Nhạc nềnEntangle

Mã Đỏ Kích Hoạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn chùm pha lê từ trần sảnh đại sảnh Tháp Thiên Niên Kỷ dội xuống mặt sàn đá cẩm thạch Carrara một thứ ánh sáng lộng lẫy đến lóa mắt. Tiếng vĩ cầm réo rắt quyện trong tiếng va chạm thanh mảnh của những ly champagne pha lê cao cấp. Giới thượng lưu Sài Gòn, những chính khách, tài phiệt khoác trên mình những bộ âu phục và váy dạ hội đắt tiền đang vây quanh ông Trịnh Gia, Chủ tịch Tập đoàn Vạn Phát. Ai nấy đều hướng ánh nhìn ngưỡng mộ về phía mô hình 3D của tòa tháp 80 tầng đang xoay nhẹ trong tủ kính trưng bày trung tâm.


Nhưng Nam Khánh đứng tách biệt khỏi đám đông ấy. Anh mặc bộ vest xám lịch lãm cắt may thủ công, gọng kính thép mỏng ôm sát sống mũi thanh tú, khẽ cúi đầu nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay trái. Mặt kính sapphire phản chiếu ánh sáng lấp lánh, nhưng những con số đo áp suất cơ học tĩnh lặng bên trong mới là thứ anh quan tâm. Đối với Khánh, tòa nhà chọc trời thông minh cao 350 mét này không phải là một biểu tượng xa hoa, mà là một thực thể vật lý khổng lồ, một mạng lưới bê tông chịu lực và cáp thép mà anh đã dành bốn năm cuộc đời để vẽ nên từng đường nét kết cấu thô.


“Kiến trúc sư trưởng Nam Khánh! Thật là một kiệt tác để đời!” Một nhà đầu tư trung niên tiến lại gần, nâng ly hướng về phía anh. “Hệ thống điều hành AI Aegis vận hành tòa tháp thật hoàn hảo. Nghe nói nó có thể tự động tối ưu hóa năng lượng và an ninh đến từng milimet?”


Khánh khẽ gật đầu xã giao, nụ cười hờ hững không chạm đến ánh mắt. “Cảm ơn ông. Aegis được thiết kế để bảo vệ con người trước mọi kịch bản cực đoan nhất.”


Lời nói của anh trôi chảy như một lập trình sẵn, nhưng bên trong lồng ngực, một nỗi dằn vặt vô hình đang cào xé. Anh biết rõ đằng sau vẻ hào nhoáng này là những bản thỏa hiệp ngầm với tập đoàn Vạn Phát để cắt giảm 15% chi phí hệ thống thoát hiểm cơ học dưới hầm, chuyển ngân sách sang trang trí nội thất xa hoa nhằm tối đa hóa lợi nhuận. Sự thỏa hiệp ấy luôn là bóng ma ám ảnh anh, đặc biệt là sau cái chết của người vợ quá cố Mai Phương ba năm trước. Anh đã quá mải mê với những bản vẽ, những công trình thẳng đứng mà bỏ quên gia đình, để rồi giờ đây phải đối mặt với sự nổi loạn và lạnh lùng của đứa con gái duy nhất – Lam Anh.


Điện thoại trong túi áo vest đột ngột rung lên dồn dập. Màn hình hiển thị tên người gọi: “Cô giáo Thảo – Chủ nhiệm”. Khánh khẽ nhíu mày, bước nhanh ra khỏi khu vực sảnh tiệc ồn ào, nép vào sau một cột trụ bê tông lớn.


“Alo, tôi nghe đây cô Thảo,” Khánh nói, giọng trầm thấp cố giữ vẻ bình tĩnh.


“Anh Khánh đấy ạ?” Giọng cô giáo Thảo vang lên gấp gáp, xen lẫn tiếng gió rít qua loa thoại. “Lam Anh không đến lớp vẽ chiều nay! Bạn cùng lớp nói em ấy tự ý bỏ học, bắt xe ôm hướng về phía Tháp Thiên Niên Kỷ. Em ấy nói muốn đến lễ khánh thành để tìm gặp bố bằng được. Tôi đã cố gọi điện cho em ấy nhưng thuê bao không liên lạc được. Anh có thấy Lam Anh ở đó không?”


Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Khánh. Lam Anh đang ở đây? Trong tòa tháp 80 tầng này? Anh nhớ lại cuộc gọi nhỡ từ bác sĩ tâm lý điều trị trầm cảm cho cô bé cách đây vài giờ. Lam Anh có xu hướng tìm đến những không gian cực cao, mở rộng khi gặp trạng thái hoảng loạn tâm lý tột độ. Đối với cô bé, việc tìm gặp người cha vô tâm giữa đám đông xa hoa này là một nỗ lực tuyệt vọng để chứng tỏ bản thân.


“Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô. Tôi sẽ đi tìm cháu ngay,” Khánh cúp máy, nhịp tim bắt đầu tăng tốc nhanh chóng vượt ngưỡng ổn định của Trạng thái Tỉnh táo (100% Oxy).


Anh không quay lại sảnh tiệc. Bằng tư duy không gian hình học siêu việt, Khánh lập tức tái hiện sơ đồ mặt cắt dọc của tòa tháp trong đầu. Sảnh khánh thành đang ở tầng trệt, nhưng bãi đỗ xe VIP hầm B1 và các tầng hầm kỹ thuật B2 mới là nơi kết nối trực tiếp với các trục thang máy vận chuyển hàng đi thẳng lên khu triển lãm tranh tầng 65 – nơi Lam Anh có khả năng cao sẽ tìm đến để lẩn trốn sự ồn ào.


Khánh bước nhanh về phía cửa thoát hiểm khuất sau hành lang sảnh trệt. Tấm thẻ VIP màu vàng kim trên ngực anh chỉ có Quyền truy cập Cấp 1 (Khách), không thể kích hoạt các cửa thang máy an ninh chuyên dụng. Anh đẩy cửa thang bộ kỹ thuật, bước nhanh xuống những bậc thang bê tông xám xịt, lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với sự xa hoa phía trên.


Không khí dưới hầm B1 bắt đầu thay đổi. Mùi khí thải xe hơi nồng nhẹ quyện với mùi sơn epoxy mới của bãi đỗ xe VIP hầm B1 dội vào khứu giác anh. Ánh sáng đèn LED trắng xanh rọi xuống những chiếc xe sang bóng loáng của khách mời dự lễ. Khánh đảo mắt quét nhanh qua các dãy xe trống trải, không có bóng dáng một cô bé 14 tuổi mang ba lô phi hành gia phát sáng. Anh nghiến răng, bước sâu xuống cầu thang bộ dẫn tới Hành lang kỹ thuật trục B (Hầm B2).


Đây là khu vực cấm, nơi đặt các đường ống dẫn nước nóng, cáp điện trung thế và hệ thống thông gió chính của nửa dưới tòa tháp. Trần hành lang thấp, bám đầy bụi xi măng chưa dọn sạch. Ánh sáng ở đây mờ tối hơn, chỉ được chiếu sáng bởi những cụm đèn LED thông minh của hệ thống Aegis.


Khánh bước đi trên mặt sàn bê tông thô, tiếng giày da nện vào lòng đất vang lên những tiếng cạch cạch khô khốc. Anh vừa đi vừa bấm điện thoại gọi cho Lam Anh, nhưng màn hình chỉ hiển thị vạch sóng trống rỗng. Kết cấu bê tông dày chịu lực của hầm đã chặn đứng mọi tín hiệu viễn thông thông thường.


Đột ngột, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất trên tay anh phát ra tiếng tạch nhỏ. Kim chỉ số áp suất khí quyển khẽ dao động.


Cùng lúc đó, toàn bộ hệ thống đèn LED thông minh dọc hành lang trục B chuyển sang màu đỏ rực như máu.


Một tiếng còi hú báo động chói tai, dồn dập vang lên từ các loa âm trần, dội vào màng nhĩ Khánh đau đớn. Giọng nói AI tổng hợp lạnh lùng, vô cảm của hệ thống Aegis phát ra liên tục:


“Cảnh báo. Phát hiện hỏa hoạn giả lập tại phân khu hầm B2. Kích hoạt Giao thức Phong Tỏa Đỏ khẩn cấp. Tất cả các cửa ngăn cháy sẽ tự động đóng trong ba mươi giây. Yêu cầu toàn bộ nhân sự sơ tán ngay lập tức.”


“Cái gì?” Khánh khựng lại. Sự cố Phong Tỏa Đỏ đột ngột? Anh tự hỏi làm sao hệ thống Aegis tối tân lại có thể báo cháy giả lập ngay trong ngày khánh thành. Không có mùi khói, không có nhiệt độ tăng đột biến trên da anh. Đây không phải hỏa hoạn thực tế. Hệ thống đã bị hack hoặc gặp lỗi xung đột thuật toán nghiêm trọng.


Từ phía cuối hành lang kỹ thuật, một tiếng rít cơ học rợn người vang lên. Cánh cửa thép ngăn cháy khổng lồ Gate-B2 nặng hai tấn bắt đầu sụp xuống từ trần nhà, chuyển động tịnh tiến đều đặn như một lưỡi dao chém xuống mặt đất.


Khánh nhận ra nguy hiểm tột độ. Nếu cửa sập xuống hoàn toàn, anh sẽ bị nhốt chặt dưới hầm kỹ thuật tối tăm mà không có cách nào thoát ra ngoài. Anh quay đầu chạy ngược về phía lối cầu thang bộ lên sảnh trệt.


Nhưng hành động di chuyển nhanh của anh đã kích hoạt cảm biến quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01 gắn trên trần hành lang. Thuật toán phòng vệ của AI Aegis nhận diện chuyển động nhanh của Khánh là hành vi phá hoại hoặc nỗ lực trốn chạy của vật thể xâm nhập nguy hiểm. Hệ thống lập tức tăng tốc độ sập của cánh cửa thép ngăn cháy ngay trước mắt anh.


“Chết tiệt!” Khánh hét lên, dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân.


Anh lao vọt về phía cánh cửa đang sập xuống sát đất. Khoảng hở giữa mép cửa thép và mặt sàn bê tông thu hẹp nhanh chóng: một mét... tám mươi centimet... năm mươi centimet. Khánh liều mạng lao người tới, dùng bả vai trái gồng lực định chặn góc nghiêng dầm cửa để trườn qua.


Nhưng trọng lượng cơ học khổng lồ của cánh cửa thép chịu lực chống đạn đè xuống không một chút khoan nhượng. Lực nén cực mạnh ép thẳng vào vai anh, tiếng xương khớp bả vai rạn nứt cơ học kêu khục nhỏ làm Khánh đau đớn tột cùng. Anh nhận ra sức người không thể chống lại hệ thống thủy lực tự động này. Khánh buộc phải dùng chân đạp mạnh vào tường dầm, dùng lực phản hồi để lùi người giật ngược trở lại hành lang B2.


Cánh cửa thép khổng lồ sập khít hoàn toàn xuống sàn bê tông với một tiếng “UỲNH” chấn động rung chuyển mặt đất. Cát bụi xi măng từ trần hành lang rơi xối xả xuống mái tóc và bờ vai lấm lem của Khánh.


Bóng tối tuyệt đối sụp xuống hành lang kỹ thuật trục B. Ánh sáng đỏ báo động của cảm biến Aegis cũng vụt tắt do hệ thống đã hoàn thành việc cô lập phân khu. Thứ duy nhất còn sót lại dẫn đường cho thính giác của anh là tiếng quạt thông gió trung tâm đột ngột tắt lịm, nhường chỗ cho một sự im lặng ngột ngạt rợn người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!