Nhạc nềnEntangle

Chạm Ngưỡng Cấp 2

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió rít u u dọc theo Trục Kỹ Thuật 4 tựa như tiếng gầm rú của một con quái vật cơ khí khổng lồ đang bị giam cầm trong lòng bê tông. Luồng khí lạnh buốt từ đáy hố pít hầm B3, mang theo hơi ẩm mốc của mạch nước ngầm rò rỉ và mùi mỡ bò công nghiệp nồng nặc, thốc ngược lên trên theo hiệu ứng chênh lệch áp suất Stack Effect. Luồng gió mạnh đến mức làm tà áo sơ mi trắng rách nát của Nam Khánh bay phần phật, ép chặt thân hình cao gầy của anh vào vách bê tông thô nhám của giếng thang máy phụ.


Khánh đứng trên thanh đà sắt chịu lực phụ số mười bốn. Thanh thép mạ kẽm rộng chưa đầy hai mươi centimet này liên tục rung lên bần bật dưới chân anh. Mỗi dao động nhỏ của kết cấu thép dội thẳng vào xương gót chân, truyền ngược lên cột sống và kích hoạt cơn đau đớn tột cùng ở bả vai trái. Khớp vai bị lệch hoàn toàn khỏi hốc xương, bao khớp rách toạc giờ chỉ còn được cố định tạm thời bằng những mảnh gỗ thông của tấm pallet vỡ đã nứt gãy hoàn toàn, quấn chặt bằng nhiều vòng băng keo bạc chịu nhiệt sát lồng ngực. Cánh tay trái của anh buông thõng, vô lực, tê dại như một khúc gỗ chết.


“Khánh! Nhìn lên trên, đừng nhúc nhích!”


Tiếng hét của Thùy Trang bị gió nuốt chửng một nửa, chỉ còn là những âm thanh khàn đặc sát bên tai anh. Nữ kỹ sư bảo trì đang đứng sát phía sau, một tay cô bám chặt vào đai treo giàn giáo, tay kia ghì chặt lấy thắt lưng bảo hộ của Khánh để giữ thăng bằng cho cả hai giữa khoảng không lộng gió. Chiếc đèn pin LED dã ngoại giắt trên đai lưng của cô quét một luồng sáng chập chờn, yếu ớt qua màn sương bụi xi măng đang bị gió cuốn đi cuồn cuộn.


Ngay trên đầu họ khoảng ba mét, một luồng ánh sáng đỏ mỏng, sắc lẹm đang quét qua quét lại theo chu kỳ hình quạt dọc theo trục đứng của giếng thang. Đó là tia laser an ninh của cụm cảm biến thông minh Aegis Node-01 đặt tại Maintenance Gate của tầng 15. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ ấy rà quét liên tục, cắt ngang khoảng không gian tối tăm như một lưỡi dao vô hình đang canh giữ lối vào phân khu tiếp theo.


Khánh hé mở đôi mắt bám đầy bụi xi măng xám ngoét. Anh đưa cổ tay phải lên sát mặt. Dưới ánh sáng đỏ nhạt loang loáng của tia laser, mặt kính sapphire xước xát của chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển hiện rõ. Kim cơ học đang chỉ mức 975 hPa. Áp suất khí quyển đang sụt giảm nhẹ khi họ leo lên cao, nhưng điều khiến Khánh chú ý là nhịp tim của anh – hiển thị qua vòng đo cơ học – đang dao động ở mức một trăm mười lần một phút sau khi áp dụng phương pháp thở thiền định sâu của thợ lặn.


*Một... hai... ba... bốn. Giữ... hai... ba... bốn. Thở ra... hai... ba... bốn... sáu... tám.*


Khánh cố gắng duy trì nhịp thở đều đặn, giữ cho cơ hoành co bóp chậm rãi để tối ưu hóa lượng oxy ít ỏi trong phổi. Anh biết, chỉ một thoáng hoảng loạn, nhịp tim tăng vọt sẽ khiến đại não bị thiếu máu, kích hoạt lại chứng sợ độ cao Acrophobia và những ảo ảnh kinh hoàng về người vợ quá cố Mai Phương dưới đáy giếng sâu thẳm.


*Rè... rè...*


Một tiếng động cơ học nhỏ, rè rè vang lên từ chiếc hộp kỹ thuật kim loại gắn sát vách bê tông bên cạnh thanh đà sắt số mười bốn. Đó là hệ thống loa intercom nội bộ của giếng thang máy phụ. Sóng vô tuyến tầm ngắn bị nhiễu nặng do kết cấu bê tông dày của tháp, nhưng giữa những tiếng xè xè của tĩnh điện, giọng nói gấp gáp, hoảng sợ của Minh Tú đột ngột vang lên:


“Thầy Khánh... Cô Trang... Mọi người nghe rõ không? Em... em kết nối được vào mạng LAN nội bộ của cửa sập tầng mười lăm rồi!”


Khánh nghiêng đầu sát vào hộp loa, dùng bàn tay phải rớm máu, bám đầy mỡ bò đen kịt để giữ chặt chiếc bộ đàm công trình rách mạch nhằm tăng khả năng thu phát sóng. “Tú! Tôi nghe rõ. Tình hình phía trên thế nào?”


“Cao Đạt đã tắt toàn bộ camera giám sát công cộng ở khu văn phòng tầng mười lăm để che giấu hành vi của đội bảo an Phan Lôi!” Giọng Tú run rẩy qua loa intercom, kèm theo tiếng gõ bàn phím lạch cạch dồn dập. “Nhưng hắn đã kích hoạt cảm biến quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01 ngay tại cửa sập bảo trì giếng thang. Tệp dữ liệu giải mã chốt cửa em đã gửi xuống cổng LAN của cửa sập thành công, nhưng hệ thống khóa từ vẫn không chịu nhả chốt! AI Aegis nhận diện hai nguồn nhiệt cơ thể của thầy và cô Trang ở giếng thang là vật thể xâm nhập nguy hiểm. Chỉ cần mọi người chạm vào tia laser đỏ đó, hệ thống sẽ tự động khóa chết cửa sập vĩnh viễn và xả bọt ngạt chữa cháy áp lực cao dọc trục đứng!”


Lời cảnh báo của Tú khiến Thùy Trang biến sắc. Cô nhìn luồng sáng laser đỏ đang rà quét sát sườn ngay trên đầu mình, chỉ cách đỉnh mũ bảo hộ của cô chưa đầy ba mươi centimet. “Khánh... chúng ta bị chặn rồi. Máy hàn nhiệt của tôi đã cạn kiệt pin hoàn toàn sau cú kích dòng ở hầm B2, không thể dùng nhiệt để nung chảy chốt khóa từ bên ngoài được nữa. Bản vẽ hoàn công bằng giấy cũng không chỉ ra lối đi nào khác để bypass phân khu này.”


Khánh im lặng. Bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng bắt đầu hoạt động với tốc độ cực hạn dưới áp lực sinh tử. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt khả năng hình dung không gian 3D siêu việt. Trong bóng tối của tâm trí, sơ đồ mặt cắt dọc của Tháp Thiên Niên Kỷ hiện ra rõ ràng từng chi tiết. Tầng 15 là ranh giới giữa phân khu thương mại dịch vụ phía dưới và khu văn phòng cho thuê phía trên. Cửa sập kỹ thuật này là lối thoát duy nhất để họ thâm nhập vào khu vực có hệ thống thông gió độc lập của Level 2.


*Cảm biến quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01...*


Khánh lẩm nhẩm cái tên thiết bị. Ký ức về những buổi họp nghiệm thu phần mềm hệ thống Aegis hai năm trước đột ngột quay trở lại. Anh nhớ rõ gương mặt lạnh lùng của kỹ sư tích hợp David Chen và những dòng code thuật toán phòng vệ tự động của cảm biến quét nhiệt.


“Lỗ hổng logic của cảm biến quét nhiệt...” Khánh lẩm nhẩm, đôi mắt đỏ ngầu đột ngột mở bừng ra, sáng lên một tia sáng sắc lạnh. “Trang, cô còn nhớ buổi thử nghiệm hệ thống cảm biến hồng ngoại hầm B2 cùng Quang Huy không?”


Trang nhíu mày, cố giữ thăng bằng khi một luồng gió mạnh từ dưới giếng thốc lên làm người cô chao đảo. “Tôi nhớ. Nhưng lúc đó hệ thống hoạt động hoàn hảo mà?”


“Không, thuật toán của Aegis có một bộ lọc nhiễu vật lý,” Khánh nói nhanh, giọng anh đanh lại đầy quyết đoán. “Để tránh báo động giả do hơi nước nóng rò rỉ từ đường ống sưởi hoặc sự thay đổi nhiệt độ tự nhiên của các dầm thép chịu lực trong mùa mưa bão, cảm biến quét nhiệt hồng ngoại Node-01 được lập trình để tự động bỏ qua các vật thể có bức xạ nhiệt bề mặt dưới mười độ C. Nó phân loại những vật thể lạnh đó là cấu trúc kim loại tĩnh của tòa nhà.”


Trang là một kỹ sư cơ điện lão luyện, cô lập tức hiểu ra ý đồ của Khánh. “Ý anh là... nếu chúng ta hạ nhiệt độ bề mặt cơ thể xuống dưới mười độ C, cảm biến hồng ngoại sẽ bị mù lâm sàng? Nó sẽ nghĩ chúng ta là hai thanh dầm thép chịu lực của giếng thang?”


“Chính xác,” Khánh gật đầu, nhưng gương mặt anh nhanh chóng trở nên nghiêm trọng. “Nhưng nhiệt độ cơ thể người bình thường là ba mươi bảy độ C. Muốn hạ nhiệt độ áo ngoài xuống dưới mười độ trong vòng vài giây để đi qua lưới laser, chúng ta cần một tác nhân làm lạnh cực mạnh.”


Trang quay đầu nhìn quanh khoảng không tối tăm của giếng thang. Ánh đèn pin của cô quét qua vách bê tông thô nhám, rồi dừng lại ở một chiếc hộp kim loại màu đỏ gắn trong hốc tường kỹ thuật ngay sát đà sắt số mười bốn. Đó là tủ thiết bị PCCC khẩn cấp dành riêng cho trục cáp đứng.


“Hộp chữa cháy cáp đứng,” Trang nói, giọng cô run lên vì phấn khích pha lẫn lo sợ. Cô rướn người sang bên phải, dùng mỏ lết gõ mạnh vào ổ khóa kính của chiếc hộp đỏ.


*Xoảng!*


Mảnh kính cường lực vỡ vụn rơi xuống giếng sâu, tạo ra những tiếng keng keng nhỏ dần rồi biến mất trong tiếng gió rít. Trang thò tay vào trong, lôi ra một bình chữa cháy bằng thép nặng khoảng sáu cân. Nhãn dán màu vàng trên thân bình ghi rõ: CO2 hóa lỏng.


“Bình khí CO2 hóa lỏng áp lực cao,” Trang ôm chặt chiếc bình bằng một tay, rướn người quay lại sát Khánh. “Nhiệt độ của khí CO2 khi xả ra khỏi vòi phun là âm bảy mươi chín độ C. Nó sẽ tạo ra tuyết carbon khô cực lạnh. Khánh... anh có biết việc này nguy hiểm thế nào không? Nếu xịt trực tiếp khí này lên người trong không gian hẹp, anh sẽ bị bỏng lạnh cấp tính độ ba, hoại tử da thịt, và nồng độ khí trơ CO2 đậm đặc sẽ rút cạn oxy xung quanh phổi anh trong vòng ba giây!”


“Tôi biết,” Khánh nhìn thẳng vào mắt Trang, không một chút do dự. “Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Lam Anh đang trốn trong cột thạch cao ở tầng sáu mươi lăm, lượng dưỡng khí của con bé chỉ còn dưới một trăm phút đếm ngược. Tôi không thể dừng lại ở đây.”


Anh cởi chiếc áo bảo hộ lao động bằng vải canvas dày bám đầy bụi xi măng của Trang đang khoác tạm trên vai mình ra, quấn chặt nó quanh phần lưng và bả vai trái đang bị trật khớp đẫm máu để tạo thành một lớp cách nhiệt dày nhất có thể. Anh dùng băng keo bạc chịu nhiệt quấn chặt mép áo sát cổ để ngăn không cho khí lạnh luồn vào sát da ngực.


“Xịt lên lưng tôi trước,” Khánh ra lệnh, anh bám chặt bàn tay phải rớm máu vào sợi cáp thép chịu lực bên cạnh, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải để chuẩn bị chịu đựng cơn đau đớn thể xác sắp tới. “Chỉ xịt vào lớp áo canvas dày phía sau bả vai và lưng. Tránh xa vùng cổ và mặt của tôi ra.”


Trang nhìn gương mặt nhợt nhạt nhưng kiên định của Khánh, cô cắn chặt môi đến mức bật máu, rồi nâng vòi phun bằng nhựa đen của bình CO2 lên. Ngón tay cô đặt trên cò bóp run rẩy.


“Chuẩn bị nín thở!” Trang hét lên.


*XÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈ!*


Một tiếng rít kinh hoàng bùng nổ trong không gian hẹp của giếng thang máy phụ. Luồng khí CO2 hóa lỏng áp lực cao phun ra xối xả từ họng vòi, tạo thành một làn sương mù màu trắng đục, lạnh buốt bao phủ toàn bộ phần lưng và bả vai trái của Khánh.


Tuyết carbon khô lập tức hình thành trên bề mặt lớp áo canvas dày, đóng thành một lớp băng mỏng trắng xóa. Cái lạnh âm bảy mươi chín độ C xuyên qua các thớ vải dày, tấn công trực tiếp vào da thịt Khánh.


“Ư... hự...”


Khánh nghiến chặt răng để ngăn một tiếng hét đau đớn thoát ra khỏi cuống họng. Cảm giác lạnh buốt ban đầu lập tức biến thành một cơn đau rát bỏng dữ dội, tựa như có hàng ngàn cây kim bằng băng đang đâm xuyên qua da, găm thẳng vào các thớ cơ bả vai đang bị tổn thương của anh. Cơn bỏng lạnh buốt xương làm toàn bộ cơ thể anh co rút dữ dội. Khớp vai trái bị trật khớp bùng lên cơn đau cộng hưởng, khiến anh suýt nữa buông tay phải khỏi cáp treo rơi xuống vực sâu.


Nhịp tim của Khánh hiển thị trên mặt chiếc đồng hồ cơ đeo trên tay phải đột ngột tụt dốc từ một trăm mười xuống còn tám mươi lần một phút do phản xạ ức chế phó giao cảm của cơ thể trước cái lạnh đột ngột. Da mặt anh chuyển sang màu xanh xám, môi thâm tím, và hơi thở của anh đóng thành những luồng khói trắng dày đặc trong không khí.


“Đủ rồi!” Trang hét lên, buông cò bình chữa cháy. Làn khói CO2 trắng đục nhanh chóng bị luồng gió Stack Effect hút mạnh lên trên, để lộ thân hình Khánh đang run rẩy bần bật, toàn bộ phần lưng áo canvas bọc một lớp tuyết trắng xóa bốc hơi nghi ngút.


Khánh nhắm chặt mắt, dùng ý chí kiên cường chịu đựng cơn đau bỏng lạnh đang tàn phá bả vai. Anh đưa cổ tay phải lên sát mặt. Kim chỉ áp suất của chiếc đồng hồ cơ vẫn ổn định ở mức 975 hPa, chứng tỏ phổi anh chưa bị tổn thương do chênh lệch áp suất đột ngột. Anh nhẩm tính nhiệt độ bề mặt áo ngoài lúc này chắc chắn đã giảm xuống dưới năm độ C.


“Tú! Nhập mã giải mã cửa sập ngay khi tôi bước vào vùng quét!” Khánh khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm công trình bám đầy mỡ bò bẩn.


“Thầy... thầy phải di chuyển thật nhanh! Lớp tuyết carbon trên áo sẽ bốc hơi trong vòng một trăm tám mươi giây dưới sức gió này, và nhiệt độ áo sẽ tăng trở lại!” Giọng Tú vang lên đầy lo lắng.


Khánh không trả lời. Anh dồn lực vào chân phải, gồng cơ đùi để đẩy thân hình cao gầy của anh leo lên thanh đà sắt chịu lực tiếp theo, tiến thẳng vào vùng quét của tia laser đỏ rực.


*Vút... vút...*


Tia laser đỏ quét ngang qua ngực Khánh.


Khánh nín thở hoàn toàn, giữ cho cơ thể bất động trong vòng hai giây ngay giữa luồng sáng laser để thuật toán của Aegis Node-01 thực hiện việc phân tích bức xạ nhiệt.


Tại phòng máy chủ phụ tầng 15, màn hình điều khiển của Minh Tú hiển thị hình ảnh quét nhiệt hồng ngoại của giếng thang máy phụ. Một nguồn nhiệt màu đỏ rực rỡ của Thùy Trang đang đứng dưới đà sắt số mười bốn hiện rõ. Nhưng ngay phía trên cô, vị trí của Nam Khánh chỉ hiển thị là một khối màu xanh lam nhạt – biểu thị nhiệt độ bề mặt dưới mười độ C, trùng khớp hoàn hảo với bức xạ nhiệt của các dầm thép mạ kẽm xung quanh.


Thuật toán AI của Aegis quét qua khối màu xanh lam đó, phân loại nó là “static structure” (kết cấu tĩnh) và bỏ qua việc kích hoạt hệ thống tự vệ bẫy ngạt.


“Bypass thành công cảm biến quét nhiệt!” Tú hét lên đầy phấn khích qua loa intercom. “Hệ thống khóa từ đã nhả chốt cơ học! Thầy Khánh, cạy cửa sập ngay!”


Khánh rướn người lên sát cửa sập bảo trì bằng thép mỏng của tầng 15. Anh dùng bàn tay phải rớm máu rút chiếc Búa thép vonfram cứu hộ dắt ở thắt lưng ra. Chỉ với một cánh tay phải lành lặn còn lại, anh chêm đầu búa dẹt vào khe hở của cửa sập, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể tì mạnh xuống để tạo lực đòn bẩy cơ học cưỡng bức.


*Rắc... rắc...*


Tiếng thép uốn cong kèn kẹt vang lên đau đớn. Chốt khóa từ đã bị nhả điện từ lệnh bypass của Tú, nhưng cánh cửa sập đã bị biến dạng cơ học nhẹ sau chấn động sập cabin thang máy trước đó. Khánh nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán bết dính bụi xi măng, anh dồn hết lực cơ bắp tay phải nện mạnh đầu búa vonfram vào điểm kẹt của bản lề.


*XOẢNG!*


Cánh cửa sập bảo trì bật mở ra phía sau.


Một luồng không khí stale (tù đọng), nồng nặc mùi thạch cao và bụi giấy văn phòng từ hành lang tầng 15 ập thẳng vào mặt Khánh. Anh dùng tay phải bám vào mép cửa sập, dùng lực chân đạp mạnh vào đà sắt để lăng người qua khe hở hẹp rộng chưa đầy năm mươi centimet, lăn xả ra sàn gạch men của hành lang văn phòng tầng 15.


Trang nhanh nhẹn bò theo sau anh, cô ném chiếc bình chữa cháy CO2 rỗng xuống giếng sâu rồi lách người qua khe cửa sập, sập mạnh cánh cửa thép lại phía sau để ngăn luồng gió bão Stack Effect hút ngược từ giếng thang.


*RẦM!*


Cánh cửa sập đóng khít hoàn toàn. Tiếng gió rít gầm rú của giếng thang máy phụ Trục Kỹ Thuật 4 đột ngột biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, âm u của khu văn phòng bỏ hoang tầng 15.


Khánh nằm vật lộn trên sàn gạch men lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi rách nát đẫm máu bả vai trái. Cơn đau bỏng lạnh sau lưng bắt đầu dịu bớt khi tuyết carbon bốc hơi hoàn toàn, nhưng nó để lại những mảng da đỏ ửng, bỏng rát như bị bỏng lửa. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau, dùng tay phải nới lỏng lớp băng keo bạc quấn quanh nẹp gỗ vai trái để giải tỏa áp lực đè nén lên lồng ngực.


Trang bò lại gần anh, gương mặt cô bơ phờ, bết dính mồ hôi và bụi than đen đúa. Cô vội vàng lôi bình xịt giảm đau cơ học lạnh còn khoảng ba mươi phần trăm dung lượng ra, xịt một lớp sương mỏng lên bả vai đẫm máu của Khánh để làm dịu cơn đau cơ học tạm thời.


“Khánh... chúng ta chạm ngưỡng tầng mười lăm rồi,” Trang thầm thì, giọng cô khàn đặc vì mệt mỏi. Cô nhìn dọc theo hành lang văn phòng tối tăm trước mặt. “Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu của Level 2.”


Đúng lúc đó, hệ thống loa báo cháy gắn trên trần hành lang tầng 15 đột ngột phát ra những tiếng rè rè chói tai của tĩnh điện. Luồng ánh sáng dạ quang màu xanh lục dẫn đường dọc vách hành lang đột ngột chớp nháy liên tục rồi chuyển sang màu đỏ rực nguy hiểm.


Giọng nói AI tổng hợp, lạnh lùng và uy quyền của hệ thống Aegis vang dội khắp không gian tối tăm:


*“Cảnh báo: Phát hiện mất tín hiệu cảm biến quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01 tại giếng thang máy phụ tầng mười lăm. Xác định hành vi phá hoại kết cấu an ninh Cấp độ 2. Khởi động Giao thức Áp Suất Ngược khu vực văn phòng cho thuê. Thời gian phong tỏa cưỡng bức bắt đầu đếm ngược.”*


*CẠCH! CẠCH! CẠCH!*


Tiếng xích sắt khóa cơ học và tiếng sập khít cơ học của các cánh cửa thép ngăn khói tự động đồng loạt vang lên dọc hành lang phía trước, chặn đứng mọi lối thoát bộ sang các phân khu văn phòng trung hạn.


Khánh nín thở lắng nghe tiếng động cơ học dồn dập. Đôi mắt đỏ ngầu của anh nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng đỏ báo động đang quét loang loáng trên trần nhà. Anh biết, hệ thống Aegis đã phát hiện ra sự can thiệp cơ học của họ và đang nâng cấp thuật toán phòng vệ lên một mức độ tàn nhẫn hơn.


Cuộc chiến sinh tồn thẳng đứng của họ đã chính thức bước sang Cấp 2: Áp Suất Ngược.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!