Ranh Giới Trên Lan Can Sắt
Cơn mưa xối xả của đêm muộn trút xuống thành phố như muốn gột rửa sạch sẽ mọi góc khuất dưới mặt đất. Gió giật từng hồi mạnh mẽ, rít lên qua những kẽ lá phượng vĩ già nua, quật những hạt nước lạnh buốt thẳng vào khuôn mặt đang tái đi vì lạnh của Nguyễn Khánh Vy.
Vy chạy. Đôi giày vải cũ sũng nước, nặng trịch sau mỗi bước nện xuống mặt đường nhựa nhầy nhụa. Chiếc áo gió đồng phục trường THPT Nguyễn Du – vốn rộng hơn cơ thể gầy nhỏ của cô một size – giờ đây ướt đẫm, dính chặt vào bờ vai run rẩy. Gọng kính cận dày cộm liên tục bị nhòe đi bởi nước mưa, buộc cô phải dùng một tay giữ chặt gọng, tay còn lại ôm khư khư chiếc ba lô trước ngực. Bên trong đó, chiếc điện thoại phụ không sim chính chủ và chiếc USB Admin cũ có khắc hình cỏ bốn lá đang nằm im lìm, mang theo sức nặng của một mạng người.
Ngôi trường THPT Nguyễn Du hiện ra trong màn đêm trắng xóa như một con quái vật khổng lồ bằng bê tông đang ngủ say. Cổng chính bằng sắt xám xịt khóa chặt bằng ba vòng xích sắt nặng trịch. Vy không hướng về phía cổng chính. Cô rẽ nhanh vào con hẻm nhỏ tối tăm chạy dọc theo tường bao phía sau khu nhà xe học sinh.
Tại góc khuất nhất của nhà xe, nơi cây bàng già xòe tán rộng che khuất tầm nhìn của camera an ninh hành lang, có một kẽ hở của hàng rào lưới thép B40 bị học sinh nghịch ngợm cắt đứt từ lâu để trốn học đi chơi game. Vy quỳ rạp xuống nền đất sũng nước bùn. Cô đẩy chiếc ba lô qua trước, rồi lách thân hình gầy gò của mình qua khe hở chật hẹp. Sợi kẽm gai rỉ sét cào mạnh vào bả vai cô, rạch một đường dài trên lớp vải áo gió và để lại một vết xước rớm máu lạnh buốt. Vy cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô thu hồi ba lô, đứng dậy và lao nhanh vào bóng tối của dãy nhà B.
Tòa nhà B bốn tầng cũ kỹ dành cho khối chuyên Tự nhiên hoàn toàn im lìm. Vy men theo lối cầu thang thoát hiểm phía sau, nơi không có camera giám sát vật lý trực tiếp. Tiếng bước chân sũng nước của cô bị tiếng sấm sét gầm rú trên bầu trời nuốt chửng hoàn toàn. Lên đến tầng bốn, cánh cửa dẫn lên sân thượng tòa nhà B hiện ra trước mắt cô. Cánh cửa sắt rỉ sét bình thường luôn được khóa bằng một sợi xích sắt, nhưng đêm nay, sợi xích ấy đã bị ai đó cắt đứt thô bạo, nằm vứt lăn lóc dưới sàn bê tông ẩm ướt.
Vy đẩy nhẹ cánh cửa. Một luồng gió bão cực mạnh ập thẳng vào mặt cô, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi rỉ sét nồng nặc.
Sân thượng tòa nhà B hiện ra dưới những tia chớp rạch ngang bầu trời đêm. Giữa không gian hoang tàn, sũng nước ấy, Vy nhìn thấy một bóng người nhỏ bé đang đứng mấp mé bên ngoài lan can sắt rỉ sét thấp ngang hông. Đó là Lê Tuấn Kiệt. Cậu học sinh lớp 10 chuyên Toán chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi đồng phục mỏng manh đã ướt sũng, dán chặt vào khuôn ngực đang phập phồng thở gấp. Đôi vai cậu co rụt lại vì lạnh và sợ hãi, hai bàn tay gầy guộc bấu chặt vào thanh lan can sắt rỉ sét phía sau lưng. Cậu đang nhìn xuống khoảng sân gạch tối đen sâu thẳm dưới cột cờ trường.
Vy nín thở. Trái tim cô đập dồn dập như muốn vỡ tung. Cô biết mình không được phép sử dụng bất kỳ hành động vật lý đột ngột nào. Trong trạng thái hoảng loạn cực đoan, chỉ cần một tiếng động lớn hay một cái bóng lao đến cũng có thể kích động Kiệt buông tay rơi xuống vực thẳm.
Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ năng chống chịu khủng hoảng tâm lý để giữ cho nhịp tim và giọng nói của mình đạt trạng thái điềm tĩnh nhất. Vy bước nhẹ một bước lên nền bê tông ướt sũng. Tiếng nước xột xoạt nhỏ xíu vang lên.
Kiệt giật nảy mình, quay phắt đầu lại. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, hoang dại và đầy nước mắt dưới ánh chớp sáng lòa.
"Ai đó? Đừng qua đây!" Kiệt gào lên, giọng nói khản đặc bị tiếng gió bão xé rách. "Bước tới một bước nữa... tôi nhảy xuống ngay lập tức!"
Vy lập tức dừng lại. Cô giơ hai tay lên ngang ngực, lòng bàn tay mở rộng để biểu thị sự vô hại tuyệt đối. Cô hơi cúi đầu xuống, giữ cho ánh mắt mình ngang tầm với Kiệt, không hề né tránh.
"Tôi không qua đó, Kiệt. Tôi đứng yên ở đây," Vy nói, giọng cô không quá lớn nhưng rõ ràng, rành mạch, mang một tần số trầm ấm kỳ lạ xuyên qua tiếng mưa gào rú. "Tôi đến đây một mình. Không có giáo viên, không có bảo vệ. Chỉ có tôi thôi."
"Cậu đến đây làm gì?" Kiệt khóc nghẹn, cơ thể cậu run lên bần bật trên mép bê tông trơn trượt. "Để cười nhạo tôi đúng không? Để xem kẻ biến thái này kết thúc mạng sống như thế nào đúng không? Cả cái trường này... tất cả bọn họ đều muốn tôi biến mất! Bức ảnh đó... tôi không có làm! Tôi thề tôi không có làm việc kinh tởm đó!"
Vy cảm nhận được nỗi tuyệt vọng tột cùng trong tiếng khóc của Kiệt. Sự sỉ nhục công cộng từ bức ảnh nhạy cảm giả mạo đã hủy hoại hoàn toàn lòng tự trọng của một đứa trẻ mười sáu tuổi. Vy lùi lại nửa bước, chủ động tạo ra một khoảng cách an toàn hơn để giảm bớt áp lực tâm lý cho cậu.
"Tôi biết cậu không làm, Kiệt," Vy hạ giọng, chia sẻ nỗi đau sâu kín nhất trong lòng mình để thiết lập sự thấu cảm lâm sàng. "Tôi biết cảm giác của cậu lúc này. Cảm giác khi cả thế giới quay lưng, khi những lời vu khống bôi nhọ biến cậu thành một kẻ quái dị trong mắt mọi người... Cha tôi đã từng đứng ở ranh giới giống hệt cậu lúc này. Ông ấy là một nhà báo điều tra chính trực, nhưng bị kẻ xấu bôi nhọ danh dự đến mức u uất mà chết. Ông ấy đã chọn im lặng chịu đựng, và sự im lặng đó đã giết chết ông ấy cùng gia đình tôi. Tôi không muốn cậu đi vào vết xe đổ đó. Tôi không muốn sự im lặng của cậu biến những kẻ thủ ác thành kẻ chiến thắng."
Kiệt khựng lại. Những lời chia sẻ chân thành về quá khứ đau thương của Vy như một dòng nước ấm len lỏi vào tâm trí đang đóng băng của cậu. Ánh mắt cậu bớt đi vẻ phòng thủ, nhưng sự tự ti vẫn lấp đầy khuôn mặt.
"Nhưng bức ảnh đó... cả trường đều thấy rồi. Làm sao tôi có thể ngẩng đầu lên đi học được nữa? Làm sao bố mẹ tôi ở quê chịu nổi sự nhục nhã này?"
"Bức ảnh đó là giả, Kiệt ạ!" Vy lớn tiếng hơn một chút, đưa ra đòn tấn công logic quyết định để đập tan sự tự ti của nạn nhân. "Tôi đã có bằng chứng kỹ thuật số không thể chối cãi. Tôi đã trích xuất dữ liệu gốc EXIF của bức ảnh đó. Tọa độ GPS chỉ ra bức ảnh được chụp ở góc sau nhà kho cũ của trường. Nhưng quan trọng nhất, timestamp – mốc thời gian ghi nhận trong file ảnh – là lúc 12 giờ trưa ngày Chủ nhật tuần trước."
Vy nhìn thẳng vào mắt Kiệt, giọng cô đầy đĩnh đạc và tự tin:
"Chủ nhật tuần trước, lúc 12 giờ trưa, cậu đang ở đâu? Cậu đang trực nhật phòng máy tính số 3 cùng cô Hoa để chuẩn bị cho kỳ thi tin học trẻ, đúng không? Có chữ ký xác nhận bàn giao thiết bị của cậu trên sổ trực lúc 11 giờ 45 và 12 giờ 15. Cậu có một chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo về mặt thời gian vật lý! Kẻ chụp bức ảnh đó đã dùng một mô hình giả hoặc cắt ghép khuôn mặt của cậu vào một bức ảnh chụp lén người khác thay đồ từ trước. Cậu hoàn toàn vô tội!"
Kiệt sững sờ. Đôi bàn tay đang bấu chặt vào lan can rỉ sét khẽ run lên. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy cậu suốt hai mươi bốn giờ qua bắt đầu xuất hiện một vết nứt lớn khi ánh sáng của sự thật khách quan được phơi bày.
"Làm sao... làm sao cậu có thể trích xuất được file gốc? Cậu là ai?"
Vy chậm rãi thò tay vào túi áo gió đồng phục rộng thùng thình. Cô rút chiếc USB Admin cũ có khắc hình cỏ bốn lá ra ngoài. Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời, bề mặt nhôm của chiếc USB phản chiếu một tia sáng kim loại sắc lạnh.
"Tôi là Admin của trang Confession Nguyễn Du," Vy tuyên bố, lời hứa mang theo quyền lực thông tin tối cao của ban quản trị ngầm. "Trang confession này được thành lập mười năm trước bởi những học sinh bị bạo lực để tự bảo vệ nhau. Tôi kế thừa nó để bảo vệ những người yếu thế giống như cậu. Tôi hứa với cậu, bằng tất cả danh dự và quyền lực thông tin tôi đang nắm giữ, tôi sẽ dùng trang confession để công bố toàn bộ chứng cứ này. Tôi sẽ lột trần âm mưu bẩn thỉu của Hoàng Mai Chi và nhóm Hot-kids trước toàn trường vào sáng thứ Hai tuần tới. Tôi sẽ bắt bọn chúng phải quỳ xuống xin lỗi cậu."
Vy bước lên nửa bước, đưa bàn tay gầy gò nhưng kiên định của mình về phía trước:
"Đừng dùng cái chết để chứng minh sự vô tội của mình cho những kẻ không xứng đáng, Kiệt. Hãy sống, đứng bên cạnh tôi, và cùng tôi chứng kiến sự thật bước ra ánh sáng."
Cơn bão dường như ngưng bạt gió trong một khoảnh khắc định mệnh. Lê Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm vào chiếc USB cỏ bốn lá trong tay Vy, rồi nhìn vào ánh mắt sáng ngời, cương trực sau cặp kính cận dày của cô nữ sinh chuyên Văn mờ nhạt thường ngày. Bức tường phòng thủ tâm lý cuối cùng của cậu hoàn toàn sụp đổ.
Kiệt khóc nghẹn lên thành tiếng, những tiếng nấc u uất dồn nén bấy lâu nay vỡ òa ra ngoài. Cậu run rẩy đưa bàn tay lạnh ngắt của mình ra, bấu chặt lấy tay Vy.
Nhưng ngay khi Kiệt vừa bước một chân lùi lại qua thanh lan can sắt rỉ sét, nền bê tông sũng nước mưa trơn trượt đã khiến cậu mất đà. Kiệt trượt chân, cơ thể cậu ngả về phía sau hướng ra ngoài vực thẳm.
"Kiệt!"
Vy hét lớn, phản xạ cực nhanh của cô được kích hoạt dưới áp lực sinh tử. Cô lao người về phía trước, hai tay ôm chặt lấy bả vai Kiệt. Sức nặng của nam sinh kéo cả cơ thể gầy nhỏ của Vy đập mạnh vào thanh lan can sắt rỉ sét đau điếng. Vy nghiến chặt răng, dùng toàn bộ sức lực của đôi tay bấu chặt vào lớp vải áo sơ mi ướt sũng của Kiệt, kéo mạnh cậu vào trong.
Cả hai cơ thể ngã nhào xuống nền bê tông sũng nước của sân thượng. Kiệt nằm gục đầu vào vai Vy, hai tay ôm chặt lấy chiếc áo gió rộng thùng thình của cô, khóc nức nở như một đứa trẻ vừa từ cõi chết trở về. Vy nằm ngửa trên nền đất lạnh, mặc cho nước mưa xối xả vào mặt, lồng ngực cô phập phồng thở dốc vì kiệt sức và sợ hãi. Nhưng trong lòng cô, một sự thanh thản kỳ lạ dâng lên. Cô đã cứu sống được cậu.
Sau vài phút trấn tĩnh, Vy đỡ Kiệt ngồi dậy, dìu cậu dựa vào bức tường bê tông của lối cầu thang thoát hiểm để tránh bớt gió bão. Cơ thể Kiệt vẫn run lên bần bật vì lạnh.
"Cậu ngồi đây đợi tôi một chút, tôi sẽ xuống phòng y tế tìm chăn ấm cho cậu," Vy thì thầm.
Khi cô vừa đứng dậy, bước chân cô vô tình dẫm phải một vật gì đó dai nhách dưới khe gạch thoát nước sát cạnh lan can sắt – ngay tại vị trí Kiệt đứng lúc nãy. Vy cúi xuống, nhặt vật đó lên.
Đó là một tờ giấy viết thư học sinh bị xé rách làm đôi, sũng nước mưa nhưng nét mực xanh đen vẫn chưa bị nhòe hoàn toàn. Vy nhíu mày, dùng đôi bàn tay run rẩy ghép hai mảnh giấy rách lại với nhau ngay dưới ánh sáng chớp của bầu trời đêm.
Đó là một bức thư tuyệt mệnh.
*"Gửi bố mẹ và nhà trường... Con không thể chịu nổi áp lực của sự sỉ nhục này nữa... Con tự nguyện kết thúc mạng sống để chứng minh sự trong sạch..."*
Nội dung bức thư hoàn toàn bình thường đối với một ca tự tử vì áp lực bạo lực mạng. Thế nhưng, khi Vy kích hoạt năng lực nhận diện văn phong đặc thù và quan sát kỹ nét chữ viết tay trên giấy, đồng tử cô đột ngột co thắt lại.
Nét chữ trên bức thư tuyệt mệnh vô cùng thanh mảnh, bay bổng, đặc biệt là cách viết hoa chừT̀ ở đầu câu có một nét móc ngược cách điệu cực kỳ điệu đà và hiếm gặp. Đây hoàn toàn không phải là nét chữ nguệch ngoạc, thô ráp của một nam sinh chuyên Toán như Lê Tuấn Kiệt.
Nét chữ này trùng khớp 100% với nét chữ viết tay của Nguyễn Thảo Vy – cánh tay phải đắc lực của Hoàng Mai Chi, người bạn cùng lớp chuyên Văn với Vy, kẻ sở hữu ngòi bút độc hại chuyên soạn thảo các bài viết bôi nhọ của nhóm Hot-kids.
Bức thư tuyệt mệnh này đã được viết sẵn từ trước bởi kẻ bắt nạt. Chúng không chỉ muốn dồn ép Kiệt đến con đường tự sát, mà còn chuẩn bị sẵn kịch bản hoàn hảo để hợp thức hóa cái chết của cậu như một sự tự nguyện, hòng rũ bỏ hoàn toàn trách nhiệm pháp lý.
Vy bàng hoàng nhìn hai mảnh giấy rách trong tay, cảm nhận một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đây không đơn thuần là một vụ bạo lực học đường bộc phát. Đây là một âm mưu giết người gián tiếp có sự chuẩn bị kịch bản cực kỳ tàn nhẫn đằng sau màn hình máy tính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!