Nhạc nềnEntangle

Phong Tỏa Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười điên cuồng và đầy hận thù của Hoàng Bách tắt ngúm trên chiếc bộ đàm nội bộ công trình bám đầy dầu mỡ, để lại một khoảng lặng rợn người trong căn phòng nghỉ nhân viên vệ sinh chật hẹp ở hầm B2. Chỉ còn tiếng rè rè đơn điệu của làn sóng vô tuyến bị nghẹt và tiếng thở dốc nặng nề của Nam Khánh. Lồng ngực anh thắt lại, mỗi nhịp hít thở là một lần phổi bỏng rát do tàn dư của khí CO2 rò rỉ từ các khoang kỹ thuật lân cận.


Một trăm hai mươi phút. Đứa con gái duy nhất của anh, Lam Anh, đang bị giam lỏng ở độ cao gần ba trăm mét và dưỡng khí đang cạn kiệt từng giây. Trong khi đó, anh đang bị kẹt sâu dưới đáy tháp, bả vai trái trật khớp vừa được nẹp tạm bằng thanh gỗ thông và băng keo bạc chịu nhiệt đang truyền đi những nhịp gõ buốt nhói tột cùng lên tận đại não.


Khánh cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái của mình. Trống rỗng. Gương mặt anh chợt biến sắc, một nỗi xót xa dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng.


“Đồng hồ... Chiếc đồng hồ của Mai Phương...” Khánh thầm thì, giọng nói khản đặc của anh run rẩy.


Thùy Trang đang đứng sát bên cạnh, tay vẫn bóp chặt bình xịt giảm đau cơ học, khẽ nhíu mày: “Khánh, anh nói gì cơ? Đồng hồ nào?”


“Chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển mà Mai Phương tặng tôi trước khi cô ấy mất,” Khánh nhìn thẳng vào Trang, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu oxy hiện rõ sự kiên định pha lẫn đau đớn. “Tôi đã làm rơi nó sát cửa thoát hiểm phụ hầm B2 khi chúng ta bị luồng khí CO2 đẩy qua ở tập trước. Nó không chỉ là kỷ vật duy nhất còn lại của vợ tôi... mà nó còn là thiết bị đo áp suất cơ học duy nhất chúng ta có lúc này. Không có cảm biến kỹ thuật số nào của Aegis hoạt động được dưới hầm nữa. Nếu không có chiếc đồng hồ đó để đo biến thiên áp suất thực tế, chúng ta sẽ bước vào các khoang áp suất ngược phía trên mà không hề biết khi nào màng nhĩ và phổi mình sẽ vỡ tung do chênh lệch áp suất.”


Trang mím môi, nhìn ra phía cửa gỗ nơi mùi clo nồng nặc của nước tẩy Javel vẫn đang tỏa ra hắc đến cháy mũi để át mùi máu. “Anh điên rồi sao? Hành lang ngoài kia đang bị đội bảo an của Phan Lôi lùng sục ráo riết. Con Becgie Đức của Lê Mạnh vừa mới bị hóa chất của chúng ta làm mất phương hướng, nhưng chúng sẽ quay lại ngay khi mùi clo loãng đi. Quay lại chỗ cửa thoát hiểm phụ đó là tự sát!”


“Tôi phải lấy lại nó,” Khánh nói, giọng anh lạnh lùng và duy lý đến đáng sợ, một trạng thái tâm lý đặc trưng của anh mỗi khi đối mặt với lằn ranh sinh tử. “Tôi không thể mất kỷ vật của Mai Phương, và chúng ta không thể leo tháp nếu không có chỉ số áp suất khí quyển. Trang, hãy tin tôi. Tôi có thể hình dung chính xác sơ đồ 3D của hành lang kỹ thuật này trong đầu. Chúng ta sẽ di chuyển theo các điểm mù của camera.”


Trang nhìn sâu vào mắt vị kiến trúc sư trưởng, nhận ra không gì có thể lay chuyển được người cha đang kiệt quệ nhưng mang đầy lòng hận thù và quyết tâm chuộc lỗi này. Cô khẽ thở dài, nhét bình xịt lạnh vào đai lưng bảo hộ, rồi rút bản vẽ hoàn công hầm B2 bằng giấy sũng nước ra: “Được rồi. Nhưng anh phải nghe tôi. Cánh tay trái của anh đang bị nẹp chặt, tuyệt đối không được dùng lực kéo quá năm ký, nếu không khớp vai sẽ rách cơ hoàn toàn. Tôi sẽ dẫn đường.”


Họ khẽ gạt chốt cửa gỗ, lách mình ra ngoài hành lang kỹ thuật trục B tối tăm. Khói đen khét lẹt từ các tủ điện chập cháy bắt đầu len lỏi dọc trần hầm, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, mờ mịt. Khánh nhắm mắt lại trong hai giây, tái hiện sơ đồ mặt cắt dọc hầm B2 trong tâm trí. Lối đi hẹp, trần thấp bám đầy bụi xi măng hiện ra rõ ràng đến từng milimet.


Từ phía xa hành lang tối, tiếng chó nghiệp vụ đột ngột sủa vang dội dội lại từ vách tường bê tông nhám. Tiếng xích sắt va chạm kèn kẹt vào thành ống nước báo hiệu đội bảo an của Phan Lôi đang quay lại truy quét vết máu rò rỉ của Khánh.


“Chúng đang hướng về phòng nghỉ vệ sinh!” Trang thầm thì, kéo Khánh nép sát vào bóng tối sau một dầm chịu lực phụ bằng thép chữ I. “Chúng ta phải nhanh lên.”


Khánh và Trang di chuyển ẩn mật, cúi rạp người bò sát sàn nhà để tận dụng lớp không khí sạch mỏng sát đất. Khi tiếp cận gần ngưỡng cửa thoát hiểm phụ, Khánh áp tai vào dầm thép, lắng nghe tiếng rung kim loại để xác định khoảng cách của truy binh. Thính giác nhạy bén của anh nhận ra tiếng xích sắt của Lê Mạnh chỉ cách họ khoảng ba mươi mét về phía bên phải hành lang chính.


“Kia rồi,” Khánh khẽ reo lên bằng giọng cực nhỏ. Dưới ánh đèn pin LED dã ngoại chập chờn của Trang quét qua làn khói CO2 lạnh buốt vẫn đang rò rỉ nhẹ, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất bằng thép không gỉ đang nằm im lìm trên nền bê tông xám bám đầy bụi nước. Mặt kính sapphire của nó bị xước một vệt dài nhưng kim cơ học vẫn đang tích tắc chạy đều đặn.


Khánh rướn người tới, dùng bàn tay phải rách sâu bám đầy vết mỡ bò nhặt chiếc đồng hồ lên, cẩn thận đeo vào cổ tay trái bọc nẹp gỗ. Kim đo áp suất cơ học lập tức hiển thị chỉ số áp suất đang giảm nhẹ, cảnh báo nồng độ oxy xung quanh bắt đầu suy giảm dưới mức mười lăm phần trăm.


Đúng lúc này, một tiếng bíp cơ khí dồn dập vang lên ngay trên đầu họ. Đèn LED của cụm camera quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01 gắn trên trần hành lang đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, xoay thẳng về phía vị trí của Khánh.


“Cảnh báo! Phát hiện vật thể xâm nhập nguy hiểm tại phân khu B2. Kích hoạt giao thức cô lập an ninh,” giọng nói AI tổng hợp lạnh lùng của Aegis Voice Core dội vang khắp hành lang qua hệ thống loa nội khu.


“Mẹ kiếp! Camera quét nhiệt đã định vị được chúng ta!” Trang hét lên, kéo Khánh lùi lại khi cánh cửa thép ngăn cháy phía trước bắt đầu rít lên kèn kẹt, từ từ sập xuống từ trần nhà theo lệnh khóa tự động của hệ thống Aegis bị hack.


“Bách đã mua chuộc toàn bộ đội bảo an của Phan Lôi và kích hoạt cảm biến quét nhiệt để chỉ điểm vị trí của chúng ta cho bọn tay súng,” Khánh lẩm nhẩm công thức tính toán dòng khí, đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh. “Nếu không làm mù toàn bộ mắt thần của Aegis dưới hầm này, chúng ta sẽ bị dồn vào góc chết trước khi kịp chạm vào Trục Kỹ Thuật 4.”


“Làm sao để làm mù nó khi toàn bộ hệ thống điều khiển camera đã bị khóa admin từ xa?” Trang hoảng loạn hỏi khi nghe tiếng súng điện của bảo an nổ đanh tai dọc hành lang.


“Chúng ta không cần can thiệp phần mềm,” Khánh nhìn thẳng vào hộp kỹ thuật cáp quang trục đứng hầm B2 đặt góc cuối hành lang kỹ thuật, nơi dẫn toàn bộ đường truyền tín hiệu camera quét nhiệt về máy chủ trung tâm. “Chúng ta sẽ can thiệp vật lý. Reset phần cứng vật lý Aegis bằng cách cắt đứt bó cáp quang trục đứng hầm B2.”


“Cắt cáp quang trục đứng? Anh điên rồi! Đó là đường cáp động lực trung thế chạy song song, rò rỉ điện sẽ giật chết chúng ta ngay lập tức!” Trang phản đối dữ dội.


“Cáp quang được bảo vệ trong ống cách điện, và tôi biết rõ kết cấu của hộp kỹ thuật này vì chính tôi đã thiết kế sơ đồ đi dây của nó,” Khánh nghiến răng chịu đựng cơn đau bả vai trái bùng lên dữ dội khi anh di chuyển áp sát hộp kỹ thuật. “Nhưng hộp kỹ thuật này được bảo vệ bởi rào chắn laser an ninh (Laser Barrier B2). Chỉ cần một tia laser chạm vào người, Aegis sẽ kích hoạt súng phun bọt ngạt chữa cháy tự động dập tắt chúng ta.”


Tiếng bước chân nặng nề của Phan Lôi và tiếng súng điện xẹt lửa xé rách màn đêm hầm kỹ thuật chỉ còn cách họ một khúc quanh. Con Becgie Đức bắt đầu sủa điên cuồng hướng về phía họ.


“Trang, hộp phấn trang điểm của cô đâu?” Khánh khẩn cấp hỏi.


Trang bàng hoàng nhưng lập tức hiểu ý đồ của anh. Cô rút hộp phấn mịn từ túi đồ bảo hộ ra, bật nắp đưa cho Khánh. Khánh dùng bàn tay phải rớm máu, bốc một nắm bột phấn mịn, vung mạnh vào không khí trước mặt.


Lớp bột phấn mịn lơ lửng trong không khí lập tức làm lộ diện hàng chục luồng sáng laser mỏng màu đỏ đan chéo nhau dày đặc bảo vệ trước hộp kỹ thuật cáp quang. Đó là một mạng lưới bẫy công nghệ cao tinh vi.


“Bò sát sàn nâng, lách qua góc nghiêng bốn mươi lăm độ phía dưới dầm thép,” Khánh chỉ đạo bằng tư duy không gian lập thể siêu việt. Anh bò khéo léo, dang rộng hai tay hai chân để phân bổ trọng lượng cơ thể tránh kích hoạt cảm biến áp suất sàn nâng, lách qua lưới laser một cách ngoạn mục mà không chạm vào bất kỳ luồng sáng nào. Trang bám sát phía sau anh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng bộ đồ bảo hộ bám đầy dầu mỡ.


Tiếp cận được hộp kỹ thuật bằng thép mỏng, Khánh dùng tay phải lành lặn kéo tay gạt cơ học mở nắp hộp. Bên trong là một bó cáp quang trục đứng khổng lồ chạy dọc tháp, đan xen với các đường cáp nguồn điện trung thế phát ra tiếng o o đầy đe dọa.


“Kìm cộng lực cách điện!” Khánh khàn giọng yêu cầu.


Trang rút chiếc kìm cộng lực lớn có tay bọc cao su cách điện 1000V từ đai lưng ra, nhưng khi Khánh định cầm lấy, bả vai trái bị trật khớp của anh đột ngột co rút dữ dội, khiến cánh tay trái rụng rời không thể giữ lực nâng chiếc kìm nặng nề.


“Tôi không giữ nổi lực cắt bằng một tay,” Khánh nghiến răng chịu đựng đau đớn, mồ hôi hòa lẫn vết máu rách da tay bám đầy tay quay kìm. “Trang, áp sát người vào tôi. Dùng trọng lượng của cả hai chúng ta tì đè lên cán kìm!”


Trang không chần chừ, cô áp chặt cơ thể mình vào lưng Khánh, hai tay cô nắm lấy cán kìm cùng với bàn tay phải của anh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể tì đè mạnh xuống bó cáp quang trục đứng.


“Cắt!” Khánh gầm lên.


*PHỰT!!! BÙM!!!*


Một luồng tia lửa điện hồ quang xanh sáng rực, kèm theo tiếng nổ đanh tai phóng ra từ hộp kỹ thuật khi lưỡi kìm cắt đứt bó cáp quang và chạm vào dây nguồn dự phòng. Chấn động mạnh dội ngược lại bắp tay trái đang bị thương của Khánh, khiến anh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, nẹp gỗ cố định vai trái bị nứt vỡ thêm một đường dài.


Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng hầm B2 tắt ngấm. Tiếng còi báo động chói tai của Aegis im bặt. Hệ thống camera quét nhiệt hồng ngoại rà quét của Phan Lôi hoàn toàn bị làm mù.


Bóng tối tuyệt đối bao trùm toàn bộ phân khu hầm kỹ thuật rộng lớn. Không gian chìm vào sự tĩnh lặng rợn người của Mức độ Cô lập nâng cấp (Blackout Mode).


Trong bóng tối đen ngòm vô hồn ấy, không một ánh sáng chủ động nào tồn tại. Đội bảo an của Phan Lôi bên ngoài hành lang kỹ thuật trục B hoang mang la hét, tiếng súng điện bắn loạn xạ vào vách tường đá trong sự mất phương hướng hoàn toàn do mất đi hệ thống mắt thần định vị hồng ngoại của Aegis.


Nhưng giữa khoảng không đen kịt đầy hiểm họa ấy, những vệt sơn dạ quang màu xanh lục dẫn đường của KTS Ngọc Anh dọc theo vách tường và sàn hầm bắt đầu phát sáng rực rỡ, tựa như một bản giao hưởng ánh sáng kỳ ảo dẫn đường cho hai kẻ sinh tồn.


“Blackout Mode đã kích hoạt,” Khánh thở dốc, môi rớm máu nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy quyết liệt. Anh nhìn những vệt dạ quang xanh lục dẫn đường kịch tính trước mắt. “Aegis bị mù rồi. Chúng ta di chuyển lên sảnh đón khách thang máy vận chuyển hàng (Hầm B1) ngay lập tức trước khi nguồn dự phòng UPS tự động khóa chết cơ học các cửa thép.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!