Nhạc nềnEntangle

Lối Vào Trục Đứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ bé, đen nhám và bám đầy mồ hôi lạnh xen lẫn những vệt mỡ bò nhớp nháp của Mai Hương, nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay phải rớm máu của Nam Khánh. Những cạnh sắc của thẻ nhựa miết vào vết rách sâu trong lòng bàn tay anh, mang đến một cơn đau nhói buốt, nhưng nó không là gì so với cơn thịnh nộ đang âm ỉ cháy trong lồng ngực vị kiến trúc sư trưởng.


Chủ tịch Trịnh Gia. Tập đoàn Vạn Phát. Bản thỏa hiệp khống.


Hóa ra, tác phẩm để đời của anh, niềm tự hào kiêu hãnh của cuộc đời anh, lại được xây dựng trên một nền móng của sự gian dối và tham nhũng. Những nét ký khống, những biên bản nghiệm thu giả mạo hệ thống an toàn PCCC và kết cấu móng bè mà Mai Hương vừa tiết lộ như một cái tát tàn nhẫn vào lương tri của Khánh. Anh đã từng nghĩ mình chỉ thỏa hiệp một chút để dự án được hoàn thành đúng hạn, nhưng giờ đây, chính sự thỏa hiệp đó đang biến tòa tháp 80 tầng này thành một lò thiêu khổng lồ, giam cầm đứa con gái duy nhất của anh trên tầng sáu mươi lăm.


“Thầy Khánh... thầy phải đi đi...” Mai Hương khàn giọng thì thầm, tiếng ho khan của cô cắt ngang dòng suy nghĩ của Khánh. Khói đen composite từ bãi xe VIP hầm B1 đang tràn qua khe cửa trượt bị kẹt, mang theo mùi khét lẹt đặc trưng của nhựa cháy, khiến không gian sảnh đón khách trở nên mờ mịt và ngột ngạt.


Khánh khẽ gật đầu. Anh cẩn thận nhét chiếc thẻ nhớ vào túi áo sơ mi rách nát sát ngực trái, ngay cạnh bức vẽ sáp màu “Tòa nhà siêu nhân” của cháu Bi – điểm tựa tinh thần duy nhất giúp anh không gục ngã lúc này. Anh nhìn sang Thùy Trang. Nữ kỹ sư bảo trì đang nhanh chóng dùng những đoạn băng gạc y tế còn sót lại để quấn chặt bả vai trái của anh. Thanh nẹp gỗ thông cũ đã gãy đôi hoàn toàn sau cú va đập ở tập trước, khiến bả vai trái của Khánh lệch hẳn xuống dưới da, hoàn toàn mất lực.


“Tôi sẽ quấn chặt bắp tay anh sát vào lồng ngực,” Trang nói, giọng cô run lên vì kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ quyết đoán. “Anh không được dùng tay trái dưới bất kỳ hình thức nào. Nếu không, khớp vai sẽ bị rách bao khớp vĩnh viễn.”


“Tôi biết. Cảm ơn cô, Trang,” Khánh nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương khi Trang siết chặt vòng băng keo bạc chịu nhiệt cuối cùng quanh ngực anh.


*U... U... U...*


Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống Aegis đột ngột dội lại từ phía trục đứng thang máy, trầm đục và dồn dập qua các vách tường bê tông dày. Những dải đèn LED chỉ dẫn thoát hiểm màu xanh lục dọc hành lang bắt đầu nhấp nháy liên tục, chuyển dần sang màu đỏ rực của chế độ khẩn cấp.


“Nguồn điện khẩn cấp đang khôi phục,” Trang biến sắc, cô nhìn lên cụm camera Aegis Node-01 gắn trên trần sảnh. Chiếc camera hình vòm vốn đã tắt lịm sau cú đoản mạch, giờ đây đang từ từ xoay trục, thấu kính hồng ngoại phát ra những tia sáng đỏ nhạt quét dọc theo sàn sảnh đón khách. “Cao Đạt đã phát hiện ra chúng ta giải cứu nhóm Hương. Hắn đang khởi động lại hệ thống quét nhiệt để chỉ điểm cho Phan Lôi.”


“Khánh! Trang! Mau đưa bọn trẻ trốn vào lối kỹ thuật!” Khắc Triệu khàn giọng giục dã. Người tài xế xe rác dũng cảm đang dìu chú Sáu Lực vẫn còn hôn mê sâu, cùng ba nhân viên văn phòng vừa thoát nạn lùi dần về phía góc tối của sảnh, nơi có một đường ống xả tràn dẫn xuống hầm rác.


Khánh nhìn về phía trục thang máy hàng. Cabin thang máy nặng gần hai tấn đã được cố định tạm thời bằng chốt cơ học khóa cáp đối trọng chữ U mà Trang vừa siết chặt. Nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế. Họ không thể dùng cabin này để di chuyển lên trên vì hệ thống cáp chính đã bị tưa nứt nghiêm trọng. Con đường duy nhất để leo ngược lên các tầng cao mà không bị camera AI Aegis giám sát chính là Giếng thang máy phụ – hay còn gọi là Trục Kỹ Thuật 4.


Trục Kỹ Thuật 4 là một giếng thẳng đứng trống rỗng chạy suốt tám mươi tầng tháp, chưa được lắp đặt cabin thương mại, chỉ có các đà thép chịu lực dầm ngang và hệ thống cáp treo tạm thời của đội thi công. Khánh biết rõ kết cấu này. Anh chính là người đã thiết kế nó như một “khoảng thở” dự phòng cho tòa tháp.


“Lối vào Trục Kỹ Thuật 4 nằm ở phía sau vách cabin thang hàng này,” Khánh chỉ tay vào tấm vách thép phía sau cabin thang máy hàng đang bị kẹt. “Có một cửa sập bảo trì bằng thép mỏng kết nối giữa hai giếng thang. Chúng ta phải leo lên nóc cabin này mới tiếp cận được cửa sập đó.”


“Để tôi giúp anh,” Trang nói, cô nhặt chiếc kìm cộng lực cách điện và giắt chiếc máy hàn nhiệt cầm tay đã hết pin vào đai lưng.


Khánh dùng cánh tay phải lành lặn bám vào gờ thép của cửa thang máy hàng, lấy đà nhảy lên bệ đỡ cabin. Cơn đau từ bả vai trái bị khóa chặt giật mạnh một cú như búa bổ, khiến anh suýt mất đà rơi xuống khe hở giếng thang tối tăm bên dưới. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng đầu gối phải tì mạnh vào thành cabin để giữ thăng bằng, rồi rướn người bò lên nóc cabin sắt.


Trang nhanh nhẹn trèo lên ngay sau anh. Trên nóc cabin, không gian chật hẹp bám đầy bụi xi măng và mỡ bò trơn tuột. Phía trên đầu họ, giếng thang máy phụ hun hút tối tăm như một miệng vực không đáy, phát ra những tiếng rít u u ghê rợn của luồng gió hút ngược từ dưới hầm lên do Hiệu ứng chênh lệch áp suất (Stack Effect).


Đột ngột, một tiếng động lớn dội lên từ phía cửa vào sảnh đón khách hầm B1.


*Ầm! Ầm!*


Tiếng đập cửa sắt thô bạo vang dội kèm theo tiếng gầm gừ, cào cấu dữ tợn của động cơ dã thú.


“Chó nghiệp vụ!” Trang thì thầm, gương mặt cô dưới ánh sáng đỏ nhạt của đèn báo động trở nên nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. “Lê Mạnh... hắn đã dẫn đội bảo an bám theo vết máu của anh tới đây rồi.”


Khánh nín thở, áp sát tai vào nóc cabin sắt để lắng nghe tiếng rung kim loại. Thính giác nhạy bén của anh thu nhận được tiếng móng vuốt sắc nhọn nện kèn kẹt trên sàn nâng kim loại ngoài sảnh, cùng tiếng rít xích sắt dồn dập. Vết rách sâu trong lòng bàn tay phải của anh vẫn đang rỉ máu tươi, nhỏ từng giọt xuống nóc cabin, tạo nên một đường dẫn khứu giác hoàn hảo cho con Becgie Đức của Lê Mạnh.


“Tìm kỹ cho tao! Mùi máu tươi rất gần ở đây! Thằng Khánh và con Trang không thể bay lên trời được!” Tiếng quát tháo đanh thép của Lê Mạnh dội qua khe cửa thang máy, mang theo sát khí lạnh người.


Trang hoảng hốt nhìn Khánh: “Khánh, cửa sập bảo trì bị kẹt chốt gạt cơ học từ bên trong giếng thang phụ! Tôi không thể dùng máy hàn nhiệt vì nó đã hết pin hoàn toàn. Chúng ta bị kẹt rồi!”


Khánh dùng tay phải mò mẫm dọc theo mép cửa sập bằng thép mỏng trên vách giếng. Đúng như Trang nói, chốt gạt cơ học nằm ở phía bên kia vách ngăn, không thể dùng lực tay trực tiếp từ phía này để mở. Nếu anh dùng búa thép vonfram đập phá, tiếng động lớn chắc chắn sẽ chỉ điểm vị trí của họ cho Lê Mạnh ngay lập tức.


Trong lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người đột ngột lao ra từ góc tối của hành lang kỹ thuật, chắn ngay trước lối vào sảnh thang hàng.


Đó là Lâm Phong.


Người chiến sĩ cảnh sát trẻ tuổi bám đầy bụi xi măng xám ngoét, cảnh phục rách nát loang lổ vết máu khô. Gương mặt anh bầm tím sau những cuộc đụng độ trước đó, nhưng đôi mắt dưới vành mũ bảo hiểm bị vỡ kính chắn gió vẫn quắc lên một ý chí chính trực, kiên cường đến kinh ngạc.


Phong nhìn thấy Khánh và Trang đang bất lực trên nóc cabin thang máy. Anh hiểu rõ tình thế của họ. Lực lượng cứu hộ của Cục PCCC & CNCH TP.HCM hoàn toàn bất lực bên ngoài do hệ thống Aegis đã khóa chặt mọi lối vào hầm bằng cửa thép chống đạn. Không có ai cứu họ ngoài chính họ. Và lúc này, Khánh là người duy nhất có thể leo lên trên để cứu đứa con gái Lam Anh và vô hiệu hóa hệ thống tự hủy.


Phong đưa khẩu súng ngắn CZ-75 tiêu chuẩn lên, họng súng đen ngòm hướng thẳng về phía cụm camera quét nhiệt Aegis Node-01 đang xoay tít trên trần sảnh.


*ĐOÀNH!*


Tiếng nổ đanh tai vang lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của tầng hầm. Thấu kính hồng ngoại của Aegis Node-01 vỡ vụn thành trăm mảnh dưới phát đạn chính xác của Phong. Sparks lửa xanh xẹt ra tung tóe, làm mù hoàn toàn mắt thần giám sát của Cao Đạt tại phân khu này.


“Có súng! Đối phương có vũ khí nóng!” Tiếng hét hoảng loạn của lính bảo an vang lên ngoài hành lang.


Lâm Phong không dừng lại. Anh lùi dần ra xa trục thang máy, hướng thẳng về phía hành lang kỹ thuật trục B, rồi vung súng bắn liên tiếp ba phát chỉ thiên vào trần bê tông:


*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Tiếng súng nổ cộng hưởng trong không gian kín tạo nên những tiếng vang dội dữ dội như sấm truyền. Con chó nghiệp vụ Becgie Đức Thor bị giật mình bởi tiếng nổ lớn, nó sủa vang dội điên cuồng, dứt đứt xích khỏi tay Lê Mạnh và lao thẳng về phía hành lang tối theo hướng tiếng súng.


“Đuổi theo hướng đó! Thằng cảnh sát giữ súng! Bắn điện hạ gục nó!” Tiếng xích sắt và tiếng bước chân rầm rập của toàn bộ đội bảo an lập tức chuyển hướng, rượt đuổi theo bóng dáng của Lâm Phong.


“Chạy đi Khánh! Leo lên trên cứu con gái anh!”


Tiếng hét khàn đặc, đầy quyết liệt của Lâm Phong vọng lại từ sâu trong hành lang tối, ngay trước khi một tiếng nổ chát chúa của súng bắn điện dòng cao áp vang lên, kèm theo tiếng gầm rú của con Becgie và tiếng va đập thô bạo của dùi cui điện nện xuống cơ thể.


Khánh siết chặt nắm tay phải, lồng ngực anh thắt lại trước sự hy sinh dũng cảm của người cảnh sát trẻ. Sự dứt khoát của Phong đã đánh đổi cho anh một cơ hội sống bằng chính mạng sống của mình. Anh không thể lãng phí cơ hội này.


“Trang! Giúp tôi tì vai!” Khánh khàn giọng ra lệnh.


Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào bả vai phải lành lặn, ép sát người vào vách thép của cửa sập bảo trì. Anh dùng ngón tay phải rớm máu lách vào khe hở nhỏ của chốt gạt cơ học bị kẹt, dùng lực cơ bắp tay phải kéo mạnh gạt chốt theo góc nghiêng đòn bẩy mà chú Ba Quốc từng dạy.


*CẠCH!*


Chốt gạt cơ học bật mở dưới lực kéo cực hạn của Khánh. Cửa sập bằng thép mỏng đổ sụp vào bên trong, để lộ ra khoảng không đen ngòm, sâu thẳm của Giếng thang máy phụ (Trục Kỹ Thuật 4).


Một luồng gió lạnh buốt, mang theo hơi nước ẩm ướt từ móng tháp sụt lún dội ngược lên, thổi thốc vào mặt Khánh và Trang như một con quái vật đang gầm rú đòi nuốt chửng họ.


Khánh dùng tay phải đẩy Trang chui qua cửa sập trước, rồi bản thân anh rướn người, lăn xả qua khe hẹp để thâm nhập vào trục đứng thẳng đứng, ngay khi tiếng xích sắt còng tay lạnh lẽo của Phan Lôi vang lên ngoài sảnh đón khách hầm B1 báo hiệu Lâm Phong đã bị khống chế hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!