Nhạc nềnBeach2

Kẻ Đứng Sau Màn Hình Tin Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều muộn của ngày thứ Ba xuyên qua những ô cửa kính bám đầy bụi mờ của tòa nhà C, hắt lên hành lang những vệt sáng màu vàng cam tẻ nhạt. Nguyễn Khánh Vy chậm rãi bước đi, cố gắng giữ cho bả vai trái của mình không chuyển động quá mạnh. Vết xước dài do sợi kẽm gai rỉ sét của hàng rào B40 rạch vào đêm mưa bão hôm qua vẫn còn nhói lên từng cơn đau buốt dưới lớp áo gió đồng phục rộng thùng thình. Cô đã tự băng bó nó bằng một miếng gạc cá nhân trước khi đến trường, nhưng mỗi nhịp bước đi, sự cọ xát của lớp vải thô vẫn khiến cô khẽ nhíu mày sau cặp kính cận dày cộm.


Suốt cả ngày hôm nay, trường THPT Nguyễn Du như một tổ ong bị chọc giận. Đi đến đâu Vy cũng nghe thấy tiếng xì xào bàn tán về bài đăng lúc sáu giờ ba mươi sáng của trang Confession Nguyễn Du. Cơn địa chấn truyền thông từ "Sứ Giả Bóng Đêm" đã lật ngược hoàn toàn thế cờ, biến Lê Tuấn Kiệt từ một kẻ bị cả trường tẩy chay thành nạn nhân tội nghiệp của một trò đùa cắt ghép ảnh nham hiểm. Hoàng Mai Chi và nhóm Hot-kids của cô ta đã không xuất hiện ở canteen vào giờ nghỉ trưa, một sự vắng mặt đầy nhục nhã mà ai cũng hiểu lý do.


Vy cúi đầu, mái tóc mái ngố dày che khuất nửa khuôn mặt khi cô bước qua những nhóm học sinh đang chúi đầu vào màn hình điện thoại. Cô đã thành công bảo vệ được Kiệt, đã thực hiện được lời hứa với cậu thiếu niên tội nghiệp ấy. Nhưng cái giá phải trả là sự an toàn của chính cô. Lệnh truy quét IP của Admin từ phía Mai Chi và hacker Phan Hoàng Long giống như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy từng dải mạng trong ngôi trường này. Vy biết mình phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Cô không được phép để lộ bất kỳ dấu vết nào.


***


Phòng lưu trữ thư viện cũ nằm ở góc khuất tầng trệt tòa nhà C cổ kính. Đây là căn cứ an toàn duy nhất của Vy tại trường. Nơi đây ngập tràn mùi giấy cũ ngột ngạt, những dãy kệ gỗ cao sát trần nhà xếp đầy những cuốn sách biên niên sử bám bụi, và một sự tĩnh lặng tuyệt đối không bị ai quấy rầy. Trịnh Khánh Linh, cô bạn trực chung thư viện, chiều nay có tiết học bù nên Vy được một mình quản lý không gian này. Đây là cơ hội hoàn hảo để cô kiểm tra lại hệ thống bảo mật của trang.


Vy bước vào góc sâu nhất của phòng lưu trữ, nơi chiếc bàn gỗ tối màu của thủ thư được che khuất bởi hai kệ sách lớn đựng tài liệu lịch sử trường. Cô đặt chiếc ba lô xuống ghế, chậm rãi lôi chiếc laptop ThinkPad X230 cũ kỹ ra. Từ chiếc hộp bút dán đầy băng keo, cô khẽ lấy ra chiếc ghim cài áo hình cỏ bốn lá, nhẹ nhàng tách phần nhụy hoa ở giữa để lộ ra chiếc USB Admin cũ – tín vật tối cao chứa mã khóa quản trị của trang confession.


Cô cắm chiếc USB vào máy tính. Màn hình ThinkPad khởi động trong môi trường Tails bảo mật ngoại tuyến. Vy nhanh chóng đăng nhập vào trang quản trị, rà soát lại các dòng log truy cập. Mọi thứ vẫn sạch sẽ. Cô không hề kết nối vào wifi trường THPT Nguyễn Du, chỉ sử dụng mạng di động độc lập từ chiếc sim rác. Quy tắc ẩn danh tuyệt đối này đã bảo vệ cô suốt thời gian qua.


Nhưng ngay khi Vy chuẩn bị tắt máy để dọn dẹp thư viện, một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa phòng lưu trữ.


*Cạch.*


Tiếng chốt cửa gỗ dày khẽ gạt xuống. Vy giật nảy mình, tim cô đập hụt một nhịp. Trong không gian tĩnh mịch của thư viện cũ, tiếng bước chân lẹt xẹt thong thả của một người đang tiến sâu vào các dãy kệ sách vang lên rõ mồn một. Vy vội vàng gập màn hình laptop xuống, nhưng trong cơn hoảng loạn, cô đã sơ hở để chiếc USB Admin cũ vẫn còn cắm ở cổng bên hông máy, nửa lộ ra dưới cuốn sách Ngữ văn dày cộp mà cô vội vã đè lên.


"Thư viện đóng cửa rồi bạn ơi..." Vy lên tiếng, giọng cô cố giữ vẻ đều đều, rụt rè của một nữ sinh mờ nhạt ngồi góc lớp.


Từ sau kệ sách lịch sử, một bóng người cao gầy bước ra. Đó không phải là thầy giám thị Hùng, cũng không phải là thành viên nào của đội Sao đỏ.


Đó là Trần Minh Nhật.


Cậu nam sinh lớp 11 chuyên Tin xuất hiện với vẻ ngoài lập dị quen thuộc: mái tóc đen bù xù che nửa tai như cả tháng chưa cắt, chiếc kính cận gọng vuông đen hơi lệch xệch trên sống mũi, và chiếc áo gió đồng phục rộng thùng bành khoác hờ bên ngoài. Nhật không cầm theo sách, hai tay cậu đút sâu vào túi áo gió, ánh mắt sắc sảo sau tròng kính dày khẽ quét qua chiếc laptop gập hờ của Vy rồi dừng lại trên gương mặt cô.


"Thư viện đóng cửa với người khác, nhưng với Admin của 'Sứ Gi Giả Bóng Đêm' thì chắc là chưa nhỉ?" Nhật nói, giọng cậu trầm và có chút khàn nhẹ, kèm theo một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.


Vy cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại. Mồ hôi lạnh rịn ra dọc theo sống lưng, thấm vào vết thương trên bả vai trái khiến nó nhói đau. Cô cố gắng siết chặt hai nắm tay dưới gầm bàn để giữ cho giọng nói không bị run rẩy:


"Bạn nói gì thế? Mình không hiểu. Mình chỉ đang trực thư viện và tranh thủ học bài thôi."


Nhật không vội vàng phản bác. Cậu kéo chiếc ghế gỗ đối diện bàn trực của Vy, thong thả ngồi xuống. Cậu lôi từ trong chiếc túi áo gió rộng ra một chiếc laptop MSI hầm hố màu đen tuyền, đặt lên mặt bàn gỗ tối màu rồi mở màn hình lên. Trên màn hình của Nhật, hàng loạt dòng lệnh Linux màu xanh lá chạy dọc liên tục trên nền đen ngòm.


"Bồ không cần phải đóng kịch với mình đâu, Nguyễn Khánh Vy," Nhật đẩy gọng kính lên, ngón tay gõ nhẹ vào cạnh máy tính của mình. "Mình không đoán mò. Mình làm việc dựa trên dữ liệu kỹ thuật."


Nhật xoay màn hình laptop MSI về phía Vy. Trên đó hiển thị một biểu đồ thời gian được thiết lập tỉ mỉ bằng Excel, đối chiếu chéo giữa hai cột mốc dữ liệu khác nhau.


"Đây là Phương pháp đối chiếu thời gian thực," Nhật giải thích, giọng điệu của cậu trở nên hào hứng như một đứa trẻ vừa giải được một bài toán khó. "Cột bên trái là nhật ký đăng bài của trang Confession Nguyễn Du trong suốt hai tuần qua. Cột bên phải là lịch trực ban phòng lưu trữ thư viện cũ của bồ và Linh. Bồ có thấy điều gì thú vị không?"


Vy nhìn chằm chằm vào biểu đồ. Chấm đỏ hiển thị thời gian bài đăng xuất hiện luôn trùng khớp hoàn hảo với những ngày Vy trực thư viện một mình. Đặc biệt là bài đăng lúc sáu giờ ba mươi sáng nay, nó được lên lịch (schedule) từ lúc hai giờ sáng – mốc thời gian dường như không liên quan đến thư viện. Nhưng Nhật đã nhanh chóng lật sang một tab dữ liệu khác.


"Bồ nghĩ việc lên lịch đăng bài từ nhà vào ban đêm sẽ tạo ra chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo sao?" Nhật nghiêng đầu nhìn cô. "Đúng là bồ ngụy trang ca trực thư viện rất khéo. Nhưng bồ quên mất một điều: để chuẩn bị cho bài đăng phức tạp đó, bồ đã phải tải lên (upload) các file ảnh phân tích pixel lên hệ thống quản trị của Facebook. Và mốc thời gian upload các file đó lên thư viện phương tiện... chính xác là lúc mười lăm giờ ba mươi chiều thứ Hai. Thời điểm đó, bồ đang ngồi đúng ở chiếc ghế này, khóa cửa phòng lưu trữ với lý do dọn dẹp kho sách cũ."


Vy cắn chặt môi. Đầu óc cô quay cuồng. Cô đã cực kỳ cẩn thận, đã xóa sạch lịch sử duyệt web, đã sử dụng hệ điều hành Tails chạy hoàn toàn trên RAM. Nhưng cô không thể xóa được mốc thời gian ghi nhận trên máy chủ của Facebook khi cô tương tác với trang dưới quyền admin.


"Đó chỉ là sự trùng hợp," Vy cố gắng đưa ra lời bào chữa cuối cùng, giọng cô nhỏ đi. "Chiều hôm qua mình dùng điện thoại cá nhân để lướt mạng học bài. Ai trực thư viện vào giờ đó mà chẳng dùng mạng di động."


"Trùng hợp sao?" Nhật khẽ cười, nụ cười của cậu lập dị nhưng không hề có ác ý. "Nguyễn Khánh Vy, bồ là học sinh chuyên Văn nhưng lại có tư duy bảo mật rất đáng nể. Bồ tuyệt đối không bao giờ kết nối vào wifi của trường THPT Nguyễn Du. Thiết bị của bồ chưa từng xuất hiện trong log đăng nhập của hệ thống mạng nội bộ trường. Nhưng bồ quên mất rằng, trạm phát sóng di động 4G của nhà mạng Viettel đặt ngay trên nóc tòa nhà C này luôn ghi nhận lưu lượng dữ liệu di động tăng đột biến từ một thiết bị duy nhất vào đúng những mốc thời gian đó. Thiết bị đó gửi các gói tin mã hóa HTTPS đến địa chỉ IP của Facebook. Và thiết bị đó... có cùng địa chỉ MAC vật lý với chiếc điện thoại phụ không sim chính chủ mà bồ đang giấu trong ba lô."


Vy hoàn toàn sụp đổ trước những lập luận sắc bén và chứng cứ kỹ thuật không thể chối cãi của Nhật. Chiếc mặt nạ ẩn danh hoàn toàn mà cô dày công xây dựng để tự bảo vệ mình đã bị cậu nam sinh chuyên Tin lập dị này lột trần hoàn toàn chỉ bằng một bảng phân tích log thời gian.


Cô hoảng sợ, hai tay run rẩy co lại. Vy định thu dọn chiếc ThinkPad cũ và cuốn sách Ngữ văn trên bàn để bỏ chạy khỏi căn phòng ngột ngạt này. Nhưng ngay khi cô vừa nhấc cuốn sách lên, Nhật đã nhanh tay chỉ vào chiếc USB Admin cũ đang cắm ở cổng hông máy tính.


"Và đây là bằng chứng vật lý cuối cùng," Nhật nói, ánh mắt cậu dán chặt vào bề mặt nhôm của chiếc USB. "Ký hiệu hình cỏ bốn lá khắc mờ trên chiếc USB này... nó trùng khớp hoàn hảo với logo đời đầu của trang Confession Nguyễn Du mười năm trước, thời điểm chị Huỳnh Mai Anh còn làm admin. Dấu vân tay bám bụi của bồ vẫn còn in rõ trên bề mặt kim loại kia kìa. Bồ định chối thế nào đây?"


Vy nhìn chiếc USB cỏ bốn lá, rồi nhìn chằm chằm vào Nhật. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào góc chết. Bí mật lớn nhất của cô, thứ vũ khí giúp cô bảo vệ những học sinh yếu thế và điều tra lại vụ oan sai năm xưa của cha mình, giờ đây đã nằm gọn trong lòng bàn tay của người đối diện.


Nếu Nhật báo cáo chuyện này cho thầy giám thị Hùng hoặc Hội học sinh của Lê Gia Bảo, cô sẽ bị đình chỉ học ngay lập tức. Trang confession sẽ bị đóng cửa, và cô sẽ mất đi cơ hội đòi lại công lý cho cha.


Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự hoảng loạn đang dâng trào trong lồng ngực. Cô ngước mắt nhìn thẳng vào Nhật qua cặp kính cận dày, giọng cô lạnh đi nhưng kiên định:


"Bạn muốn gì? Báo cáo mình cho thầy Hùng để lập công với Hội học sinh à? Hay muốn dùng bí mật này để uy hiếp mình?"


Nhật nhìn biểu cảm cương nghị, không chút khuất phục của Vy, bỗng nhiên cậu bật cười thành tiếng. Tiếng cười của cậu nhỏ nhưng vang vọng trong không gian kín của phòng lưu trữ sách cũ. Cậu gập chiếc laptop MSI của mình lại, tháo cặp kính cận gọng vuông ra lau nhẹ vào vạt áo gió đồng phục.


"Mách thầy Hùng á? Uy hiếp bồ á?" Nhật đẩy kính lên sống mũi, mỉm cười đưa ra một đề nghị đầy bất ngờ. "Nguyễn Khánh Vy, bồ nghĩ mình là loại người hèn hạ đó sao? Nếu mình muốn báo cáo bồ, mình đã gửi cái bảng phân tích này cho thầy Hùng từ sáng nay rồi, chứ không cần phải mất công khóa hờ cửa phòng thư viện này để ngồi đây nói chuyện với bồ đâu."


Vy khựng lại, sự cảnh giác trong mắt cô vẫn chưa tan biến: "Vậy mục đích của bạn là gì?"


Nhật nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn mặt gỗ tối màu. Ánh mắt cậu trở nên nghiêm túc và chính trực lạ thường:


"Mình muốn giúp bồ. Hay nói chính xác hơn, mình đề nghị chúng ta hợp tác bảo mật."


Vy nhướng mày nghi ngại: "Hợp tác bảo mật? Tại sao một thiên tài chuyên Tin như bạn lại muốn dây dưa vào cái trang confession rác rưởi này?"


"Bởi vì nó không rác rưởi," Nhật nói thẳng, giọng cậu đanh lại. "Ít nhất là dưới sự điều hành của bồ. Bài đăng sáng nay cứu Lê Tuấn Kiệt... nó thực sự rất tuyệt vời. Bồ đã dùng sự thật khách quan và chứng cứ số để đập tan cái chiến dịch bạo lực mạng bẩn thỉu của nhóm Hot-kids. Mình ghét thói lạm quyền, ghét cái cách tụi nhà giàu trong Hội học sinh của Lê Gia Bảo dùng tiền và quan hệ để thao túng điểm số và bắt nạt người khác. Mình đã theo dõi trang confession này từ lâu, và khi nhận ra bồ là admin mới, mình biết bồ đang chiến đấu một mình trong bóng tối."


Nhật khẽ chỉ vào màn hình máy tính của mình:


"Bồ có biết Phan Hoàng Long – hacker của Hội học sinh – đang làm gì không? Theo lệnh của Hoàng Mai Chi, tụi nó đang chạy script tự động để quét toàn bộ dải IP mạng wifi trường và cả các trạm phát sóng di động xung quanh để tìm kiếm thiết bị của Admin. Cái hệ thống Tails và mạng di động sim rác của bồ... chỉ bảo vệ bồ được trước những bộ lọc thông thường thôi. Trước các cuộc tấn công DDoS quy mô lớn hoặc mã độc Trojan cài cắm trực tiếp vào phần bình luận của fanpage, bồ sẽ bị lộ danh tính trong vòng ba nốt nhạc."


Vy lặng đi. Cô biết Nhật nói đúng. Kiến thức công nghệ của cô chỉ dừng lại ở mức tự học cơ bản từ những tài liệu cũ của anh họ và cha để lại. Đối đầu với một hệ thống chuyên nghiệp có sự bảo kê của ban giám hiệu và kỹ thuật của CLB Tin học, cô sớm muộn cũng sẽ sơ hở.


"Bồ cần một lá chắn kỹ thuật, Vy," Nhật nhìn cô, ánh mắt cậu lấp lánh một niềm đam mê công nghệ chính trực. "Mình có thể thiết lập cho bồ một hệ thống tường lửa (Firewall) mã hóa đa lớp, giúp ẩn hoàn toàn địa chỉ IP nguồn ngay cả khi bồ tương tác trực tiếp trên trang. Mình có thể viết script tự động quét và chặn đứng các mã độc Trojan do Phan Hoàng Long cài cắm. Đổi lại, bồ chỉ cần cho mình làm cố vấn kỹ thuật vòng ngoài của trang. Chúng ta sẽ cùng nhau làm sạch cái bóng tối học đường này. Bồ dùng ngòi bút và phân tích tâm lý, mình dùng công nghệ và bảo mật. Hợp tác chứ?"


Lời đề nghị của Nhật vang lên giữa không gian tĩnh lặng của phòng lưu trữ thư viện cũ, mang theo một sức thuyết phục kỳ lạ. Vy nhìn cậu nam sinh lập dị đối diện. Cô nhìn thấy trong mắt cậu không có sự tham lam quyền lực, không có sự phán xét, mà chỉ có một lý tưởng chính trực trùng khớp với những gì cha cô từng theo đuổi.


Cô biết, mất đi vỏ bọc ẩn danh hoàn hảo trước Nhật là một cái giá đắt. Nhưng đổi lại, cô có được một đồng minh kỹ thuật xuất chúng, một lá chắn bảo mật kiên cố để trang confession có thể tồn tại trước những giông bão sắp tới của Cấp 1.


Vy khẽ thở ra một hơi dài, sự căng thẳng trên bả vai cô dần dịu xuống. Cô chậm rãi đưa tay ra phía trước mặt Nhật:


"Được rồi, Trần Minh Nhật. Hợp tác vui vẻ."


Nhật nở một nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra bắt chặt lấy tay Vy. Cuộc liên minh trong bóng tối giữa nữ sinh chuyên Văn trầm lặng và thiên tài chuyên Tin lập dị đã chính thức được thiết lập ngay tại góc khuất của phòng thư viện cũ.


Thế nhưng, ngay khi cái bắt tay vừa buông ra, màn hình laptop MSI của Nhật đột ngột nhấp nháy đỏ liên tục. Một tiếng bíp lạnh lùng vang lên từ loa máy tính.


Nhật vội vã gõ phím, gương mặt cậu lập tức biến sắc, nụ cười biến mất hoàn toàn:


"Nguy rồi, Vy. Phan Hoàng Long vừa kích hoạt một cuộc truy quét IP diện rộng trên toàn bộ dải mạng trường THPT Nguyễn Du. Tụi Hội học sinh đang bắt đầu quét thực địa rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!