Liên Minh Trong Bóng Tối
Màn hình chiếc laptop MSI của Trần Minh Nhật nhấp nháy những vệt đỏ tía liên tục, hắt lên gương mặt góc cạnh của cậu một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo. Tiếng bíp phát ra từ chiếc loa trong của máy tính rất nhỏ nhưng dồn dập, tựa như nhịp tim của một kẻ đang bị săn đuổi.
"Nguy rồi, Vy. Phan Hoàng Long vừa kích hoạt một cuộc truy quét IP diện rộng trên toàn bộ dải mạng trường THPT Nguyễn Du. Tụi Hội học sinh đang bắt đầu quét thực địa rồi!"
Giọng Nhật trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả lập dị thường ngày. Cậu gõ phím thoăn thoắt, những dòng mã lệnh màu xanh lá cây trên màn hình bị đẩy lên với tốc độ chóng mặt, nhường chỗ cho một bản đồ phân phối dải IP nội bộ của trường đang dần bị nhuộm đỏ bởi các tiến trình quét tự động.
Nguyễn Khánh Vy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô vội vã vươn tay trái định gập chiếc laptop ThinkPad cũ của mình, nhưng một cơn đau nhói đột ngột truyền từ bả vai trái chạy thẳng xuống sống lưng. Vết xước dài do sợi kẽm gai rỉ sét của hàng rào B40 rạch vào đêm mưa bão hôm qua rớm máu, dính chặt vào lớp vải áo gió đồng phục. Cô khẽ rên rỉ, cắn chặt môi để không phát ra tiếng động lớn.
"Bình tĩnh, đừng giật dây cáp vật lý!" Nhật đưa tay chặn cổ tay Vy lại. Ánh mắt cậu sau tròng kính dày nghiêm nghị đến đáng sợ. "Nếu bồ ngắt kết nối đột ngột lúc này, tiến trình quét của Long sẽ ghi nhận một 'gói tin chết' (dead packet) ngay tại node mạng của tòa nhà C. Nó sẽ biết ngay có thiết bị vừa ngắt kết nối lậu ở đây."
"Vậy phải làm sao?" Vy hỏi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, hòa cùng cảm giác đau rát từ bả vai.
"Rút chiếc USB Admin ra trước." Nhật chỉ vào chiếc USB cỏ bốn lá đang cắm hờ bên hông máy Vy. "Đưa nó cho mình ngụy trang. Rồi gập máy lại, nhét vào ba lô. Chúng ta phải rời khỏi tòa nhà C ngay lập tức. Đội Sao đỏ của Nguyễn Đức Mạnh chắc chắn đang cầm thiết bị cầm tay đi kiểm tra thực địa các phòng chức năng rồi."
Vy nén đau, dùng ngón tay run rẩy rút nhẹ chiếc USB Admin cũ ra khỏi cổng kết nối. Cô khẽ tách phần nhụy hoa của chiếc ghim cài áo hình cỏ bốn lá trên ngực, khéo léo nhét chiếc USB vào khoang trống siêu nhỏ bên trong rồi gài chặt lại. Chiếc ThinkPad cũ được gập xuống nhẹ nhàng, nhét gọn vào chiếc ba lô sờn vai.
Nhật nhanh chóng gập chiếc MSI của mình, quăng vào chiếc ba lô đen rộng thùng bành. Cậu đứng dậy, liếc nhìn qua khe cửa gỗ dày của phòng lưu trữ thư viện cũ hướng ra hành lang tối om.
"Đi cửa sau, men theo lối thoát hiểm của nhà kho phế liệu," Nhật thì thầm, tay khẽ gạt chốt cửa gỗ. "Mình sẽ dẫn đường."
Vy ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, bước đi từng bước cẩn trọng phía sau Nhật. Hành lang tòa nhà C lúc chiều muộn vắng lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua những ô cửa kính rạn nứt. Vy nhắm mắt lại, tái hiện lại sơ đồ camera an ninh mà cô đã ghi nhớ nằm lòng trong đầu.
"Né góc 45 độ bên phải," Vy khẽ kéo vạt áo gió rộng của Nhật khi cả hai chuẩn bị bước qua khúc quanh cầu thang. "Camera hành lang dãy C có một điểm mù vật lý sát mép tường phía dưới do bị tán cây phượng che khuất. Đi sát tường."
Nhật liếc nhìn Vy đầy ngạc nhiên, rồi khẽ gật đầu đầy tán thưởng. Cả hai lách người qua góc khuất một cách hoàn hảo, trượt xuống cầu thang thoát hiểm và lẻn ra ngoài khuôn viên vườn trường trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn.
***
"Chúng ta đi đâu bây giờ?" Vy hỏi khi cả hai đang đứng dưới bóng râm của hàng cây xà cừ cổ thụ ngăn cách giữa dãy nhà C và dãy nhà A hiệu bộ. Vai cô vẫn đau âm ỉ, đầu óc mệt mỏi do nhiều đêm thức trắng rà soát các lời thú tội ẩn danh.
"Phòng máy tính thực hành số 3, tầng hai tòa nhà A," Nhật trả lời, mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh.
Vy khựng lại, đôi mắt sau cặp kính cận dày nheo lên đầy nghi ngại: "Bạn điên rồi sao? Tòa nhà A là nơi đặt văn phòng Hội học sinh và phòng máy chủ trung tâm. Đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới của Lê Gia Bảo và Phan Hoàng Long."
Nhật mỉm cười, nụ cười lập dị nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối của một thiên tài công nghệ. Cậu kéo chiếc khóa áo gió rộng thùng bành lên sát cổ, che đi chiếc cằm lởm chởm râu chưa kịp cạo.
"Kẻ nguy hiểm nhất chính là kẻ tự tin nhất, Vy. Long đang tập trung toàn bộ tài nguyên máy chủ để quét dải mạng tòa nhà C và khu nội trú vì tụi nó tin rằng Admin chỉ có thể trốn ở những nơi vắng vẻ đó. Tòa nhà A là 'điểm mù tâm lý' của tụi nó lúc này. Hơn nữa, phòng máy số 3 có một bí mật mà không một giáo viên nào, kể cả cô Hoa phụ trách, biết được."
"Bí mật gì?" Vy tò mò bước theo Nhật khi cậu bắt đầu di chuyển nhanh nhẹn về phía lối vào bên hông tòa nhà A.
"Cổng mạng ẩn tại phòng máy số 3," Nhật thì thầm, giọng cậu đầy phấn khích. "Mười năm trước, khi trường Nguyễn Du chưa sáp nhập và nâng cấp hệ thống mạng sợi quang, phòng máy số 3 là phòng thí nghiệm mạng cũ của trường. Có một sợi cáp mạng dây màu xanh lá cây bị bỏ quên phía sau chiếc tủ sắt đựng linh kiện hỏng. Sợi cáp đó kết nối trực tiếp với một Hub cổ điển dưới tầng hầm, hoàn toàn không nằm trong danh sách quản lý của router trung tâm mới. Nó là một kẽ hở mạng trường hoàn hảo."
Vy vừa đi vừa suy ngẫm về những điều Nhật nói. Cô chợt nhận ra mình biết quá ít về khía cạnh kỹ thuật của ngôi trường này, trong khi Nhật lại nắm giữ những thông tin vô giá. Cô nhìn nghiêng gương mặt của Nhật dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt.
"Nhật này," Vy khẽ hỏi, giọng cô dịu đi. "Tại sao bạn lại giúp mình đến mức này? Việc này có thể khiến bạn bị đuổi học, thậm chí bị tước bỏ toàn bộ thành tích thi học sinh giỏi quốc gia."
Nhật dừng bước trước cửa phòng máy thực hành số 3. Cậu im lặng một lát, ánh mắt sắc sảo sau tròng kính khẽ dao động trước khi trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
"Bởi vì mình căm ghét sự giả tạo của tụi nó, Vy. Lê Gia Bảo đứng đầu Hội học sinh, xuất hiện trước thầy cô như một biểu tượng hoàn hảo của sự chính trực học thuật, nhưng sau lưng lại điều hành đường dây chạy điểm, bóc lột sức lao động của những học sinh nghèo diện học bổng như Tuấn Kiệt. Cha mình..." Nhật khựng lại, giọng cậu nghẹn đi một nhịp. "Cha mình từng là một đồng nghiệp cũ của cha bồ, nhà báo Nguyễn Khắc Ôn. Ông ấy đã chứng kiến cha bồ bị tụi truyền thông bẩn bôi nhọ danh dự đến mức u uất mà chết. Cha mình luôn nói, sự thật không tự dưng biến mất, nó chỉ bị che phủ bởi những lời nói dối đắt tiền. Khi mình thấy bồ dùng trang confession để cứu Tuấn Kiệt, mình biết mình không thể đứng nhìn."
Vy sững sờ. Mối liên kết định mệnh từ quá khứ của người cha quá cố đột ngột hiện về, thắt chặt lòng tin của cô dành cho cậu bạn lập dị này. Cô không còn nghi ngờ Nhật nữa. Một sự đồng điệu tâm hồn sâu sắc nảy sinh giữa hai kẻ cô độc đang chiến đấu vì sự thật dưới bóng tối học đường.
"Cảm ơn bạn, Nhật," Vy khẽ nói, ánh mắt cô sáng lên sau làn tóc mái ngố.
"Vào thôi, không còn nhiều thời gian đâu."
Nhật lôi từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa vạn năng tự chế bằng kẹp tăm kim loại. Cậu tra vào ổ khóa cơ học của phòng máy số 3, xoay nhẹ một tiếng *tách* gọn gàng. Cánh cửa gỗ mở ra, để lộ một không gian tối tăm, thoang thoảng mùi nhựa cũ và bụi bẩn của những chiếc máy tính Windows 7 lỗi thời đã lâu không sử dụng.
Cả hai lẻn vào trong, Nhật khóa chặt cửa lại từ bên trong. Cậu dẫn Vy đến góc trong cùng của phòng máy, nơi chiếc tủ sắt đựng linh kiện hỏng cao lớn đứng sừng sững bám đầy mạng nhện. Nhật cúi người, dùng sức đẩy nhẹ chiếc tủ sắt ra khoảng mười phân. Phía sau đống dây nhợ bám bụi, một sợi cáp mạng màu xanh lá cây cũ kỹ, đầu bấm RJ45 đã rỉ sét nhẹ, nằm cuộn tròn trên nền gạch.
"Đây rồi," Nhật thở phào. Cậu lôi từ trong ba lô ra một thiết bị chuyển đổi mạng cá nhân màu đen bóng. "Đây là adapter chuyển đổi chuyên dụng của mình. Mình phải hy sinh thiết bị này để làm cầu nối trung gian, mã hóa tín hiệu từ ThinkPad của bồ trước khi đẩy vào sợi cáp cũ này."
Vy ái ngại nhìn thiết bị đắt tiền của Nhật: "Thiết bị này... có đắt lắm không?"
"Đắt chứ, nhưng đáng giá," Nhật cười xòa, nhanh tay cắm sợi cáp xanh vào adapter rồi kết nối trực tiếp với laptop của Vy. "Khởi động máy lên đi, Vy. Chúng ta chuẩn bị thiết lập Tường lửa nội bộ (Firewall)."
Vy đặt chiếc ThinkPad cũ lên đùi, nhấn nút nguồn. Màn hình khởi động của Tails hiện lên. Nhật cắm chiếc laptop MSI của mình vào một cổng mạng khác trên adapter để làm nhiệm vụ giám sát lưu lượng.
"Bây giờ, chúng ta sẽ thiết lập một mạng ảo riêng tư VPN mã hóa đa lớp," Nhật vừa gõ phím vừa giải thích, ngón tay cậu lướt điêu luyện trên bàn phím cơ phát ra những tiếng *lách cách* giòn giã. "Mình đã tự viết một script chạy trên nền Linux Tails của bồ. Nó sẽ tự động định tuyến toàn bộ lưu lượng truy cập của trang confession qua ba máy chủ trung gian đặt tại nước ngoài, sau đó mới đẩy về cổng mạng ẩn này. Ngay cả khi Long có bắt được gói tin, hắn cũng chỉ thấy một dải dữ liệu rác không thể giải mã."
Vy nhìn màn hình hiển thị các thông số kỹ thuật chạy liên tục. Cô cảm thấy thán phục trước tài năng công nghệ thực tế của Nhật. Không có những màn gõ phím ảo tưởng như trên phim ảnh, mọi thao tác của Nhật đều tuân thủ logic mạng máy tính thực tế, tỉ mỉ và cẩn trọng đến từng cổng port kết nối.
Đột ngột, màn hình MSI của Nhật nhấp nháy một vệt màu cam cảnh báo.
"Chết tiệt! Long bắt đầu quét dải IP của tòa nhà A rồi. Script quét tự động của hắn chạy nhanh hơn mình tưởng," Nhật nghiến răng, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán cậu. "Hắn đang sử dụng tài nguyên của máy chủ trường để chạy script quét song song (multi-threading). Chỉ còn ba phút nữa dải quét sẽ chạm đến node mạng phòng máy số 3."
"Chúng ta có bị lộ không?" Vy hỏi, tim cô đập thình thịch. Cô khẽ chạm tay vào chiếc ghim cài áo hình cỏ bốn lá trên ngực như để tìm kiếm sự trấn an.
"Nếu hắn quét trúng node này lúc dải VPN đang thiết lập, hắn sẽ thấy lưu lượng truy cập bất thường tại khu hiệu bộ," Nhật phân tích nhanh bén, mắt không rời màn hình. "Mình phải đánh lạc hướng hắn."
"Bằng cách nào?"
"Kỹ thuật xã hội và điều hướng giả lưu lượng (Traffic Spoofing)," Nhật gõ một lệnh khởi chạy script tự viết. "Mình sẽ gửi một gói tin giả lập (spoofed packet) có chữ ký thiết bị trùng khớp với Admin confession về phía trạm phát sóng wifi khu nhà xe học sinh. Long sẽ thấy một 'vệt sáng' IP xuất hiện ở nhà xe và dồn toàn bộ tài nguyên quét về phía đó."
Trên màn hình của Nhật, một biểu đồ lưu lượng hiển thị một đường cong vọt lên tại dải IP của nhà xe.
Vy nín thở dõi theo. Quả nhiên, chỉ hai mươi giây sau, dải quét màu đỏ tía của Long trên bản đồ mạng đột ngột chuyển hướng, rời bỏ tòa nhà A và tập trung đổ dồn về khu vực nhà xe học sinh phía sau trường.
"Thành công rồi!" Nhật khẽ reo lên, tay cậu gõ một lệnh cuối cùng. "Tường lửa nội bộ đã kích hoạt thành công. Mạng VPN của bồ đã được bảo mật hoàn toàn dưới cổng mạng ẩn số 3."
Nhật nhanh tay ngắt cổng kết nối ảo trên adapter ngay trước khi hệ thống quét quét tới rìa của phòng máy số 3 để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Cả hai tựa lưng vào tường phòng máy tối tăm, thở phào nhẹ nhõm. Vy cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Từ nay, cô không còn phải chiến đấu đơn độc dưới bóng tối nữa. Cô đã có một liên minh thực sự.
"Cảm ơn bạn, Nhật. Nếu không có bạn, chiều nay mình đã bị lộ danh tính rồi," Vy khẽ nói, ánh mắt cô chứa đầy sự thấu cảm và biết ơn.
"Đồng minh với nhau cả mà, Vy," Nhật cười, đẩy lại gọng kính cận lệch xệch. "Bây giờ, bồ thử đăng nhập vào trang confession kiểm tra xem hệ thống hoạt động ổn định chưa."
Vy gật đầu, cô mở trình duyệt bảo mật Tor trên Tails, truy cập vào trang quản trị của Confession Nguyễn Du. Trang web tải lên mượt mà, lưu lượng mạng hoàn toàn sạch sẽ dưới lá chắn tường lửa mới của Nhật.
Cô lướt qua hàng đợi duyệt bài (pending posts). Hàng chục lời thú tội mới gửi về từ chiều nay hiện lên trên màn hình. Vy định lướt qua để phân loại tin nhắn rác như thường lệ, nhưng ngay khi cô chuẩn bị click vào nút "Phê duyệt" (Approve) cho một bài đăng có vẻ bình thường của một học sinh khối 10 phàn nàn về căng thẳng thi cử, Nhật đột ngột chộp lấy cổ tay cô.
"Dừng lại! Đừng click vào bài đó!"
Giọng Nhật run lên vì căng thẳng. Cậu giật lấy con chuột từ tay Vy, nhanh chóng nhấn tổ hợp phím để trích xuất mã nguồn HTML của trang hiển thị bài đăng đó.
Vy nhìn vào màn hình, nơi Nhật đang bôi đen một đoạn mã script siêu nhỏ ẩn giấu sâu dưới phần bình luận nháp và liên kết đính kèm của bài viết. Đó là một đoạn mã chứa các ký tự lạ, hoàn toàn bất thường so với cấu trúc văn bản thông thường của Facebook.
"Đây là cái gì?" Vy thì thầm, cảm giác bất an lại dâng trào.
Nhật nuốt nước bọt, gương mặt cậu tái đi dưới ánh sáng màn hình máy tính:
"Mã độc Trojan lừa đảo (Trojan malware). Long không chỉ chạy script quét IP thông thường. Hắn đã lén cài cắm đoạn mã độc này vào phần bình luận nháp của một bài gửi ẩn danh. Nếu bồ bấm duyệt đăng bài viết này bằng tài khoản Admin, đoạn mã độc sẽ tự động kích hoạt, vượt qua mọi lớp bảo mật VPN của chúng ta để trích xuất cookie đăng nhập và địa chỉ IP thực tế của bồ gửi thẳng về máy chủ của hắn."
Vy bàng hoàng nhìn đoạn mã độc đang nhấp nháy lạnh lùng trên màn hình. Chiếc thòng lọng vô hình của hacker Phan Hoàng Long không hề biến mất, nó chỉ đang ẩn mình tinh vi hơn, chờ đợi cô sơ hở để siết chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!