Nhạc nềnSoaring

Thử Thách Của Trịnh Kim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rác thải kỹ thuật số ở Garbage Collection Pool dày đặc và nhớp nháp hơn bất kỳ phân khu nào trong White Sector. Đó không phải là hơi nước tự nhiên, mà là một hỗn hợp sol khí dệt từ hàng vạn tệp tin rác phân rã, các chuỗi lệnh lỗi thời bị máy chủ Elysium đào thải, và tàn dư ký ức đã hóa bùn của những tù nhân chết não. Mỗi khi một luồng khí xám tro quét qua, cơ thể ảo của Hoàng Sơn lại dấy lên một cơn rùng mình lạnh buốt.


Ở góc nhìn của Sơn, bảng chẩn đoán hệ thống vẫn nhấp nháy dòng chữ đỏ rực đầy đe dọa:


`[CẢNH BÁO: CHỈ SỐ SANITY: 40% - MẤP MÉ NGƯỠNG BIẾN DỊ]`

`[BĂNG THÔNG KHẢ DỤNG: 2 GBPS (TẠM THỜI)]`


Cánh tay trái của anh, vốn bị phân rã pixel nặng nề từ cuộc đột kích Node-3, giờ đây gần như tê liệt hoàn toàn. Những hạt pixel xám xịt rơi rụng lả tả từ bả vai xuống lớp bùn rác dưới chân, để lộ ra những đường mã nhị phân rò rỉ ánh sáng lam nhạt mờ tối. Phía sau anh, Lam Anh đang tựa sát vào một khối cáp quang phế thải rỉ sét. Mái tóc punk màu hồng neon của cô đã mất đi độ rực rỡ thường ngày, bả vai trái liên tục giật lag dữ dội, để lộ những khoảng trống không gian trống rỗng. Chỉ số Sanity của cô đã chạm mức ba mươi lăm phần trăm—ranh giới của sự phân rã nhân dạng vĩnh viễn.


“Sơn... chúng ta bị bao vây rồi,” Lam Anh khàn giọng nói, giọng nói của cô bị bóp méo qua tần số sóng ngắn phát ra những tiếng rè rè chói tai. Cô cố gắng nhấc cánh tay phải lên, ngón tay ảo nhấp nháy ánh sáng hồng mờ nhạt của một đoạn mã độc tấn công, nhưng Sơn khẽ đưa tay chặn lại.


“Đừng động đậy,” Sơn trầm giọng, đôi mắt xám lạnh lùng quét qua màn sương mù phía trước. “Băng thông của cô không đủ để chịu tải thêm một ca xung kích nào nữa đâu. Để tôi xử lý.”


Phía trước họ, ranh giới của bãi rác dữ liệu bị phong tỏa hoàn toàn bởi hơn hai mươi tù nhân biến dị. Cơ thể ảo của những kẻ này bị biến dạng dị kỳ: kẻ thì có cánh tay dệt từ xích sắt rỉ sét, người thì nửa khuôn mặt bị thay thế bằng một màn hình hiển thị mã lỗi liên tục cuộn xoáy. Chúng không phải là những chương trình bảo an vô hồn, mà là những ý thức con người đã bị gia tốc thời gian ảo mài mòn hoàn toàn nhân tính, sống sót bằng cách cướp bóc tài nguyên của những kẻ mới đến.


Nhưng kẻ đứng đầu chúng lại hoàn toàn khác biệt.


Trịnh Kim bước lên một bước từ trong màn sương xám. Avatar của hắn là một thanh niên gầy gò, mặc bộ đồ tù nhân màu xám tro nhưng được tinh chỉnh gọn gàng hơn. Điểm nổi bật nhất trên gương mặt hốc hác của hắn là chiếc kính phân tích dữ liệu màu xanh dương rực sáng lơ lửng trước mắt, liên tục chạy các dòng quét sinh trắc học. Mười ngón tay ảo của Kim dài bất thường, thon mảnh và liên tục chuyển động nhịp nhàng trên không trung như thể hắn đang gõ phím trên một bàn phím vô hình.


Ánh sáng xanh dương từ chiếc kính phân tích của Kim quét qua người Sơn, dừng lại ở chiếc La bàn lượng tử thô sơ đang phát ra ánh sáng màu lam nhạt do quá tải nhiệt trong túi ảo của Sơn, rồi chuyển sang khối nén Tiny-Zip rực sáng xanh lục mà Bảo đang ôm khư khư trong lồng ngực.


“Hoàng Sơn,” Trịnh Kim cất giọng, âm điệu cao ngạo và sắc lạnh như tiếng kim loại va chạm. “Tôi đã nghe danh ‘Kẻ Vá Lưới’ của anh trong thế giới ngầm White Sector. Nhưng việc anh cướp phá trạm dữ liệu Node-3 và kéo theo gã đốc công Warden Giáp cùng quân đoàn drone bảo an đến bãi rác này là một sự ngu xuẩn tột cùng. Anh đang mang họa diệt môn đến cho toàn bộ cư dân tị nạn ở đây.”


Bảo run rẩy lùi lại một bước, hai tay siết chặt khối nén Tiny-Zip chứa năm trăm Gói dưỡng khí ảo (Virtual Oxygen Pack). Cặp kính cận ảo bị nứt một bên tròng của cậu thiếu niên nhấp nháy liên tục vì sợ hãi.


“Chúng tôi... chúng tôi không cố ý mang lính gác đến đây!” Bảo lắp bắp nói, giọng nói run rẩy. “Chúng tôi chỉ muốn lấy dưỡng khí để cứu những người ở Vùng Mù... Họ đang bị Warden Giáp siết chặt băng thông và ngạt thở ảo ngoài kia!”


Một tên mutant có cánh tay bọc xích sắt rỉ sét đứng sau lưng Trịnh Kim gầm lên một tiếng cơ khí chói tai, vung xích sắt định lao lên: “Câm miệng, gã nhãi ranh! Giao nộp khối nén dưỡng khí đó ra đây, nếu không tao sẽ đập nát avatar của mày thành tệp rác!”


“Lùi lại,” Trịnh Kim khẽ vẩy tay trái. Ngay lập tức, tên mutant khổng lồ khựng lại, hậm hực lùi về phía sau nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi khối Tiny-Zip. Kim quay lại nhìn Sơn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy tính toán.


“Dưỡng khí ảo là tài nguyên vô giá lúc này, điều đó không sai,” Kim nói, mười ngón tay vẫn gõ nhịp nhịp trên không trung. “Nhưng bãi rác này hoạt động dưới luật bảo toàn băng thông của máy chủ Elysium. Việc các người mang năm trăm gói dưỡng khí nén về đây giống như việc đặt một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm tối. Chỉ cần mười phút nữa, hệ thống quét sâu của Warden Giáp sẽ định vị được tọa độ rò rỉ từ trường lượng tử phát ra từ khối Tiny-Zip đó. Lúc đó, tất cả chúng ta đều sẽ bị định dạng lại ký ức vĩnh viễn.”


Sơn nhìn thẳng vào mắt Trịnh Kim qua lớp kính xanh dương phát sáng. Trí tuệ logic của anh đang phân tích mọi biến số. Kim không phải là một gã đại ca thô bạo dùng cơ bắp ảo như Hắc Long. Hắn là một chuyên gia mật mã thực sự, kẻ sở hữu bộ giải mã cầm tay Crypto-Key khét tiếng. Hắn biết giá trị của dưỡng khí, nhưng hắn cũng biết rủi ro kỹ thuật của việc tàng trữ nó mà không có các giao thức che giấu sóng não cấp cao.


“Anh muốn gì, Trịnh Kim?” Sơn thản nhiên hỏi, bàn tay phải ảo của anh vẫn đặt hờ trên la bàn lượng tử trong túi áo. “Nếu anh chỉ muốn cướp dưỡng khí, đàn em của anh đã lao lên từ lâu. Anh chặn đường chúng tôi ở đây là có mục đích khác.”


Trịnh Kim bật cười, tiếng cười khan khốc vang vọng trong không gian ngột ngạt của bãi rác dữ liệu.


“Quả không hổ danh là người được Tiến sĩ Trần Minh chỉ điểm,” Kim đẩy nhẹ gọng kính phân tích. “Tôi không phủ nhận anh có một chút tài năng viết mã dã chiến. Nhưng việc anh bẻ khóa Node-3 và trốn thoát khỏi Warden Giáp... tôi tin đó chỉ là sự may mắn từ một lỗ hổng logic tạm thời, hoặc do anh sử dụng phương pháp bạo lực Brute Force bất chấp tổn thương não bộ thực tế. Tôi không tin một kẻ xuất thân từ khu ổ chuột Tầng Hạ như anh lại có đủ tư duy mật mã lượng tử để dẫn dắt liên minh này vượt qua tường lửa Gateway.”


Kim dừng ngón tay, một khối lập phương ảo rỉ sét, xám xịt từ từ lơ lửng hiện ra giữa khoảng không giữa hai người. Đó là một ổ cứng dữ liệu cổ (Legacy Hard Drive) được mô phỏng chi tiết đến từng đường rãnh cơ khí rỉ sét. Xung quanh chiếc ổ cứng, những dải mã nhị phân màu xanh dương thẫm xoay tròn liên tục, đan chéo vào nhau tạo thành một mạng lưới bảo mật kiên cố.


“Đây là một ổ cứng hệ thống bị bỏ hoang từ phiên bản Elysium 1.0 mà tôi trục vớt được dưới đáy bãi thải dữ liệu sâu nhất,” Trịnh Kim chỉ tay vào khối lập phương rỉ sét. “Nó chứa các tệp tin hệ thống cũ và log vận hành sơ khai của phân khu White Sector. Nhưng nó đã bị khóa chặt bởi một thuật toán mã hóa động 512-bit (Dynamic Encryption Matrix) liên tục thay đổi cấu trúc khóa. Tôi đã mất ba tháng ảo ở đây nhưng vẫn chưa thể bẻ gãy được lớp bảo mật của nó.”


Kim nhìn Sơn với ánh mắt đầy thách thức:


“Thử thách rất đơn giản. Chúng ta sẽ cùng kết nối sóng não vào chiếc ổ cứng này và tiến hành một cuộc đấu trí lập trình bẻ khóa thời gian thực. Tôi sẽ sử dụng bộ giải mã Crypto-Key của mình. Còn anh, anh có thể sử dụng bất kỳ kỹ năng hack dã chiến nào anh có. Nếu anh thắng, tôi và toàn bộ băng đảng bãi rác này sẽ quy phục, tự nguyện gia nhập Liên minh Mã Nguồn Mở của anh và giúp anh giải mã bất kỳ tệp tin nào anh muốn. Nhưng nếu anh thua...”


Kim chỉ ngón tay về phía Bảo:


“Anh phải giao nộp toàn bộ khối nén Tiny-Zip dưỡng khí kia cho tôi. Và các người phải lập tức rời khỏi bãi rác dữ liệu này, tự sinh tự diệt ngoài hành lang White Sector.”


“Không được, anh Sơn!” Bảo hét lên, khuôn mặt ảo nhợt nhạt vì hoảng hốt. “Năm trăm gói dưỡng khí này là hy vọng sống duy nhất của cư dân Vùng Mù! Chúng ta đã phải mạo hiểm cả mạng sống thực tế ngoài đời, suýt chút nữa bị chết não ở Node-3 mới cướp được nó! Anh không thể đem nó ra làm tiền cược cho một cuộc đấu trí điên rồ này được!”


Lam Anh cũng bước lên một bước, mái tóc punk hồng neon khẽ rung động rụng xuống vài hạt pixel mờ nhạt. Cô nhìn Trịnh Kim với ánh mắt sắc lạnh:


“Trịnh Kim, anh đang chơi trò bẩn thỉu. Anh biết rõ băng thông của Sơn đang bị giới hạn ở mức 2 Gbps tạm thời do chịu tải thần kinh từ jammer ‘Bóng Ma-3’ và chia sẻ dữ liệu cho tôi. Trong khi đó, anh hoàn toàn khỏe mạnh và sở hữu Crypto-Key chuyên dụng. Cuộc đấu này ngay từ đầu đã không hề công bằng.”


Trịnh Kim nhún vai, gương mặt không hề có một chút dao động đạo đức nào:


“Ở Elysium này không có khái niệm công bằng, Lam Anh. Chỉ có kẻ mạnh về thuật toán mới có quyền sinh tồn. Nếu Hoàng Sơn không đủ năng lực vượt qua tôi trong trạng thái bất lợi này, thì làm sao hắn có thể đối đầu với hệ thống bảo an tối cao của Sentinel-X ở Gateway? Giao nộp dưỡng khí để tôi phân phối một cách an toàn, hoặc chấp nhận thử thách. Lựa chọn nằm ở hắn.”


Sơn im lặng. Trí não của anh đang hoạt động với công suất tối đa, phân tích từng biến số toán học.


Anh nhìn chiếc ổ cứng cổ lơ lửng giữa khoảng không. Sơn biết Trịnh Kim nói đúng một điều: dưỡng khí nén là một quả bom hẹn giờ thu hút lính gác. Nhưng anh không thể giao nộp nó. Nếu không có dưỡng khí, liên minh OSA vừa nhen nhóm thành lập sẽ tan rã ngay lập tức vì sự đói khát năng lượng.


Hơn thế nữa, Sơn nhìn chằm chằm vào chiếc ổ cứng rỉ sét. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu anh. Chiếc ổ cứng này chứa các tệp tin hệ thống cũ từ phiên bản 1.0—phiên bản do chính Tiến sĩ Trần Minh và cha anh thiết kế trước đây. Rất có thể bên trong nó chứa đựng những mảnh ghép logic quan trọng của Sách Hướng Dẫn V0 hoặc manh mối giúp anh giải mã tệp tiǹMAI-V1.dat̀ của em gái Hoàng Mai đang bị khóa chặt bởi mã hóa quân sự của Aeterna.


Thu phục được Trịnh Kim—một thiên tài mật mã—sẽ là một bước ngoặt chiến lược vĩ đại cho liên minh. Nhưng cái giá phải trả nếu thất bại là mất đi toàn bộ dưỡng khí cứu mạng.


Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Đôi mắt xám của anh nhắm lại trong một giây rồi mở ra.


Thế giới sương mù xám xịt của bãi rác biến mất. Trước mắt Sơn, chiếc ổ cứng cổ hiện ra dưới dạng một cấu trúc mạng lưới ma trận phức tạp dệt từ hàng vạn dòng mã nguồn màu xanh ngọc phát sáng. Dọc theo các rãnh đĩa ảo, những chuỗi mật mã 512-bit chạy liên tục với tốc độ chóng mặt, đan xen vào nhau như những sợi tơ nhện khổng lồ.


Sơn quan sát kỹ chuyển động của các chuỗi khóa. Đúng như Kim đã nói, đây là một thuật toán mã hóa động phi tuyến tính (Non-linear Dynamic Encryption). Cứ sau một khoảng thời gian nhất định, cấu trúc của khóa lại tự động định dạng lại dựa trên một hằng số toán học ẩn.


“Bypass cổng logic (Logic Gate Bypass)...” Sơn thầm nhẩm tính trong đầu. Để bẻ gãy lớp khóa này dưới mức băng thông 2 Gbps hiện tại, anh không thể chạy đua về tốc độ gõ phím với Kim—kẻ sở hữu kỹ thuật gõ mã đa luồng bằng ý nghĩ và Crypto-Key. Anh phải tìm ra quy luật của hằng số toán học ẩn dưới các chuỗi khóa để đi tắt đón đầu, chèn các biến số logic bị thiếu vào thuật toán khóa trước khi nó kịp thay đổi.


Nhưng để làm được điều đó, anh phải chấp nhận mạo hiểm duy trì kết nối sóng não cường độ cao, điều này sẽ tiêu tốn một lượng lớn năng lượng ổn định thần kinh (Sanity) vốn đang mấp mé ở mức nguy hiểm bốn mươi phần trăm.


“Được,” Sơn cất giọng trầm lặng, dứt khoát xé tan bầu không khí căng thẳng. “Tôi chấp nhận thử thách của anh, Trịnh Kim.”


“Anh Sơn!” Bảo kêu lên đầy tuyệt vọng.


“Lùi lại, Bảo,” Sơn đưa tay cản cậu thiếu niên. “Giữ chặt khối Tiny-Zip. Đừng để bất kỳ hạt dữ liệu nào rò rỉ ra ngoài.”


Lam Anh nhìn Sơn, đôi mắt hồng neon khẽ nhấp nháy mờ ảo. Cô không can ngăn nữa, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết, khi Sơn đã đưa ra quyết định dựa trên các phép tính logic, không một ai có thể lay chuyển được anh.


Trịnh Kim nhếch môi cười đầy đắc ý. Hắn vung tay phải, chiếc kính phân tích dữ liệu màu xanh dương lơ lửng trước mắt bừng sáng rực rỡ. Từ trong túi ảo của mình, Kim rút ra một thiết bị hình lăng trụ tam giác phát ra ánh sáng xanh lam sắc sảo—đó chính là Crypto-Key, bảo vật giải mã cầm tay của hắn.


“Quyết định dũng cảm đấy, Hoàng Sơn,” Kim nói, mười ngón tay ảo bắt đầu gõ liên tục trên không trung với tốc độ chóng mặt, tạo ra những tiếng rít điện tử chói tai vang vọng dọc bãi rác. “Nhưng lòng dũng cảm không thể bù đắp được sự thiếu hụt về băng thông và công cụ lập trình chuyên nghiệp. Để tôi cho anh thấy khoảng cách giữa một kẻ bẻ khóa dã chiến và một chuyên gia mật mã thực sự.”


Trịnh Kim áp sát Crypto-Key vào cổng giao tiếp lượng tử ảo trên thái dương trái của mình. Một sợi cáp quang ảo màu xanh dương ngưng tụ từ thiết bị, cắm thẳng vào bề mặt của chiếc ổ cứng cổ lơ lửng giữa khoảng không.


Sơn cũng bước lên một bước. Anh đưa tay trái bám đầy các hạt pixel xám xịt lên thái dương trái của mình. Vòng khóa ý thức—chiếc cùm xích kỹ thuật số vẫn đang bị bypass tạm thời bằng đoạn mã gỡ lỗi dã chiến—khẽ rung lên bần bật, phát ra những tia lửa điện màu xanh mờ yếu ớt. Sơn dồn toàn bộ 2 Gbps băng thông còn lại vào cổng giao tiếp, phóng ra một sợi cáp quang ảo màu lam nhạt cắm vào cổng kết nối đối xứng của chiếc ổ cứng.


*Rè rè... Rè rè...*


Ngay khi hai luồng ý thức của Sơn và Trịnh Kim cùng chạm vào nhân hệ thống của ổ cứng cổ, một luồng từ trường lượng tử cực mạnh bùng nổ, quét sạch sương mù rác thải xung quanh trong bán kính mười mét.


Trước mắt Sơn, thế giới bãi rác biến mất hoàn toàn. Anh thấy mình đang đứng lơ lửng giữa một không gian ma trận mật mã khổng lồ rực sáng ánh sáng xanh dương thẫm. Hàng triệu ký tự nhị phâǹ0` và1` bay lượn xung quanh họ như một cơn bão tuyết kỹ thuật số.


Trịnh Kim đứng đối diện anh ở phía bên kia ma trận, mười ngón tay ảo của hắn di chuyển nhanh đến mức chỉ còn để lại những tàn ảnh mờ ảo trên không trung. Chiếc Crypto-Key lơ lửng trước ngực Kim phát ra những luồng xung kích giải mã màu xanh dương sắc sảo, liên tục va đập vào bức tường bảo mật của ổ cứng, tạo ra những tiếng nổ lách tách vang dội.


“Bắt đầu thiết lập tham số thời gian thực cho cuộc thi!” Trịnh Kim gầm lên, đôi mắt sau lớp kính xanh dương rực cháy sự kiêu ngạo tột độ.


Kim kích hoạt Crypto-Key, truyền một dòng lệnh đồng bộ vào nhân ma trận khóa.


Ngay lập tức, toàn bộ ma trận mật mã 512-bit bao quanh chiếc ổ cứng rực sáng rực rỡ, bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Các chuỗi khóa nhị phân liên tục co rút, kéo giãn và tự động tái cấu trúc hình học theo một quỹ đạo phi tuyến tính cực kỳ phức tạp.


Sơn bàng hoàng nhận ra độ khó giải mã đã bị đẩy lên mức cực hạn. Thuật toán khóa động này không còn thay đổi theo chu kỳ thông thường nữa. Dưới sự can thiệp của Crypto-Key, ma trận mật mã bắt đầu tự động thay đổi hoàn toàn cấu trúc khóa và phương thức mã hóa cứ sau mỗi mười giây ảo, tạo ra một mê cung thuật toán biến đổi liên tục không có điểm dừng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!