Sức Nặng Nhân Tính
Tiếng cáp tải miết kèn kẹt vào puly vang lên chói tai, cabin thang máy sụt xuống thêm ba mươi centimet, kéo theo tiếng hét kinh hoàng của Mai Hương.
Cú sụt đột ngột dội một luồng chấn động cơ học mạnh mẽ dọc theo trục đứng tháp, làm bụi xi măng trên trần sảnh hầm B1 rơi xuống xối xả như một trận mưa xám. Khói đen từ bãi xe VIP cuồn cuộn tràn qua khe cửa trượt bị kẹt, mang theo mùi nhựa composite cháy khét lẹt, bóp nghẹt cuống họng của những người đang đứng trong sảnh.
Nam Khánh loạng choạng quỳ rụp xuống sàn epoxy. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn dưới lớp áo sơ mi trắng rách nát đẫm máu. Thanh nẹp gỗ thông cố định bả vai trái đã gãy vụn hoàn toàn, những mảnh dăm gỗ đâm sâu vào da thịt rách nát, rỉ máu tươi đỏ sẫm nhuộm đỏ một bên ngực áo. Cơn đau thấu xương tủy giật mạnh lên tận đại não, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, nhịp tim trong lồng ngực đập điên cuồng ở mức một trăm bốn mươi lần một phút.
“Khánh! Cáp tải chính số 2 bắt đầu tưa nứt rồi! Má phanh Governor không giữ nổi nữa!” Thùy Trang hét lớn, hai bàn tay cô bám đầy dầu mỡ bẩn thỉu đang cố giữ chặt chiếc chốt cơ học khóa cáp đối trọng hình chữ U áp vào sợi cáp đang rung lên bần bật.
Bên cạnh cô, Khắc Triệu dùng hết sức bình sinh nện chiếc búa thép vonfram cứu hộ vào khe hãm của puly dẫn hướng, cố tạo ra một điểm kẹt vật lý để làm chậm đà trôi của cabin. Nhưng lớp mỡ bò đen kịt từ hầm B3 bám dày trên cáp làm đầu búa trượt liên tục, phát ra những tiếng va đập kim loại chói tai cùng những tia lửa cơ học xẹt ra đỏ lựng trong bóng tối.
*“Thầy Khánh ơi... Cứu em... Cabin lại tụt xuống rồi!”* Tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của Mai Hương vọng qua khe hở cửa thang máy rộng chưa đầy hai centimet, nghe mỏng manh và tuyệt vọng như tiếng kêu cứu của một kẻ sắp chết đuối dưới dòng nước lũ.
Khánh nhìn chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay phải của mình. Mặt kính sapphire trầy xước nặng nề bám đầy vôi vữa, kim cơ học chỉ số áp suất đang dao động quanh mức 975 hPa. Áp suất giảm, không khí loãng dần do khói nóng chiếm chỗ. Thời gian dưỡng khí của con gái anh, Lam Anh, ở tầng sáu mươi lăm đang cạn kiệt từng giây. Mỗi phút anh dừng lại ở đây để cứu người là một phút anh đánh cược mạng sống của đứa con gái duy nhất của mình.
Nhưng hình ảnh Mai Hương – cô thực tập sinh trẻ tuổi luôn nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, người đã thức đêm cùng anh vẽ từng nét kết cấu thô cho tòa tháp này – đang gào thét trong chiếc cabin tử thần kia đã bẻ gãy mọi sự duy lý lạnh lùng của anh. Anh không thể bỏ đi. Nếu anh bỏ đi, vết nứt trong linh hồn anh sau cái chết của người vợ Mai Phương năm xưa sẽ vĩnh viễn không bao giờ lành lại được.
“Trang! Giữ chặt chốt chữ U!” Khánh khàn giọng hét lên, phổi anh nóng rát vì hít phải khói bụi xi măng đặc quánh.
Anh lết người về phía bệ tời quay tay cơ học khẩn cấp đặt sát vách trục thang. Đây là hệ thống tời cơ học tải trọng lớn hoạt động hoàn toàn bằng sức người, được thiết kế để kéo cabin khi mất điện toàn hệ thống. Nhưng tay quay bằng thép rỉ sét của nó đòi hỏi một lực mô-men xoắn cực lớn mới có thể di chuyển được khối cabin nặng gần hai tấn.
Khánh đứng trước tay quay tời. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn liệt tạm thời, mất sạch khả năng chịu lực do khớp vai bị lệch nghiêm trọng. Anh chỉ còn một cánh tay phải lành lặn.
“Khánh! Anh không thể quay tời bằng một tay đâu! Lực giật ngược của bánh răng sẽ đánh gãy cổ tay anh đấy!” Trang hét lên trong nước mắt, cô cố rướn người định lao ra hỗ trợ nhưng sợi cáp tải chính lại miết mạnh, ép cô phải ghìm chặt chốt khóa chữ U để tránh cáp trượt tự do.
Khánh không trả lời. Bộ óc duy lý của vị kiến trúc sư trưởng lập tức hoạt động với công suất tối đa để tìm ra phương án tối ưu hóa lực cơ học. Anh biết, nếu đứng thẳng và dùng lực kéo của cánh tay, anh sẽ thất bại hoàn toàn và bị tay quay giật gãy xương. Cách duy nhất là dùng kỹ thuật đòn bẩy vật lý tối ưu, biến trọng lượng cơ thể thành lực nhấn.
Khánh bước sát vào bệ tời, xoay nghiêng người một góc bốn mươi lăm độ. Anh tì bả vai phải lành lặn vào khung thép chịu lực của bệ tời, dùng bàn tay phải rách sâu lòng bàn tay bám chặt lấy tay quay rỉ sét. Anh không dùng lực kéo của cơ tay, mà dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sáu mươi lăm kilôgam của mình đổ sụp xuống tay quay theo một góc nghiêng hoàn hảo.
*Rắc... kèn kẹt...*
Tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt. Bánh răng truyền động khổng lồ của tời cơ học bắt đầu nhích từng milimet.
Cơn đau từ bả vai trái bị trật khớp bùng lên dữ dội do lực giằng chéo cơ thể truyền qua cột sống. Khánh cảm thấy như có một lưỡi dao nung đỏ đang cắm sâu vào khớp vai, rạch nát từng thớ cơ và dây chằng đang tổn thương. Máu tươi từ bả vai rách da chảy loang lổ, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng rách nát, nhỏ ròng ròng xuống bệ tời rỉ sét.
“Lên đi... Khốn kiếp... Lên đi!” Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, gầm lên một tiếng guttural đầy phẫn uất.
Anh tiếp tục lấy đà, nhấc người lên rồi dùng toàn lực đổ sụp xuống tay quay lần thứ hai. Bánh răng tời cơ chuyển động nhanh hơn. Cabin nặng 1.8 tấn bên dưới trục đứng từ từ nhích lên từng centimet.
Nhưng không gian sảnh hầm B1 lúc này đã quá ngột ngạt. Khói đen dày đặc kết hợp khói bụi xi măng làm giảm nồng độ oxy xuống dưới 12%. Trạng thái Thiếu oxy cấp tính bắt đầu tấn công hệ thần kinh của Khánh. Đầu óc anh quay cuồng, lồng ngực co thắt dữ dội, phổi đòi hỏi dưỡng khí một cách tuyệt vọng.
Trong cơn thiếu oxy cực hạn, ảo giác bắt đầu xuất hiện trước mắt anh. Làn khói xám xịt xung quanh bỗng chốc biến thành ánh đèn đường nhạt nhòa của một đêm mưa tầm tã ba năm trước. Anh nhìn thấy Mai Phương – người vợ quá cố của mình – đang ngồi trong chiếc xe hơi móp méo bên lề đường công trường, gương mặt cô đẫm máu nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng, đôi tay cô vươn ra qua làn sương mờ như muốn ôm lấy anh.
*“Khánh... bám chặt lấy... Đừng buông tay... Hãy cứu lấy con người... cứu lấy đứa trẻ...”* Giọng nói của Mai Phương vang vọng bên tai anh, lẫn trong tiếng gió rít u u của giếng thang máy.
“Phương... Phương ơi!” Khánh hét lên trong ảo giác, nước mắt hòa cùng mồ hôi và bụi than chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt.
Ảo giác về người vợ quá cố không làm anh gục ngã, ngược lại, nó kích hoạt bản năng sinh tồn cực hạn và ý chí chuộc lỗi dồn nén suốt ba năm qua. Khánh gầm lên, dùng cánh tay phải rớm máu quay mạnh tay tời thêm một vòng quyết định.
*CẠCH!*
“Tôi giữ được cáp rồi! Khóa chốt thành công!” Tiếng hét của Thùy Trang kéo Khánh thoát khỏi ảo giác.
Trang đã dùng chiếc cờ-lê siết lực kẹp chặt các bu-lông của chốt cơ học khóa cáp đối trọng chữ U vào sợi cáp chính, triệt tiêu hoàn toàn lực trượt của cabin. Khắc Triệu nhanh chóng đóng nêm thép vào khe puly để khóa chết toàn bộ hệ thống đứng im.
Cabin thang máy hàng đứng khựng lại ngay mức sàn hầm B1.
Khánh buông tay quay tời, cơ thể anh đổ sụp xuống bên cạnh bệ máy, thở dốc một cách tuyệt vọng. Bàn tay phải của anh bám đầy mỡ bò đen kịt và máu tươi rách sâu lòng bàn tay, các thớ cơ co rút dữ dội do quá tải.
Không kịp nghỉ ngơi, Trang và Khắc Triệu lao đến cửa thang máy. Triệu dùng chiếc búa thép vonfram đóng mạnh vào khe hở cửa trượt, tạo điểm tì lực để Trang chêm thanh xà gồ thép làm đòn bẩy cơ học. Với một cú tì đè lực cực mạnh của Triệu, hai cánh cửa thép trượt của thang hàng bị ép mở cưỡng bức ra hai bên một khoảng rộng bốn mươi lăm centimet.
“Hương! Mau bò ra ngoài!” Trang hét lớn.
Từ bên trong cabin tối tăm, Mai Hương là người đầu tiên bò ra qua khe hở, gương mặt cô gái trẻ tái nhợt, bám đầy bụi than và ướt sũng mồ hôi. Tiếp theo là ba nhân viên văn phòng khác, tất cả đều ho sặc sụa nhưng may mắn không bị thương tích nghiêm trọng về thể xác.
Khi nhìn thấy Nam Khánh đang ngồi bệt dưới đất với bả vai đẫm máu và áo sơ mi rách nát lấm bẩn, Mai Hương lao đến quỳ bên cạnh anh, khóc nấc lên: “Thầy... thầy Khánh... vai thầy... Em xin lỗi... tại em mà thầy bị thế này...”
Khánh khẽ lắc đầu, giọng nói khản đặc không ra hơi: “Không sao... Mọi người an toàn là tốt rồi... Mau di chuyển ra góc sảnh lánh nạn... nơi có gió đối lưu...”
Mai Hương vội vàng lau nước mắt. Cô sực nhớ ra điều gì đó, run rẩy mở chiếc cặp da bọc vải dù đang ôm khư khư trước ngực. Đây là chiếc cặp tài liệu cô nhặt được từ văn phòng pháp lý của Tuấn Kiệt khi chạy trốn.
Hương thò tay vào ngăn bí mật của cặp, lôi ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ màu đen bám đầy mồ hôi lạnh của bàn tay cô. Cô dáo dác nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai chú ý, rồi nắm chặt lấy bàn tay phải đang rớm máu của Khánh, ấn chiếc thẻ nhớ vào lòng bàn tay anh.
Cô ghé sát tai Khánh, thầm thì bằng giọng run rẩy nhưng đanh thép:
“Thầy Khánh... Trước khi sập hầm, em nghe thấy ông Tuấn Kiệt nói chuyện với ai đó... Chiếc thẻ nhớ này chứa toàn bộ các giao dịch lót tay mật... Chủ tịch Trịnh Gia... ông ta đã ký khống toàn bộ biên bản an toàn móng tháp và hệ thống PCCC để cắt giảm chi phí... Họ muốn đổ toàn bộ tội danh lỗi thiết kế lên đầu thầy...”
Khánh siết chặt chiếc thẻ nhớ trong lòng bàn tay phải bám đầy mỡ bò bẩn thỉu. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Chân tướng về sự phản bội của tập đoàn Vạn Phát và lỗi lầm thỏa hiệp quá khứ của anh đã được vạch trần một cách tàn nhẫn nhất ngay giữa tử địa ngập khói bụi này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!