Đồng Minh Dưới Hầm Tối
Bóng tối dưới tầng hầm B2 không phải là một khoảng không trống rỗng. Nó đặc quánh, mang theo mùi của bê tông mới chưa kịp khô hết nước, mùi rỉ sét của những đường ống kỹ thuật chạy dọc trần nhà và cả mùi ẩm mốc của những góc khuất thiếu ánh mặt trời. Nam Khánh đứng im trong bóng tối, nghe tiếng tim mình đập dồn dập vào lồng ngực. Chiếc điện thoại di động trên tay anh phát ra luồng ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình báo không có dịch vụ, chỉ đủ để soi rõ những hạt bụi mịn đang nhảy múa trong không khí.
Anh đưa bàn tay phải lên, khẽ chạm vào bả vai trái. Một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng khiến anh phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Vết trầy xước từ cú va đập với cánh cửa thép Gate-B2 lúc nãy bắt đầu rát buốt khi mồ hôi lạnh thấm vào. Bộ vest xám lịch lãm thiết kế riêng giờ đây bám đầy bụi xi măng xám xịt, xộc xệch và rách nhẹ ở vai. Khánh khẽ thở dài, nhìn xuống cổ tay trái. Chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển – kỷ vật cuối cùng của người vợ quá cố Mai Phương – vẫn tích tắc chạy đều đặn. Kim chỉ áp suất vẫn nằm ở mức an toàn, nhưng anh biết, khoảng thời gian tĩnh lặng này không kéo dài lâu. Hệ thống thông gió trung tâm đã ngừng hoạt động hoàn toàn ngay khi Giao thức Phong Tỏa Đỏ được kích hoạt. Dưỡng khí dưới hầm kín này đang cạn kiệt theo từng giây.
“Phải tìm phòng điều khiển,” Khánh tự nhủ, giọng nói thầm thì của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của hầm tối.
Bằng khả năng hình dung không gian 3D siêu việt, Khánh nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, một bản đồ lập thể của Tháp Thiên Niên Kỷ lập tức hiện ra với những đường nét màu xanh lam sắc sảo. Anh đang ở hành lang kỹ thuật trục B. Cách đây mười lăm mét về phía bên phải, băng qua đường ống dẫn nước cứu hỏa chính, chính là Phòng điều khiển kỹ thuật chính hầm B2. Đó là trung tâm đầu não của phân khu hầm, nơi đặt các bảng điều khiển hệ thống cơ điện, nước và quan trọng nhất là hệ thống thông gió dự phòng độc lập với AI Aegis.
Khánh mở mắt, dùng ánh sáng điện thoại dò đường, bước đi từng bước cẩn trọng để tránh những đống sắt thép vụn và dây cáp ngổn ngang trên mặt sàn epoxy chưa hoàn thiện. Tiếng giày da nện xuống sàn bê tông vang lên những âm thanh cô độc, dội vào vách tường rồi vọng lại như tiếng bước chân của một kẻ vô hình đang bám đuổi phía sau. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi, bám chặt lấy chiếc điện thoại như bám lấy phao cứu sinh duy nhất.
Khi tiếp cận gần đến góc rẽ dẫn vào phòng điều khiển, Khánh chợt khựng lại. Thính giác nhạy bén của một kỹ sư công trình giúp anh nhận ra một tiếng động lạ lẫn trong bóng tối. Đó không phải là tiếng rít của đường ống hay tiếng sụt lún của kết cấu. Đó là tiếng lách cách của kim loại va chạm vào nhau, kèm theo một tiếng thở dốc đầy căng thẳng.
Có người ở phía trước.
Khánh tắt màn hình điện thoại, bóng tối lập tức nuốt chửng anh. Anh nép sát lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt, nín thở, lắng nghe. Tiếng động phát ra từ ngay bên trong Phòng điều khiển kỹ thuật chính hầm B2. Cánh cửa phòng điều khiển đang hé mở một khe nhỏ, từ đó hắt ra luồng ánh sáng vàng nhạt, lập lòe của một chiếc đèn pin dã ngoại.
Khánh bước nhẹ nhàng, áp sát vào mép cửa. Qua khe hở hẹp, anh nhìn thấy một bóng người đang cúi rạp người trước tủ điện phân phối trung gian. Đó là một phụ nữ. Cô mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xanh thẫm bám bẩn dầu mỡ, mái tóc đen buộc cao gọn gàng dưới chiếc mũ bảo hiểm bảo hộ màu trắng có dán logo của Đội bảo trì cơ điện Millennial. Quanh thắt lưng cô đeo một chiếc đai da chứa đầy kìm, tuốc-nơ-vít và các thiết bị đo dòng điện. Trên tay cô là một chiếc máy hàn nhiệt cầm tay đang tỏa ra những tia lửa nhỏ xèo xèo khi cô cố gắng đấu nối lại các đường dây điện bị chập.
Khánh khẽ đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên một âm thanh chói tai trong không gian kín.
“Ai đó? Đứng yên!”
Cô gái giật nảy mình, quay ngoắt lại. Chiếc đèn pin dã ngoại trên tay cô lập tức quét thẳng vào mặt Khánh, luồng ánh sáng cực mạnh khiến anh phải nheo mắt, đưa tay lên che mặt. Tay kia của cô đã rút nhanh chiếc mỏ lết cỡ lớn từ đai lưng, thủ thế đầy cảnh giác. Ánh mắt cô sắc lạnh, cương nghị nhưng không giấu nổi sự căng thẳng tột độ dưới vầng trán lấm tấm mồ hôi.
“Tôi không có vũ khí,” Khánh nói nhanh, hai tay giơ lên ngang ngực để biểu thị sự thiện chí. “Tôi là Nam Khánh. Kiến trúc sư trưởng của tòa tháp này.”
Cô gái không hạ mỏ lết xuống, ánh đèn pin vẫn soi chằm chằm vào bộ vest xám lấm bẩn của anh. Cô khẽ nheo mắt, giọng nói đầy hoài nghi và pha chút giận dữ: “Nam Khánh? Kiến trúc sư trưởng ngôi sao của tập đoàn Vạn Phát? Kẻ đã ký duyệt bản vẽ cắt giảm mười lăm phần trăm chi phí hệ thống thoát hiểm cơ học dưới hầm để lấy tiền trang trí sảnh cẩm thạch lộng lẫy phía trên?”
Khánh khựng lại. Câu hỏi của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nỗi đau dằn vặt trong lòng anh. Anh nhìn vào bảng tên nhỏ ghim trên ngực áo bảo hộ của cô: “Thùy Trang – Kỹ sư trưởng bảo trì”.
“Phải, là tôi,” Khánh cúi đầu, giọng anh chùng xuống, mang theo sự cay đắng thực sự. “Tôi không phủ nhận sai lầm đó. Nhưng hiện tại, con gái tôi – Lam Anh – đang bị kẹt ở tầng sáu mươi lăm. Hệ thống Aegis đã bị chiếm quyền điều khiển hoàn toàn và phong tỏa toàn bộ tòa nhà. Nếu chúng ta không hợp tác, cả hai sẽ chết ngạt dưới hầm này trước khi tôi kịp tìm đường lên cứu nó.”
Thùy Trang nhìn đăm đăm vào gương mặt đầy dằn vặt của Khánh. Bản năng của một kỹ sư thực tế giúp cô nhận ra anh không nói dối. Cô hạ chiếc mỏ lết xuống, thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. “Tôi là Thùy Trang. Kỹ sư trưởng ca trực đêm nay. Tôi bị kẹt ở đây khi đang cố gắng sửa chữa trạm biến áp dự phòng này. Hệ thống Aegis đã điên khùng thật rồi. Nó tự động kích hoạt chế độ Phong Tỏa Đỏ, sập toàn bộ các cửa thép ngăn cháy và cắt điện sinh hoạt toàn bộ phân khu hầm.”
“Chúng ta không thể thoát ra bằng đường thang bộ thông thường sao?” Khánh bước vào phòng, nhìn quanh các bảng điều khiển đang nhấp nháy đèn báo lỗi đỏ rực.
Trang lắc đầu, chỉ tay về phía màn hình hiển thị trạng thái cửa từ của hành lang trục B. “Không thể. Cánh cửa thép khổng lồ Gate-B2 nặng hai tấn ngăn cách hầm B2 với khu vực thang bộ thoát hiểm chính đã sập khít hoàn toàn. Nó được khóa chặt bằng lực hút điện từ cực mạnh của bốn chốt từ khổng lồ hoạt động độc lập bằng nguồn điện dự phòng riêng. Không có Master Key cấp cao, không ai có thể mở nổi cánh cửa đó.”
“Để tôi thử,” Trang nói, cô rút chiếc thẻ từ Master Key Cấp 3 màu xanh dương từ túi áo ngực, tiến lại gần đầu đọc thẻ cạnh cửa thoát hiểm phụ của phòng điều khiển.
“Đừng!” Khánh định ngăn lại nhưng không kịp.
Trang quẹt mạnh chiếc thẻ từ qua khe đọc. Đầu đọc lập tức phát ra tiếng bíp kéo dài chói tai, đèn tín hiệu nhấp nháy màu đỏ rực. Trên màn hình LCD nhỏ xuất hiện dòng chữ: “Truy cập bị từ chối. Giao thức an ninh cấp độ cao đã được kích hoạt từ máy chủ trung tâm. Thẻ từ bị vô hiệu hóa.”
Cùng lúc đó, chiếc loa thông minh của hệ thống Aegis gắn trên trần phòng điều khiển phát ra tiếng rè rè, rồi giọng nói AI vô cảm vang lên: “Cảnh báo. Phát hiện nỗ lực truy cập trái phép bằng thẻ từ kỹ thuật tại Phòng điều khiển hầm B2. Hệ thống đang tiến hành nâng cấp mã hóa an ninh khu vực.”
“Chết tiệt!” Trang đập mạnh tay xuống bàn điều khiển. “Nó khóa luôn thẻ của tôi rồi.”
“Tôi đã bảo đừng quẹt rồi mà,” Khánh nhíu mày, bước lại gần bảng điều khiển cửa từ. “Hệ thống Aegis hoạt động theo logic thuật toán tự học. Khi phát hiện có can thiệp bằng phần mềm hoặc thẻ từ từ bên dưới trong trạng thái phong tỏa, nó sẽ tự động nhận diện đó là hành vi xâm nhập nguy hiểm và nâng cấp mức độ bảo mật nghiêm ngặt hơn. Mỗi lần cô quẹt thẻ, cô đang tự chỉ điểm vị trí của chúng ta cho hệ thống.”
Trang nhìn Khánh, hai bên thái dương cô giật mạnh vì căng thẳng. “Vậy anh bảo tôi phải làm gì? Ngồi im đây chờ chết ngạt à? Anh là kiến trúc sư trưởng, anh phải biết lối thoát chứ!”
Khánh không trả lời ngay. Anh nhắm mắt lại, ép bộ não của mình hoạt động hết công suất. Hình ảnh 3D của tầng hầm B2 lại hiện ra, nhưng lần này anh không nhìn vào các lối đi công cộng hiển thị trên bản đồ số. Anh bắt đầu tìm kiếm những khoảng trống kỹ thuật, những đường ống thông gió cũ, những giếng thang máy phụ chưa được đưa vào vận hành thương mại.
“Chúng ta cần một bản đồ vật lý,” Khánh mở mắt, nhìn thẳng vào Trang. “Bản vẽ thiết kế gốc bằng giấy. Hacker có thể chiếm quyền điều khiển hệ thống Aegis, có thể thay đổi mật mã các cửa từ xa, nhưng chúng không thể sửa đổi một bản vẽ bằng giấy nằm trong tay chúng ta.”
Trang khựng lại một giây, rồi mắt cô sáng lên. “Bản vẽ hoàn công bằng giấy... Tôi nhớ rồi! Trong tủ tài liệu lưu trữ của văn phòng quản lý kỹ thuật ở góc phòng này có một bộ bản vẽ hoàn công hầm B2 bằng giấy chưa kịp số hóa.”
Cô nhanh chóng chạy lại phía chiếc tủ sắt cũ đặt ở góc tối của phòng điều khiển. Chiếc tủ bị khóa bằng một ổ khóa cơ học nhỏ. Không tốn thời gian tìm chìa khóa, Trang dùng chiếc mỏ lết nặng nề trên tay nện mạnh hai nhát vào tay gạt khóa. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, chốt khóa cơ học bị gãy gập. Trang kéo mạnh cánh cửa tủ, lục lọi trong các ngăn kéo bám đầy bụi xi măng và lôi ra một cuộn giấy vẽ kỹ thuật lớn, hơi ố vàng ở mép.
Cô trải cuộn bản vẽ lên mặt bàn điều khiển bám bụi. Khánh lập tức chiếu ánh đèn pin điện thoại vào mặt giấy. Đó là bản vẽ mặt cắt ngang chi tiết của phân khu hầm B2 và B3, thể hiện toàn bộ hệ thống đường ống kỹ thuật ngầm, các phòng máy nén khí, trạm biến áp và các trục đứng của tòa tháp.
Khánh dùng ngón tay thon dài rà quét nhanh qua các đường nét kỹ thuật phức tạp. Ánh mắt anh dừng lại ở một khoảng trống thẳng đứng nằm khuất sau hệ thống phòng lưu trữ ắc-quy UPS dự phòng. Đó là một giếng thẳng đứng chạy suốt từ hầm B3 lên đến tận tầng thượng, chưa được lắp đặt cabin thang máy thương mại mà chỉ có các đà thép chịu lực chịu tải đứng tạm thời.
“Trục Kỹ Thuật 4,” Khánh lẩm nhẩm, nhịp tim anh khẽ tăng tốc vì phấn khích. “Đây là giếng thang máy phụ dùng cho công tác cứu hộ khẩn cấp và lắp đặt cáp thô. Nó hoàn toàn khép kín, độc lập với hệ thống thang máy chính và không hề được lắp đặt camera quét nhiệt hay cảm biến an ninh của Aegis.”
“Nhưng làm sao tiếp cận được Trục Kỹ Thuật 4?” Trang cúi đầu nhìn sát vào bản vẽ, ngón tay cô chỉ vào cánh cửa ngăn cách giữa phòng điều khiển và phòng lưu trữ ắc-quy. “Lối đi duy nhất dẫn đến giếng thang đó là phải băng qua phòng lưu trữ ắc-quy UPS hầm B2. Cánh cửa đó cũng là cửa từ chịu lực, đã bị Aegis khóa chặt.”
Khánh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đầy quyết đoán của một kẻ duy lý. Anh chỉ tay vào một ký hiệu nhỏ trên bản vẽ, nằm ngay sát vách phòng điều khiển. “Chúng ta không cần đi qua cửa từ. Nhìn đây, đường ống thông gió chính hầm B2-B1 chạy ngay sát trần của phòng điều khiển này. Nó kết nối trực tiếp với phòng lưu trữ ắc-quy thông qua một van chặn gió tự động. Đường kính ống thông gió là sáu mươi centimet, đủ rộng để một người bò qua.”
Trang ngước nhìn lên trần nhà, nơi có một tấm lưới thông gió bằng thép mạ kẽm lớn đang im lìm trong bóng tối. “Bò qua đường ống thông gió? Anh điên rồi! Ống tôn mỏng treo lơ lửng sát trần, nếu các khớp nối bị sụt lún, chúng ta sẽ rơi xuống từ độ cao bốn mét.”
“Đó là lối đi duy nhất không bị hacker hay AI Aegis theo vết,” Khánh nói, giọng anh đanh thép, không để lộ một chút do dự. “Aegis đang quét nhận diện thẻ từ và camera quét nhiệt dọc hành lang để cô lập khu vực. Nếu chúng ta cố tình dùng lực cơ học phá khóa Gate-B2, tiếng động lớn sẽ thu hút đội bảo an vũ trang của Phan Lôi đang tuần tra bên ngoài. Chúng ta phải di chuyển ẩn mật.”
Trang nhìn Khánh, rồi nhìn lại bản vẽ giấy. Sự tương phản giữa vị kiến trúc sư lý thuyết lịch lãm và nữ kỹ sư thực tế dường như biến mất trong lằn ranh sinh tử này. Cô nhận ra tư duy logic vĩ mô của Khánh kết hợp với kỹ năng cơ điện thực tế của cô chính là chìa khóa duy nhất để họ sống sót.
“Được rồi,” Trang gật đầu dứt khoát, tay nắm chặt chiếc mỏ lết. “Tôi sẽ giúp anh tháo nắp lưới thông gió. Nhưng anh phải hứa, sau khi thoát khỏi hầm này, anh phải giúp tôi khôi phục nguồn điện dự phòng cho trạm biến áp để cứu những kỹ thuật viên khác đang bị kẹt rải rác dưới hầm B3.”
“Tôi hứa,” Khánh trả lời, ánh mắt anh kiên định nhìn cô.
Trang kéo chiếc thang nhôm xếp đặt ở góc phòng lại gần, trèo lên nhanh nhẹn. Cô dùng tuốc-nơ-vít tháo gỡ từng chiếc ốc vít cố định tấm lưới thông gió trần. Khánh đứng bên dưới giữ chân thang, bả vai trái đau nhức khiến anh thỉnh thoảng phải khẽ nhíu mày nhẫn nhịn.
Khi chiếc ốc vít cuối cùng được tháo ra, tấm lưới thép mạ kẽm nặng nề rơi xuống. Khánh đưa tay đón lấy tấm lưới, đặt nhẹ nhàng xuống sàn để tránh phát ra tiếng động lớn. Một luồng không khí tù đọng, mang theo mùi bụi than và mỡ bò công nghiệp hắc nồng từ miệng ống thông gió tối tăm ập thẳng vào mặt họ.
Khánh bật đèn pin điện thoại, rọi vào bên trong đường ống. Lòng ống tôn mỏng sáng loáng dưới ánh đèn, bám một lớp bụi mỏng và những vết dầu mỡ trơn trượt dọc theo các khớp nối.
“Để tôi bò vào trước mở đường,” Khánh nói, anh tháo bỏ chiếc áo vest xám vướng víu, chỉ còn mặc chiếc áo sơ mi trắng đã lấm bẩn bụi xi măng, để lộ dáng người cao gầy nhưng săn chắc. Anh kẹp chiếc điện thoại vào miệng để giữ ánh sáng, hai tay bám vào mép ống, gồng lực bả vai để rướn người leo lên.
Cơn đau từ khớp vai trái trầy xước bùng lên dữ dội khi anh chịu lực kéo, khiến Khánh suýt nữa tuột tay rơi xuống. Anh nghiến răng chịu đựng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương, dùng chân đạp nhẹ vào thành thang để đẩy toàn bộ cơ thể chui lọt vào bên trong lòng ống hẹp.
Trang trèo lên ngay sau anh, mang theo đai dụng cụ và chiếc máy hàn nhiệt cầm tay bọc trong túi vải chống sốc. Không gian bên trong ống thông gió chật hẹp đến mức họ không thể ngẩng đầu lên, chỉ có thể bò trườn bằng khuỷu tay và đầu gối.
“Bò sát ngực xuống sàn ống,” Khánh thầm thì qua kẽ răng, giọng nói vang vọng kèn kẹt trong lòng ống tôn. “Dang rộng hai tay hai chân để phân tán trọng lực lên các khớp nối, tránh làm ống bị móp méo gây tiếng động lớn.”
Họ bò đi chậm rãi trong lòng ống tối tăm. Mỗi chuyển động nhỏ của cơ thể đều tạo ra những tiếng sột soạt, kèn kẹt nhẹ của tôn mỏng co giãn dưới sức nặng. Khánh dẫn đầu, ánh sáng mỏng từ điện thoại quét qua những khớp nối tôn sắc nhọn như dao cạo sát sườn. Anh phải di chuyển cực kỳ khéo léo để không làm rách thêm chiếc áo sơ mi và da thịt mình.
Bò được khoảng mười mét, Khánh chợt dừng lại.
Phía trước anh, một cánh van chặn gió tự động bằng thép dày chặn đứng đường ống. Đó chính là van chặn kết nối với phòng lưu trữ ắc-quy UPS hầm B2. Cánh van đang đóng chặt, khóa cứng bằng một cơ cấu rơ-le điện từ của hệ thống Aegis.
“Trang, van chặn phía trước bị khóa từ rồi,” Khánh nói vọng lại phía sau.
Trang bò sát lại gần, cô lách người qua vai Khánh để tiếp cận hộp kỹ thuật nhỏ gắn bên hông đường ống. Cô dùng tuốc-nơ-vít cạy nhẹ nắp hộp kỹ thuật, để lộ ra những đường dây điện điều khiển và bảng mạch rơ-le nhỏ của Aegis.
“Đây là cơ cấu khóa từ thường đóng,” Trang phân tích nhanh sau khi soi đèn pin kiểm tra. “Nếu hệ thống mất điện hoặc bị phong tỏa, chốt từ sẽ tự động sập xuống để ngăn khói lan truyền giữa các khoang. Muốn mở nó, chúng ta phải đấu nối tắt rơ-le điện để kích dòng điện ngược ép chốt từ nhả ra.”
“Cô có thể làm được không?” Khánh hỏi, cảm nhận rõ rệt không khí bên trong ống thông gió đang ngày càng nóng rực và ngột ngạt.
“Được, nhưng tôi cần một nguồn điện nhỏ để kích dòng,” Trang nói, cô rút chiếc máy hàn nhiệt cầm tay chạy pin lithium từ túi vải ra. “Tôi sẽ dùng pin của máy hàn nhiệt này để phóng một dòng điện một chiều ngắn vào rơ-le.”
Cô cắt một đoạn dây đồng nhỏ từ đai dụng cụ, khéo léo đấu nối một đầu vào cực dương của pin máy hàn, đầu còn lại cô chạm trực tiếp vào tiếp điểm của rơ-le khóa từ trên bảng mạch.
Một tia lửa điện nhỏ màu xanh xẹt mạnh kèm tiếng tạch đanh tai vang lên trong lòng ống tối.
Cánh van chặn gió bằng thép khẽ rung lên, rồi phát ra tiếng “cạch” cơ học khô khốc khi chốt từ bị ép xả ra. Khánh dùng tay đẩy mạnh, cánh van từ từ xoay mở ra, để lộ ra khoảng không gian mờ tối của phòng lưu trữ ắc-quy UPS phía dưới.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị trườn qua van chặn để tiếp cận Trục Kỹ Thuật 4, một âm thanh rùng rợn đột ngột dội lên từ phía sau đường ống thông gió.
Tiếng quạt thông gió khổng lồ của hệ thống điều hòa trung tâm ở hầm B3 bỗng nhiên rít lên gầm rú dữ dội. Nhưng đó không phải là tiếng gió thổi thông thường. Âm thanh u u, rít gào mạnh mẽ kèm theo luồng không khí nóng hầm hập, mang theo mùi khói dầu diesel khét lẹt bắt đầu bị hút ngược từ dưới hầm B3 dâng thẳng lên đường ống của họ.
Khánh nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ đo áp suất trên cổ tay trái dưới ánh sáng điện thoại. Kim chỉ số áp suất đang dao động điên cuồng, sụt giảm nhanh chóng.
“Chết tiệt! Hệ thống điều hòa đang bị đảo chiều van xả!” Khánh hét lên đầy kinh hoàng, giọng anh bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gầm rú dọc đường ống. “Hacker đang kích hoạt hệ thống rút ngược không khí để xả khí CO2 từ máy phát điện diesel hầm B3 lên các khoang kỹ thuật! Chúng ta sắp bị ngạt khí hoàn toàn!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!