Rút Lui Trong Bão Điện
Node-3 Data Hub đang tự hủy.
Tiếng còi báo động Fail-Safe Purge gầm rú liên hồi từ mọi ngóc ngách của thánh đường vàng kim, giờ đây đã bị nhuộm thành một màu đỏ tía chết chóc. Sàn ảo dưới chân Hoàng Sơn bắt đầu rạn nứt, những mảng dữ liệu vỡ vụn rơi rụng vào khoảng không vô tận phía dưới, lộ ra những đường cáp quang ngầm lấp lánh ánh sáng nhị phân hỗn loạn.
`[THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC TỰ HỦY: 118 GIÂY]`
Bên cạnh anh, Warden Giáp vẫn đang đứng bất động, cơ thể khổng lồ ba mét bị bao phủ bởi một vòng tròn ký ức nhị phân xoay tròn liên tục. Những dải mã lỗi màu đỏ rực chạy dọc theo lớp giáp bảo mật của gã đốc công ảo, bốc lên những làn khói pixel xám xịt do bộ vi xử lý bị ép xung quá tải. Vòng lặp logic của Sơn đã khóa chặt hệ điều hành của hắn, nhưng thời gian đóng băng chỉ vỏn vẹn ba mươi giây ảo.
“Sơn! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!” Lam Anh nghiến răng, cánh tay phải của cô siết chặt lấy bả vai Sơn để giữ thăng bằng. Bả vai trái của cô bị trúng đòn xung điện trước đó đang rò rỉ các hạt dữ liệu rác màu xám đen, khiến cơ thể ảo punk hồng neon liên tục nhấp nháy mờ nhạt. Chỉ số ổn định thần kinh của cô đã tụt xuống mức ba mươi lăm phần trăm, ngưỡng cực kỳ nguy hiểm có thể dẫn đến phân rã nhân dạng vĩnh viễn.
Sơn gật đầu, thùy thái dương ảo của anh đau nhức như bị khoan trực tiếp. Ở thế giới thực, bên trong buồng kén ngủ đông số 09, cơ thể sinh học của anh đang phải gánh chịu những xung điện ngược tàn khốc, làm nóng tủy sống và gây liệt nhẹ nửa người dưới. Nhưng lý trí của một lập trình viên thiên tài không cho phép anh gục ngã.
“Bảo! Ôm chặt khối nén Tiny-Zip! Đi theo tôi!” Sơn hét lớn qua tần số nội khu.
Cậu thiếu niên Bảo gật đầu lia lịa, hai tay ôm khư khư khối ánh sáng xanh lục dệt từ năm trăm Gói dưỡng khí ảo (Virtual Oxygen Pack) đã được nén tối ưu hóa. Cặp kính cận ảo bị nứt một bên tròng của cậu nhấp nháy liên tục phản chiếu ánh lửa đỏ cam của những bức tường lửa đang khép dần.
Sơn thò tay vào túi ảo, rút ra chiếc La bàn lượng tử thô sơ. Thiết bị tự chế từ mã rác này đang rung lên bần bật, ba qubit lõi bên trong con quay lượng tử xoay tròn điên cuồng dưới áp lực từ trường của vụ tự hủy. Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision), nhắm mắt ảo trong một giây rồi mở ra.
Thế giới đỏ tía của Node-3 biến mất, thay vào đó là ma trận các dòng mã nguồn phát sáng màu xanh ngọc. Giữa những bức tường lửa đang phong tỏa lối ra thông thường, la bàn lượng tử đột ngột vạch ra một đường chỉ dẫn màu lam nhạt chạy thẳng xuống sàn ảo, hướng về một đường ống dẫn cáp ngầm bị che giấu.
“Lối này!” Sơn chỉ tay xuống một kẽ nứt lớn dưới chân.
Đúng lúc đó, thời gian đóng băng ba mươi giây của Warden Giáp kết thúc.
*Rè rè... Rè rè...*
Con mắt LED đỏ quét trên mặt gã khổng lồ đột ngột bừng sáng trở lại. Vòng lặp vô hạn bị hệ thống tự động gỡ lỗi của máy chủ Elysium bẻ gãy. Giáp gầm lên một tiếng cơ khí chói tai, chiếc roi điện Shock-Whip trong tay phải hắn lại tích tụ những tia sét đỏ rực, sẵn sàng quật nát bất kỳ ý thức nào cản đường.
Cùng lúc đó, từ phía trên tháp giám sát, hai thực thể Guard-02 bọc giáp composite màu đen bóng xuất hiện. Những con mắt cảm biến màu vàng của chúng quét quét liên tục, khóa mục tiêu vào nhóm của Sơn. Khẩu súng phóng lưới điện từ Net-Gun dưới cổ tay chúng rít lên, phóng ra hai tấm lưới điện từ rực sáng màu vàng cam nhằm cô lập hoàn toàn băng thông của cả nhóm.
“Chết tiệt!” Lam Anh định vung tay phóng mã độc tấn công, nhưng cơn lag dữ liệu đột ngột khiến cánh tay cô khựng lại giữa chừng.
“Đừng động đậy!” Sơn gầm lên.
Anh vận hành mức Băng thông 5 Gbps của trạng thái Kẻ vá lưới (Đột phá lần 3), dệt nhanh một tấm Lá chắn dữ liệu rác (Garbage Shield) khổng lồ trước mặt. Những khối gạch pixel màu xám đen gồ ghề ngưng tụ từ đống rác dữ liệu xung quanh, tạo thành một bức tường phòng ngự kiên cố.
*Đoành! Đoành!*
Hai tấm lưới điện từ Net-Gun va chạm mạnh vào Lá chắn dữ liệu rác. Dòng điện từ trường cao áp chạy dọc theo bề mặt khiên rác, phát ra những tiếng nổ lách tách ghê rợn. Sơn nghiến răng chịu đựng, cảm nhận thấy một cơn đau đầu búa bổ ngoài đời thực khi hệ thần kinh thực tế phải hấp thụ phản hồi xung kích. Tấm khiên rác bị rạn nứt nghiêm trọng, nhưng nó đã thành công hấp thụ toàn bộ dòng điện kích thích, bảo vệ cả nhóm khỏi bị khóa băng thông.
“Sơn! Tường lửa đang khép lại! Còn chín mươi giây!” Bảo hét lên, giọng nói bị bóp méo qua tần số sóng ngắn.
Sơn cố gắng kết nối với firmware của một Guard-02 đang lơ lửng phía trên để ghi đè mã nguồn điều khiển từ xa. Nhưng khoảng cách quá xa, cộng thêm bão điện từ lượng tử đang rò rỉ các luồng sét nhị phân xanh lam hỗn loạn từ lò phản ứng của Node-3 làm triệt tiêu hoàn toàn mã độc tấn công của anh.
`[CẢNH BÁO: KẾT NỐI HACK BỊ THẤT BẠI. NHIỄU TỪ TRƯỜNG QUÁ CAO]`
`[BĂNG THÔNG CÁ NHÂN BỊ ÉP XUỐNG CÒN 2 GBPS TẠM THỜI]`
`[TIÊU HAO 10 BYTE-COIN NĂNG LƯỢNG DUY TRÌ KHIÊN]`
“Không thể hack trực diện được,” Sơn thầm nghĩ, đôi mắt xám lạnh lùng quét nhanh qua môi trường xung quanh. Anh phải thay đổi chiến thuật.
Sơn nhận ra cảm biến màu vàng của Guard-02 rất nhạy bén nhưng dễ bị nhiễu bởi bụi pixel rác. Anh chủ động bắn các dải mã rác tích lũy từ Khối lưu trữ đệm vào không khí, tạo ra một màn khói pixel xám xịt dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực sảnh trung tâm.
Bầy drone bảo an và hai tên Guard-02 lập tức mất dấu mục tiêu, những luồng đạn xung điện bắn loạn xạ vào màn khói mù mịt.
“Đi thôi!” Sơn kéo tay Lam Anh, nhưng cô đột ngột quỵ xuống.
Cơ thể ảo của Lam Anh bị lỗi đồng bộ nặng nề do thương tích dữ liệu ở bả vai trái lan rộng. Các chi của cô bắt đầu rã ra thành các hạt pixel mờ nhạt, nhấp nháy liên tục như một bóng ma sắp tan biến.
“Tôi... tôi không duy trì được cấu trúc nữa...” Lam Anh khàn giọng nói, đôi mắt hồng neon của cô mờ đục dần.
Sơn không hề do dự. Anh áp tay vào thái dương trái của Lam Anh, kích hoạt kỹ năng chia sẻ băng thông lượng tử dã chiến.
“Nhận lấy dữ liệu của tôi, Lam Anh! Giữ vững nhân dạng!”
Sơn cưỡng bức cắt năm trăm Megabits từ băng thông năm Gigabits của mình, truyền trực tiếp vào lõi ý thức của cô. Luồng ánh sáng xanh lam nhạt chảy dọc từ tay Sơn sang đầu Lam Anh. Cơ thể ảo của cô lập tức ngưng tụ trở lại, các vết rách pixel trên bả vai được khâu vá tạm thời bởi các dòng lệnh vá lỗi dã chiến.
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Băng thông của Sơn bị ép xuống mức tối thiểu để duy trì sự sống ảo, thùy thái dương của anh rỉ ra những giọt máu ảo màu đỏ sẫm. Chỉ số Sanity của anh tụt xuống mức bốn mươi phần trăm, ngưỡng mấp mé của sự biến dị nhân cách.
“Cảm ơn...” Lam Anh gượng dậy, ánh mắt nổi loạn rực sáng trở lại.
Sơn dẫn cả nhóm lao thẳng về phía kẽ nứt Grid-99 dưới sàn ảo. Qua Thị giác dữ liệu, anh nhìn thấy một đường ống dẫn cáp quang ngầm màu đen rỉ sét chạy xuyên qua đống đổ nát, dẫn thẳng về phía bãi rác dữ liệu Garbage Collection Pool.
“Nhảy xuống!” Sơn ra lệnh.
Bảo ôm khối Tiny-Zip nhảy xuống đầu tiên, theo sau là Lam Anh. Sơn là người cuối cùng. Khi anh vừa đặt chân vào đường ống hẹp, Warden Giáp đã vượt qua màn khói bụi pixel, gầm rú lao tới. Chiếc roi điện Shock-Whip quật mạnh xuống, xé rách không khí ảo ngay sát gót chân Sơn.
Sơn nhanh tay chụp lấy bảng điều khiển cổng van logic (Logic Valve Port) ở đầu đường ống. Anh dệt nhanh một chuỗi lệnh khóa động tối giản, đóng sập cổng van bằng một cú đập mạnh.
*Rầm!*
Cổng van logic đóng chặt, cô lập hoàn toàn truy binh và bức tường lửa tự hủy phía sau. Đường ống dẫn cáp tối tăm, lạnh lẽo bao bọc lấy họ khi họ trượt dài xuống dốc sâu.
*Vút... Vút...*
Sau vài phút trượt tự do trong bóng tối ngột ngạt ngập tràn mùi rỉ sét của dữ liệu lỗi, cả nhóm bị hất văng ra ngoài, ngã nhào xuống một bãi bùn lỏng dệt từ hàng vạn hạt pixel xám đen.
Sơn gượng dậy, dùng tay gạt đi lớp bụi rác bám trên mặt ảo. Anh kích hoạt la bàn lượng tử để xác định vị trí.
Đây là Garbage Collection Pool (Bãi rác dữ liệu).
Không gian nơi đây rộng lớn vô tận nhưng ngập tràn sương mù rác thải màu xám tro độc hại. Những đống đổ nát của các tệp tin bị xóa, các đoạn mã lỗi nhấp nháy màu đỏ mờ và những mảnh ký ức phân rã của các tù nhân đã chết não chất cao như núi. Không khí ảo nóng rực như dung nham do nhiệt lượng tỏa ra từ các máy chủ vật lý ngoài đời thực.
“Chúng ta thoát rồi...” Bảo thở dốc, nằm bò trên đống rác rưởi, tay vẫn giữ chặt khối nén dưỡng khí.
“Chưa đâu,” Lam Anh khàn giọng cảnh báo, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía trước.
Sơn ngẩng đầu nhìn lên.
Từ trong màn sương mù rác thải dày đặc, hàng chục bóng đen ảo với cơ thể biến dị méo mó, mặc bộ đồ tù nhân rách rưới đang từ từ bước ra. Chúng được vũ trang bằng những thanh công cụ rỉ sét dệt từ mã rác.
Dẫn đầu nhóm người này là một nam thanh niên gầy gò, mười ngón tay ảo dài bất thường liên tục chuyển động trên không trung như đang gõ phím. Hắn đeo một chiếc kính phân tích dữ liệu màu xanh dương rực sáng, ánh mắt kiêu ngạo nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn lượng tử trên tay Sơn.
Đó là Trịnh Kim - chuyên gia mật mã kiêu ngạo của phân khu White Sector.
Trịnh Kim nhếch mép cười lạnh lùng, vung tay ra hiệu cho đám đàn em khóa chặt mọi lối thoát của nhóm Sơn.
“Hoàng Sơn, kẻ vá lưới lừng danh,” Trịnh Kim cất giọng, mỉa mai và sắc lạnh. “Các người vừa cướp phá trạm dữ liệu Node-3 và mang họa sát thân về đây. Giao nộp toàn bộ số dưỡng khí cướp được ra đây, nếu không, đừng hòng bước qua ranh giới của bãi rác này.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!