Nhạc nềnSoaring

Cơn Quét Định Kỳ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Âm thanh còi báo động không truyền qua không khí—bởi ở phân khu Vực Thẳm Trắng làm gì có không khí. Nó truyền trực tiếp vào vỏ não ảo của Hoàng Sơn, rung lên bần bật dưới dạng một tần số sóng ngắn 800Hz, ép các khớp thần kinh ảo của anh phải co thắt liên hồi.


`BÍP! BÍP! BÍP!`

`CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN RÒ RỈ NHIỆT LƯỢNG TỬ BẤT THƯỜNG TẠI PHÂN VÙNG 9501.`

`SWEOPER PROGRAM (CƠN QUÉT ĐỊNH KỲ) ĐƯỢC KÍCH HOẠT SỚM HƠN LỊCH TRÌNH 2 GIỜ.`

`THỜI GIAN CÒN LẠI TRƯỚC KHI QUÉT TOÀN KHU VỰC: 5 PHÚT ẢO.`


Những dòng thông báo đỏ rực như máu liên tục nhấp nháy trên võng mạc của Sơn. Không gian lập phương bốn-nhân-bốn mét vốn dĩ trắng xóa đến vô trùng của Phòng giam 9501 giờ đây bị nhuộm một màu đỏ rực đầy đe dọa. Các bức tường dữ liệu xung quanh anh bắt đầu rạn nứt, để lộ ra những đường cáp quang ngầm chạy dọc ngang đang phát ra tiếng rè rè do quá tải từ trường.


Sơn nhìn xuống bàn tay phải của mình. Chiếc La bàn lượng tử thô sơ mà anh vừa chế tạo xong đang rung động dữ dội. Ba qubit lõi phát sáng màu lam bên trong con quay lượng tử xoay tròn với tốc độ chóng mặt, liên tục phát ra các xung nhiệt lượng tử mờ ảo. Chính sự rò rỉ năng lượng từ thiết bị tự chế này đã đánh động đến hệ thống giám sát vĩ mô của Elysium, kích hoạt sớm Sweeper Program—thảm họa tự nhiên tàn khốc nhất của nhà tù ảo.


“Chết tiệt, mình đã đánh giá thấp độ nhạy cảm biến của máy chủ lượng tử,” Sơn lẩm bẩm, thùy thái dương ảo đau nhức như có hàng vạn cây kim chọc vào. Chỉ số Sanity (Độ ổn định thần kinh) hiển thị ở góc tầm nhìn của anh đang tụt nhanh từ 80% xuống 78%.


Anh lơ lửng di chuyển sát lại vách ngăn dữ liệu trong suốt của phòng giam, hướng mắt nhìn ra ngoài Hành lang Vực Thẳm Trắng.


Từ phía xa tận cùng hành lang phía Đông, một bức tường ánh sáng đỏ rực khổng lồ, cao chạm trần và rộng choán hết toàn bộ lối đi, đang từ từ ngưng tụ. Nó không chỉ là ánh sáng đơn thuần. Đó là một bức tường mã hóa định dạng lại (Formatting Wall), di chuyển với tốc độ 2m/s ảo. Đi đến đâu, nó xóa sạch mọi tiến trình, định dạng lại mọi phân vùng dữ liệu không hợp lệ, và nghiền nát bất kỳ ý thức nào không có căn cước công dân số hợp lệ thành những chuỗi nhị phân vô hồn.


*“Cứu tôi! Làm ơn ngắt kết nối đi! Tôi không muốn quên... không muốn...”*


Một tiếng thét xé lòng truyền qua băng thông nội khu. Sơn quay phắt đầu lại. Ở Phòng giam 9504 cách đó không xa, một tù nhân vô danh đang điên cuồng đập phá vách ngăn dữ liệu.


Bức tường đỏ rực của Sweeper Program quét qua.


Không có máu, không có tiếng xương gãy. Sơn tận mắt chứng kiến avatar của người tù nhân kia chạm vào luồng sáng đỏ. Ngay lập tức, cơ thể ảo của gã bị rã ra thành hàng triệu ký từ0` và1` rực rỡ, lơ lửng trong không trung rồi bị hút thẳng vào bức tường đỏ. Chỉ trong vòng hai giây ảo, căn phòng 9504 trở lại trạng thái trắng xóa tuyệt đối, sạch sẽ và lạnh lùng như chưa từng có ai tồn tại ở đó. Ý thức của người tù nhân kia đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi hệ thống, vùng nhớ chứa nhân dạng của gã ngoài đời thực đã bị định dạng lại vĩnh viễn.


Sống lưng ảo của Sơn lạnh toát. Đó chính là số phận đang chờ đợi anh và Bảo nếu họ không thoát khỏi đây trong vòng chưa đầy năm phút.


“Bảo! Cậu có nghe thấy tôi không?” Sơn gõ nhịp nhị phân dồn dập lên vách tường phía sau. `01010011` `01001111` `01010011`—SOS.


Từ phòng 9500, tiếng gõ phản hồi vang lên, nhưng vô cùng yếu ớt và hỗn loạn: `01001100` `01000001` `01000111`—LAG.


“Cơ thể cậu ta đang bị mất đồng bộ do gia tốc thời gian,” Sơn nhận định, ánh mắt anh đanh lại đầy quyết đoán. “Mình phải bẻ khóa cửa ngay lập tức.”


Sơn nâng chiếc la bàn lượng tử lên, truyền 10 Mbps băng thông cá nhân vào thiết bị. Mặt kính la bàn bừng sáng, chiếu ra một luồng ánh sáng xanh ngọc định vị trực tiếp vào bảng điều khiển cổng logic của cửa phòng giam 9501.


Thông thường, cửa phòng giam được khóa chặt bằng một thuật toán bảo mật cấp thấp chạy ngầm của Warden Giáp. Để mở khóa mà không có quyền quản trị Admin, Sơn phải thực hiện kỹ năng Bypass cổng logic (Logic Gate Bypass).


Anh kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Toàn bộ bảng điều khiển hiện lên dưới dạng một ma trận các dòng mã nguồn phát sáng. Sơn phát hiện ra thuật toán khóa đang chạy một vòng lặp kiểm tra điều kiện logic AND:


`if (subject_present && lock_status == LOCKED) { maintain_barrier(); }`


“Lỗ hổng nằm ở đây,” Sơn phân tích kỹ thuật. “Nếu mình chèn một biến số logic giả lập khiếǹlock_status̀ rơi vào trạng thái siêu vị trí lượng tử (null value), hệ thống sẽ tự động chuyển sang giao thức gỡ lỗi và mở cửa.”


Sơn quan sát bức tường quét đỏ rực đang tiến đến gần. Nó cách phòng anh khoảng năm mươi mét. Anh nhận thấy bức tường quét có chu kỳ nhấp nháy 0.5 giây—khoảng thời gian cực ngắn khi hệ thống dừng lại để giải phóng bộ nhớ đệm.


“Chính là lúc này!”


Sơn tập trung tinh thần, mười ngón tay ảo gõ liên tục trên không trung với tốc độ cực hạn của Băng thông 500 Mbps. Anh viết một đoạn mã Assembly dã chiến ngắn và phóng trực tiếp vào cổng giao tiếp của cửa giam:


`MOV AL, 0x00`

`OUT 0x21, AL̀

`NOP̀

`FORCE_GATE_OPEN: jmp 0x7C00`


*Bíp! Bíp! Bíp!*


Cửa phòng giam 9501 nhấp nháy màu xanh lục. Vách ngăn dữ liệu trắng xóa trước mặt Sơn đột ngột vỡ vụn thành những hạt pixel lam nhạt rồi biến mất hoàn toàn. Cửa đã mở.


Sơn lao ra ngoài Hành lang Vực Thẳm Trắng. Luồng từ trường nóng rực từ bức tường đỏ Sweeper phía sau phả vào lưng anh, khiến bả vai ảo của anh bắt đầu có hiện tượng phân rã pixel nhẹ. Anh không thèm nhìn lại, phóng thẳng về phía phòng 9500 của Bảo.


Cửa phòng của Bảo vẫn đóng chặt. Bên trong, Bảo đang quỳ rạp dưới sàn, cơ thể ảo của cậu nhấp nháy liên tục như một bóng đèn sắp hỏng. Các chi của cậu bị méo mó hình dạng, thỉnh thoảng biến thành các khối lập phương xám xịt do lỗi kết xuất đồ họa (render error).


“Sơn... anh Sơn... tôi không di chuyển được... chân tôi mất kết nối rồi...” Bảo gào lên trong hoảng loạn, chỉ số Sanity của cậu đã tụt xuống mức nguy hiểm 65%.


“Bình tĩnh! Đừng để ý thức bị phân tán!” Sơn hét lớn.


Anh lập tức áp chiếc la bàn lượng tử vào bảng điều khiển phòng 9500, ngón tay gõ dồn dập để thực hiện ca Bypass cổng logic thứ hai. Nhưng lần này, hệ thống bảo an đã phát hiện ra sự can thiệp trái phép. Thuật toán khóa cửa tự động nâng cấp lớp mã hóa lên 256-bit.


`CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP TRÁI PHÉP. THỜI GIAN TỰ HỦY PHÒNG GIAM 9500: 30 GIÂY.`


Bức tường Sweeper đỏ rực chỉ còn cách họ ba mươi mét. Sức nóng từ trường của nó bắt đầu làm biến dạng cấu trúc hình học của hành lang, khiến các bức tường trắng xung quanh uốn cong một cách dị thường.


Sơn cắn răng, mảnh sọ titan cấy ghép sau gáy anh ngoài đời thực bắt đầu nóng ran lên, truyền tải nhiệt lượng cực lớn để bảo vệ các neuron thần kinh thực tế khỏi bị cháy tủy. Anh buộc phải ép xung não bộ, viết một đoạn mã bẻ khóa bất đối xứng trực tiếp bằng ý nghĩ, nạp toàn bộ 500 Mbps băng thông cá nhân vào tiến trình giải mã:


`for (int i = 0; i < 256; i++) {`

` gate_keŷ= (sensor_data[i] * h_virtual);`

`}`

`bypass_security(gate_key);`


*Rắc!*


Cửa phòng 9500 nổ tung trong một cơn bão pixel màu lam. Sơn lao vào, nắm chặt lấy cánh tay ảo của Bảo và kéo mạnh cậu ra ngoài hành lang.


“Chạy!”


Bảo trượt chân ảo. Do hiện tượng giật lag pixel nặng nề (packet loss), nửa thân dưới của cậu không thể kết xuất kịp thời, khiến cậu ngã nhào xuống sàn hành lang. Bức tường đỏ hủy diệt lúc này chỉ còn cách gót chân của họ chưa đầy năm mét. Luồng ánh sáng đỏ rực đã bắt đầu liếm vào gót chân ảo của Bảo, khiến các hạt pixel ở gót chân cậu bị phân rã và biến mất vĩnh viễn.


“Không! Chân tôi... chân tôi biến mất rồi!” Bảo hét lên tuyệt vọng.


Sơn đứng trước một lựa chọn sinh tử. Nếu anh tiếp tục kéo Bảo, tốc độ di chuyển của cả hai sẽ giảm xuống dưới 1m/s, và cả hai sẽ bị bức tường đỏ nuốt chửng trong vòng ba giây ảo. Nếu anh bỏ Bảo lại, anh có thể dễ dàng dùng la bàn lượng tử định vị và lao vào Vết nứt Grid-99 một mình.


Lời hứa bảo vệ đồng đội và ánh mắt tin tưởng của cậu em út kháng chiến hiện lên trong tâm trí Sơn.


“Không bao giờ bỏ lại đồng đội!”


Sơn đưa ra một quyết định liều lĩnh. Anh chấp nhận hy sinh 5 Mbps băng thông cá nhân liên tục, thiết lập một đường truyền lượng tử dã chiến trực tiếp kết nối thái dương trái của mình với cổng giao tiếp của Bảo.


“Bảo! Nhận gói dữ liệu này!”


Sơn truyền một gói dữ liệu nén khẩn cấp chứa các thuật toán vá lỗi đồ họa vào não bộ của Bảo. Nhận được băng thông cứu viện, cơ thể ảo của Bảo lập tức ổn định trở lại, đôi chân kết xuất hoàn chỉnh trong tích tắc. Sơn dùng hết sức lực kéo Bảo đứng dậy, cả hai cắm đầu chạy thục mạng về phía Tây hành lang.


Trước mắt họ, Vết nứt Grid-99 hiện lên dưới dạng một khe hẹp đen kịt, lởm chởm những dải mã nhị phân màu tím đen đang cuộn xoáy liên tục ở góc tường phía Tây. Đó là lối thoát duy nhất, nhưng cũng là một khoảng không gian dữ liệu hỗn loạn chưa từng được kiểm chứng.


Bức tường đỏ của Sweeper Program đã áp sát ngay sau lưng. Sức nóng từ trường cực hạn làm sụt giảm 10% năng lượng ổn định thần kinh của cả hai, khiến avatar của họ bị biến dạng và nóng rực như sắp tan chảy.


“Nhảy!” Sơn hét lớn.


Cả hai dùng hết sức lực ảo lao mình vào khe hẹp của Vết nứt Grid-99.


Ngay khoảnh khắc họ vừa lọt vào trong, bức tường đỏ hủy diệt quét qua vách tường phía Tây, khóa chặt lối ra phía sau bằng một rào chắn dữ liệu kiên cố. Cánh cửa về phòng giam đã bị cô lập hoàn toàn.


Sơn và Bảo bị cuốn vào một luồng lốc xoáy dữ liệu hỗn loạn cực mạnh, cơ thể họ rơi tự do vào một khoảng không gian tối tăm không có trọng lực, nơi những dòng mã nguồn bị lỗi liên tục va đập và gầm rú xung quanh như những quái thú vô hình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!