Ảo Giác Độ Cao
Bàn tay phải của Nam Khánh trượt dài trên sợi cáp thép phi 24 bám đầy mỡ bò bảo quản đen kịt. Lực ma sát biến mất hoàn toàn. Những sợi thép tưa nứt cứa sâu vào lòng bàn tay rách nát của anh, tạo ra một tiếng rít da thịt ghê rợn quyện trong tiếng gió rống u u của giếng thang. Máu tươi đỏ sẫm trào ra, nóng hổi, nhưng lập tức bị cái lạnh buốt xương của luồng gió hút ngược từ hầm B3 thổi băng đi.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể sáu mươi lăm cân của anh giật mạnh xuống dưới khoảng không sâu thẳm. Lực kéo đột ngột dội thẳng vào bả vai trái bị thương. Thanh nẹp gỗ thông tự chế cùng lớp băng keo bạc quấn quanh ngực anh đã nứt gãy hoàn toàn từ cú va đập trước, giờ đây rã nát bấy. Khớp vai trái bị lệch hẳn xuống dưới da, bao khớp rách toạc ra dưới sức giằng cơ học cực mạnh. Một cơn đau buốt nhói, dữ dội như có một mũi khoan nung đỏ cắm sâu vào tận tủy xương bùng lên, quét qua hệ thần kinh và nhuộm trắng xóa toàn bộ đại não của Khánh. Anh không thể thở, không thể hét, chỉ có một tiếng nấc nghẹn ngào nghẽn lại nơi cuống họng.
“Khánh! Bám lấy!”
Tiếng hét của Thùy Trang bị gió giếng thang máy phụ nuốt chửng một nửa, nhưng hành động của cô thì nhanh hơn cả âm thanh. Đứng trên thanh đà sắt chịu lực phụ số mười bốn ngay sát phía dưới, Trang rướn người hết cỡ ra khoảng không lộng gió. Bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xanh thẫm bám bẩn dầu mỡ của cô căng chặt. Bằng phản xạ của một kỹ sư thực địa quanh năm đối mặt với hiểm nguy, Trang vung bàn tay phải bám đầy bụi than ra, chộp lấy cổ tay phải đẫm máu của Khánh ngay trước khi lực bám cuối cùng của anh hoàn toàn tan rã.
*Khục!*
Cú giật mạnh làm Trang suýt trượt chân khỏi thanh đà sắt số mười bốn lỏng lẻo. Tiếng bu-lông rỉ sét rít lên kèn kẹt dưới chân cô. Nhưng Trang nghiến chặt răng, hai chân dồn lực tì mạnh vào vách bê tông thô nhám của giếng thang để làm điểm tựa trọng lực. Bằng một lực kéo dứt khoát, cô dùng cả hai tay ghì chặt lấy tay phải của Khánh, kéo mạnh thân hình cao gầy của anh áp sát vào vách giếng, rồi dìu anh đứng vững lại trên thanh đà ngang bằng thép mạ kẽm rộng chưa đầy hai mươi centimet.
Khánh đổ sụp người vào lòng Trang, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi trắng rách vai lấm lem bụi xi măng và đẫm máu bả vai. Hơi thở anh đứt quãng, nóng rát và dồn dập. Mùi hơi nước ngầm ẩm lạnh buốt dưới đáy tháp quyện với mùi mỡ bò công nghiệp nồng nặc sộc thẳng vào mũi anh, tạo ra một cảm giác ngột ngạt đến lợm giọng.
“Đứng vững... đứng vững đi!” Trang khàn giọng hét sát vào tai anh, hai tay vẫn khóa chặt quanh hông Khánh để giữ thăng bằng cho cả hai giữa khoảng không lộng gió bão rít u u. “Đừng nhìn xuống!”
Nhưng lời cảnh báo của Trang đã quá muộn.
Trong cơn kiệt sức và hoảng loạn vô thức, Khánh hé mở đôi mắt bám đầy bụi xi măng. Anh nhìn xuống.
Ngay dưới chân anh, giếng thang máy phụ của Trục Kỹ Thuật 4 sâu hun hút, đen ngòm như họng súng của một con quái vật khổng lồ. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin LED dã ngoại của Trang. Đáy hố pít hầm B3 nằm sâu hơn ba mươi mét phía dưới chỉ là một khoảng không vô tận, nơi dòng nước thải ngầm đen ngòm đang dâng cao và rò rỉ điện trung thế từ trạm biến áp chập cháy phát ra những tia sáng xanh lét, ma mị.
*Thịch. Thịch. Thịch.*
Nhịp tim của Khánh đột ngột tăng vọt, vượt qua ngưỡng một trăm bốn mươi, rồi chạm mốc một trăm năm mươi lần một phút hiển thị trên vòng đo cơ học của chiếc đồng hồ cơ đeo trên cổ tay phải. Cảm giác hẫng hụt trọng lực ập đến như một làn sóng điện cao thế quét qua đại não.
Chứng sợ độ cao (Acrophobia) thâm căn cố đế – bóng ma tâm lý từ sau vụ tai nạn sập giàn giáo công trường năm xưa mà anh luôn cố chôn giấu dưới vẻ ngoài duy lý lạnh lùng – trỗi dậy điên cuồng. Toàn bộ cơ thể Khánh bắt đầu run rẩy dữ dội. Các thớ cơ ở bắp chân và đùi anh co rút cứng đờ, mất đi mọi phản xạ bám giữ tự nhiên. Đầu gối anh khuỵu xuống, suýt nữa kéo cả Trang rơi xuống vực sâu.
“Khánh! Nhìn tôi này! Đừng nhìn xuống dưới!” Trang hét lên, giọng cô lạc đi trong tiếng gió rống u u của hiệu ứng Stack Effect. Cô cố gắng dùng một tay giữ chặt lấy bả vai phải lành lặn của anh, tì người ép chặt anh vào vách tường bê tông nhám để tạo cảm giác an toàn vật lý.
Nhưng Khánh không còn nghe thấy gì nữa.
Tình trạng thiếu oxy cấp tính do phổi bị tổn thương bởi khí CO2 từ các tập trước kết hợp với nhịp tim quá cao đang chặn đứng luồng máu giàu oxy lên não. Tầm nhìn của anh bắt đầu co hẹp lại thành một đường hầm tối tăm, ring tai u u như tiếng sóng biển gầm rú. Sự ngạt thở không còn là cảm giác cơ học, nó biến thành một áp lực sinh học đè nặng lên màng nhĩ và hai thái dương anh.
Trong bóng tối mịt mù của võng mạc bị thiếu máu, những mảng ký ức đau đớn nhất bắt đầu méo mó, biến dạng và hiện hình.
Mùi mỡ bò công nghiệp nồng nặc trong giếng thang đột ngột biến thành mùi nhựa composite cháy khét lẹt và mùi xăng rò rỉ của vụ tai nạn giao thông ba năm trước. Tiếng gió rít u u qua khe thép biến thành tiếng còi xe cứu thương rú vang dội trong đêm mưa tầm tã.
Khánh trợn trừng mắt. Dưới đáy giếng sâu hun hút đen ngòm kia, một luồng sáng trắng mờ ảo, dịu dàng đột ngột bùng lên. Giữa luồng sáng ấy, anh nhìn thấy Mai Phương.
Cô mặc chiếc váy trắng trang nhã của ngày cưới, mái tóc dài bay nhẹ trong gió. Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển – kỷ vật cuối cùng cô tặng anh – đang phát ra những tiếng tích tắc cơ học đều đặn, rõ ràng đến lạ kỳ, át đi cả tiếng gió rít của giếng tháp.
Phương đứng đó, ngước gương mặt dịu dàng nhìn anh. Cô không trách móc, không đớn đau. Cô chỉ khẽ mỉm cười, đưa bàn tay mềm mại ra hướng về phía anh.
*“Khánh... Đến đây với em. Mệt mỏi quá rồi phải không anh? Buông tay đi... Hãy để mọi thứ kết thúc ở đây...”*
Giọng nói của Phương ngọt ngào, ấm áp như một dòng nước ấm xoa dịu mọi cơn đau đớn đang hành hạ thể xác anh. Nỗi dằn vặt tột cùng vì đã vô tâm bỏ mặc vợ con để chạy theo những bản thiết kế vô hồn, sự tự trách vì đã gián tiếp gây ra cái chết của cô trong đêm tăng ca năm xưa, giờ đây biến thành một lực hút tâm lý khổng lồ, mạnh hơn cả lực hấp dẫn của Trái Đất.
Khánh cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ xâm chiếm tâm trí. Anh không còn thấy đau ở bả vai trái bị trật khớp. Anh không còn thấy rát ở lòng bàn tay phải rách sâu.
“Phương... Anh xin lỗi...” Khánh lẩm nhẩm, đôi môi rách nát mấp máy vô hồn.
Anh buông lỏng các ngón tay phải đang bám chặt vào sợi cáp thép. Lực bám duy nhất giữ mạng sống của anh biến mất. Khánh rướn người về phía trước, một chân bước ra khỏi đà sắt số mười mười bốn, chuẩn bị gieo mình xuống khoảng không sâu thẳm dưới đáy giếng để đến với ảo ảnh của vợ.
“Khánh! Anh điên rồi à! Tỉnh lại đi!”
Trang kinh hoàng phát hiện ra đôi mắt của Khánh hoàn toàn mất đi tiêu cự, trống rỗng và dại ra như một kẻ bị mộng du. Cô nhìn thấy tay phải anh buông thõng, và thân hình anh đang đổ rạp về phía vực sâu.
Trang cố gắng dùng lời nói để hét lớn khuyên ngăn, nhưng tiếng gió rít u u dọc giếng thang quá lớn, nó đập vào vách bê tông dội lại tạo thành một bức tường âm thanh chặn đứng mọi nỗ lực giao tiếp bằng giọng nói. Cô biết, nếu không có một kích thích vật lý cực mạnh ngay lập tức, Khánh sẽ bước hụt chân và kéo theo cả cô rơi xuống hố pít.
Trang buông một tay khỏi đà sắt chịu lực phụ. Bằng tất cả sức lực của cánh tay phải bám đầy bụi than, cô giáng một cái tát mạnh, đanh gọn vào má phải của Khánh.
*CHÁT!*
Tiếng tát cơ học vang dội, sắc lẹm cắt ngang tiếng gió rít.
Cú tác động lực mạnh khiến đầu Khánh ngoẹo sang một bên. Cơn đau rát tức thời bùng lên trên má phải, kết hợp với hành động tự vệ vô thức, Khánh nghiến chặt răng, vô tình cắn rách môi mình. Vị máu tươi nóng hổi, mặn chát lập tức tràn ngập khoang miệng, kích hoạt phản xạ đau đớn tột độ của hệ thần kinh sinh ba.
Ảo ảnh về Mai Phương và luồng sáng trắng dưới đáy giếng lập tức vỡ vụn như một tấm gương bị đập búa. Bóng tối đặc quánh của giếng thang máy phụ Trục Kỹ Thuật 4 quay trở lại, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Khánh giật nảy người, tiêu cự mắt anh co rụt lại. Anh nhìn thấy gương mặt bết dính mồ hôi và bụi xi măng của Trang đang ở ngay sát mặt mình, đôi mắt cô quắc lên sự giận dữ pha lẫn kinh hoàng tột độ.
“Nhìn thẳng vào mắt tôi!” Trang hét lên, hai tay cô bấu chặt lấy bả vai phải lành lặn của anh, ghì mạnh cơ thể anh vào vách đá bê tông. “Lam Anh đang đợi anh ở tầng sáu mươi lăm! Anh định bỏ cuộc ở đây à? Nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay anh đi! Nhìn vào thực tế đi!”
Tiếng hét của Trang như một dòng nước lạnh dội thẳng vào đại não đang hỗn loạn của Khánh.
*Lam Anh...*
Tên của con gái như một mã lệnh tối cao bẻ gãy mọi ảo giác ngạt thở. Đúng thế, con gái anh đang bị nhốt trong một cột thạch cao rỗng ở phòng triển lãm tầng 65, dưỡng khí đang cạn kiệt từng phút dưới bàn tay thao túng của Hoàng Bách. Anh không được phép chết ở đây. Anh không được phép trốn tránh trách nhiệm bằng cái chết.
Khánh nhắm chặt mắt lại để chặn đứng sự kích thích thị giác từ vực sâu bên dưới. Anh bắt đầu gồng mình chiến đấu với cơn hoảng loạn sinh học đang tàn phá cơ thể.
Để ép bộ não hoạt động logic trở lại và đẩy lùi sự khống chế của hạch hạnh nhân (amygdala), Khánh bắt đầu nhẩm các công thức vật lý và nhiệt động học chất lưu trong đầu.
*Áp suất tĩnh của không khí... P bằng P0 nhân với e mũ trừ mgh trên RT... Lưu lượng gió dọc giếng thang theo hiệu ứng Stack Effect... Q bằng C nhân A nhân căn bậc hai của hai g nhân h nhân chênh lệch nhiệt độ...*
Những con số, những ký tự toán học khô khan, lạnh lùng bắt đầu hiện ra trong tâm trí anh như những hàng rào phòng ngự kiên cố, đẩy lùi những cảm xúc hỗn loạn và bóng ma quá khứ. Anh ép tâm trí mình phải duy lý, phải nhìn mọi thứ qua lăng kính của một kiến trúc sư trưởng.
Đồng thời, Khánh áp dụng phương pháp thở thiền định của thợ lặn sâu mà bác sĩ Hoài Nam từng truyền dạy ở quê nhà miền Trung để khống chế nhịp tim đang quá tải.
Anh bắt đầu đếm nhịp thở theo tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển đeo trên cổ tay phải.
Hít vào sâu bằng mũi, dồn không khí xuống vùng cơ hoành dưới bụng trong vòng bốn giây. Giữ hơi thở lại trong lồng ngực, ép các phế nang hấp thụ tối đa lượng oxy mỏng manh trong vòng bốn giây. Sau đó, từ từ thở ra bằng miệng qua kẽ răng hẹp trong vòng tám giây để tạo ra một áp suất ngược nhẹ trong phổi, ngăn không cho các phế quản nhỏ bị xẹp lại.
*Một... hai... ba... bốn. Giữ... hai... ba... bốn. Thở ra... hai... ba... bốn... năm... sáu... bảy... tám.*
Nhịp tim của Khánh hiển thị trên mặt đồng hồ cơ bắt đầu giảm dần. Từ mức một trăm năm mươi nguy hiểm, nó từ từ hạ xuống một trăm ba mươi, rồi ổn định ở mức một trăm mười lần một phút. Cơn hoảng loạn sinh học co thắt các cơ bắp chân từ từ giãn ra. Cảm giác nghẹt thở rát phổi dịu bớt khi lượng oxy trong máu bắt đầu hồi phục tạm thời lên não bộ.
Khánh mở mắt ra. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu oxy và bụi bẩn, nhưng tiêu cự đã hoàn toàn tỉnh táo, sắc lạnh và kiên định.
“Tôi ổn rồi,” Khánh khàn giọng nói, giọng nói của anh tuy yếu ớt nhưng đã khôi phục lại sự lạnh lùng duy lý đặc trưng. Anh đưa bàn tay phải bám đầy máu và mỡ bò lên, siết chặt lại vào sợi cáp thép đã được Trang quấn băng keo bạc tăng ma sát ở tập trước. “Cảm ơn cô, Trang. Nếu không có cú tát đó... tôi đã bước hụt rồi.”
Trang nhìn thấy ánh sáng lý trí quay trở lại trong mắt Khánh, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng hai tay vẫn giữ chặt lấy đai lưng bảo hộ của anh thêm vài giây để đảm bảo anh không bị loạng choạng. “Đừng nói nhảm nữa. Lo mà leo lên đi. Lực bám của băng keo bạc trên mỡ bò không giữ được lâu đâu dưới sức gió này đâu.”
Khánh gật đầu. Anh nhìn lên phía trên dọc theo trục đứng của Trục Kỹ Thuật 4. Khoảng cách lên đến cửa sập bảo trì tầng 15 chỉ còn khoảng mười mét, nhưng đó là mười mét thẳng đứng đầy hiểm nghèo đối với một cơ thể đang mang trọng thương và kiệt sức.
Anh dồn toàn bộ lực kéo vào bàn tay phải và cơ chân, bảo vệ tuyệt đối bả vai trái đang bị chấn thương nghiêm trọng bọc trong nẹp gỗ gãy nát sát lồng ngực. Cứ mỗi nhịp rướn người leo lên đà sắt chịu lực tiếp theo, Khánh lại tính toán chính xác điểm bám dựa trên tiếng rung cơ học của kim loại mà anh nghe được.
Tuy nhiên, ngay khi Khánh vừa rướn người lên thêm được hai mét, một luồng ánh sáng đỏ mỏng, sắc lẹm đột ngột quét ngang qua khoảng không tối tăm của giếng thang máy, cách đỉnh đầu anh chưa đầy nửa mét.
Khánh khựng người lại, toàn thân đông cứng trên đà sắt số mười bốn.
Đó là một tia laser an ninh màu đỏ rực rỡ, phát ra từ cụm thiết bị cảm biến thông minh Aegis Node-01 đặt ngay tại Maintenance Gate của tầng 15 phía trên. Luồng sáng laser rà quét liên tục theo chu kỳ ngang qua trục đứng giếng thang máy phụ, như một lưỡi dao ánh sáng vô hình đang canh giữ lối vào khu văn phòng trung hạn.
Cảm biến quét nhiệt hồng ngoại của Aegis đã rò rỉ và bao phủ dọc giếng thang. Chỉ cần cơ thể quá nhiệt của Khánh chạm vào luồng sáng laser đó, hệ thống AI Aegis sẽ lập tức định vị chính xác vị trí của họ, kích hoạt súng phun bọt ngạt tự động để khóa chết toàn bộ Trục Kỹ Thuật 4 từ xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!