Nhạc nềnEntangle

Khứu Giác Săn Mồi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hai đốm mắt đỏ lòm của con Becgie Đức quét qua màn khói xám xịt của bãi đỗ xe VIP hầm B1, dừng lại ngay sát lốp sau chiếc Mercedes S-Class. Tiếng khịt mũi phì phò nặng nề của con thú săn mồi vang lên kèn kẹt, hòa lẫn với tiếng xích sắt lách cách trên tay Lê Mạnh. Chỉ cách đó chưa đầy ba mét, dưới gầm chiếc xe rác thải chuyên dụng hôi thối, Nam Khánh đang nằm áp sát ngực xuống nền epoxy lạnh buốt. Bả vai trái của anh, được quấn chặt bằng thanh nẹp gỗ thông nứt gãy và băng keo bạc chịu nhiệt, đang co rút lại trong một cơn đau buốt nhói tột cùng. Mỗi nhịp thở nhẹ của anh lúc này đều là một trận chiến sinh tử chống lại làn khói composite cháy khét lẹt đang tràn xuống từ sảnh khánh thành.


“Nó đang ngửi thấy cái gì đó,” giọng nói cộc cằn của Lê Mạnh vang lên, xé rách bầu không khí ngột ngạt. Tiếng bước chân nện gót giày da nặng nề của hắn tiến sát sườn xe Mercedes. Ánh đèn hồng ngoại từ chiếc kính bảo an trên mặt hắn quét một vệt sáng đỏ rực dọc theo gầm xe. “Mày ngửi thấy mùi máu phải không, Thor? Tìm đi! Thằng kiến trúc sư đó không thể bò xa với cái vai gãy được.”


Khánh cúi xuống nhìn bàn tay phải của mình. Vết rách sâu trong lòng bàn tay – hậu quả từ những cú bám ren sắt rỉ sét dưới hầm B3 – vẫn đang rỉ máu tươi đỏ sẫm. Dù Thùy Trang đã dùng bình xịt giảm đau cơ học chứa menthol lạnh xịt mạnh vào không khí để phá hủy khứu giác của con chó, nhưng làn sương bạc hà đang nhanh chóng bị gió từ hệ thống thông gió đảo chiều hút sạch. Mùi sắt tanh nồng của máu tươi bắt đầu rò rỉ ra ngoài lớp băng vải ướt sũng mỡ bò bẩn thỉu.


Trong khoảnh khắc sinh tử, bộ não duy lý của Nam Khánh hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh biết khứu giác của loài chó nhạy bén gấp hàng vạn lần con người, và chỉ một giọt máu tươi cũng đủ để con Becgie Đức chỉ điểm chính xác vị trí ẩn nấp dưới gầm xe rác. Không một tiếng động, Khánh rướn người bằng cánh tay phải lành lặn, vươn tay chạm vào máng xả nước rác rò rỉ ngay phía trên đầu. Một thứ dịch thể đen kịt, nhớp nháp và bốc mùi hôi thối nồng nặc của thức ăn phân hủy bám đầy lòng bàn tay anh. Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng bàn tay bẩn thỉu đó chà xát mạnh lên vết thương đang chảy máu, rồi bôi đều lên khắp cánh tay áo sơ mi rách nát.


Cơn bỏng rát dữ dội ập đến khi chất bẩn xâm nhập vào vết thương hở, khiến các thớ cơ trên mặt Khánh giật giật điên cuồng. Nhưng mùi hôi thối nồng nặc của rác thải hữu cơ đã lập tức bao phủ hoàn toàn mùi sắt của máu tươi. Đó là một lớp bọc khứu giác tự nhiên thô bạo nhưng hiệu quả tuyệt đối.


Sát bên cạnh anh, Thùy Trang đang dùng tay trái bịt chặt miệng Thu Hồng. Cô thu ngân trẻ tuổi đang run rẩy bần bật, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng nhìn con Becgie Đức đang thò mõm hít hà sát mép gầm xe rác. Trang nháy mắt với Khánh, tay kia của cô vẫn nắm chặt chiếc Đèn pin LED dã ngoại đã tắt ngấm và cuộn bản vẽ hoàn công bằng giấy sũng nước trong túi bảo hộ.


*Khịt... Khịt...*


Con chó nghiệp vụ dời mắt khỏi chiếc Mercedes, tiến thẳng về phía bánh xe rác khổng lồ. Nó hít hà điên cuồng vào khoảng không gian bốc mùi hôi thối, đầu nó lắc mạnh, hắt hơi liên tục do bị mùi rác thải nồng nặc và tàn dư của sương lạnh menthol tấn công trực diện vào niêm mạc mũi. Nó gầm gừ, cào mạnh móng vuốt xuống nền sàn epoxy ngay sát bả vai của Khánh, nhưng khứu giác nhạy bén của nó đã bị làm nhiễu loạn hoàn toàn. Nó không thể phân biệt được đâu là mùi máu của con mồi giữa một bể chứa chất thải hữu cơ.


“Mẹ kiếp, Thor! Quay lại!” Lê Mạnh quát lớn, giật mạnh sợi xích sắt khiến con chó kêu lên một tiếng ửng gử. “Mùi rác thối làm mày ngu đi rồi à? Đi hướng trạm bơm!”


Tiếng bước chân của Lê Mạnh và tiếng móng vuốt của con chó lùi dần về phía hành lang kỹ thuật trục B. Khánh khẽ thở hắt ra qua lớp khăn giấy ẩm tẩm nước suối đeo trên mặt. Nhưng áp lực thời gian vẫn đè nặng lên ngực anh: chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay phải của anh chỉ ra rằng áp suất trong bãi xe đang tăng nhẹ, một dấu hiệu cho thấy lượng nhiệt từ đám cháy sảnh hầm B1 đang dồn nén không khí xuống phía dưới.


“Này... mấy người kia... làm cái trò gì dưới xe của tôi thế?”


Một giọng nói trầm đục, khàn khàn đột ngột vang lên từ phía cabin chiếc xe rác. Khánh giật mình, lập tức xoay người đề phòng. Từ phía sau bệ điều khiển thủy lực của máng nén rác, một bóng người hộ pháp bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên, râu quai nón rậm rạp bám đầy bụi than, mặc chiếc áo ba lỗ xám xịt và bắp tay xăm hình mỏ neo lớn. Trên tay ông ta đang cầm một chiếc mỏ lết cỡ lớn.


“Khắc Triệu?” Thùy Trang thốt lên khe khẽ qua lớp khẩu trang ẩm. “Chú Triệu! Là cháu, Trang ở đội bảo trì đây!”


Người đàn ông nheo mắt nhìn qua làn khói xám, rồi vội vàng cúi xuống gầm xe. “Trang hả? Cả ông kiến trúc sư trưởng Nam Khánh nữa đúng không? Sao lại trốn chui trốn lủi dưới này? Bọn bảo an của Phan Lôi đang điên cuồng săn lùng các người ngoài kia kìa!”


Khánh nhanh chóng bò ra khỏi gầm xe, bả vai trái bị trật khớp khiến anh phải dùng đầu gối tì lực để giữ thăng bằng. “Chú Triệu, hệ thống Aegis bị hack rồi. Bọn bảo an đã nhận tiền của Hoàng Bách để phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm cơ học nhằm bịt đầu mối. Chúng tôi phải lên sảnh thang máy hàng hầm B1 để tìm đường cứu con gái tôi ở tầng 65.”


Khắc Triệu nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi than xuống sàn, gương mặt lộ rõ vẻ phẫn nộ. “Mẹ kiếp cái lũ ăn tàn phá hại! Tôi đã bảo cái tòa nhà thông minh này là một cái bẫy thép mà không ai tin. Lúc nãy tôi định lái xe ra ngoài thì cánh cửa ngăn cháy tự động của Aegis sập xuống chặn đứng lối ra. Giờ tôi cũng bị kẹt lại đây cùng chiếc xe 15 tấn này.”


Khánh nhìn chiếc xe rác chuyên dụng khổng lồ của Triệu, rồi nhìn cánh cửa thép ngăn cháy dày 10cm đang sập xuống một nửa ở cuối bãi đỗ xe VIP. Một kế hoạch táo bạo, điên rồ lập tức hình thành trong bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng. Anh nhớ lại các thông số kỹ thuật chịu lực mà mình đã thiết kế.


“Chú Triệu,” Khánh nói, giọng nói đanh thép cắt ngang tiếng còi báo động dồn dập. “Chiếc xe rác này nặng bao nhiêu tấn khi đầy tải?”


“Mười lăm tấn,” Triệu đáp, mắt nheo lại. “Đầu xe có gia cố cản thép chữ U chịu lực dày hai mươi milimet để ủi rác ở bãi thải. Ông hỏi thế làm gì?”


“Cánh cửa thép ngăn cháy của Aegis đang sập xuống kia là loại cửa chịu lực động lực học loại hai, chốt khóa cơ học của nó nằm ở khớp bản lề phía trên,” Khánh chỉ tay về phía cánh cửa đang từ từ hạ xuống, chỉ còn cách mặt đất khoảng một mét hai. “Một chiếc xe mười lăm tấn di chuyển với vận tốc bốn mươi kilômét một giờ sẽ tạo ra một lực quán tính va chạm lên tới hơn ba trăm nghìn Newton. Lực va đập đó tập trung vào cản thép dày của đầu xe hoàn toàn đủ sức bẻ gãy chốt cơ học của bản lề cửa đang bị kẹt áp lực. Chúng ta sẽ dùng chiếc xe này húc đổ cánh cửa ngăn cháy để thoát sang sảnh thang máy hàng!”


Khắc Triệu trợn mắt nhìn Khánh, rồi nhìn sang Thùy Trang. “Ông điên rồi! Húc vào cửa thép đó đầu xe sẽ nát bét, động cơ diesel có thể phát nổ!”


“Không nổ được đâu,” Trang can thiệp, cô tháo chiếc băng bảo hộ tay phải ra để lộ ngón tay bỏng nhẹ. “Hệ thống máy phát điện diesel hầm B3 đã bị cô lập từ trước, chiếc xe này sử dụng động cơ diesel tăng áp độc lập. Chốt cơ học cửa ngăn cháy là điểm yếu nhất của kết cấu mà chính Khánh đã thiết kế. Chú Triệu, chúng ta không còn đường lui nữa! Con chó của Lê Mạnh sẽ quay lại đây trong vòng hai phút nữa!”


Tiếng sủa dữ dội của con Becgie Đức đột ngột vang lên từ đầu hành lang bãi xe VIP, cắt đứt mọi sự do dự. Ánh đèn pin của đội bảo an quét loang loáng qua lớp kính của những chiếc xe sang.


“Mẹ kiếp! Lên xe!” Khắc Triệu gầm lên, ném chiếc mỏ lết vào thùng xe rồi nhảy tót lên cabin cao lớn.


Trang và Hồng nhanh chóng đỡ Khánh leo lên bậc cửa cabin. Cơn đau từ bả vai trái bị trật khớp bùng lên dữ dội khi Khánh phải dùng một tay phải bám chặt vào tay vịn kim loại để rướn người lên. Thanh nẹp gỗ thông nứt gãy cọ xát vào da thịt anh, máu tươi thấm đỏ cả mảng áo sơ mi trắng rách nát dọc lồng ngực. Anh ngã quỵ xuống ghế phụ, mặt tái mét không còn một giọt máu.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Động cơ diesel 6 xi-lanh khổng lồ của chiếc xe rác 15 tấn rú lên một tiếng gầm rùng rợn, xả ra một luồng khói đen kịt, đặc quánh thẳng vào không khí bãi xe VIP. Sức rung động mạnh mẽ của khối động cơ làm rung chuyển toàn bộ cabin, truyền thẳng vào xương sườn của Khánh khiến anh phải nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau thấu xương.


“Đứng im! Bước ra khỏi xe!” Tiếng hét của Lê Mạnh vang lên bên ngoài cửa kính cabin. Hắn đã phát hiện ra chiếc xe rác khởi động. Hắn nâng khẩu súng bắn điện dòng cao áp CZ-75 lên, nhắm thẳng vào kính lái.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Tia chớp điện màu xanh sáng rực phóng ra, găm thẳng vào kính chắn gió cường lực của cabin. Lớp kính dày rạn nứt chân chim loang lổ nhưng không vỡ vụn nhờ lớp màng nilon bảo vệ an toàn. Tiếng điện xẹt kèn kẹt dọc theo khung thép cabin làm Thu Hồng hét lên kinh hoàng.


“Bám chặt vào!” Khắc Triệu gầm lên, hai bàn tay thô ráp bám chặt lấy vô lăng, chân nhấn lún ga.


Chiếc xe rác khổng lồ chồm lên như một con quái vật sắt thép bị kích động. Nó lao thẳng về phía trước, đè bẹp một chiếc rào chắn an ninh bằng nhựa màu cam rồi húc văng đuôi chiếc Mercedes S-Class đậu cản đường. Tiếng kim loại móp méo và tiếng còi báo động của chiếc xe sang vang lên chói tai trong bóng tối.


Trước mặt họ, cánh cửa thép ngăn cháy màu đỏ khổng lồ của Aegis chỉ còn cách mặt đất chưa đầy một mét. Sức gió rít u u từ giếng thang máy phụ dội ngược lại tạo ra một áp lực cản lớn.


Khánh nhìn chằm chằm vào khoảng cách đang thu hẹp dần: năm mươi mét... ba mươi mét... mười mét. Anh nhẩm tính tốc độ của xe trên đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên tay phải: kim đo đang rung động mạnh theo nhịp ga của động cơ diesel.


“Húc vào điểm nối bản lề bên trái, chú Triệu!” Khánh hét lớn để át đi tiếng gầm rú của động cơ.


Khắc Triệu đánh lái nhẹ sang trái. Cản thép chữ U dày của đầu xe rác lao thẳng vào mép dưới của cánh cửa thép đang sập xuống.


*ẦM!!!*


Một cú va chạm kinh hoàng rung chuyển toàn bộ kết cấu hầm B1. Một quầng tia lửa điện và tia lửa cơ học bắn ra tung tóe, sáng rực cả một góc bãi xe tối tăm. Tiếng kim loại chịu lực cực hạn rít lên kèn kẹt, chói tai đến mức làm màng nhĩ của Khánh đau nhói.


Cản thép khổng lồ của xe rác móp méo dữ dội dưới lực tác động, nhưng lực quán tính của khối lượng 15 tấn di chuyển tốc độ cao đã bẻ gãy hoàn toàn chốt cơ học bản lề phía trên của cánh cửa thép ngăn cháy. Cánh cửa nặng hai tấn bị húc bay lệch sang một bên, tạo ra một tiếng nổ đoản mạch lớn từ hệ thống khóa từ Aegis.


Chiếc xe rác khổng lồ bị khựng lại giật cục, khói dầu diesel đen kịt xả ra mù mịt từ khoang động cơ bị hỏng hệ thống lái. Nhưng rào cản vật lý lớn nhất đã bị phá hủy hoàn toàn, mở ra lối thoát sang khu vực sảnh đón thang máy hàng.


Khánh bị hất mạnh về phía trước, bả vai trái nẹp gỗ đập mạnh vào bảng taplo cabin làm thanh nẹp gỗ thông gãy đôi hoàn toàn. Anh ngã gục xuống sàn cabin, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn thấy ánh sáng màu xanh lục của đèn thoát hiểm dạ quang phía bên kia cánh cửa đổ nát.


Đột ngột, một tiếng *Rắc... Rắc...* rùng rợn dội xuống từ trần bê tông của hầm B1 ngay phía trên nóc xe rác. Chấn động mạnh mẽ từ cú va chạm đã kích hoạt các vết nứt kết cấu móng từ dầm số 12 bị sập phía dưới hầm B3. Cát bụi và các mảng bê tông bắt đầu sụt lún rơi xối xả xuống nóc cabin sắt của xe rác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!