Bản Giao Hưởng Của Gió
Cánh cửa sập bảo trì bằng thép mỏng sập khít lại phía sau lưng Nam Khánh và Thùy Trang với một tiếng rít cơ học khô khốc, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh hỗn loạn cuối cùng của sảnh đón khách hầm B1. Bóng tối lập tức ập xuống, đặc quánh và lạnh lẽo như một tấm vải liệm khổng lồ. Nhưng thứ đầu tiên tấn công mọi giác quan của Khánh không phải là bóng tối, mà là gió.
Một luồng gió rít lên u u, gầm rú điên cuồng dọc theo lòng giếng thẳng đứng của Trục Kỹ Thuật 4. Sức gió thổi thốc từ dưới hầm lên mạnh đến mức nó ép chặt chiếc áo sơ mi trắng rách vai của Khánh dán chặt vào lồng ngực, giật phấp phới những dải băng keo bạc đang quấn quanh thanh nẹp gỗ thông cố định bả vai trái của anh. Luồng khí mang theo hơi nước ẩm lạnh buốt từ mạch nước ngầm đang rò rỉ dưới móng tháp hầm B3, quyện với mùi rỉ sét và dầu mỡ công nghiệp nồng nặc.
Khánh ho khan, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh cố hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây lạnh và buốt, nhưng nó sạch. Nó không có mùi khét lẹt của vách ngăn composite cháy từ sảnh hầm B1 hay nồng độ CO2 đậm đặc đang rút cạn dưỡng khí của phân khu dưới.
“Hiệu ứng chênh lệch áp suất... Stack Effect,” Khánh khàn giọng nói, âm thanh bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa. Anh phải ghé sát tai Trang để cô nghe rõ. “Nhiệt độ cực cao từ đám cháy và các trạm biến áp chập điện dưới hầm đang đẩy luồng khí nóng nhẹ lên cao, tạo ra một vùng áp suất thấp ở đáy tháp. Luồng khí lạnh từ các mạch nước ngầm và khe co giãn móng hầm B3 bị hút mạnh vào giếng, tạo ra sức hút thẳng đứng khổng lồ này. Đây là con đường duy nhất không bị khói độc xâm lấn.”
Trang bám chặt hai tay vào một thanh đà sắt dầm ngang sát vách giếng, chiếc đèn pin LED dã ngoại giắt trên đai lưng của cô quét một luồng sáng yếu ớt, chập chờn qua màn sương mù mỏng đang bị gió cuốn đi cuồn cuộn. “Nhưng sức gió thế này... chúng ta leo lên bằng cách nào? Cánh tay trái của anh...”
Khánh không trả lời. Anh đưa cổ tay phải lên sát mặt. Dưới ánh sáng lập lòe của đèn pin, mặt kính sapphire xước một vệt dài của chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển hiện rõ. Kim cơ học chỉ số áp suất đang dao động ở mức 975 hPa. Áp suất đang sụt giảm nhẹ khi họ bắt đầu lên cao, nhưng nhịp tim của Khánh đã vọt lên 140 lần một phút. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, bị quấn chặt sát lồng ngực bằng thanh nẹp gỗ đã nứt gãy và băng keo bạc chịu nhiệt. Mỗi nhịp thở mạnh hay một chuyển động nhỏ của bả vai cũng kích hoạt một cơn đau buốt nhói tận óc, như thể có một mũi khoan nung đỏ đang cắm sâu vào bao khớp vai bị trật.
Anh chỉ còn một cánh tay phải lành lặn nhưng lòng bàn tay đã bị rách sâu, máu tươi vẫn rỉ ra qua lớp băng vải ẩm ướt bám đầy mỡ bò bẩn thỉu.
“Chúng ta không có lựa chọn khác, Trang,” Khánh nghiến răng, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn bộc lộ bản năng duy lý cực hạn của một kỹ sư. “Lam Anh chỉ còn chưa đầy một trăm phút dưỡng khí trên tầng sáu mươi lăm. Tôi sẽ leo trước. Cô bám sát ngay phía sau.”
Khánh rướn người, dùng bàn tay phải bám chặt vào sợi cáp treo tạm thời chạy dọc giếng thang. Sợi cáp thép phi 24 dùng trong thi công thô ráp và lạnh buốt, nhưng thứ đáng sợ nhất là lớp mỡ bò bảo quản màu đen kịt bám dày đặc trên bề mặt cáp. Ngay khi Khánh siết chặt lòng bàn tay, lớp mỡ trơn tuột lập tức làm giảm đến sáu mươi phần trăm lực ma sát bám của bàn tay phải đang bị thương. Vết rách sâu trong lòng bàn tay anh mở miệng dưới lực kéo, máu tươi đỏ sẫm rỉ ra, hòa quyện với lớp mỡ bò đen nhớp nháp.
Khánh bị trượt tay, cơ thể sụt xuống vài centimet. Lực giằng đột ngột dội thẳng vào bả vai trái bị thương, khiến anh thét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“Khánh! Dừng lại!” Trang hét lên đầy lo lắng, cô rướn người lên một đà sắt chịu lực phía trên để giữ chặt lấy hông anh. “Cáp bám đầy mỡ bò bảo trì, tay anh lại đang chảy máu. Leo thế này là tự sát!”
Trang nhanh nhẹn luồn tay vào túi dụng cụ bảo hộ, lôi ra cuộn băng keo bạc chịu nhiệt còn sót lại. Cô bóc một đoạn băng keo dài, quấn ngược mặt dính ra ngoài quanh lòng bàn tay phải đang quấn băng vải của Khánh, rồi quấn thêm ba vòng chặt chẽ quanh sợi cáp thép ngay phía trên điểm bám của anh.
“Mặt dính của băng keo bạc chịu nhiệt sẽ tạo ra một lớp đệm ma sát tạm thời,” Trang nói, thở dốc khi gió bão rít u u quanh người. “Nó sẽ dính chặt vào lớp mỡ bò và da tay anh, tăng lực bám cơ học. Nhưng anh phải cẩn thận, băng keo có thể bị rách nếu anh xoay cổ tay quá mạnh.”
Khánh thử siết chặt bàn tay phải vào đoạn cáp đã được quấn băng keo. Lực ma sát tăng lên rõ rệt, lòng bàn tay anh không còn bị trượt tuột đi dưới sức kéo của trọng lượng cơ thể. Anh gật đầu với Trang, ánh mắt ánh lên sự nể phục trước sự ứng biến nhanh nhạy của nữ kỹ sư bảo trì.
“Tốt lắm. Bắt đầu thôi.”
Khánh dùng chân phải tì mạnh vào vách bê tông thô của giếng thang, dồn toàn bộ lực nâng vào cơ đùi và bắp chân để đẩy cơ thể lên cao, giảm tối đa tải trọng kéo lên cánh tay phải duy nhất. Cứ mỗi nhịp rướn người, anh lại dùng tay phải bám chặt vào đoạn cáp tiếp theo, trong khi Trang liên tục leo bám sát phía sau, quấn băng keo bạc chịu nhiệt nối tiếp lên các điểm bám trên cáp cho anh.
Bóng tối sâu thẳm của Trục Kỹ Thuật 4 như một vực sâu thẳng đứng không có giới hạn. Tiếng gió rít qua các khe hở kỹ thuật tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, u u kèn kẹt như tiếng khóc than của kết cấu thép đang chịu tải cực hạn dưới sức ép của bão lớn bên ngoài tháp. Khánh áp sát tai vào các đà sắt dầm ngang mỗi khi dừng lại nghỉ sức. Kỹ năng lắng nghe tiếng rung kim loại được tôi luyện từ những năm tháng làm thợ rèn ở quê nhà miền Trung lập tức phát huy tác dụng.
Anh lắng nghe tần số dao động âm thanh truyền qua thép. Tiếng rít có tần số cao và đục báo hiệu dầm thép đó đang bị ứng suất xoắn lớn do sụt lún móng bè dưới hầm B3 tác động lên kết cấu treo, dầm đó rất dễ bị nứt gãy nếu chịu thêm lực đè nặng. Khánh lập tức đổi hướng bám sang những đà sắt dầm ngang phát ra tiếng rung trầm, ổn định hơn.
“Đà sắt phía bên trái cô bị rơ khớp nối, Trang!” Khánh hét lớn cảnh báo khi nghe thấy một tiếng kèn kẹt lỏng lẻo dội qua dầm thép sát chân cô. “Đừng dẫm chân lên đó. Chuyển sang dầm chịu lực phụ số mười bốn bên phải!”
Trang rùng mình, thu chân lại trong gang tấc ngay khi mảng dầm sắt bên trái hơi sụt xuống, rơi ra một vài hạt bu-lông rỉ sét rơi hun hút vào khoảng không tối tăm bên dưới. “Tôi nghe thấy rồi! Cảm ơn anh!”
Họ đã leo được khoảng hơn mười lăm mét, tương đương với độ cao ngang tầm hầm B1. Thể xác của Khánh đã chạm ngưỡng suy kiệt cực hạn. Phổi anh bỏng rát do thiếu oxy, nhịp thở dồn dập, đứt quãng. Lòng bàn tay phải của anh tê dại đi vì lạnh và đau đớn, lớp băng keo bạc đã bắt đầu rách tả tơi, để lộ vệt máu tươi bết dính mỡ bò đen kịt.
Đột ngột, một luồng gió xoáy cực mạnh từ Hiệu ứng chênh lệch áp suất (Stack Effect) bất ngờ dội ngược từ dưới đáy giếng lên, mang theo một chấn động rung lắc mạnh kết cấu cáp treo tạm thời. Sợi cáp thép rít lên, dao động mạnh với biên độ hơn nửa mét.
Theo bản năng sinh tồn, khi cơ thể bị hất văng ra khỏi điểm bám, Khánh vô thức vung cánh tay trái bị thương ra để bám lấy đà sắt dầm ngang bên cạnh.
*PHỰT!*
Cơn đau thấu xương tủy bùng lên như một vụ nổ nhiệt học ngay trong bả vai trái của Khánh. Thanh nẹp gỗ thông tự chế quấn quanh vai anh bị giằng lực mạnh gãy đôi hoàn toàn, các thớ cơ vai bị kéo căng quá mức dường như rách toạc ra dưới sức nặng cơ thể. Khánh rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, đại não anh lập tức trắng xóa, tầm nhìn mờ lịm đi vì sốc chấn thương.
Cánh tay trái mất hoàn toàn lực bám, buông thõng vô dụng.
Bàn tay phải của Khánh bị trượt khỏi đà sắt dầm ngang do lực giật quá mạnh. Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh rơi tự do trong bóng tối.
*“Khánh!”*
Tiếng hét thất thanh của Trang vang dội khắp giếng thang máy phụ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ranh giới giữa sự sống và cái chết, bản năng sinh tồn của người thợ rèn năm xưa trỗi dậy. Khánh gồng toàn bộ chút sức tàn còn lại của cánh tay phải, vung tay chộp chặt lấy sợi cáp thép trơn tuột phía dưới.
*Xoẹt!*
Sợi cáp thép lạnh buốt cứa rách nát lớp băng vải và da thịt lòng bàn tay phải của anh, máu tươi bắn ra tung tóe bết dính mỡ bò đen kịt. Khánh bị trượt dài xuống hơn một mét trên cáp, sợi thép cứa sâu sát xương tay anh, đau đớn tột cùng.
Anh dừng lại được. Toàn bộ trọng lượng cơ thể Nam Khánh lúc này treo lơ lửng giữa khoảng không sâu thẳm của giếng thang máy tối tăm, chỉ được giữ lại bằng lực bám duy nhất của bàn tay phải rớm máu, trơn tuột mỡ bò trên sợi cáp thép đang rung lắc dữ dội dưới sức gió gầm rú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!