Nhạc nềnBeach2

Mật Mã Trực Tuyến Lúc 0 Giờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái nóng hầm hập dưới lớp chăn bông dày sụ như muốn bóp nghẹt từng nhịp thở của Nguyễn Khánh Vy. Mồ hôi rịn ra bết chặt những lọn tóc mái ngố trước trán, chảy dài xuống thái dương rồi đọng lại trên gọng kính cận dày cộm. Vy khẽ dịch chuyển khuỷu tay, cố gắng không để lớp vải nỉ của chiếc áo gió đồng phục – vốn rộng hơn cơ thể gầy nhỏ của cô một size – phát ra tiếng sột soạt quá lớn. Trong bóng tối chật hẹp của chiếc kén tự chế, nguồn sáng duy nhất phát ra từ màn hình chiếc laptop ThinkPad X230 cũ kỹ dán đầy sticker công nghệ sờn góc.


Ánh sáng xanh lờ mờ phản chiếu lên tròng kính cận dày, soi rõ những dòng lệnh metadata trống không của bức ảnh nén mà Vy vừa trích xuất thất bại. Dù đã lừa được Phạm Minh Anh gửi file ảnh gốc chất lượng cao qua hòm thư clone để có được tọa độ GPS tại góc sau nhà kho cũ vào trưa Chủ nhật, Vy vẫn cảm thấy một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Chứng mất ngủ kinh niên lại bắt đầu hành hạ cô. Đầu óc Vy căng lên như dây đàn, những câu hỏi về kẻ đứng sau tiếp tay cho nhóm Hot-kids của Hoàng Mai Chi cứ xoay mòng mòng trong tâm trí.


Đột ngột, ở góc dưới màn hình, chiếc đồng hồ hệ thống nhấp nháy chuyển sang con sồ00:05`.


Cùng lúc đó, hòm thư đến của trang quản trị Confession Nguyễn Du – vốn đang chạy ngầm thông qua cổng kết nối bảo mật của chiếc USB Admin cũ có khắc hình cỏ bốn lá – nảy lên một thông báo đỏ chót. Tiêu đề của tin nhắn hoàn toàn để trống. Vy nhấp chuột mở phân vùng tin nhắn ẩn danh vừa gửi đến.


Một dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lẽo hiện lên giữa không gian tối tăm:


*"Mọi thứ kết thúc rồi. Tôi không muốn giải thích nữa. Nơi cao nhất nhìn xuống sân trường sẽ là nơi tôi trả lại sự im lặng cho họ... [t_t]"*


Vy rùng mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đánh tan hoàn toàn sự mệt mỏi đang trì kéo mi mắt cô. Là một nữ sinh chuyên Văn có độ nhạy cảm đặc biệt với ngôn từ, Vy lập tức nhận diện được những tín hiệu nguy hiểm cực độ ẩn giấu trong cấu trúc câu này. Câu văn không có chủ ngữ rõ ràng, nhịp điệu gãy rụng và sử dụng những từ ngữ mang tính buông xuôi tuyệt đối như "kết thúc", "im lặng". Đây không phải là một trò đùa dai của những kẻ rỗi việc nửa đêm. Đây là một lời trăn trối. Một lời thú tội tuyệt mệnh ẩn danh.


Vy nín thở, ngón tay run rẩy gõ nhanh một tin nhắn phản hồi từ tài khoản Admin tối cao:


*"Cậu là ai? Đừng làm bậy. Bức ảnh nhạy cảm phát tán ở canteen là giả. Tôi đã có bằng chứng EXIF chứng minh nó bị cắt ghép. Hãy trả lời tôi!"*


Nhưng nút gửi vừa sáng lên thì biểu tượng vòng tròn xoay tròn vô tận xuất hiện. Hệ thống báo lỗi kết nối. Người gửi ẩn danh đã ngắt kết nối thiết bị ngay sau khi bấm gửi tin nhắn. Hắn đã tắt nguồn điện thoại hoặc hủy phiên truy cập ẩn danh. Vy không thể lần theo địa chỉ IP nguồn trong thời gian ngắn như vậy.


"Nơi cao nhất nhìn xuống sân trường..." Vy thì thầm, lặp đi lặp lại cụm từ đó trong đầu.


Trường THPT Nguyễn Du có ba dãy nhà chính xếp theo hình chữ U. Dãy nhà A là khu hiệu bộ và các phòng học khối chuyên Anh có camera giám sát 24/7. Dãy nhà C cổ kính là khu thư viện cũ và phòng thí nghiệm, lối lên sân thượng đã bị niêm phong bằng cửa sắt khóa xích từ lâu. Chỉ còn dãy nhà B – tòa nhà bốn tầng cũ kỹ dành cho khối chuyên Tự nhiên. Sân thượng tòa nhà B chỉ có một hàng lan can sắt rỉ sét thấp ngang hông, nhìn thẳng xuống khoảng sân gạch rộng lớn dưới cột cờ. Đó là nơi duy nhất học sinh có thể lẻn lên dễ dàng qua lối cầu thang thoát hiểm phía sau.


Nhưng người gửi là ai?


Vy nhắm mắt lại, cố gắng kích hoạt năng lực Đọc vị văn phong (Văn cảnh học) mà cô đã rèn luyện suốt một năm qua. Cô lén thò tay ra ngoài chăn, lục tìm trong ngăn khóa bí mật của chiếc ba lô dưới gầm giường để lôi ra cuốn *Sổ tay thói quen ngôn ngữ* – tập tài liệu dày cộp ghi chép tỉ mỉ thói quen dùng dấu câu, ký tự đặc biệt của hơn hai mươi mốt lớp học trong trường.


Vy lật nhanh các trang giấy dưới ánh sáng lờ mờ của màn hình laptop. Ánh mắt cô dừng lại ở ký tự đặc biệt cuối dòng tin nhắn tuyệt mệnh: `[t_t]`.


Đối với một học sinh bình thường, biểu tượng cảm xúc khóc thường được viết làT_T̀, `t_t̀, hoặc̀;_;`. Nhưng ở đây, ký tự lại được bao bọc bởi hai dấu ngoặc vuông: `[t_t]`.


Đây là một thói quen ngôn ngữ học hành vi cực kỳ dị biệt. Vy lật đến trang ghi chép về khối lớp 10 chuyên Toán. Tuần trước, khi trực nhật tại phòng máy tính thực hành số 3, Vy đã dọn dẹp bàn máy số 8 – chiếc máy tính cũ kỹ dán đầy sticker hoạt hình sờn màu của Lê Tuấn Kiệt. Cô đã nhặt được một tờ giấy nháp toán công thức nâng cao bị bỏ quên dưới gầm bàn. Ở góc tờ giấy nháp đó, Kiệt đã vẽ nguệch ngoạc ký hiệù[t_t]` bằng bút mực xanh.


Vy bắt đầu phân tích logic đằng sau ký tự này. Tại sao Kiệt lại gõ dấu ngoặc vuông xung quanh chừt_t̀? Đó không phải là cố ý tạo phong cách. Đó là một lỗi gõ Telex vật lý đặc trưng. Chiếc máy tính số 8 ở phòng thực hành sử dụng bàn phím Delux đời cũ bị liệt phím Space và kẹt phím chuyển đổi Unikey. Khi người dùng muốn gõ phím gạch dướì_` bằng tổ hợp phím̀Shift + -`, bàn phím bị xung đột driver Unikey sẽ tự động nhảy ra dấu mở ngoặc vuông̀[` và đóng ngoặc vuông̀]` nếu người gõ cố tình nhấn giữ phím quá lâu để sửa lỗi. Kiệt có thói quen gõ máy tính rất nhanh nhưng lực ngón tay lại nặng do quen dùng bàn phím cơ ở nhà. Lỗi gõ này đã vô tình biến thành một dấu vết định danh hành vi không thể tẩy xóa.


"Lê Tuấn Kiệt..." Vy thốt lên, hai lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi lạnh.


Cậu nam sinh lớp 10 chuyên Toán nhút nhát, người đã ngồi co rụt chịu đựng những lời sỉ nhục tàn nhẫn tại canteen sáng nay, đang đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Sự im lặng cam chịu của cậu không phải là chấp nhận, mà là sự tích tụ của nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cậu định nhảy lầu tự tử trên sân thượng tòa nhà B ngay trong đêm nay.


Vy nhìn vào đồng hồ điện thoại: `00:12`. Cơn mưa ngoài cửa sổ bắt đầu nặng hạt, tiếng nước xối xả đập vào mái tôn ban công như tiếng gõ cửa của tử thần. Từ nhà Vy đến trường THPT Nguyễn Du mất ít nhất mười lăm phút chạy bộ. Nếu cô không hành động ngay lập tức, sáng mai sân trường sẽ phủ đầy một màu trắng tang tóc, và trang confession cô vừa tiếp quản sẽ trở thành tấm bia mộ gián tiếp chứa đựng lời trăn trối cuối cùng của một mạng người.


Nhưng làm thế nào để thoát khỏi nhà?


Vy lặng lẽ kéo chăn ra. Không khí lạnh ẩm tràn vào phòng khiến cô khẽ rùng mình. Cô nhìn về phía cửa phòng ngủ đang đóng chặt. Phòng của mẹ cô nằm sát vách. Bà Nguyễn Thị Hoài bị trầm cảm nhẹ sau cái chết u uất của cha Vy – nhà báo điều tra Nguyễn Khắc Ôn. Bà luôn sống trong sự hoảng loạn, sợ hãi dư luận và kiểm soát Vy một cách cực đoan. Bà đã khóa cửa chính bằng ba ổ khóa cơ học nặng trịch và giấu chìa khóa dưới gối ngủ của mình. Bất kỳ tiếng động nhỏ nào ở phòng khách cũng có thể khiến bà giật mình thức giấc.


Vy phải thực hiện một chuỗi hành động cực kỳ cẩn trọng. Cô tắt nguồn laptop, rút chiếc USB Admin cỏ bốn lá nhét sâu vào túi áo khoác gió đồng phục rộng thùng thình. Cô lục tìm chiếc điện thoại phụ không sim chính chủ trong hộc bàn – thiết bị bảo mệnh duy nhất cô dùng để liên lạc ẩn danh. Vy xỏ đôi giày vải cũ mềm không phát ra tiếng động khi tiếp xúc với sàn gỗ.


Cô nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa phòng ngủ. Tiếng bản lề rít lên một âm thanh nhỏ sắc gọn. Vy khựng lại, nín thở trong năm giây. Không có tiếng động nào từ phòng mẹ. Cô bước ra phòng khách.


Không gian tối đen như mực, chỉ có ánh chớp từ cửa sổ ban công thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời, soi rõ những món đồ nội thất cũ kỹ và bức ảnh thờ của cha Vy trên kệ cao. Vy đi rón rén từng bước bằng rìa ngoài bàn chân, tránh né những thanh gỗ sàn bị phồng rộp dễ phát ra tiếng kêu cót két. Cô tiếp cận cửa chính.


Chùm chìa khóa nằm dưới gối của mẹ. Việc lẻn vào phòng ngủ của bà để lấy chìa khóa là quá rủi ro. Vy nhìn xuống chốt khóa phụ phía trên cửa chính – một chiếc xích sắt an toàn kiểu cũ chỉ được cài từ bên trong. May mắn thay, mẹ cô vì quá lo âu nên luôn cài chiếc xích này kèm theo một ổ khóa số nhỏ để ngăn kẻ trộm đột nhập.


Vy nhắm mắt, tái hiện lại ký ức không gian. Cô nhớ rõ mẹ luôn dùng ngày giỗ của cha làm mật mã cho mọi ổ khóa số trong nhà: `0726` – ngày 26 tháng 7.


Vy quỳ xuống trước cánh cửa, dùng các đầu ngón tay cảm nhận các khía rãnh của ổ khóa số trong bóng tối. Cô xoay nhẹ từng vòng số.


*Tạch. Tạch. Tạch. Tạch.*


Tiếng lò xo bên trong ổ khóa nảy lên nhỏ xíu nhưng trong sự tĩnh lặng của đêm muộn, nó vang lên như một tiếng sấm. Vy giật bắn người, áp sát lưng vào cánh cửa sắt lạnh ngắt.


Từ phòng ngủ của mẹ vọng ra tiếng trở mình xột xoạt trên giường nệm, kèm theo một tiếng thở dài u uất. Vy cắn chặt môi đến bật máu để ngăn mình không phát ra tiếng thở gấp. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mười giây trôi qua dài như một thế kỷ. Tiếng thở của mẹ cô đều đặn trở lại. Bà đã ngủ thiếp đi.


Vy nhẹ nhàng gỡ sợi xích sắt ra khỏi chốt an toàn. Cô vặn tay nắm cửa chính, lách người ra ngoài hành lang chung cư lạnh lẽo rồi khép hờ cửa lại. Cô không thể khóa cửa từ bên ngoài, nghĩa là khi trở về, cô chắc chắn sẽ bị mẹ phát hiện đã trốn đi. Nhưng lúc này, Vy không còn tâm trí để lo lắng cho hình phạt của bản thân nữa.


Cô lao xuống cầu thang bộ của khu chung cư cũ, bỏ lại sau lưng sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn nhà.


Ngay khi bước ra khỏi sảnh tầng trệt, cơn mưa giông bão bùng của đêm muộn ập thẳng vào mặt Vy. Gió rít lên từng hồi liên tục, quật mạnh những hạt mưa rào rào vào mặt kính cận của cô, làm mờ mịt toàn bộ tầm nhìn. Vy kéo sụp chiếc mũ của áo gió đồng phục lên đầu, siết chặt quai ba lô chứa chiếc điện thoại phụ, rồi lao thẳng vào màn đêm trắng xóa hướng về phía trường THPT Nguyễn Du đang khóa kín cổng sắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!