Cú Húc Sinh Tử
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng gầm rú của trần bê tông hầm B1 đổ sập xuống vang lên như những loạt bom nổ chậm ngay sát đỉnh đầu. Chấn động kinh hoàng từ cú va chạm trực diện của chiếc xe rác mười lăm tấn vào cánh cửa ngăn cháy đã kích hoạt chuỗi sụp đổ dây chuyền. Toàn bộ kết cấu chịu lực của khu vực bãi đỗ xe VIP vốn đã bị rạn nứt từ trước do lỗi thi công bớt xén thép móng ở dầm số 12 hầm B3 giờ đây hoàn toàn mất đi sự ổn định. Cát bụi, vôi vữa và những mảng bê tông nặng hàng tạ rơi xuống xối xả, đập vào nóc cabin sắt của chiếc xe rác phát ra những tiếng “bọp, bọp” kinh hoàng.
Trong buồng lái móp méo và ngập tràn khói dầu diesel đen kịt, Nam Khánh ho sặc sụa. Lồng ngực anh thắt lại, phổi nóng rát như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Lớp khăn giấy tẩm nước suối ép chặt trên mũi anh đã chuyển sang màu xám xịt do bám đầy bụi mịn xi măng. Cơn đau từ bả vai trái bùng lên dữ dội, giật mạnh theo từng nhịp đập của trái tim đang hỗn loạn ở mức 140 lần một phút. Thanh nẹp gỗ thông cố định bả vai trái của anh đã gãy đôi hoàn toàn sau cú va đập mạnh vào bảng taplo cabin, khiến cánh tay trái buông thõng, mất sạch khả năng chịu lực.
“Mọi người... có sao không?” Khánh khàn giọng hét lên, cố gắng dùng cánh tay phải lành lặn còn lại để tì vào ghế phụ, nhổm người dậy.
“Cháu... cháu vẫn thở được!” Thu Hồng khóc nấc lên từ phía sau hàng ghế, gương mặt cô thu ngân trẻ tuổi tái nhợt, bết dính nước mắt và bụi than đen đúa.
Thùy Trang nhanh nhẹn bò từ gầm ghế phụ lên, mũ bảo hộ kỹ thuật của cô đã bị móp một bên do va đập, nhưng đôi mắt vẫn quắc lên sự quyết đoán của một kỹ sư thực địa. Cô vội vàng kiểm tra bả vai đẫm máu của Khánh: “Nẹp gãy rồi! Khánh, anh đừng động đậy cánh tay đó. Để cháu đỡ chú Triệu!”
Ở ghế lái, Khắc Triệu đang rên rỉ gục đầu vào vô lăng. Trán ông bị một mảnh kính vỡ của kính chắn gió găm vào, máu tươi chảy ròng ròng xuống bộ râu quai nón rậm rạp bám đầy bụi than. Hệ thống lái của chiếc xe rác đã chết cứng, khói xám bốc lên nghi ngút từ khoang động cơ bị móp méo hoàn toàn.
“Mẹ kiếp... cái đầu xe nát rồi,” Triệu lẩm bẩm, cố gắng đẩy cánh cửa cabin móp méo bên tài nhưng nó đã bị kẹt chặt vào khung thép biến dạng. “Trang! Kéo cái gạt cơ học dưới chân ghế phụ! Chúng ta phải thoát ra ngoài trước khi cái trần nhà này chôn sống tất cả!”
Khánh nghiêng người bằng nửa thân phải, dùng thính giác nhạy bén lắng nghe tiếng rung chấn của kim loại đang dội xuống từ trần hầm. Tiếng “coong... coong” của các thanh dầm thép chịu tải quá hạn phát ra ngày một dồn dập và có tần số cao hơn. Đó là tín hiệu rùng rợn của sự biến dạng dẻo giới hạn. Trần hầm sắp sập đổ hoàn toàn.
“Trang! Triệu! Nhảy sang phía bên trái!” Khánh quát lớn. “Lực nén đang dồn về phía dầm dầm bên phải xe rác!”
Trang dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa cabin phía phụ, cánh cửa bật mở kèn kẹt. Cô nhanh chóng kéo Thu Hồng trượt xuống sàn hầm trước, rồi quay lại cùng Khắc Triệu dìu Nam Khánh thoát ra ngoài. Ngay khi chân Khánh chạm vào nền sàn epoxy bám đầy mỡ bò và nước thải hôi thối, một mảng bê tông lớn bằng chiếc bàn ăn từ trần hầm đổ ụp xuống, đập nát bét phần mui bên phải của cabin xe rác ngay vị trí họ vừa ngồi.
*ẦM!*
Tia lửa và bụi xi măng bắn ra mù mịt, nuốt chửng không gian bãi xe trong một bức tường bụi xám xịt. Sức ép từ cú sập suýt nữa hất văng cả nhóm ngã rạp xuống sàn nước bẩn.
“Chạy! Hướng sảnh thang máy hàng!” Khánh hét lên, tay phải bám chặt lấy vai Trang để giữ thăng bằng. Anh không thể tự chạy nhanh khi bả vai trái hoàn toàn lệch khớp và đau đớn đến mức làm mờ đi tầm nhìn.
Cả nhóm bốn người loạng choạng lao qua làn khói đen kịt bốc lên từ chiếc xe rác bị đè bẹp. Ánh sáng duy nhất dẫn đường cho họ lúc này là những vệt sơn dạ quang màu xanh lục của KTS Ngọc Anh phát sáng mờ nhạt dọc theo vách tường hầm B1. Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống Aegis vẫn hú lên liên tục, rè rè qua những loa phát thanh nội khu bị nhiễu sóng, tạo nên một bản nhạc nền đầy áp lực tử thần.
Sau hơn hai mươi mét chạy đua nghẹt thở dưới cơn mưa gạch đá sụt lún, họ tiếp cận được lối vào Sảnh đón khách thang máy vận chuyển hàng (Hầm B1). Đây là phân khu rộng lớn chứa hệ thống tời cơ học và trục thang máy tải trọng lớn chạy dọc suốt 80 tầng tháp – con đường thẳng đứng duy nhất để Khánh leo lên cứu con gái Lam Anh.
Thế nhưng, hy vọng của họ ngay lập tức bị dội một gáo nước lạnh buốt.
Cánh cửa thép hai cánh dẫn vào sảnh thang hàng đã bị đóng sập hoàn toàn. Chạy dọc qua hai tay nắm cửa bằng thép đặc là một sợi xích sắt chịu lực dày mười milimet, được quấn chặt năm vòng và khóa lại bằng một ổ khóa đồng cỡ lớn chống cắt. Đây là rào cản kiên cố do Vũ Phong – tên bảo an kỹ thuật dưới quyền Phan Lôi – thiết lập nhằm thực hiện lệnh phong tỏa đỏ, triệt tiêu hoàn toàn cơ hội tiếp cận trục dọc tháp của nhóm Khánh.
“Khốn nạn thật! Lối đi bị khóa xích rồi!” Khắc Triệu gầm lên, vung chiếc mỏ lết cỡ lớn đập mạnh vào sợi xích sắt.
*BOONG!*
Tiếng kim loại va chạm vang dội chói tai trong không gian kín, nhưng sợi xích sắt chịu lực dày 10mm không hề suy chuyển, chỉ để lại một vệt xước mờ trên lớp thép mạ kẽm. Lực dội ngược lại từ cú đập làm Triệu suýt nữa đánh rơi chiếc mỏ lết, vết thương trên trán ông lại rỉ máu đỏ sẫm.
“Không đập vỡ được đâu!” Trang hét lên, quét luồng sáng yếu ớt từ chiếc Đèn pin LED dã ngoại vào ổ khóa. “Đây là xích sắt chịu lực cường độ cao dùng trong nâng hạ công nghiệp. Đập bằng búa hay mỏ lết thường chỉ làm hỏng cửa chứ không đứt được xích!”
Trần hầm phía sau họ tiếp tục phát ra những tiếng rạn nứt “rắc... rắc” dồn dập. Một mảng vữa lớn rơi xuống ngay sát gót chân Thu Hồng khiến cô bé hét lên kinh hoàng, ôm chặt đầu khóc lóc bạt mạng. Khói đen từ đám cháy sảnh hầm B1 bắt đầu tràn vào hành lang sảnh thang hàng, làm giảm tầm nhìn xuống dưới một mét. Oxy đang loãng dần.
Khánh đứng tựa lưng vào vách tường bê tông, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt. Anh đưa tay phải bóp chặt chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay. Kim đo đang dao động nhẹ quanh mức 980 hPa – áp suất đang sụt giảm do nhiệt độ tăng cao từ đám cháy và sự thiếu đối lưu khí. Thời gian sinh tồn của họ chỉ còn tính bằng phút trước khi ngạt thở hoặc bị chôn sống dưới đống đổ nát của trần hầm.
“Trang... đưa tôi cái Kìm cộng lực cách điện trong kho vật tư,” Khánh khàn giọng ra lệnh, đôi mắt anh đỏ ngầu vì khói độc nhưng vẫn lóe lên sự sắc sảo duy lý.
Trang vội vàng mở túi đồ bảo hộ sũng nước, lôi ra chiếc kìm cộng lực lớn dài gần một mét, tay cầm bọc cao su cách điện màu cam nổi bật. “Đây! Nhưng Khánh, bả vai trái của anh hoàn toàn không thể dùng lực kéo. Một chiếc kìm cộng lực cỡ này cần lực ép tối thiểu của cả hai tay lên tới năm trăm Newton mới có thể cắt đứt được thép mười milimet!”
“Tôi biết,” Khánh nhìn sợi xích sắt, bộ não của một kiến trúc sư trưởng lập tức phân tích kết cấu vật lý của mục tiêu. “Sợi xích này tuy là thép cường độ cao, nhưng nó có một điểm yếu chí mạng. Tất cả các mắt xích xích sắt công nghiệp đều được chế tạo bằng phương pháp uốn nóng và hàn nối đầu (butt weld). Mối hàn nối của mỗi mắt xích là nơi có cấu trúc tinh thể kim loại yếu nhất do bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ dư (heat-affected zone). Lực cắt giới hạn tại mối hàn thấp hơn bốn mươi phần trăm so với thân thép nguyên bản.”
Anh chỉ ngón tay phải vào một mắt xích nằm ngay giữa khe hở hai cánh cửa: “Chúng ta không cần dùng lực cắt đứt thân thép. Trang, cô hãy đặt lưỡi kìm chính xác vào rãnh hàn nối của mắt xích này. Chúng ta sẽ dùng lực đòn bẩy cộng hưởng.”
“Cháu hiểu rồi!” Trang gật đầu dứt khoát. Cô nâng chiếc kìm cộng lực nặng nề lên, điều chỉnh hai lưỡi cắt bằng thép hợp kim siêu cứng ngậm chặt lấy mối hàn nổi của mắt xích mười milimet.
“Chú Triệu, giữ chặt thân kìm không cho lệch hướng!” Khánh quát lớn.
Khắc Triệu nghiến răng, dùng hai bàn tay hộ pháp bám chặt lấy phần cổ kìm sát lưỡi cắt, cố định thiết bị đứng im giữa khe cửa trong làn khói bụi mịt mù.
Khánh bước tiến lên một bước, áp sát người vào cánh cửa thép. Anh dùng bả vai phải lành lặn tì mạnh vào một cán kìm, cánh tay phải bám chặt lấy cán kìm còn lại. Cánh tay trái của anh buông thõng sát lồng ngực, mỗi nhịp cử động của cơ thể đều kéo theo một cơn đau giằng xé thấu xương tủy từ khớp vai bị trật khớp nặng nề. Anh cảm thấy như bả vai mình đang bị cưa sống bằng một lưỡi cưa rỉ sét.
“Kích lực... một... hai... ba!” Khánh hét lên.
Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể năm mươi tám kilôgam của mình vào cán kìm phải, dùng ngực và bả vai phải tì đè xuống. Trang cũng đồng thời áp sát người vào cán kìm đối diện, dùng cả hai tay gồng lực cơ bắp tì đè toàn lực xuống để khép hai cán kìm lại.
Kèn kẹt... kèn kẹt...
Tiếng kim loại chịu lực uốn cực hạn rít lên rùng rợn. Lưỡi cắt của kìm cộng lực bắt đầu ăn sâu vào mối hàn của mắt xích sắt, tạo ra những tiếng kêu lách tách nhỏ của cấu trúc tinh thể thép bị phá hủy. Nhưng lực ép vẫn chưa đủ để cắt đứt hoàn toàn. Mắt xích sắt chịu tải uốn biến dạng dẻo nhưng vẫn ngoan cố giữ chặt.
“Khánh! Lực cắt đang bị phân tán do chốt khóa ổ khóa bị lỏng!” Trang khàn giọng hét lên, mồ hôi hòa cùng khói bụi chảy ròng ròng trên mặt cô. “Lưỡi kìm đang bị trượt!”
Cơn đau từ bả vai trái bị chấn thương bùng lên dữ dội, giật mạnh lên đại não khiến Khánh xuất hiện những vệt lóa sáng trước mắt. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, nhịp tim tăng vọt lên mức giới hạn. Trong bóng tối chập chờn của ảo giác, hình ảnh người vợ quá cố Mai Phương mặc chiếc váy trắng trang nhã dường như đang đứng trong làn khói độc, đôi mắt dịu dàng nhìn anh đầy lo lắng.
*Không được gục ngã lúc này! Lam Anh vẫn đang đợi mình ở tầng sáu mươi lăm!*
Khánh cắn mạnh vào môi dưới đến mức máu tươi chảy tràn xuống cằm, cơn đau cơ học từ môi giúp anh giật mình thoát khỏi ảo giác ngạt thở. Anh nhẩm nhanh công thức nhiệt động học và giới hạn bền chảy của thép trong đầu để ép não bộ duy trì sự tỉnh táo cực hạn.
“Triệu! Dùng búa thép vonfram nêm chặt vào ổ khóa để triệt tiêu độ rơ của xích!” Khánh rít lên qua kẽ răng rớm máu.
Khắc Triệu lập tức buông một tay, nhặt chiếc Búa thép vonfram cứu hộ dưới sàn lên, nêm mạnh đầu búa nhọn vào giữa ổ khóa đồng và khe cửa thép, triệt tiêu hoàn toàn khoảng dao động tự do của sợi xích.
“Trang! Dồn lực tì đè một lần nữa!” Khánh hét lớn. “Ép cán kìm bằng góc nghiêng bốn mươi lăm độ!”
Khánh dốc toàn bộ lượng sinh lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ của mình. Anh không dùng lực kéo của cánh tay trái bị thương, mà dùng toàn bộ xương ức và bả vai phải lành lặn đè nghiến lên cán kìm bọc cao su. Trang áp sát người phía sau Khánh, hai cơ thể dính chặt vào nhau, dồn nén toàn bộ trọng lượng cơ bắp của cả hai người tì đè lên đòn bẩy kìm cộng lực.
*RẮC... XOẢNG!*
Một tiếng nổ kim loại đanh tai vang lên. Mối hàn nối của mắt xích sắt mười milimet hoàn toàn bị xé rách dưới lực cắt cộng hưởng cực lớn. Những mảnh thép vụn bắn vào cánh cửa thép phát ra tiếng “beng, beng”. Sợi xích sắt chịu lực dày năm vòng bị đứt tung, tuột xích rơi loảng xoảng xuống sàn bê tông bám đầy nước bẩn.
Cánh cửa thép sảnh thang hàng bật mở hé ra một khoảng rộng.
“Được rồi! Vào mau!” Khắc Triệu dùng vai húc mạnh vào cánh cửa để mở rộng lối thoát.
Khánh và Trang nhanh chóng lôi Thu Hồng đang hoảng loạn bò qua khe cửa thâm nhập vào không gian rộng lớn của Sảnh đón khách thang máy vận chuyển hàng (Hầm B1). Ngay khi gót chân người cuối cùng vừa qua khỏi ngưỡng cửa, một tiếng “UỲNH” kinh thiên động địa dội lên từ phía sau.
Một tảng bê tông khổng lồ nặng hàng tấn từ trần hầm B1 sụp đổ hoàn toàn, đổ sập xuống ngay nóc cabin sắt của chiếc xe rác phía sau, đè bẹp dúm chiếc xe mười lăm tấn thành một khối sắt vụn biến dạng dưới làn khói bụi xám xịt khổng lồ bùng lên dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!