn nhiệt hoàn hảo, trung hòa hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể của họ dưới mười độ C. Tia laser hồng ngoại của Aegis quét qua tấm áo canvas lạnh buốt, thuật toán AI nhận diện đó chỉ là một phần kết cấu thép của tủ rack và tiếp tục di chuyển đi hướng khác.


Tuy nhiên, sự ẩn mật ban đầu của họ đã hoàn toàn biến mất. Trên màn hình laptop của Tú, bản đồ an ninh hiển thị một chấm đỏ cảnh báo nhấp nháy ngay tại vị trí phòng máy chủ phụ tầng 15. Cao Đạt đã nhận được cảnh báo xung đột dòng điện từ cú quẹt thẻ của Trang.


“Cao Đạt đã ra lệnh cho đội bảo an vây ráp toàn bộ lối thoát tầng mười lăm,” Tú nhìn màn hình, giọng nói run rẩy đến mức lạc đi. “Họ... họ đang tiến lên từ cả hai đầu hành lang bộ.”


“Tú, bình tĩnh. Đưa tôi sơ đồ phân khu văn phòng trên laptop của cậu,” Khánh ra lệnh.


Tú vội vàng thao tác, hiển thị bản vẽ mặt cắt ngang chi tiết của tầng 15. Khánh áp sát mắt vào màn hình, thính giác định vị siêu việt của anh đột ngột bắt được một âm thanh lạ từ phía cửa kính cường lực lớn hướng ra giếng trời của tòa tháp.


*Tích... tích...*


Đó không phải là tiếng động cơ học của hệ thống thông gió, cũng không phải tiếng bước chân của bảo an. Đó là tiếng rà quét của một luồng ánh sáng hồng ngoại cực mảnh.


Khánh quay phắt đầu lại.


Qua lớp kính cường lực dày của phòng máy chủ phụ nhìn ra khoảng giếng trời tối tăm của tầng 15, một chấm laser màu đỏ rực, nhỏ như hạt đỗ, đang rà quét chậm rãi trên bề mặt kính. Nó di chuyển không tiếng động, vượt qua các vách ngăn thạch cao, rồi dừng lại ngay trên trán của Minh Tú đang ngồi ôm laptop.


Khánh co rút đồng tử. Anh đã từng tham gia thẩm định các hệ thống an ninh quân sự cho các tòa tháp VIP của tập đoàn Vạn Phát. Anh biết rõ chấm laser đỏ đó là gì.


Đó là hệ thống định vị laser của súng bắn tỉa tầm xa. Sát thủ Bóng Ma đang ẩn mình trong bóng tối của giếng trời đối diện.


*Rắc... rắc...*


Tiếng kính cường lực rạn nứt nhẹ dưới tác động lực của tia laser báo hiệu phát đạn chuẩn bị găm thẳng vào đầu Minh Tú.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!