Người Láng Giềng Hoảng Loạn
Tiếng bước chân nặng nề của Guard-01 dừng lại ngay trước cửa phòng giam 9501. Tiếng rít cơ khí của cửa van bắt đầu hoạt động. Kim loại ảo cọ xát vào nhau, tạo ra một âm thanh chói tai được mô phỏng chính xác đến từng dải tần số âm thanh thực tế.
Hoàng Sơn quỳ trên sàn ảo, tay phải anh nắm chặt năm mươi mảnh mã rác vừa thu hoạch được từ Debug Port-9. Chúng là những hạt pixel màu lam nhạt, lấp lánh như những đốm lửa ma trơi nhưng lại tỏa ra một luồng bức xạ lượng tử mờ ảo. Đối với máy quét của một chương trình bảo an di động như Guard-01, luồng bức xạ này không khác gì một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen. Nếu bị phát hiện, toàn bộ số mã rác—nguyên liệu thô quý giá mà anh đã phải đánh đổi bằng sự đau đớn thể xác để tích lũy—sẽ bị tịch thu vĩnh viễn. Tệ hơn, anh sẽ bị đưa vào danh mục “Tù nhân có hành vi phá hoại” và bị cưỡng bức định dạng lại vùng nhớ.
Thời gian chỉ còn tính bằng mili giây.
Sơn nhắm mắt ảo lại. Dưới giới hạn băng thông ngặt nghèo 100 Mbps, bộ não thực của anh đang phải hoạt động với công suất tối đa. Mảnh sọ titan cấy ghép sau gáy bắt đầu nóng lên ngoài đời thực, truyền một cơn đau âm ỉ dọc theo tủy sống ảo. Anh không thể dùng các thuật toán phức tạp. Anh cần một giải pháp tối giản nhất.
Anh bắt đầu viết mã trực tiếp bằng ý nghĩ, sử dụng ngôn ngữ Assembly thô sơ nhất để can thiệp vào phân vùng nhớ tạm thời của chính avatar mình:
`MOV AX, 0x7FFF̀
`MOV DS, AX̀
`MOV [0000], DX̀
`AND DX, 0x0000`
Bốn dòng lệnh nhị phân ngắn ngủi được nạp vào nhân hệ thống của avatar. Ngay lập tức, một phân vùng nhớ ảo nhỏ, được cô lập và ngụy trang kỹ càng dưới dạng một tệp tin nhật ký hệ thống tĩnh (System Log), được kiến tạo sâu trong bộ nhớ đệm của Sơn. Đây chính là Khối lưu trữ đệm (Buffer Storage Block) tự chế đầu tiên của anh.
Sơn đẩy toàn bộ năm mươi mảnh mã rác vào khối lưu trữ này. Ngay khi dòng lệnh cuối cùng thực thi, luồng ánh sáng xanh lam nhạt trong lòng bàn tay anh vụt tắt. Bức xạ lượng tử bị cô lập hoàn toàn sau một lớp tường lửa ngụy trang tĩnh mỏng.
Cùng lúc đó, cánh cửa lập phương của phòng giam 9501 trượt mở hoàn toàn.
Một thực thể không mặt cao hơn hai mét bước vào. Toàn thân nó được bao phủ bởi một lớp giáp composite màu xám đen dệt bằng những dải mã bảo mật chạy dọc liên tục. Ngực nó in logo của tập đoàn Aeterna Corp phát ra ánh sáng đỏ lạnh lẽo. Đó là Guard-01. Khuôn mặt của nó là một khối kim loại phẳng lì, chỉ có một khe cảm biến hẹp nằm ngang đang phát ra một luồng ánh sáng quét màu đỏ rực rỡ.
Luồng ánh sáng đỏ quét quét chậm rãi từ trần phòng giam xuống sàn, rồi dừng lại ngay trên người Sơn.
Sơn nằm im trên sàn không trọng lực, hai tay buông thõng. Cánh tay trái của anh vẫn đang bị hiện tượng phân rã pixel xám nặng nề do xung điện phản hồi từ Debug Port-9 trước đó. Các khối lập phương nhỏ nhấp nháy liên tục xung quanh bả vai anh, để lộ ra những khoảng trống không gian không có dữ liệu.
Cảm biến của Guard-01 dừng lại ngay bả vai trái của anh. Tiếng rít điện từ phát ra từ lồng ngực của tên lính gác ảo ngày càng dồn dập. Nó đang phân tích xem đây là một lỗi hệ thống thông thường hay là hậu quả của một hành vi can thiệp trái phép.
Sơn lập tức kích hoạt kỹ thuật Tĩnh tâm nhị phân. Anh nhắm mắt ảo, tập trung tư duy vào một chuỗi số nhị phân tuần hoàn chạy liên tục trong đầu:
`01010101 01010101 01010101...`
Nhịp tim ảo của anh—vốn đang đập dồn dập ở mức 120 nhịp/phút do hoảng sợ—bắt đầu giảm dần. 100... 80... rồi dừng lại ở mức 60 nhịp/phút ổn định. Sóng não của anh được kéo xuống tần số alpha thấp, trùng khớp hoàn toàn với tần số dao động nền của máy chủ phân khu White Sector. Dưới mắt quét của Guard-01, Sơn lúc này chỉ là một phần dữ liệu tĩnh vô hại đang bị lỗi hiển thị đồ họa nhẹ.
Khe cảm biến của Guard-01 nhấp nháy hai nhịp màu vàng, rồi chuyển lại màu đỏ mặc định. Nó không phát hiện ra bức xạ lượng tử của năm mươi mảnh mã rác đang bị giấu trong Khối lưu trữ đệm. Nó cũng không phát hiện ra Debug Port-9 vốn đã được Sơn ngụy trang bằng một thuật toán xóa dấu vết tiến trình dã chiến trước khi cửa mở.
Tên lính gác ảo quay người, bước ra ngoài hành lang Vực Thẳm Trắng. Cánh cửa lập phương trượt đóng lại với một tiếng rít khô khốc.
Bảng thông số hệ thống trước mắt Sơn hiển thị:
`TRẠNG THÁI: AN TOÀǸ
`CHỈ SỐ SANITY: 92%`
Sơn thở phào nhẹ nhõm, nhịp thở mô phỏng run rẩy thoát ra khỏi lồng ngực. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ thái dương trái. Vòng khóa ý thức vẫn vo vo lạnh buốt, nhưng ít nhất anh đã giữ lại được vốn liếng đầu tiên của mình.
Thế nhưng, sự yên bình không kéo dài lâu.
Ngay khi tiếng bước chân của Guard-01 vừa biến mất ở cuối hành lang, từ vách tường phía sau—phòng giam 9500—tiếng gõ nhịp nhị phân lại bùng lên dữ dội. Lần này, âm thanh không còn đều đặn nữa. Tiếng gõ trở nên méo mó, hỗn loạn, các khoảng ngắt quãng bị kéo dài hoặc rút ngắn một cách vô tội vạ, như thể người ở bên kia đang gõ tường bằng tất cả sự tuyệt vọng và điên cuồng của một kẻ sắp chết đuối.
*Tạch... tạch tạch tạch... tạch... tạch tạch...*
Sơn áp tai ảo sát vào vách tường trắng xóa, cố gắng lọc tiếng vo vo của hệ thống để dịch chính xác tần số gõ. Trình phân tích âm tần trong đầu anh hoạt động liên tục, dịch những chuỗi nhịp hỗn loạn thành ký tự:
`01010011` (S)... `01001111` (O)... `01010011` (S)... `01010001` (Q)... `01010101` (U)... `01000001` (A)... `01001110` (N)...
“S... O... S... Q... U... A... N...”
“Quên... Tôi đang quên...”
Người ở phòng bên cạnh đang bị sụt giảm chỉ số Sanity nghiêm trọng. Sơn biết người đó là Bảo, một lập trình viên trẻ tuổi mới bị đưa vào phân khu 9500. Gia tốc thời gian lượng tử của Elysium đang vận hành tàn nhẫn. Một giây ở thế giới thực bằng cả tiếng đồng hồ trong này. Sự cô lập tuyệt đối trong một không gian trắng xóa vô tận, không có âm thanh, không có màu sắc, kết hợp với việc thời gian trôi nhanh chóng mặt đang mài mòn lý trí của Bảo với tốc độ khủng khiếp. Cậu ta đang rơi vào trạng thái Chớm loạn thần do gia tốc.
Nếu chỉ số Sanity của Bảo tụt xuống dưới mức 50%, ý thức của cậu sẽ bị biến dị hoàn toàn thành một chương trình rác điên loạn (Mutant). Cậu ta sẽ gào thét, tấn công vách tường dữ liệu và kích hoạt hệ thống báo động đỏ của toàn phân khu. Khi đó, ban quản trị sẽ chạy tiến trình Memory Formatter để tẩy não và xóa sạch phân vùng ký ức của cả hai phòng giam liên đới để dập tắt bạo loạn.
Sơn không thể để điều đó xảy ra. Anh cần Bảo sống sót. Bảo không chỉ là một người láng giềng; cậu ta là một lập trình viên có tài năng thiên bẩm về tối ưu hóa dung lượng code—một đồng minh cực kỳ quan trọng mà Sơn cần cho kế hoạch bẻ khóa vượt ngục sau này.
Sơn quyết định hành động. Anh áp bàn tay phải của mình lên vách tường dữ liệu trắng xóa, tập trung băng thông cá nhân ít ỏi 100 Mbps để thiết lập một đường truyền liên lạc ngầm.
`CẢNH BÁO: KẾT NỐI LIÊN PHÒNG TIÊU THỤ 10 MBPS BĂNG THÔNG CÁ NHÂN.`
`TỐC ĐỘ XỬ LÝ HỆ THỐNG GIẢM XUỐNG CÒN 90 MBPS.`
Sơn mặc kệ cảnh báo. Anh bắt đầu gõ nhịp nhị phân lên tường, sử dụng các ký tự được mã hóa chuẩn xác để phản hồi:
`01010100` (T) `01001111` (I) `01001100` (L) `01000001` (A) `01010011` (S) `01001111` (O) `01001110` (N)
“Tôi là Sơn. Nghe tôi nói đây.”
Bên kia vách tường im lặng trong khoảng ba giây ảo. Rồi tiếng gõ lại vang lên, run rẩy và đứt quãng:
“Sơn... Anh Sơn... Cứu tôi... Đầu tôi... đau quá... Tôi không nhớ nổi... khuôn mặt của mẹ tôi nữa... Mọi thứ xung quanh... đang vỡ ra thành các hạt pixel... Có phải tôi... đang chết không?”
“Cậu không chết,” Sơn gõ tường phản hồi, nhịp gõ của anh cực kỳ điềm tĩnh, vững chãi như một chiếc neo giữ lòng tin. “Cậu đang bị tác động bởi Luật gia tốc lượng tử của Elysium. Thời gian ảo ở đây trôi nhanh gấp vạn lần thế giới thực. Bộ não của cậu đang bị ép xung để vắt kiệt năng lượng tư duy. Sự lãng quên và ảo giác chỉ là phản ứng tự vệ của não bộ khi bị quá tải. Đừng chống lại nó bằng cách hoảng loạn. Càng hoảng loạn, cậu càng tiêu tốn băng thông thần kinh, và chỉ số Sanity của cậu sẽ tụt nhanh hơn.”
“Nhưng... tôi sợ lắm... Bóng tối... không, màu trắng này... nó đang nuốt chửng tôi...” Tiếng gõ của Bảo méo mó, cho thấy chỉ số Sanity của cậu đang dao động ở mức nguy hiểm 55%.
Sơn biết lời nói suông không thể cứu được Bảo lúc này. Cậu ta cần một công cụ kỹ thuật để tự vá lại sóng não của mình.
“Bảo, nghe cho kỹ đây,” Sơn gõ tường với tốc độ nhanh hơn, truyền đi một đoạn mã nguồn tối giản. “Tôi sẽ truyền cho cậu một thuật toán sinh tồn cơ bản: Lọc mã rác (Garbage Filtering). Hãy nhắm mắt ảo lại. Đừng nhìn vào không gian trắng xung quanh nữa. Hãy tập trung vào luồng dữ liệu rác đang rò rỉ qua các kẽ hở của bức tường dữ liệu trong phòng cậu. Hãy dùng ý nghĩ để phân tách chúng.”
Sơn bắt đầu gõ chuỗi mã nguồn của thuật toán Lọc mã rác qua vách tường. Từng nhịp gõ của anh đại diện cho một dòng lệnh Assembly được tối ưu hóa cực hạn để phù hợp với băng thông thấp của Bảo:
`INPUT: DATA_STREAM̀
`FILTER: IF COLOR == RED -> DISCARD̀
`IF COLOR == BLUE -> COLLECT̀
`STORE: TEMP_BUFFER̀
“Hãy lọc lấy những hạt pixel màu lam nhạt sạch sẽ,” Sơn hướng dẫn qua nhịp gõ. “Chúng chứa các hàm toán học thô giúp xoa dịu các neuron thần kinh. Hãy bỏ qua những hạt màu đỏ độc hại. Hãy hấp thụ các hạt màu lam vào vùng nhớ thùy chẩm của cậu. Hãy làm theo nhịp gõ của tôi.”
Bên kia vách tường, Bảo bắt đầu thực hiện theo hướng dẫn. Sơn áp tai vào tường, lắng nghe nhịp thở ảo và tần số sóng não của Bảo dao động qua lớp dữ liệu ngăn cách.
Lần thử đầu tiên, Bảo hoảng loạn gõ sai cú pháp lệnh. Một tiếng rít điện từ nhỏ vang lên từ phòng 9500, một lượng nhỏ dữ liệu rác bị rò rỉ ra ngoài hành lang ảo.
`CẢNH BÁO: BIẾN ĐỘNG DỮ LIỆU TẠI PHÂN KHU 9500 VƯỢT MỨC CHO PHÉP.`
`NGUY CƠ KÍCH HOẠT QUÉT BẢO AN: 40%`
“Đừng vội!” Sơn gõ tường thật mạnh, cắt đứt sự hoảng loạn của Bảo. “Cậu đang nạp quá nhiều dữ liệu cùng lúc. Hãy chia nhỏ tệp tin ra. Chỉ lọc từng hạt pixel một thôi. Tập trung vào nhịp gõ của tôi. Một... hai... ba... lọc!”
Bảo nín thở ảo. Cậu ta bắt đầu thử lại, lần này thận trọng và kỷ luật hơn.
Tần số sóng não của Bảo truyền qua vách tường bắt đầu có sự thay đổi. Từ những bước sóng hỗn loạn, nhọn hoắt của sự hoảng loạn, chúng dần dần phẳng lại, chuyển dịch về dải tần số alpha ổn định. Tiếng rít điện từ tắt hẳn.
Sau mười phút ảo căng thẳng, tiếng gõ tường của Bảo vang lên, lần này nhẹ nhàng và rõ ràng hơn rất nhiều:
“Tôi... tôi làm được rồi. Cơn đau đầu đang giảm dần. Màu trắng xung quanh không còn quay cuồng nữa. Các hạt pixel trên tay tôi đang ngưng tụ lại... Tôi nhớ ra rồi... Mẹ tôi tên là Mai. Bà ấy thường nấu canh chua cho tôi ăn...”
Sơn thở phào nhẹ nhõm. Bảng chẩn đoán hệ thống hiển thị chỉ số Sanity của phòng 9500 đã tăng lên mức 75% ổn định. Nguy cơ bùng nổ Mutant đã tạm thời được đẩy lùi.
“Tốt lắm,” Sơn gõ phản hồi. “Hãy duy trì thuật toán Lọc mã rác đó mỗi khi cậu cảm thấy ký ức bị mờ nhạt. Đó là cách duy nhất để giữ vững nhân dạng gốc của cậu trong cái lò vắt kiệt linh hồn này.”
“Cảm ơn anh, anh Sơn... Nếu không có anh, chắc tôi đã biến thành một đống dữ liệu rác bị hệ thống xóa sổ rồi,” Bảo gõ tường, giọng điệu đầy sự kính phục và biết ơn sâu sắc. Cậu ta đã chính thức coi Sơn là người thầy, người dẫn đường tinh thần của mình trong cõi vĩnh hằng ảo này.
“Đừng vội mừng,” Sơn gõ lạnh lùng. “Chúng ta mới chỉ vượt qua được đợt quét của lính gác thông thường. Muốn sống sót thoát khỏi đây, chúng ta phải tìm cách bẻ gãy thuật toán giam cầm của toàn bộ phân khu này.”
“Bẻ gãy... phân khu?” Bảo gõ tường với sự kinh ngạc. “Nhưng làm sao có thể? Nơi này được bảo vệ bởi những bức tường lửa kiên cố nhất của tập đoàn Aeterna...”
“Không có thuật toán nào là hoàn hảo,” Sơn phản hồi, ánh mắt xám của anh rực lên một tia sáng lạnh lùng. “Mọi hệ thống đều có lỗ hổng. Tôi đã tìm thấy Debug Port-9. Bước tiếp theo, tôi sẽ chế tạo một la bàn lượng tử để định vị các vết nứt logic trong phân khu. Nhưng tôi cần cậu hỗ trợ nén dữ liệu để tiết kiệm băng thông.”
“Tôi... tôi sẽ cố gắng hết sức. Tôi có thể viết các đoạn mã nén rất tốt,” Bảo gõ tường đầy quyết tâm.
Sơn gật đầu ảo. Mối liên kết đồng minh đầu tiên đã được thiết lập thành công. Sự đồng cảm và lòng trắc ẩn của anh—những thứ tưởng chừng đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng sau vụ phản bội của Phạm Đăng—lại chính là chìa khóa giúp anh cứu sống một linh hồn khác và tạo nên bước đi chiến thuật đầu tiên cho cuộc vượt ngục.
Thế nhưng, ngay khi Sơn chuẩn bị ngắt kết nối liên phòng để tiết kiệm băng thông, tiếng gõ tường của Bảo đột ngột bùng lên dồn dập, mang theo một tần số rung động cực kỳ kinh hoàng.
“Anh Sơn! Chờ đã! Có một chuyện... tôi chưa kịp nói với anh...”
Sơn áp tai sát vào vách tường, nhíu mày gõ hỏi: “Chuyện gì?”
Nhịp gõ của Bảo run rẩy đến mức suýt làm vỡ cấu trúc ký tự truyền đi:
“Lúc nãy... khi cửa phòng tôi bị lỗi hệ thống trượt mở một phần trong đợt quét... tôi đã lén nhìn qua khe hẹp ra hành lang sâu bên trong phân khu...”
“Cậu đã thấy gì?” Sơn gõ hỏi, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
“Tôi nhìn thấy... một bóng ma khổng lồ... Hắn cao hơn ba mét, mặc bộ quân phục sĩ quan màu đen bóng dệt từ các dòng lệnh bảo mật rực đỏ như máu... Khuôn mặt hắn không có mắt mũi, chỉ có một màn hình LED hiển thị một con mắt đỏ lòm quét quét liên tục... Tay phải hắn cầm một chiếc roi xung điện khổng lồ phát ra những tia lửa điện màu tím rít lên ghê rợn...”
Nhịp gõ của Bảo đột ngột ngắt quãng, như thể cậu ta đang phải nín thở vì sợ hãi tột độ trước khi gõ ra dòng chữ cuối cùng:
“Hắn đang đi tuần tra sâu trong phân khu của chúng ta... Đó chính là Warden Giáp, đốc công quản ngục tối cao của White Sector!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!