Mắt Thần Trong Khói
Luồng sáng đỏ nhạt từ cảm biến hồng ngoại của con robot Aegis S-100 lướt qua lớp túi nilon rác ẩm ướt rách nát, chỉ cách gót chân Thùy Trang vẻn vẹn ba centimet trước khi chìm vào góc tối của hầm B3. Trong lòng ống thu gom rác thải tự động chật hẹp, Nam Khánh nín thở đến mức lồng ngực đau nhói. Anh nghe thấy tiếng bánh xích xình xịch của thực thể cơ khí kia lùi dần, tiếng bíp đều đặn thưa thớt rồi tắt hẳn ở phía bên kia hành lang kỹ thuật. Cơn hiểm nghèo tạm thời qua đi, nhưng thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu.
“Nó đi rồi,” Khánh thầm thì, giọng nói khàn đặc và đứt quãng. Anh khẽ dịch chuyển bả vai phải để giảm bớt áp lực tì đè lên cánh tay trái đang bị nẹp chặt sát ngực. Thanh nẹp gỗ thông tự chế dưới lớp băng keo bạc đã rạn nứt thêm một đường dài sau cú va chạm vào thành ống dốc ở tập trước, mỗi nhịp thở mạnh của anh lúc này đều kéo theo một cơn đau nhói buốt tận óc.
Thùy Trang khẽ thở hắt ra, gạt bỏ lớp túi rác nhớp nháp đang phủ trên lưng. Cô dùng tay phải bám vào gờ thép chịu lực của thành ống dốc, rướn người đẩy nắp sập xả rác bằng thép đúc ở phía đầu ống. “Khánh, khói phía trên hầm B1 đang tràn xuống rất nhanh. Tôi ngửi thấy mùi nhựa composite cháy khét lẹt. Chúng ta phải ra ngoài ngay.”
Khánh nghiêng người, dùng cánh tay phải lành lặn còn lại phối hợp với lực đẩy từ đầu gối để tì người lên. Lòng bàn tay phải của anh, vốn bị rách sâu và bám đầy mỡ bò bẩn thỉu từ các van sắt rỉ sét dưới hầm B3, lúc này lại rỉ máu tươi đỏ sẫm qua lớp băng vải tạm bợ. Anh cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, rướn người đẩy mạnh nắp sập hầm B1 cùng Trang.
*Cạch.*
Cánh cửa sập bằng thép bật mở. Một luồng khói đen đặc quánh, nóng rát lập tức ập xuống lòng ống rác như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt cuống họng của cả hai. Khánh ho sặc sụa, nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa khi hít phải thứ khí độc nồng nặc này. Anh nhanh chóng nhận diện ra mùi khét đặc trưng: đây là khói độc từ các vách ngăn composite dễ cháy do Minh Hằng thiết kế ở sảnh khánh thành phía trên. Sự thỏa hiệp cắt giảm chi phí vật liệu của tập đoàn Vạn Phát giờ đây đã biến sảnh hầm B1 thành một lò khói khổng lồ.
Khánh và Trang lăn người ra khỏi miệng ống rác, ngã rạp xuống nền epoxy xám của bãi đỗ xe VIP hầm B1. Bóng tối ở đây không hoàn toàn tuyệt đối như hầm B2, mà bị bao phủ bởi một màn sương khói xám xịt, đậm đặc đến mức tầm nhìn bị kéo giảm xuống dưới một mét. Những chiếc đèn thoát hiểm dạ quang màu xanh lục của Ngọc Anh gắn dọc vách tường lúc này chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo, yếu ớt như những đốm ma trơi ẩn hiện trong màn đêm.
*Khục... Khục...*
Một tiếng ho khan yếu ớt, nghẹn ngào phát ra từ góc khuất phía sau quầy thu ngân của siêu thị tiện lợi hầm B1, chỉ cách họ khoảng năm mét. Khánh lập tức áp sát tai xuống sàn nâng, kích hoạt kỹ năng định vị âm thanh trong không gian kín để xác định hướng phát ra tiếng động. Tiếng thở dốc rên rỉ và tiếng sột soạt của túi nilon cho thấy có người đang bị kẹt bên trong.
“Có người ở đằng kia,” Khánh khàn giọng nói, chỉ tay về phía quầy thu ngân mờ ảo. Anh bò sát sàn nhà, nơi lớp không khí sạch mỏng manh cao chưa đầy hai mươi centimet chưa bị khói độc hoàn toàn xâm chiếm. Trang bò sát theo sau anh, tay giữ chặt chiếc đèn pin LED dã ngoại đã được che bớt luồng sáng.
Khi họ bò qua cửa kính vỡ nát của siêu thị tiện lợi, ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của Trang quét qua một bóng người nhỏ nhắn đang co quắp dưới gầm quầy thu ngân. Đó là Thu Hồng, cô thu ngân trẻ tuổi của siêu thị. Gương mặt Hồng tái nhợt, nước mắt nước mũi giàn giụa, hai tay ôm chặt lấy một lốc nước suối và một thùng chứa khăn giấy kháng khuẩn chưa khui.
“Cứu... cứu tôi với... khó thở quá...” Hồng thầm thì, giọng nói run rẩy vì hoảng loạn tột độ.
Khánh bò đến sát bên Hồng, anh không lãng phí một giây nào. Nhìn thấy lốc nước suối và thùng khăn giấy, bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng lập tức đưa ra phương án ứng biến theo đúng nguyên lý lọc khí thô bằng khăn ẩm. Anh dùng tay phải giật phắt lốc nước, xé toạc lớp màng bọc nilon, rồi rút ra một xấp khăn giấy kháng khuẩn dày.
“Trang, Hồng, mau đổ nước suối vào khăn giấy! Đổ vừa đủ ướt, đừng đổ sũng nước!” Khánh ra lệnh, giọng nói đanh thép đầy uy lực của một người chỉ huy thực địa.
Trang lập tức hiểu ý. Cô nhanh chóng vặn nắp chai nước suối, rưới đều lên xấp khăn giấy mà Khánh đang giữ. Khánh giải thích nhanh cho Hồng bằng giọng điệu logic để trấn an sự hoảng loạn của cô gái trẻ: “Khói độc composite chứa rất nhiều hạt bụi mịn carbon lơ lửng và khí axit cực độc. Việc tẩm ướt khăn giấy bằng nước suối sẽ tạo ra một màng lọc cơ học hóa lý thô sơ. Các phân tử nước sẽ hấp thụ một phần khí độc và giữ chặt các hạt bụi mịn bám vào sợi giấy ẩm, giúp chúng ta có thêm ít nhất mười phút dưỡng khí sạch để di chuyển. Đắp chặt lên mũi và miệng ngay!”
Khánh áp miếng khăn giấy ẩm lên mũi Hồng, sau đó tự làm cho mình và Trang. Hơi nước mát lạnh tỏa ra từ lớp giấy ẩm xoa dịu phần nào cuống họng đang bỏng rát của anh, giúp nhịp tim của anh giảm từ một trăm ba mươi chu kỳ xuống mức kiểm soát được. Tuy nhiên, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất trên cổ tay phải của anh vẫn nhích nhẹ, cảnh báo áp suất không khí trong bãi xe đang có sự biến thiên bất thường do nhiệt độ đám cháy phía trên tăng cao.
*Gừ... Gừ...*
Một tiếng gầm gừ trầm đục, mang theo tần số rung động cơ học cực thấp đột ngột dội lại từ phía xa bãi đỗ xe VIP, cắt đứt sự tĩnh lặng mờ mịt của khói độc.
Khánh đứng khựng lại, toàn thân căng cứng. Anh áp sát tai xuống sàn epoxy nhám, nín thở để lắng nghe tiếng động. Trong bóng tối mù mịt của khói độc, thính giác của anh trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
*Cạch... Cạch...*
Đó là tiếng móng vuốt kim loại hoặc móng vuốt động vật nện kèn kẹt trên nền sàn cứng. Tiếng thở phì phò nặng nề và tiếng bước chân dồn dập dứt khoát cho thấy một thực thể săn mồi bằng khứu giác đang tiến lại gần.
“Chó nghiệp vụ,” Trang thầm thì qua lớp khăn giấy ẩm, mắt cô trợn tròn vì kinh hoàng. “Bọn bảo an của Phan Lôi đang truy quét hầm B1.”
“Là Lê Mạnh,” Khánh khẽ gật đầu, ký ức về hồ sơ an ninh tòa nhà hiện ra trong đầu anh. “Hắn dắt con Becgie Đức hung dữ được huấn luyện tấn công theo mùi máu. Vết rách sâu ở tay phải của tôi... máu đang nhỏ xuống sàn.”
Khánh cúi xuống nhìn lòng bàn tay phải của mình. Những giọt máu tươi đỏ sẫm vẫn đang rỉ ra đều đặn qua lớp băng vải ướt sũng mỡ bò, nhỏ xuống nền sàn tạo thành một đường dẫn khứu giác hoàn hảo cho con thú săn mồi ngoài kia. Khói độc composite có thể làm mù camera quét nhiệt của Aegis, nhưng nó không thể che giấu được mùi máu tươi đậm đặc đối với khứu giác nhạy bén gấp hàng ngàn lần của con Becgie Đức.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa điên cuồng bùng nổ từ hướng hành lang chính bãi xe VIP, chỉ cách họ chưa đầy ba mươi mét. Tiếng súng điện xẹt lửa xèo xèo và tiếng bước chân nện dồn dập của Lê Mạnh vang lên ngay sau đó: “Nó ngửi thấy mùi rồi! Đuổi theo hướng đó! Thằng Khánh đang ở gần đây thôi!”
“Chạy!” Khánh rít lên qua kẽ răng.
Anh nắm lấy cổ tay Thu Hồng kéo cô đứng dậy, trong khi Trang cầm đèn pin LED dã ngoại dẫn đường. Họ tháo chạy điên cuồng qua mê cung của những chiếc xe sang đắt tiền đang bám đầy bụi khói xám xịt. Tầm nhìn dưới một mét khiến họ liên tục va chạm vào gương chiếu hậu và sườn xe của những chiếc Mercedes, BMW sang trọng, phát ra những tiếng động kim loại chói tai.
*Phựt!*
Khớp vai trái bị thương của Khánh va mạnh vào đuôi một chiếc Audi, thanh nẹp gỗ thông tự chế bị giằng xé mạnh phát ra tiếng nứt gãy giòn giã. Cơn đau thấu xương dội lên bả vai khiến Khánh khụy xuống, anh suýt nữa buông tay Thu Hồng. Máu từ bả vai rách da lại bắt đầu rỉ ra đẫm ngực áo sơ mi trắng rách nát của anh.
“Khánh! Cố lên!” Trang quay lại đỡ lấy anh. Tiếng sủa của con Becgie Đức đã tiến sát ngay sau lưng, chỉ cách họ một dãy xe.
“Không chạy thoát được bằng tốc độ đâu,” Khánh thở dốc, nhịp tim anh tăng vọt lên một trăm ba mươi chu kỳ mỗi phút, mắt mờ đi vì khói và đau đớn. “Con chó bám theo mùi máu của tôi. Chúng ta phải triệt tiêu khứu giác của nó ngay lập tức.”
“Dùng cái này!” Trang sực nhớ ra thiết bị bảo mệnh của mình. Cô nhanh chóng rút bình xịt giảm đau cơ học từ đai lưng ra. “Chất xịt lạnh menthol này có nồng độ hóa chất và hương bạc hà cực mạnh, áp lực phun sương sẽ làm đông cứng và phá hủy tạm thời niêm mạc mũi của con chó nếu nó hít phải.”
“Được, phun sương tạo màn chắn phía sau chiếc Mercedes đằng kia!” Khánh chỉ tay về phía chiếc Mercedes S-Class màu đen bóng đang đậu ở góc khuất gần xe rác. “Hồng, Trang, mau trốn dưới gầm chiếc xe rác thải phía sau!”
Họ lách qua đuôi chiếc Mercedes, lao về phía chiếc xe rác chuyên dụng khổng lồ đang đậu ở góc tối hầm B1. Trang quay người lại, nhấn chặt vòi phun của bình xịt giảm đau cơ học, xịt liên tục một lượng lớn sương lạnh menthol màu trắng xóa vào khoảng không gian hẹp giữa chiếc Mercedes và vách tường bê tông. Mùi hóa chất bạc hà nồng nặc, lạnh buốt lập tức tỏa ra, át hoàn toàn mùi máu tươi của Khánh dọc hành lang.
Cả ba nhanh chóng bò xuống gầm chiếc xe rác thải bốc mùi hôi thối nồng nặc để ẩn nấp, cố gắng thu nhỏ tiết diện cơ thể tối đa sát bánh xe cỡ lớn.
Tiếng chó gầm gừ vang lên ngay phía sau cabin một chiếc Mercedes sang trọng, hai đốm mắt sáng rực của con Becgie Đức hiện ra trong làn khói xám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!