Nhạc nềnEntangle

Tiếng Kêu Trong Cabin

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi xi măng xám xịt đặc quánh như một bức tường vô hình đổ ụp xuống, nuốt chửng toàn bộ Sảnh đón khách thang máy vận chuyển hàng ở tầng hầm B1. Phía sau cánh cửa ngăn cháy đã biến dạng, tiếng đổ sập của hàng tấn bê tông đè bẹp chiếc xe rác mười lăm tấn vẫn còn dội lên những dư chấn kịch liệt. Nền sàn epoxy dưới chân bốn người rung lên bần bật. Khói dầu diesel khét lẹt quyện với mùi khói nhựa composite cháy từ bãi xe VIP tràn qua các khe hở, biến không gian sảnh thang hàng thành một buồng ngạt khổng lồ.


Nam Khánh quỳ rạp dưới sàn, tay phải bám chặt vào một góc đà sắt nhô ra để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, bả vai lệch hẳn xuống dưới lớp áo sơ mi trắng đã rách nát, đẫm máu tươi và bụi xám. Thanh nẹp gỗ thông cố định vai trái đã gãy vụn sau cú va đập kịch liệt trong cabin xe rác, để lại những mảnh gỗ dăm đâm vào da thịt. Mỗi nhịp thở gấp gáp của anh lúc này đều kéo theo một cơn đau thấu xương tủy, giật mạnh lên tận đại não, làm mờ đi tầm nhìn vốn đã cay xè vì khói độc.


“Khánh! Anh còn gượng được không?”


Thùy Trang ho sặc sụa, bò sát sàn nhà tiến lại gần anh. Chiếc mũ bảo hộ kỹ thuật của cô đã bay mất, để lộ mái tóc bết dính mồ hôi và bụi xi măng xám ngoét. Cô vội vàng lôi bình xịt giảm đau cơ học từ đai lưng, hướng vòi phun vào bả vai trái của Khánh và nhấn mạnh. Luồng khí lạnh buốt của menthol ập vào da thịt làm Khánh rùng mình, tạm thời đóng băng cảm giác đau đớn dữ dội đang gầm rú trong hệ thần kinh.


“Tôi... vẫn ổn,” Khánh khàn giọng, giọng nói nghẹn đặc vì ho khan. Anh đưa bàn tay phải rách sâu lòng bàn tay, bám đầy mỡ bò đen kịt và rác thải hôi thối, cố lau đi lớp bụi xi măng đóng thành mảng trên mặt chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển. Kim cơ học chỉ số áp suất đang dao động mạnh quanh mức 975 hPa. Áp suất khí quyển trong sảnh đang sụt giảm nhanh do khói nóng tràn vào và hệ thống điều hòa trung tâm bị ngắt hoàn toàn.


Phía sau họ, Khắc Triệu đang ngồi bệt dưới đất, một tay ôm cái trán rách da chảy máu ròng ròng xuống bộ râu quai nón rậm rạp, tay kia vẫn nắm chặt chiếc búa thép vonfram cứu hộ. Thu Hồng, cô thu ngân trẻ tuổi, đang co rúm người lại ở góc tường, hai tay bịt chặt tai, khóc nấc lên từng hồi hoảng loạn.


Giữa không gian hỗn loạn đầy khói bụi ấy, một âm thanh lạ bất ngờ xuyên qua bức tường bụi xám xịt.


*“Cứu... cứu chúng em với... Có ai ở ngoài không... Cứu...”*


Tiếng kêu cứu mỏng manh, khản đặc của một cô gái trẻ phát ra từ phía trục dọc thang máy vận chuyển hàng.


Nam Khánh lập tức nín thở. Khả năng lắng nghe tiếng rung kim loại và định vị âm thanh trong không gian kín của anh hoạt động với công suất tối đa. Anh áp sát tai phải xuống sàn bê tông, hướng về phía cánh cửa trượt bằng thép đặc của trục thang máy hàng. Tiếng kim loại va chạm nhẹ, tiếng khóc nghẹn và tiếng cáp thép miết kèn kẹt vào puly truyền qua kết cấu sàn dội thẳng vào thính giác của anh.


“Có người bị kẹt trong cabin thang máy hàng,” Khánh thốt lên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia sáng dứt khoát. “Ngay giữa tầng hầm B1 và B2.”


Trang vội vàng bật chiếc Đèn pin LED dã ngoại, quét luồng sáng yếu ớt chập chờn qua màn khói bụi dày đặc. Cô tiếp cận cánh cửa trượt thang máy hàng. Qua khe hở rộng chưa đầy hai centimet giữa hai cánh cửa thép bị kẹt, một luồng ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại bên trong cabin hắt ra, rọi lên những hạt bụi bay lơ lửng.


“Hương? Có phải Mai Hương đó không?” Khánh hét lớn qua khe cửa, áp sát mặt vào tấm thép lạnh ngắt.


*“Thầy... Thầy Khánh phải không? Cứu chúng em với! Trong này tối quá... không khí sắp hết rồi!”* Tiếng khóc của Mai Hương – cô thực tập sinh mới của văn phòng kiến trúc Nam Khánh – vang lên đầy kinh hoàng. *“Chúng em có bốn người... Cabin đang trôi xuống... Nó cứ sụt xuống từng chút một!”*


Trang lập tức lao đến tủ điều khiển kỹ thuật của thang máy hàng đặt sát vách tường sảnh. Cô dùng mỏ lết cạy mạnh cánh cửa tủ điện bám đầy bụi xi măng. Dưới ánh đèn pin chập chờn, hàng loạt đèn tín hiệu LED trên bảng mạch điều khiển đều tắt ngấm.


“Khốn kiếp! Hệ thống Aegis đã ngắt hoàn toàn nguồn điện lưới và điện dự phòng của phân khu này rồi!” Trang hét lên, giọng nói lộ rõ sự bất lực. “Phanh điện từ của thang máy đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Cabin chỉ đang được giữ lại bằng hệ thống phanh cơ học khẩn cấp Governor và lực đối trọng vật lý thô sơ!”


Khánh tiến lại gần vách trục thang, bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng lập tức dựng lên mô hình 3D của hệ thống thang máy hàng trong đầu. Tháp Thiên Niên Kỷ sử dụng hệ thống thang tải trọng lớn 1.2 tấn. Khi mất điện hoàn toàn, các má phanh điện từ sẽ tự động khóa chặt cáp tải. Tuy nhiên, do dòng nước ngầm đen ngòm bám đầy mỡ bò từ hầm B3 bị phun ngược lên ở các tập trước, các sợi cáp tải đi qua puly dẫn hướng đã bị bám một lớp mỡ trơn tuột.


Anh nhẩm tính nhanh trong đầu: trọng lượng cabin cộng với bốn người bên trong nặng khoảng 1.8 tấn. Lực ma sát của má phanh cơ học Governor không đủ để giữ chặt các sợi cáp bám đầy mỡ bò. Lực trượt đang thắng thế.


“Trang, tốc độ trượt hiện tại là bao nhiêu?” Khánh hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào sợi cáp tải đang miết kèn kẹt qua khe hở kỹ thuật trên trần sảnh.


“Khoảng năm milimet mỗi giây, nhưng nó đang gia tốc!” Trang vừa đo đạc độ dịch chuyển của cáp vừa trả lời, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh đèn pin. “Khánh, nếu không có can thiệp cơ học để khóa chết cáp tải, lực quán tính sẽ thắng hoàn toàn lực hãm cơ học trong vòng mười phút nữa. Cabin sẽ rơi tự do xuống hố pít hầm B3!”


Hầm B3 lúc này đang ngập sâu trong dòng nước thải đen ngòm chảy xiết và rò rỉ điện trung thế từ trạm biến áp chập cháy phía trên. Nếu cabin rơi xuống đó, bốn mạng người bên trong sẽ bị nghiền nát hoặc chết đuối trong bóng tối tuyệt đối.


Một cơn gió lạnh buốt từ giếng thang máy phụ Trục Kỹ Thuật 4 thổi thốc qua khe cửa, mang theo mùi khói composite cháy khét lẹt sát sườn. Khánh nhìn chiếc đồng hồ cơ trên tay. 22 giờ 15 phút.


Lồng ngực anh thắt lại đau đớn. Con gái duy nhất của anh, Lam Anh, đang bị cô lập trên tầng triển lãm tranh sáu mươi lăm. Sóng liên lạc bị cắt đứt, lượng dưỡng khí trên cao đang bị hệ thống Aegis rút cạn từng phút theo Giao thức Phong Tỏa Đỏ. Mỗi giây anh dừng lại ở đây để cứu người đồng nghĩa với việc cơ hội sống sót của con gái anh sẽ giảm đi một phần mười.


*“Thầy Khánh ơi... Cứu em... Cabin lại sụt xuống rồi!”* Tiếng hét thất thanh của Mai Hương bên trong trục thang dội lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Khánh.


Nỗi dằn vặt tột cùng từ quá khứ ập về xâm chiếm tâm trí anh. Ba năm trước, anh đã mải mê tăng ca tại công trường của tập đoàn Vạn Phát để giải quyết lỗi móng tháp, bỏ mặc cuộc gọi của người vợ quá cố Mai Phương, gián tiếp đẩy cô vào vụ tai nạn giao thông thảm khốc đêm hôm đó. Sự vô tâm của một người chồng, người cha duy lý lạnh lùng đã hủy hoại gia đình anh, biến con gái anh thành một đứa trẻ nổi loạn và cô độc.


Giờ đây, anh đang đứng trước một lựa chọn tương tự. Bỏ mặc bốn con người vô tội đang gào thét trong chiếc cabin tử thần để ích kỷ chạy đi cứu con gái mình, hay dừng lại đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ lương tri của một con người?


Khánh thò tay vào túi áo sơ mi rách nát sát ngực, chạm vào bức vẽ “Tòa nhà siêu nhân” bằng sáp màu nhăn nhúm của cháu Bi. Bức tranh vẽ chú Khánh mặc áo siêu nhân đứng bảo vệ tòa tháp an toàn.


*“Bê tông có thể cứng, nhưng lòng người thì dễ nứt.”* Lời răn dạy của người cha quá cố, một thợ xây cả đời lam lũ, vang vọng bên tai anh.


Khánh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để nén cơn đau bả vai trái bốc hỏa. Khi mở mắt ra, đôi mắt anh không còn sự dao động, chỉ còn lại sự kiên định lạnh lùng của một người thợ rèn miền Trung.


“Chúng ta phải cứu họ,” Khánh dứt khoát ra lệnh. “Trang, tìm chốt cơ học khóa cáp đối trọng khẩn cấp ngay lập tức!”


“Nhưng chốt khóa nằm ở đâu?” Trang hoang mang hỏi.


“Trong tủ thiết bị bảo trì khẩn cấp của sảnh hầm B1, góc phía Tây,” Khánh dùng trí nhớ không gian 3D chỉ định chính xác vị trí. “Chú Triệu, giúp cô Trang cạy tủ lấy thanh thép chữ U và cờ-lê siết lực ra đây!”


Khắc Triệu không nói một lời, vác chiếc búa thép vonfram lao nhanh về phía góc tối sảnh hầm theo chỉ dẫn của Khánh.


Khánh quay lại sát khe cửa cabin thang máy, dùng tay phải lành lặn bám vào mép cửa thép để giữ thăng bằng. “Hương! Nghe thầy nói đây. Tất cả mọi người trong cabin phải ngồi thụp xuống sát sàn, ôm chặt đầu và gập cong đầu gối để triệt tiêu lực chấn động nếu cabin bị sụt đột ngột! Tuyệt đối không được đứng thẳng!”


*“Vâng... vâng ạ! Chúng em đang ngồi rồi... Thầy ơi, nhanh lên, trong này nóng và ngạt thở quá!”* Giọng Hương run rẩy qua khe hở.


Trang và Khắc Triệu khệ nệ khiêng hộp dụng cụ bảo trì nặng nề quay lại. Trang lôi ra một thanh thép hình chữ U khổng lồ dày bản, bám đầy dầu mỡ rỉ sét – đây chính là Chốt cơ học khóa cáp đối trọng tiêu chuẩn dùng để kẹp chặt cáp tải khi bảo trì định kỳ.


“Khánh! Phanh điện từ đã chết hoàn toàn, nếu chúng ta siết chốt này vào cáp tải, lực ma sát cơ học sẽ cực kỳ lớn. Cánh tay trái của anh không thể dùng lực siết được!” Trang lo lắng nhìn bả vai trái đang rỉ máu của anh.


“Cô giữ chốt định vị trên sợi cáp chính số 1!” Khánh lạnh lùng phân công, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cằm. “Tôi sẽ dùng tay phải siết bu-lông bằng kỹ thuật đòn bẩy. Chú Triệu dùng búa thép vonfram nêm chặt má phanh cơ học Governor để làm chậm đà trượt!”


Cả ba lập tức bước vào trận chiến cơ học thô sơ đầy nghẹt thở dọc theo khe hở kỹ thuật trần sảnh hầm. Trang quỳ trên bệ thép dầm ngang, hai tay giữ chặt thanh thép chữ U nặng nề áp sát vào sợi cáp tải bám đầy mỡ bò trơn tuột. Khánh dùng bàn tay phải rách da rỉ máu bám chặt lấy chiếc cờ-lê siết lực dài bốn mươi centimet, đặt đầu khẩu vào bu-lông của chốt khóa.


*Kèn kẹt... kèn kẹt...*


Tiếng thép miết vào thép phát ra những âm thanh rợn người. Sợi cáp tải vẫn đang dịch chuyển chậm rãi dưới sức nặng của cabin, kéo theo thanh thép chữ U trượt dọc dầm ngang, tạo ra những tia lửa cơ học nhỏ bắn ra xèo xèo trong bóng tối.


“Siết đi Khánh! Cáp đang trượt nhanh hơn!” Trang hét lên, hai cánh tay cô gồng cứng đến mức run rẩy để giữ chốt không bị lệch hướng.


Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể tì đè lên cán cờ-lê siết lực bằng cánh tay phải lành lặn. Cơn đau từ bả vai trái bị trật khớp bùng lên dữ dội do lực giằng chéo cơ thể, khiến anh suýt nữa ngã quỵ xuống sàn bê tông ẩm ướt.


*Cạch... Cạch...*


Con bu-lông đầu tiên nhích được nửa vòng. Nhưng lực ma sát của mỡ bò quá lớn làm đầu khẩu cờ-lê bị trượt liên tục trên đầu bu-lông rỉ sét.


“Không được! Mỡ bò bám trên cáp làm giảm lực ép của má kẹp!” Trang khàn giọng kêu lên. “Chúng ta cần thêm lực siết!”


Đúng lúc ấy, một tiếng “phựt” đanh tai vang lên từ giếng thang máy sâu thẳm phía trên đầu họ. Đó là tiếng đứt gãy của một sợi dây cáp thép nhỏ trong bó cáp chịu lực chính.


*KÈN KẸT!*


Tiếng cáp tải miết mạnh vào puly dẫn hướng vang lên chói tai, dội một luồng sóng chấn động cơ học mạnh mẽ dọc theo trục đứng tháp.


Cabin thang máy hàng sụt mạnh xuống thêm ba mươi centimet, kéo theo tiếng hét kinh hoàng thất thanh của Mai Hương dội ngược lên qua khe cửa hẹp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!