Nhạc nềnBeach2

Bóng Tối Dưới Ngăn Bàn

Audio truyện
Giọng Kore · Audio hoàn chỉnh

Tiếng chuông báo tử của tiết năm vang lên, kéo theo một loạt âm thanh hỗn tạp đặc trưng của giờ tan trường: tiếng kéo ghế loẹt xoẹt trên nền đá mài, tiếng khóa kéo ba lô sột soạt, và những tiếng cười đùa rôm rả của đám học sinh đang háo hức ùa ra hành lang. Giữa cái không gian đang chuyển động cuồn cuộn ấy, Nguyễn Khánh Vy vẫn ngồi yên vị ở góc cuối lớp 11 chuyên Văn, sát cạnh khung cửa sổ bám đầy bụi mờ.


Vy không vội. Cô chưa bao giờ vội.


Với chiếc áo đồng phục rộng hơn một size nuốt chửng vóc dáng gầy nhỏ, mái tóc mái ngố cắt bằng che khuất nửa vầng trán và cặp kính cận gọng đen dày cộm gác trên sống mũi, Vy tự biến mình thành một thực thể vô hình hoàn hảo. Trong khi các nữ sinh khác bận rộn bàn tán về những thỏi son mới hay những bài đăng đầy tương tác trên trang cá nhân của Phan Thanh Thảo - hot-girl nổi tiếng nhất khối 11, Vy chỉ lặng lẽ cúi đầu, ngón tay miết nhẹ lên mép cuốn sổ tay lò xo cáu bẩn.


Từ góc quan sát này, Vy có thể đọc vị hầu hết bạn học xung quanh. Cô biết lớp trưởng Bùi Minh Triết đang cố giấu vẻ mệt mỏi sau nụ cười lịch thiệp khi phải thu dọn đống biên bản nề nếp. Cô thấy Phạm Ngọc Bích - đứa con gái luôn đứng thứ hai môn Văn sau cô - đang nheo mắt nhìn về phía mình với vẻ đố kỵ hằn học không thèm che giấu. Vy biết tất cả, nhưng cô chọn im lặng. Sự im lặng là chiếc mặt nạ an toàn nhất mà cô tự chế tạo cho mình kể từ ngày biến cố gia đình ập xuống.


"Khánh Vy, hôm nay đến ca trực thư viện của bồ đúng không?" Hoàng Yến, cô bạn thân cùng bàn năng nổ, vừa đeo chiếc máy ảnh nhỏ trước ngực vừa ghé sát tai Vy thì thầm. "Mình phải sang CLB Báo chí nộp bản thảo gấp. Chiều nay bồ trực một mình được không?"


Vy ngước mắt lên sau làn tóc mái, khẽ gật đầu: "Được chứ. Bồ đi đi."


Giọng Vy nhỏ và đều, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn xung quanh. Hoàng Yến mỉm cười biết ơn, vỗ nhẹ vai cô rồi nhanh chóng hòa vào dòng người ngoài hành lang. Vy nhìn theo bóng Yến khuất dần, rồi chậm rãi xếp cuốn sách Ngữ văn vào ba lô.


Cô phải đến thư viện cũ trước khi thủ thư trưởng khóa cửa phòng lưu trữ.


***


Phòng lưu trữ thư viện cũ nằm ở góc khuất tầng trệt tòa nhà C cổ kính. Đây là nơi ít học sinh lui tới nhất trường THPT Nguyễn Du, bởi nó không có máy lạnh mát rượi như thư viện mới, cũng không có những kệ sách ngoại văn thời thượng. Nơi đây chỉ có mùi giấy cũ ngột ngạt, những dãy kệ gỗ cao sát trần nhà xếp đầy những cuốn sách biên niên sử bám bụi, và một bầu không khí tĩnh mịch đến lạnh người.


Vy đẩy cánh cửa gỗ rít lên một tiếng khô khốc. Ánh nắng chiều muộn lọt qua ô cửa thông gió nhỏ trên cao, tạo thành những vệt sáng xiên chéo, làm nổi bật hàng triệu hạt bụi đang lơ lửng nhảy múa trong không trung. Vy kéo chiếc tạp dề thủ thư màu xanh lá khoác lên người, bắt đầu công việc quen thuộc: phủi bụi và phân loại những cuốn sách cũ bị trả về sai vị trí.


Khi ngón tay cô lướt qua gáy những cuốn sách lịch sử trường dày cộp, một cảm giác quen thuộc lại dội về. Tư duy logic và óc quan sát sắc bén của Vy không phải tự nhiên mà có. Cô thừa hưởng nó từ cha mình - ông Nguyễn Khắc Ôn, cựu nhà báo điều tra của tờ Pháp Luật xã hội.


Trong ký ức của Vy, cha luôn là người ngồi bên chiếc máy đánh chữ cũ đến nửa đêm, xung quanh là những tập hồ sơ dày cộm bám đầy bụi. Ông đã dạy cô cách nhìn một sự việc từ nhiều chiều, cách tìm ra kẽ hở trong những lời nói dối trơn tru nhất. Nhưng chính ngòi bút chính trực ấy đã đẩy gia đình cô vào bi kịch. Sau khi phanh phui một vụ tham nhũng quỹ khuyến học có liên quan đến những thế lực quyền thế, cha cô bị vu khống, bôi nhọ danh dự một cách tàn nhẫn trên mạng xã hội. Ông qua đời trong sự u uất, để lại một người vợ trầm cảm nặng và một đứa con gái mang vết thương lòng chưa bao giờ lành.


"Vy, đừng bao giờ tin vào những gì đám đông nói dối ẩn danh trên mạng," giọng nói trầm ấm của cha như vẫn còn vang vọng đâu đó giữa những kệ sách cũ kỹ này. "Sự thật luôn để lại dấu vết. Nhiệm vụ của người cầm bút là tìm ra dấu vết đó."


Vy khẽ thở dài, xua đi những ký ức u tối. Cô với tay lấy cuốn "Biên niên sử THPT Nguyễn Du - Tập 3" nằm sâu trong góc tối của kệ gỗ thứ tư. Đây là cuốn sách ghi lại lịch sử trường trước giai đoạn sáp nhập mười năm trước.


Khi kéo cuốn sách ra, Vy bỗng khựng lại. Cuốn sách nhẹ một cách bất thường.


Cô lật mở trang bìa cứng dính đầy bụi. Bên trong, phần ruột sách từ trang 150 trở đi đã bị khoét rỗng một cách tinh vi, tạo thành một chiếc hộp chữ nhật nhỏ ẩn giấu dưới lớp giấy. Nằm im lìm trong khoảng trống đó là một chiếc USB Kingston vỏ nhôm xước cũ kỹ. Trên bề mặt nhôm bám bụi, có một ký hiệu hình cỏ bốn lá được khắc bằng dao lam mờ nhạt nhưng sắc sảo.


Tim Vy bỗng đập lệch một nhịp. Ký hiệu cỏ bốn lá này chính là logo của "Confession Nguyễn Du" - trang fanpage ẩn danh lớn nhất và cũng là nơi chứa đựng nhiều bí mật đen tối nhất của ngôi trường này. Trang web đã ngừng hoạt động một cách bí ẩn từ ba tháng trước, sau khi admin đời đầu tốt nghiệp.


Vy run rẩy cầm chiếc USB lên. Nó lạnh ngắt. Bên cạnh chiếc USB, có một mảnh giấy nhỏ đã ố vàng, nét chữ viết tay thanh mảnh nhưng dứt khoát:


*"Gửi người kế thừa bóng tối.

Thông tin là vũ khí. Nó có thể cứu một con người, nhưng cũng có thể hủy hoại một cuộc đời. Hãy giữ chiếc USB này tránh xa tầm mắt của ban giám hiệu và Hội học sinh. Quyền lực tối cao của trang nằm trong tay bồ, nhưng hãy nhớ: Bảo mật danh tính người gửi là ranh giới sinh tử. Mật mã nằm trong lịch sử mà họ muốn xóa bỏ.

- H.M.A"*


H.M.A. Huỳnh Mai Anh. Cựu học sinh khóa 10, admin đời đầu đầy quyền lực của trang confession.


Vy đứng lặng giữa phòng lưu trữ tối tăm, mảnh giấy trong tay như nặng ngàn cân. Cô biết mình đang đứng trước một ranh giới nguy hiểm. Nếu cô đặt chiếc USB này lại chỗ cũ, cô sẽ tiếp tục cuộc đời vô hình an toàn của mình. Nhưng nếu cô cắm nó vào máy tính...


Hình ảnh cha cô gục ngã trước làn sóng bôi nhọ mạng năm xưa chợt hiện lên. Những lời thú tội ẩn danh trên trang confession kia, liệu có bao nhiêu phần trăm là tiếng kêu cứu tuyệt vọng của những nạn nhân giống như cha cô?


Vy mím chặt môi. Ánh mắt sau cặp kính cận dày chợt trở nên kiên định. Cô rút chiếc máy tính xách tay ThinkPad X230 cũ kỹ - món quà của anh họ Nam tặng - ra khỏi ba lô, đặt lên chiếc bàn gỗ thủ thư bám bụi.


***


Vy cắm chiếc USB vào cổng kết nối bên hông laptop. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy tính cũ rên lên một tiếng nhỏ trước khi màn hình đen xì hiện lên một bảng thông báo màu đỏ rực, lạnh lùng và nghiêm ngặt:


`[HỆ THỐNG QUẢN TRỊ CONFESSION NGUYỄN DU]`

`CẢNH BÁO: Phân vùng dữ liệu được mã hóa bằng giao thức AES-256.`

`Nhập mật mã để giải mã thiết bị. Bạn chỉ có 03 lượt thử.`

`SAU LƯỢT THỬ THỨ 3 THẤT BẠI, TOÀN BỘ CƠ SỞ DỮ LIỆU SẼ TỰ ĐỘNG BỊ XÓA SẠCH VÀ THIẾT BỊ SẼ BỊ KHÓA VĨNH VIỄN.`

`Lượt thử còn lại: 3`


Vy nuốt nước bọt. Hệ thống bảo mật của chiếc USB này chiếm ưu thế tuyệt đối trước một học sinh bình thường. Cô không có bất kỳ công cụ bẻ khóa chuyên nghiệp nào, mọi thứ chỉ dựa vào tư duy logic của bản thân.


Vy bắt đầu phân tích lời nhắn trên mảnh giấy: *"Mật mã nằm trong lịch sử mà họ muốn xóa bỏ."*


Lịch sử mà ban giám hiệu muốn xóa bỏ là gì?


Vy thử đặt mình vào tư duy của cựu Admin Huỳnh Mai Anh. Mai Anh là một người cực kỳ yêu trường và tôn trọng truyền thống cũ trước khi trường bị sáp nhập với một tập đoàn giáo dục tư nhân để trở thành trường chuẩn quốc gia như hiện tại. Ban giám hiệu hiện tại luôn tìm cách thay đổi các cột mốc lịch sử, sơn lại các bức tường cổ kính và thay thế bảng hiệu cũ để tạo ra một hình ảnh hiện đại, bóng bẩy.


Lượt thử thứ nhất. Vy gõ ngày sinh của Huỳnh Mai Anh mà cô từng thấy trên bảng vinh danh học sinh xuất sắc của trường: `12042005`.


Màn hình nhấp nháy đỏ.


`MẬT MÃ SAI. Lượt thử còn lại: 2.`

`Cảnh báo: Hệ thống bắt đầu kích hoạt tiến trình xóa bộ nhớ đệm.`


Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Vy. Cô biết mình đã quá vội vàng khi đưa ra một mật khẩu cá nhân thông thường. Một người cẩn trọng như Mai Anh sẽ không bao giờ dùng ngày sinh của mình làm khóa bảo mật tối cao.


Vy dừng lại, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh dưới áp lực thời gian đang trôi đi nhanh chóng. Cô cần phải quan sát xung quanh để tìm kiếm manh mối thực tế. Cô bước ra khỏi phòng lưu trữ, đi dọc theo hành lang tối tăm của tòa nhà C cổ kính.


Trên bức tường gạch rêu phong ngoài hành lang, có những bức phù điêu bằng xi măng cũ kỹ mô tả lịch sử thành lập trường. Vy đưa ngón tay chạm vào dòng chữ số bị phủ một lớp sơn mới đè lên: *"Trường THPT Bán công Nguyễn Du - Thành lập năm..."* Phần năm thành lập đã bị đục bỏ một phần để thay thế bằng tấm biển mica hiện đại ghi năm sáp nhập mới.


Vy quay trở lại phòng lưu trữ, lật mở cuốn biên niên sử cũ bám bụi trên bàn. Cô lật nhanh đến chương đầu tiên nói về giai đoạn thành lập trường trước sáp nhập. Dòng chữ in mực đen nhạt hiện ra trước mắt cô: *"Ngày 15 tháng 10 năm 1994, Ủy ban nhân dân tỉnh ký quyết định thành lập trường THPT Bán công Nguyễn Du..."*


Ngày thành lập cũ: `15101994`. Đây chính là cột mốc lịch sử mà ban giám hiệu hiện tại luôn muốn xóa bỏ trong các báo cáo thành tích để làm tròn số năm thành lập theo chuẩn mới.


Lượt thử thứ hai. Vy gõ dãy số: `15101994`.


Màn hình quay vòng tròn trong ba giây nghẹt thở.


`MẬT MÃ SAI. Lượt thử còn lại: 1.`

`CẢNH BÁO: TIẾN TRÌNH TỰ HỦY DỮ LIỆU SẼ KÍCH HOẠT TRONG VÒNG 60 GIÂY NẾU TIẾP TỤC NHẬP SAI.`


Vy bàng hoàng nhìn màn hình. Sai? Tại sao lại sai? Logic của cô hoàn toàn chuẩn xác. Mật mã chắc chắn phải liên quan đến ngày thành lập cũ.


Tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường thư viện cũ vang lên như tiếng búa gõ vào dây thần kinh của Vy. 45 giây.


Vy ép mình phải suy nghĩ nhanh hơn. Cô đã bỏ sót điều gì?

*"Mật mã nằm trong lịch sử mà họ muốn xóa bỏ."*


Ngày thành lập cũ là15101994`. Nhưng trường Nguyễn Du trước đây bị sáp nhập vào ngày nào để trở thành trường THPT Nguyễn Du hiện tại? Cuộc sáp nhập đó chính là nhát dao khai tử cho ngôi trường bán công cũ kỹ, biến nó thành công cụ trục lợi thành tích của ban giám hiệu mới.


Hay mật mã là sự kết hợp giữa ngày thành lập cũ và ngày sáp nhập? Không, Mai Anh sẽ không dùng ngày sáp nhập - ngày mà chị ấy coi là vết nhơ của trường.


Vy nhìn lại bức phù điêu ngoài hành lang qua khe cửa phòng lưu trữ. Tấm biển mica mới ghi ngày sáp nhập là01092014`.


Nếu lấy ngày thành lập cũ trừ đi ngày sáp nhập? Hoặc ngược lại?


Không, mật mã của một admin chuyên tin học thường tuân theo một quy luật logic đơn giản nhưng không thể đoán trước bằng các công cụ quét tự động.


25 giây.


Vy lật mảnh giấy ố vàng của Mai Anh một lần nữa dưới ánh sáng lờ mờ của màn hình laptop. Nét chữ viết tay của Mai Anh... Có một chi tiết cô vừa bỏ qua. Chữ "H.M.A" được ký bằng một nét gạch dưới rất đậm, kéo dài qua ba ký tự đặc biệt ở góc mảnh giấy: `[t_t]`.


Ký hiệù[t_t]` này trông giống như một biểu tượng cảm xúc khóc, nhưng trong mật mã học cơ bản, nó là một dạng viết tắt của giao thức định dạng thời gian Unix hoặc một phép toán logic.


Vy nhớ lại một bài viết cũ của cha cô về cách các hacker thời kỳ đầu giấu mật khẩu. Họ thường sử dụng các phép toán logic XOR hoặc bù 2 để đảo ngược các dải số lịch sử.


Nếu đảo ngược dãy số ngày thành lập cù15101994`?

`49910151`?


10 giây.


Vy cảm nhận được nhịp tim mình đang đập liên hồi trong lồng ngực. Ngón tay cô đặt trên bàn phím ThinkPad run rẩy. Đây là lượt thử cuối cùng. Nếu sai, toàn bộ dữ liệu mười năm của trang confession sẽ biến mất vĩnh viễn, và cô sẽ mãi mãi mất đi cơ hội chạm vào sự thật.


Cô nhớ đến lời cha dặn: *"Hãy nhìn vào những gì họ cố tình che giấu."*


Ban giám hiệu hiện tại muốn xóa bỏ ngày thành lập cù15101994` để thay thế bằng ngày sáp nhập̀01092014`.


Sự chênh lệch giữa hai cột mốc này là gì?

Khoảng thời gian tồn tại thực sự của ngôi trường bán công cũ kỹ trước khi bị sáp nhập.


Từ ngàỳ15/10/1994` đến ngàỳ01/09/2014` là bao nhiêu ngày?


Vy nhắm mắt lại, bộ não của một nữ sinh chuyên Văn nhưng sở hữu tư duy toán học logic bắt đầu tính toán tốc độ cao.


20 năm hoạt động.

Năm 1996, 2000, 2004, 2008, 2012 là năm nhuận.


Tổng số ngày tồn tại chính xác của trường bán công cũ trước khi bị sáp nhập là: `7261` ngày.


`7261`.


Chỉ còn 3 giây trên màn hình đếm ngược.


Vy gõ nhanh bốn chữ số: `7261` rồi nhấn Enter.


Màn hình bỗng nhiên tắt phụt. Không gian phòng lưu trữ thư viện rơi vào sự im lặng tịch mịch tuyệt đối. Vy nín thở, hai tay siết chặt vạt áo đồng phục rộng thùng thình.


Một giây. Hai giây. Ba giây.


Màn hình ThinkPad bỗng bừng sáng trở lại với một giao diện hoàn toàn mới. Không còn bảng màu đỏ đe dọa, thay vào đó là một bảng điều khiển quản trị màu xanh đậm với logo cỏ bốn lá quen thuộc hiện lên ở góc trái màn hình:


`[ĐĂNG NHẬP THÀNH CÔNG]`

`Chào mừng Admin tối cao trở lại hệ thống.`

`Cơ sở dữ liệu: Hoạt động.`

`Hàng đợi duyệt bài: 142 bài viết mới.`

`Hộp thư đến: 23 tin nhắn chưa đọc.`


Vy thở phào một hơi dài, tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Lồng ngực cô phập phồng sau trận đấu trí căng thẳng với hệ thống bảo mật của cựu Admin. Cô đã làm được. Bằng tư duy logic thừa hưởng từ người cha quá cố, cô đã chính thức tiếp quản trang confession của trường THPT Nguyễn Du.


Vy đưa tay lên chỉnh lại gọng kính cận, ánh mắt tập trung vào màn hình máy tính. Cô bắt đầu lướt qua giao diện quản trị. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới ẩn danh nằm dưới bóng tối của ngôi trường chuyên trọng thành tích này. Nơi đây chứa đựng những lời tự sự thầm kín, những nỗi sợ hãi không dám bày tỏ, và cả những góc tối bẩn thỉu nhất của giới học sinh đặc quyền.


Nhưng Vy chưa kịp tìm hiểu sâu hơn về hệ thống thì một âm thanh cảnh báo dồn dập vang lên từ loa laptop.


*Ting. Ting. Ting.*


Góc phải màn hình liên tục nhấp nháy đỏ ở mục Hộp thư đến. Số lượng tin nhắn chưa đọc nhảy số liên tục từ 23 lên 35, rồi 50.


Vy click vào hộp thư mật.


Hàng loạt tin nhắn ẩn danh đổ bộ vào hệ thống với tốc độ chóng mặt, tất cả đều chứa đựng những từ ngữ lăng mạ, chửi rủa tàn nhẫn hướng về cùng một cái tên: Lê Tuấn Kiệt - một nam sinh lớp 10 chuyên Toán.


`"Thằng Kiệt chuyên Toán là rác rưởi của trường này."`

`"Nhìn cái mặt nó hãm không chịu được, cút khỏi trường đi thằng ăn cắp."`

`"Ai có ảnh bẩn của nó không, tung lên cho cả trường xem đi."`

`"Thằng Kiệt chuẩn bị tinh thần nhảy lầu đi là vừa."`


Vy bàng hoàng đọc từng dòng tin nhắn độc hại đang hiện lên liên tục trên màn hình. Làn sóng bạo lực mạng tàn nhẫn này đang được điều phối một cách có tổ chức bởi một nhóm tài khoản clone ẩn danh ngay trong hệ thống của trường.


Một chiến dịch hủy hoại danh dự quy mô lớn đang được phát động nhắm vào một nam sinh lớp 10 yếu thế, và Vy - người vừa tiếp quản trang confession này - chính là người duy nhất nhìn thấy toàn bộ dòng chảy thông tin bẩn thỉu đó từ bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!