Chân Tướng Ngoài Đời Thực
Hư vô không có trọng lực, cũng chẳng có lấy một hạt không khí để truyền đi âm thanh. Nhưng bên trong Vết nứt Grid-99, Hoàng Sơn vẫn nghe thấy tiếng thét gào của hàng vạn dòng mã lỗi. Đó là một thứ âm tần điện từ hỗn loạn, rít lên qua cổng giao tiếp lượng tử nơi thái dương trái, buốt nhói như có ai đang đóng những cây đinh rỉ sét vào sâu trong vỏ não thực của anh.
Cơ thể ảo của Sơn và Bảo đang rơi tự do qua một khoảng không tối tăm vô tận. Xung quanh họ, những dải mã nhị phân màu tím đen cuộn xoáy như những vòi rồng khổng lồ, thỉnh thoảng lại vỡ ra thành những cơn mưa pixel sắc nhọn. Đây là bãi thải ngầm của phân khu Vực Thẳm Trắng, nơi chứa đựng những mảnh vỡ dữ liệu chưa từng được biên dịch, những tệp tin rác bị ăn mòn và cả những ý thức đã hoàn toàn chết não.
“Anh Sơn... tôi... tôi đang rã ra...”
Tiếng nói của Bảo truyền qua đường truyền lượng tử dã chiến dập dềnh như ngọn nến trước gió. Sơn quay đầu lại. Dưới ánh sáng mờ nhạt của các dòng mã lỗi, anh nhìn thấy gót chân ảo của Bảo đang bị phân rã thành những hạt pixel xám xịt. Ánh sáng đỏ từ Sweeper Program vừa rồi tuy không quét trúng hoàn toàn, nhưng luồng từ trường cực mạnh của nó đã làm rách một mảng cấu trúc dữ liệu trên avatar của cậu thiếu niên.
Không một chút do dự, Sơn vận hành Băng thông 495 Mbps còn lại của mình. Anh siết chặt tay Bảo, duy trì đường truyền lượng tử dã chiến liên tục để truyền đi các gói dữ liệu vá lỗi tự chế.
“Giữ vững liên kết, Bảo! Tập trung tư duy vào chuỗi số tĩnh. Đừng nhìn xuống dòng thác rác!”
Sơn gầm lên qua tần số nội khu, đồng thời kích hoạt La bàn lượng tử thô sơ trên tay phải. Ba qubit lõi bên trong con quay lượng tử bắt đầu xoay tròn, phát ra những tia sáng màu lam nhạt cắt đôi màn đêm kỹ thuật số. Thiết bị tự chế này đang phải chịu tải nặng sau ca bẻ khóa khẩn cấp, tỏa ra một luồng xung nhiệt mờ ảo khiến thái dương Sơn nóng ran ngoài đời thực. Nhưng nó là phao cứu sinh duy nhất lúc này. Nhờ có la bàn định vị, Sơn tìm thấy một vùng đệm dữ liệu tạm thời ổn định—một khối lập phương rác khổng lồ dệt bằng các tệp tin lưu trữ cũ đã bị cô lập vĩnh viễn khỏi mạng lưới quét của Warden Giáp.
Anh kéo Bảo đáp xuống bề mặt khối lập phương. Sàn ảo dưới chân họ xám xịt, cứng đờ và thỉnh thoảng lại nhấp nháy những dòng thông báo lỗi hệ thống đã lỗi thời từ mười năm trước.
Bảo quỳ rạp xuống, ôm lấy gót chân đang dần ngưng phân rã nhờ luồng băng thông 5 Mbps mà Sơn liên tục chia sẻ. Chỉ số Sanity của cậu thiếu niên đang dừng ở mức 70%, cơ thể ảo vẫn còn hiện tượng giật lag nhẹ.
“Cảm ơn anh... Nếu không có anh, tôi đã bị định dạng lại giống như người ở phòng 9504 rồi,” Bảo run rẩy nói, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.
Sơn không trả lời. Anh đứng thẳng, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khoảng không tối tăm của vết nứt. Anh biết họ chỉ tạm thời an toàn. Vết nứt Grid-99 cực kỳ không ổn định, và việc anh chia sẻ băng thông cho Bảo đang kéo tốc độ xử lý cá nhân của anh xuống dưới ngưỡng an toàn. Chỉ số Sanity của Sơn hiện tại chỉ còn 78%. Những cơn đau đầu âm ỉ ngoài đời thực đang bắt đầu chuyển hóa thành những cơn co thắt cơ tim nhẹ trong kén ngủ đông số 09. Mảnh sọ titan cấy ghép sau gáy anh đang phải hoạt động hết công suất để hấp thụ nhiệt lượng lượng tử.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Sơn lạnh lùng nói, tay vẫn giữ chặt chiếc la bàn lượng tử. “Hệ thống bảo an của Giáp sẽ sớm vá lại lỗ hổng này. Chúng ta cần tìm đường ra.”
Anh nâng la bàn lên, chuẩn bị quét tìm các đường ống dẫn dữ liệu rác để tìm lối thoát sang khu vực giam giữ tập thể. Nhưng ngay khi luồng ánh sáng xanh ngọc của la bàn vừa quét qua một khe nứt logic trên bề mặt khối lập phương, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Con kim lượng tử của la bàn không chỉ hướng về phía trước, mà đột ngột quay tít rồi chỉ thẳng xuống sâu dưới đáy vết nứt. Cùng lúc đó, Thị giác dữ liệu (Data Vision) của Sơn tự động kích hoạt. Thế giới tối tăm xung quanh anh biến mất, thay vào đó là một ma trận khổng lồ của những dòng mã nguồn phát sáng.
Giữa những dòng thác code rác màu tím đen, Sơn nhìn thấy một luồng sáng trắng vô cùng đặc biệt. Nó không phải là mã ảo của Elysium. Đó là một luồng dữ liệu thô, chảy liên tục từ thế giới thực tế bên ngoài thông qua một cổng kết nối vật lý bị rò rỉ của siêu máy chủ.
“Đây là... một đường truyền trực tiếp từ máy chủ quản trị của tập đoàn ngoài đời thực,” Sơn thầm nghĩ, tim ảo của anh đập dồn dập.
Đường truyền này không được mã hóa hoàn toàn. Nó giống như một vết nứt trên bức tường vô trùng của Elysium, cho phép dữ liệu từ thế giới vật lý rò rỉ vào nhà tù ảo dưới dạng các dòng mã nhị phân thô. Sơn tiến lại gần khe nứt, đưa bàn tay phải ảo chạm vào luồng sáng trắng.
*Oành!*
Một luồng xung điện từ mạnh mẽ chạy dọc cánh tay Sơn, xuyên qua cổng thái dương và cắm thẳng vào vùng nhớ sâu của anh. Trước mắt Sơn, những dòng mã nhị phân thô bắt đầu tự động dịch nghĩa, kết xuất thành một giao diện màn hình ảo màu đỏ rực cảnh báo.
Đó là một tệp dữ liệu số hóa mang logo hoàng kim của tập đoàn Aeterna Corp: **Hồ sơ y tế Aeterna - Subject: HOANG_MAI_SUBJECT_V1**.
Sơn nín thở. Cái tên “Hoàng Mai” hiện lên rực rỡ giữa màn hình ảo, đập thẳng vào mắt anh như một luồng sét đánh giữa đêm giông bão.
“Mai...?”
Giọng Sơn nghẹn lại. Anh điên cuồng vận hành băng thông, gõ phím ảo trên không trung để mở sâu vào tệp tin. Toàn bộ hồ sơ bệnh án của em gái anh ngoài đời thực hiện lên chi tiết đến từng mili-giây.
*Bệnh nhân: Hoàng Mai. Tuổi: 18. Tình trạng: Suy hô hấp cấp độ 4, xơ hóa phổi diện rộng. Đang duy trì sự sống bằng hệ thống hỗ trợ sinh học Nano-Med tại Đặc khu Y tế Aeterna.*
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Khi Sơn dùng Thị giác dữ liệu quét sâu vào các báo cáo phân tích sinh học lượng tử chạy ngầm dưới hồ sơ, anh phát hiện ra một dòng lệnh ẩn được viết bằng ngôn ngữ Assembly cấp cao. Dòng lệnh đó ghi lại lịch trình tiêm chủng và các chỉ số hóa chất trong cơ thể Mai:
`VARIABLE: HOANG_MAI_SUBJECT_V1`
`INJECTION_LOG: SUBJECT_EXPOSED_TO_A99_TOXOID [STATUS: ACTIVE]`
`TOXIC_LEVEL: 78% [TARGETED_DEGRADATION]`
`REMEDY: NANO_MED_FUNDS_REQUIRED [SOURCE: HOANG_SON_LABOR_CONTRACT]`
Sơn đứng chết lặng giữa không gian ảo. Đầu óc anh như nổ tung.
“A-99 Toxoid... Chất độc hóa chất công nghiệp...”
Sơn lẩm bẩm, giọng anh run lên bần bật. Là một cựu lập trình viên cao cấp của tập đoàn, anh biết quá rõ chất độc này. Đó là một loại chất thải hóa học độc hại được Aeterna sử dụng trong các nhà máy sản xuất chip lượng tử ở Tầng Hạ. Và nó đã được cố tình đưa vào nguồn nước sinh hoạt của căn hộ ổ chuột nơi hai anh em anh sinh sống từ hai năm trước.
Một chuỗi ký ức đau đớn đột ngột ập về, rõ nét đến mức tàn nhẫn.
Anh nhớ lại ngày Hoàng Mai đổ bệnh gục xuống sàn nhà, máu tươi tuôn ra từ khóe miệng nhỏ nhắn của cô bé. Anh nhớ lại khuôn mặt lo lắng giả tạo của Phạm Đăng—người bạn thân nhất, người đồng nghiệp cùng anh sáng lập dự án Elysium. Đăng đã nắm chặt tay anh tại bệnh viện Neo-Sài Gòn, nhìn anh bằng ánh mắt đầy chân thành và nói:
*“Sơn, mày cứ tập trung hoàn thiện thuật toán lõi cho Elysium đi. Mọi chi phí điều trị của Mai, tao và tập đoàn sẽ lo liệu toàn bộ. Tao hứa sẽ cứu sống em gái mày.”*
Vì lời hứa đó, Sơn đã bán mạng làm việc mười tám tiếng mỗi ngày, vắt kiệt từng neuron thần kinh để hoàn thiện siêu thuật toán lượng tử cho Elysium. Và ngay khi dòng code cuối cùng được nạp vào máy chủ, Phạm Đăng đã lập tức ra lệnh cho lực lượng bảo an bắt giữ Sơn, vu oan cho anh tội phản quốc công nghệ, rồi tống giam ý thức của anh vào cái địa ngục White Sector này.
Chân tướng tối tăm và tàn khốc giờ đây phơi bày trước mắt Sơn dưới dạng những dòng mã nhị phân vô hồn.
Chính Phạm Đăng là kẻ chủ mưu vu oan cho Sơn. Và chính gã đã chủ mưu đầu độc Hoàng Mai bằng chất độc A-99 để tạo ra một cái bẫy nợ y tế khổng lồ, ép Sơn phải cống hiến tri thức vĩ đại của mình cho tập đoàn. Hiện tại, Mai không phải đang được điều trị, mà cô đang bị giam giữ làm con tin vật lý trong phòng chăm sóc đặc biệt để ngăn cản bất kỳ nỗ lực phản kháng nào từ phía Sơn.
“Phạm... Đăng...”
Một tiếng gầm xé lòng vang lên từ lồng ngực ảo của Sơn. Tiếng gầm không truyền qua không khí, nhưng nó tạo ra một luồng xung sóng não cực mạnh làm rung chuyển toàn bộ khối lập phương dữ liệu dưới chân họ.
Sự phẫn nộ tột độ, nỗi đau đớn bị phản bội và lòng căm thù rực cháy như dung nham nóng rực phun trào, phá vỡ hoàn toàn trạng thái Tĩnh tâm nhị phân mà Sơn đang cố gắng duy trì.
`CẢNH BÁO: CHỈ SỐ SANITY SỤT GIẢM NGHIÊM TRỌNG: 70%... 60%... 50%... 45%.`
`HỆ THỐNG KÍCH HOẠT GIAO THỨC TỰ ĐỘNG ĐỊNH DẠNG LẠI NHÂN DẠNG.`
`CẢNH BÁO: SUBJECT 9501 ĐẠT NGƯỠNG BIẾN DỊ NHÂN CÁCH (MUTANT).`
Trước mắt Sơn, màn hình ảo liên tục nhấp nháy màu đỏ máu rực lửa. Cơn loạn thần lượng tử bùng nổ dữ dội.
Cơ thể ảo của Sơn bắt đầu biến dạng một cách đáng sợ. Từ bả vai trái lan rộng ra toàn bộ lồng ngực và cánh tay, các hạt pixel da người mịn màng bị vỡ vụn, thay thế bằng những khối lập phương rác màu đỏ đen khổng lồ gồ ghề. Những luồng điện từ hỗn loạn màu tím rít lên xèo xèo dọc theo các dải mã nhị phân chạy dưới da anh. Đôi mắt xám lạnh lùng của Sơn chuyển sang màu đỏ rực điên cuồng, phát ra những tia sáng điện từ chết chóc.
“Anh Sơn! Anh bị sao thế này? Đừng biến dị! Làm ơn tỉnh lại đi!” Bảo hét lên trong sợ hãi tột độ, cậu cố gắng lùi lại phía sau khi nhìn thấy cơ thể Sơn đang dần biến thành một thực thể biến dị nhân cách (Mutant) khổng lồ.
Sơn không còn nghe thấy tiếng của Bảo. Ý thức của anh đang bị nhấn chìm trong một đại dương lửa đỏ của sự căm hận.
*“Tiêu diệt... Phải phá hủy toàn bộ... Phạm Đăng... Aeterna... Tất cả phải chết!”*
Những suy nghĩ bạo lực điên cuồng liên tục gầm rú trong đầu Sơn. Anh cố gắng vận hành thuật toán nén dữ liệu để cô lập nỗi đau xót và sự phẫn nộ này, nhưng thất bại hoàn toàn. Cảm xúc thực tế quá mạnh mẽ, vượt qua mọi giới hạn tính toán của các dòng lệnh logic. Vùng nhớ chứa đựng ký ức về em gái Hoàng Mai bắt đầu bị rỉ sét pixel ăn mòn. Nếu chỉ số Sanity tụt xuống dưới 30%, Sơn sẽ vĩnh viễn mất đi lý trí con người, biến thành một Glitch Monster điên loạn và bị hệ thống tự động xóa sổ vĩnh viễn.
Trong kén ngủ đông số 09 ngoài đời thực, cơ thể vật lý của Sơn bắt đầu co giật mạnh, máu mũi chảy tràn dưới lớp kính kén ngủ, nhịp tim tăng vọt lên mức nguy hiểm 160 nhịp/phút.
*“Con cò... lả bay lả... bay la...”*
Giữa lúc ranh giới của sự điên loạn chỉ còn cách một sợi cáp mỏng, một âm thanh vô cùng yếu ớt đột ngột vang lên từ sâu thẳm trong vùng nhớ được bảo mật của Sơn.
Đó là giai điệu bài hát ru “Cò Lả” của người mẹ đã khuất. Giai điệu mộc mạc, analog cổ điển dựa trên thang âm ngũ cung Việt Nam, không có bất kỳ ký tự nhị phân nào, nhưng lại mang một tần số sóng não vô cùng êm dịu.
Sơn run rẩy đưa bàn tay trái ảo—lúc này đã biến thành một khối pixel đỏ đen gồ ghề—chạm vào thái dương trái của mình. Anh tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại vào hình ảnh **Sợi dây chuyền ảo** lơ lửng trước ngực.
Sợi dây chuyền bạc khắc chữ “S-M” bừng sáng một luồng ánh sáng lam mịn màng ấm áp. Đó là vật chứng ký ức duy nhất chứa đựng thông điệp âm thanh cuối cùng của mẹ trước khi qua đời.
Sơn nhắm chặt đôi mắt đỏ rực ảo lại. Anh ngừng viết mã tấn công, ngừng gõ phím. Anh bắt đầu hum giai điệu bài hát ru trong đầu, chuyển hóa tần số âm thanh cổ điển của mẹ thành một vùng đệm bảo mật (Secure Sandbox) bán kính nửa mét xung quanh mình.
`01000011` `01001111` `01001100` `01000001`—CO LA.
Luồng ánh sáng lam ấm áp từ sợi dây chuyền ảo lan tỏa, bao phủ lấy cơ thể đang biến dị của Sơn. Tần số sóng não của bài hát ru nhẹ nhàng xoa dịu các khớp thần kinh đang bị nung nóng, vá lại các liên kết neuron bị tổn thương do cơn loạn thần tàn phá.
Các khối pixel rác màu đỏ đen gồ ghề trên ngực và cánh tay Sơn bắt đầu rụng xuống, tan rã vào hư không, trả lại lớp da ảo mịn màng màu xám tro tối giản. Đôi mắt đỏ rực điên cuồng của anh dần chuyển lại màu xám lạnh lùng, tập trung và kiên định.
`HỆ THỐNG CẢNH BÁO: CHỈ SỐ SANITY ĐÃ ĐƯỢC PHỤC HỒI: 75%.`
`TRẠNG THÁI BIẾN DỊ NHÂN CÁCH ĐÃ ĐƯỢC KHỐNG CHẾ.`
Sơn quỳ sụp xuống sàn ảo của khối lập phương rác, thở dốc dồn dập. Cánh tay trái của anh vẫn còn nhấp nháy nhẹ những hạt pixel xám—vết sẹo vật lý ảo của cơn loạn thần vừa rồi. Anh đã phải trả một cái giá đắt: mất 15% năng lượng lượng tử liên tục để duy trì vùng đệm bảo mật của sợi dây chuyền ảo, và một nỗi đau tinh thần kéo dài như vết thương mưng mủ trong lòng.
Nhưng ánh mắt Sơn lúc này không còn sự hoang mang. Nó lạnh lẽo và kiên định như thép nguội.
Anh nhìn xuống tệp tin hồ sơ y tế của Hoàng Mai vẫn đang lơ lửng trước mặt.
“Mai, đợi anh,” Sơn khàn giọng nói, từng chữ dứt khoát như một lời thề nhị phân. “Anh sẽ không chết ở đây. Anh sẽ bẻ gãy cái nhà tù này, bẻ gãy cả tập đoàn Aeterna để đưa em về nhà.”
Anh nhận ra cảm xúc không phải là một lỗi hệ thống cần phải xóa bỏ như lũ lính gác vẫn thường rêu rao. Ngược lại, chính tình yêu dành cho em gái và nỗi căm hận kẻ phản bội mới là nguồn năng lượng lượng tử mạnh mẽ nhất, là chiếc neo giữ cho nhân dạng gốc của anh không bị đồng hóa dữ liệu.
Sơn đứng dậy, quay sang nhìn Bảo đang run rẩy đứng ở góc khối lập phương.
“Cậu ổn chứ, Bảo?” Sơn hỏi, giọng anh đã lấy lại sự trầm tĩnh đáng sợ.
Bảo nuốt nước bọt gật đầu: “Tôi... tôi ổn. Anh Sơn, anh vừa rồi đáng sợ quá... Nhưng giờ anh bình thường lại rồi. Chúng ta làm gì tiếp theo?”
Sơn chuẩn bị nâng chiếc la bàn lượng tử lên để tiếp tục quét tìm lối thoát. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một biến động từ trường đột ngột xảy ra bên trong Vết nứt Grid-99.
Chiếc la bàn lượng tử thô sơ trên tay Sơn rung lên bần bật, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập cảnh báo. Trên mặt kính la bàn, một chữ ký sóng não quen thuộc bỗng nhiên xuất hiện ở phòng giam 9502 kế bên, phát ra ánh sáng hồng neon rực rỡ xuyên qua vách ngăn không gian hẹp.
Một thông điệp mã hóa bằng nhịp nhị phân dồn dập truyền thẳng vào cổng thái dương của Sơn:
`01001000` `01000101` `01001100` `01010000`—HELP.
Theo sau chuỗi nhị phân là một giọng nói nữ sắc sảo, dứt khoát nhưng mang đầy vẻ punk nổi loạn truyền qua sóng ngắn:
*“Tôi có thể giúp anh cứu em gái, nếu anh giúp tôi thoát khỏi biệt giam.”*
Sơn quay phắt đầu về phía nguồn phát tín hiệu.
Chưa kịp đưa ra phản hồi, một tiếng gầm rú rè rè ghê rợn bỗng vang lên từ phía ngoài biên giới vết nứt Grid-99. Luồng ánh sáng đỏ quét của một cảm biến khứu giác dữ liệu siêu nhạy bắt đầu rà quét sát đất hành lang ảo, hướng thẳng về phía khe hẹp nơi họ đang ẩn nấp.
AI săn mồi Tracker-01 (Chó Săn) của Warden Giáp đã ngửi thấy mùi rò rỉ dữ liệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!