Đường Rác Tử Thần
Bóng tối dưới hầm B2 Tháp Thiên Niên Kỷ không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một thực thể đặc quánh, nồng nặc mùi khét của dây cáp cháy và mùi clo loãng dần từ nước tẩy Javel. Ánh sáng duy nhất lúc này đến từ những vệt sơn dạ quang màu xanh lục của Kiến trúc sư Ngọc Anh dọc theo vách tường bê tông nhám, phát ra thứ ánh sáng ma mị như bộ khung xương của một con quái vật khổng lồ. Nam Khánh đứng tựa lưng vào vách tường lạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh đưa bàn tay phải rách sâu, bám đầy vết mỡ bò rỉ máu lên, khẽ quệt lớp mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi xi măng trên trán.
Khớp vai trái bị trật của anh, dù đã được cố định tạm thời bằng thanh nẹp gỗ thông và băng keo bạc chịu nhiệt, vẫn truyền đi từng nhịp gõ buốt nhói tột cùng lên tận đại não. Mỗi lần Khánh thở mạnh, thớ cơ bả vai lại co rút như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Anh cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay trái. Mặt kính sapphire xước một vệt dài phản chiếu ánh dạ quang mờ nhạt, kim cơ học chỉ số áp suất đang dao động nhẹ quanh mức ổn định, nhưng anh biết lượng dưỡng khí trong khoang kín này đang tụt dốc nhanh chóng.
“Aegis đã chuyển sang Blackout Mode,” Thùy Trang thầm thì bên cạnh anh. Gương mặt cô lấm lem bụi than, đôi mắt đỏ hoe vì cay khói nhưng vẫn giữ được sự quyết đoán của một kỹ sư thực địa. Cô đang nâng chiếc đèn pin LED dã ngoại, dùng lòng bàn tay che bớt luồng sáng chỉ để lộ một khe sáng nhỏ xuống sàn. “Nguồn điện chính hầm B2 sập hoàn toàn đồng nghĩa với việc toàn bộ các cửa thép ngăn cháy thoát hiểm thang bộ đã bị khóa chết cơ học theo giao thức phòng vệ khẩn cấp. Chúng ta không thể mở chúng từ bên ngoài nếu không có điện lưới.”
“Tôi biết,” Khánh khàn giọng, giọng nói nghẹn lại vì ho khan. Phổi anh nóng rát. “Aegis thiết kế các cửa ngăn cháy theo cơ chế 'fail-secure' – khi mất điện hoàn toàn, các chốt cơ học tự động sập xuống để cô lập vùng hỏa hoạn. Đó là lỗi thỏa hiệp thiết kế của tôi với Trịnh Gia để cắt giảm chi phí van xả áp lực khí. Giờ đây, chính cái bẫy đó đang nhốt chúng ta lại.”
“Thế chúng ta phải làm sao? Bò ngược lên hầm B1 bằng cách nào khi lối thang bộ đã bị chặn chết?” Trang mím chặt môi, bàn tay phải bị bỏng nhẹ của cô siết chặt lấy đai lưng dụng cụ.
Khánh nhắm mắt lại trong hai giây. Khả năng hình dung không gian 3D siêu việt của anh lập tức kích hoạt. Bản đồ lập thể của Tháp Thiên Niên Kỷ hiện ra rõ ràng trong trí não anh. Từng đường ống, từng hộp kỹ thuật, từng giếng thang máy phụ hiện lên sắc sảo.
“Còn một lối,” Khánh mở mắt, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng của một kẻ duy lý. “Hệ thống hầm thu gom rác thải tự động hầm B3. Nó có một đường ống xả rác trọng lực đường kính một mét chạy dọc suốt các tầng hầm lên đến khu thương mại. Khi mất điện, bồn nén rác tự động ở đáy hầm B3 sẽ ngừng hoạt động, nhưng lòng ống xả rác thì thông suốt. Chúng ta có thể bò ngược qua lòng ống đó để lên hầm B1.”
“Bò qua ống rác? Anh điên rồi sao?” Một giọng nói phụ nữ trung niên đột ngột vang lên từ góc tối phía sau dầm chịu lực phụ chữ I.
Trang giật mình, lập tức đưa chiếc kìm cách điện lên phòng thủ. Nhưng từ trong bóng tối, một bóng người nhỏ nhắn bước ra. Đó là Thanh Nhã, nữ lao công hầm B1. Cô mặc bộ quần áo lao công màu xanh lá nhạt bám đầy bụi bẩn, chân đi ủng cao su cao cổ, đầu quấn chiếc khăn rằn sờn rách.
“Cô Nhã?” Khánh khẽ nhận diện. “Sao cô lại ở đây?”
“Tôi trốn từ bãi đỗ xe hầm B1 xuống đây,” Thanh Nhã thở hổn hển, gương mặt khắc khổ đầy sợ hãi. “Phía trên bãi xe B1 loạn lắm rồi. Khói đen từ sảnh khánh thành tràn xuống mịt mù, ngạt thở không chịu nổi. Đội bảo an của Phan Lôi đang dắt chó nghiệp vụ lùng sục khắp nơi. Tôi thấy cửa kỹ thuật hầm B2 mở hé nên lẻn xuống đây trốn. Các người muốn lên trên đó hả? Đừng đi lối thang bộ, xích sắt khóa chặt hết rồi. Nhưng đường ống rác cũng là tử địa đấy!”
“Cô Nhã, cô biết lối vào hầm thu gom rác thải tự động hầm B3 đúng không?” Khánh bước tới một bước, nén cơn đau vai đang giằng xé.
“Biết chứ, tôi dọn rác ở đây ba năm rồi,” Thanh Nhã ái ngại nhìn bả vai đẫm máu của Khánh. “Nhưng lối đó dơ dáy, hôi thối và trơn trượt lắm. Lại thêm các mảnh vỡ thủy tinh từ các tầng trên thả xuống tích tụ lâu ngày. Anh đang bị thương thế kia, bò vào đó là tự sát.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Khánh kiên định nhìn Thanh Nhã. “Thời gian oxy của con gái tôi trên tầng sáu mươi lăm không còn nhiều. Tôi phải lên trên bằng mọi giá. Xin cô chỉ đường.”
Nhìn thấy sự khẩn cầu quyết liệt trong mắt người cha kiệt quệ, Thanh Nhã khẽ thở dài, rút chùm chìa khóa cơ vạn năng dắt ở đai lưng ra: “Được rồi. Đi theo tôi. Nhưng phải tuyệt đối im lặng. Con robot tuần tra tự động Aegis S-100 của tụi an ninh đang rà quét dọc các đường ống kỹ thuật ngay sát phòng rác.”
Thanh Nhã dẫn đường, di chuyển nhanh nhẹn và ẩn mật qua các góc khuất camera. Khánh và Trang bám sát phía sau. Bóng tối của hầm B2 lúc này trở thành tấm lá chắn bảo vệ họ khỏi tầm mắt của đội tuần tra Phan Lôi, nhưng nó cũng biến mỗi bước đi thành một thử thách nguy hiểm. Khánh phải dùng một tay phải lành lặn để vịn vào các đường ống dẫn nước lạnh dọc tường để giữ thăng bằng, tuyệt đối không dám dùng lực cánh tay trái bị thương.
Khi họ tiếp cận đến khu vực kỹ thuật giáp ranh hầm B3, tiếng bíp cơ khí đơn điệu, đều đặn vang lên từ phía xa hành lang tối.
*Bíp... Bíp...*
“Suỵt! Nó tới đấy!” Thanh Nhã khẽ rít lên, lập tức kéo Khánh và Trang nép sát vào khoảng trống hẹp giữa hai bồn chứa nước áp lực lớn.
Khánh nín thở, áp sát người vào vách thép lạnh buốt của bồn nước. Qua khe hở nhỏ, anh nhìn thấy một thiết bị di động hình bánh xích kim loại màu xám đen, cao khoảng năm mươi phân, đang từ từ lăn bánh qua ngã tư hành lang kỹ thuật. Đó chính là robot tuần tra tự động Aegis S-100. Hai camera quét hồng ngoại gắn trên đầu nó xoay liên tục, phát ra những tia sáng laser đỏ nhạt quét dọc sàn nhà và các đường ống.
*Bíp... Bíp...*
Tiếng bánh xích xình xịch nện trên nền bê tông vang lên đều đặn, tạo nên một áp lực tâm lý cực lớn. Khánh nhận ra nhịp quét của robot: cứ sau mỗi sáu giây phát tiếng bíp, camera hồng ngoại của nó lại xoay một góc một trăm hai mươi độ để rà quét nhiệt lượng cơ thể trong bóng tối.
“Nó quét nhiệt,” Khánh thầm thì sát tai Trang, giọng anh nhỏ đến mức chỉ như một làn gió thoảng. “Nhiệt độ cơ thể chúng ta là ba mươi bảy độ, trong khi nhiệt độ môi trường hầm rác lúc này khoảng hai mươi lăm độ. Nếu nó quét qua đây, sự chênh lệch nhiệt lượng sẽ kích hoạt còi báo động đỏ khẩn cấp của Aegis.”
“Làm sao bây giờ? Máy hàn nhiệt của tôi hết pin rồi, không thể làm chập mạch nó từ xa được,” Trang lo lắng, hơi thở cô bắt đầu gấp gáp do thiếu oxy.
Khánh quan sát xung quanh bằng khả năng định vị không gian nhạy bén. Ngay sát chân bồn chứa nước là những túi rác thải sinh hoạt ẩm ướt, lạnh ngắt do nước ngầm rò rỉ từ hầm B3 tràn lên ở các tập trước.
“Lấy mấy túi rác lạnh này phủ lên người,” Khánh ra lệnh bằng giọng duy lý lạnh lùng. “Chất hữu cơ ướt và nước lạnh trong túi rác sẽ hấp thụ và trung hòa bức xạ nhiệt của cơ thể chúng ta tạm thời.”
Trang lập tức hiểu ý. Cô và Thanh Nhã nhanh chóng kéo những túi nilon rác ẩm ướt, bốc mùi chua nồng phủ lên vai và lưng của cả ba. Khánh nghiến răng chịu đựng cảm giác nhớp nháp, lạnh buốt của nước bẩn thấm qua lớp áo sơ mi trắng rách nát sát da thịt. Anh dùng tay phải kéo một túi rác lớn phủ kín bả vai trái đang bị thương, giữ cho cơ thể mình hoàn toàn đồng điệu với nhiệt độ của đống rác xung quanh.
Chiếc robot Aegis S-100 từ từ tiến sát đến vị trí bồn chứa nước. Luồng sáng laser đỏ quét qua khe hẹp giữa hai bồn chứa, rà sát qua lớp túi nilon bọc ngoài người Khánh.
Khánh nhắm mắt lại, áp dụng phương pháp thở thiền định của thợ lặn sâu mà bác sĩ Hoài Nam từng dạy. Anh hít vào thật chậm trong bốn giây, giữ hơi bốn giây và thở ra trong tám giây, ép nhịp tim từ một trăm ba mươi chu kỳ giảm dần xuống mức tám mươi chu kỳ mỗi phút để giảm thiểu tối đa lượng nhiệt lượng phát ra từ hơi thở.
Cảm biến hồng ngoại của Aegis S-100 dừng lại trong ba giây dài vô tận. Trên màn hình quét của nó, khu vực bồn chứa nước chỉ hiển thị một dải nhiệt độ màu xanh lam lạnh ngắt của rác thải ẩm ướt. Không phát hiện ra sự bất thường, con robot phát ra một tiếng bíp ngắn rồi từ từ quay bánh xích di chuyển tiếp theo lộ trình tuần tra cố định.
“Nó đi rồi,” Thanh Nhã thở phào nhẹ nhõm, gạt lớp túi rác bẩn thỉu ra khỏi người. “Lối này! Nhanh lên trước khi nó quay lại ca trực sau mười phút.”
Họ lách qua cửa kỹ thuật phụ, bước vào phòng chứa máy nén khí hầm B3. Mùi hôi thối nồng nặc của rác thải hữu cơ phân hủy lập tức ập vào mũi như một cú đấm mạnh, khiến Trang phải đưa tay bịt chặt mũi để ngăn cơn buồn nôn. Trước mắt họ là nắp sập bằng thép đúc của Hầm thu gom rác thải tự động hầm B3.
Thanh Nhã dùng chùm chìa khóa cơ vạn năng tra vào ổ khóa của nắp sập. Tiếng lách cách cơ học vang lên, nắp sập nặng nề từ từ hé mở, lộ ra một đường ống thép thẳng đứng sâu thẳm, tối đen như mực và bốc lên luồng khí ẩm ướt, hôi thối rùng rợn.
“Đường ống này dốc khoảng ba mươi lăm độ, dẫn thẳng lên buồng chứa rác hầm B1,” Thanh Nhã chỉ vào lòng ống tối tăm. “Bên trong có các gờ thép chịu lực dùng để giảm tốc độ rơi của rác. Các người phải bám vào các gờ đó để bò ngược lên. Nhưng hãy cẩn thận, lòng ống trơn lắm.”
Khánh bước tới sát miệng ống. Khi anh rướn người định bám vào gờ thép đầu tiên, khớp vai trái của anh đột ngột phát ra một tiếng *khục* nhỏ dưới da. Cơn đau thấu xương dội lên khiến anh khuỵu gối, gương mặt xám ngoét đi vì đau đớn. Thanh nẹp gỗ thông tự chế của anh bị lệch hẳn sang một bên, các vòng băng keo bạc bị kéo căng đến mức nứt rách.
“Khánh!” Trang khẽ reo lên đầy lo lắng, lập tức đỡ lấy anh. “Nẹp vai của anh bị hỏng rồi. Nếu không cố định lại, anh không thể bò lên dốc ống rác bằng một tay đâu.”
“Tôi... tôi vẫn bò được,” Khánh nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc cằm. “Phải nhanh lên... không còn thời gian nữa.”
“Im lặng và đứng im cho tôi!” Trang ra lệnh bằng giọng kiên quyết. Cô rút cuộn băng keo bạc chịu nhiệt còn lại trong đai lưng ra, dùng răng cắn đứt một đoạn dài. Cô áp sát người vào Khánh, dùng thanh nẹp gỗ thông ép chặt bả vai trái của anh sát vào lồng ngực để triệt tiêu hoàn toàn chuyển động của khớp vai, rồi quấn liên tiếp năm vòng băng keo bạc chịu lực quanh ngực anh.
“Không được dùng lực cánh tay này, anh nghe rõ chưa?” Trang nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Anh chỉ được dùng tay phải và hai chân để đẩy người lên. Tôi sẽ bò ngay phía sau để đỡ chân cho anh.”
Khánh khẽ gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Trang truyền qua lớp áo sơ mi rách nát. Anh đeo chiếc đồng hồ cơ đo áp suất vào cổ tay phải để tiện theo dõi, rồi quay sang Thanh Nhã: “Cảm ơn cô Nhã. Cô không lên cùng chúng tôi sao?”
“Tôi không lên bãi xe B1 đâu, trên đó khói độc ngạt thở lắm,” Thanh Nhã lắc đầu, gương mặt đầy lo lắng. “Tôi sẽ trốn ở phòng máy nén khí này, hệ thống thông gió phụ ở đây vẫn còn chút khí sạch. Các người đi bảo trọng. Nhớ né các mảng kính vỡ trong ống rác.”
Khánh là người tiên phong bước vào lòng ống tối tăm của Hầm thu gom rác thải tự động hầm B3. Cảm giác đầu tiên khi cơ thể anh tiếp xúc với lòng ống là sự lạnh lẽo của kim loại bám đầy chất bẩn nhớp nháp. Mùi hôi thối nồng nặc của thức ăn ôi thiu và rác thải công nghiệp xộc thẳng vào mũi, khiến anh phải áp dụng phương pháp thở thiền định để giữ cho lồng ngực không bị co thắt do nôn mửa.
Anh dùng bàn tay phải rách sâu bám chặt vào gờ thép chịu lực đầu tiên, dùng lực đầu gối và mũi giày ủng đẩy thân hình cao gầy của mình nhích lên từng centimet. Cánh tay trái bị nẹp chặt sát ngực khiến cơ thể anh mất đi sự cân bằng đối xứng, buộc anh phải liên tục nghiêng người sang bên phải để tì lực.
*Rắc!*
Thanh nẹp gỗ thông trên vai trái của anh va chạm mạnh vào thành ống thép hẹp, phát ra tiếng nứt gãy nhỏ. Cơn đau từ thớ cơ bả vai rách cơ lại bùng lên dữ dội, khiến Khánh suýt nữa mất đà trượt ngã xuống đáy ống.
“Khánh! Bám chặt lấy!” Trang hét lên từ phía sau, cô dùng cả hai tay đẩy mạnh vào gót giày của Khánh để giữ cho anh không bị trôi tuột xuống.
Khánh nghiến chặt răng đến mức rớm máu môi, lòng bàn tay phải của anh bám chặt vào một gờ thép sắc cạnh. Những mảnh thủy tinh vỡ từ các chai lọ bị thả rơi tự do tích tụ dọc lòng ống cứa rách sâu thêm lòng bàn tay phải của anh, máu tươi hòa cùng mỡ bò bẩn thỉu rỉ ra sẫm màu trên thành ống thép rỉ sét. Anh không quan tâm đến đau đớn, bộ não duy lý của anh lúc này chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: leo lên.
Trong bóng tối tuyệt đối của lòng ống rác, họ bò trườn như những con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng thở dốc nặng nề của Khánh và tiếng sột soạt của bộ đồ bảo hộ của Trang va chạm vào thành ống tạo nên một bản nhạc sinh tồn nghẹt thở.
Sau gần mười lăm phút bò trườn kiệt quệ thể lực, Khánh nhìn thấy một khe sáng mờ nhạt phía trước. Đó là nắp sập xả rác của tầng hầm B1.
“Sắp tới rồi, Trang,” Khánh khàn giọng báo tin, phổi anh như muốn nổ tung vì thiếu oxy.
Nhưng đúng lúc họ chỉ còn cách nắp sập hầm B1 khoảng ba mét, tiếng bíp cơ khí đơn điệu đầy đe dọa lại đột ngột vang lên từ phía ngoài căn phòng chứa rác hầm B3 mà họ vừa rời đi.
*Bíp... Bíp...*
Con robot tuần tra tự động Aegis S-100 đã quay lại ca trực sớm hơn dự kiến. Tiếng bánh xích xình xịch của nó tiến sát đến miệng nắp sập hầm B3 đang mở hé.
Khánh đứng khựng lại trên đà dốc của ống rác. Qua lòng ống kim loại dẫn âm cực tốt, anh nghe rõ tiếng động cơ điện của robot dừng ngay sát nắp cống xả rác.
“Nó đang đứng ngay miệng ống,” Trang thầm thì, giọng cô run lên bần bật vì sợ hãi. “Nếu nó quét hồng ngoại dọc lòng ống này, chúng ta sẽ bị phát hiện ngay lập tức.”
Khánh áp sát người vào thành ống thép lạnh, cố gắng thu nhỏ tiết diện cơ thể tối đa để tránh luồng quét nhiệt hồng ngoại. Anh nhìn xuống dưới, ánh đèn hồng ngoại đỏ rực của Aegis S-100 bắt đầu lóe sáng, rà quét qua khe hở của nắp sập hầm B3, chỉ cách chân của Thùy Trang vài centimet ngắn ngủi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!