Mảnh Mã Rác Đầu Tiên
Áp sát tai ảo vào vách tường trắng xóa của Phòng giam 9501, Hoàng Sơn nín thở. Khái niệm “thở” ở đây thực chất chỉ là một lệnh giả lập sinh học do máy chủ lượng tử Elysium tạo ra để giữ cho ý thức con người không bị phát điên vì mất đi các phản xạ cơ thể gốc. Nhưng lúc này, nhịp thở mô phỏng của anh đang dồn dập hơn bao giờ hết.
*Tạch... tạch tạch... tạch...*
Âm thanh thô mộc, rè rè như tiếng rơ-le điện từ cũ kỹ rạn nứt vang lên từ phía sau vách tường dữ liệu phía Đông. Sơn tập trung cao độ, mười ngón tay ảo siết chặt vào sàn phòng giam không trọng lực. Đối với một lập trình viên cao cấp đã dành nửa đời người để gõ phím và phân tích các luồng tín hiệu như anh, những tiếng gõ này không đơn thuần là âm thanh. Chúng là các bit dữ liệu.
Khoảng ngắt quãng 0.5 giây là một bit 0. Khoảng ngắt quãng 1.5 giây là một bit 1. Tiếng gõ dồn dập, kéo dài rồi đột ngột ngắt quãng chính là mã Morse nhị phân cổ điển—phương pháp truyền tin thô sơ nhất mà các cựu kỹ sư mạng thường dùng để liên lạc trong các vùng mù của hệ thống. Đây chính là kỹ thuật Gõ nhịp nhị phân.
Sơn nhẩm dịch chuỗi ký tự trong đầu: `01010011` (S), `01001111` (O), `01010011` (S).
“S... O... S...”
Tiếng kêu cứu phát ra từ Phòng giam 9500 ngay sát bên cạnh. Ai đang ở đó? Một tù nhân ý thức khác giống như anh? Hay là một chương trình mồi nhử do hệ thống bảo an tự động dựng lên để thử nghiệm phản ứng của anh? Trong cái trại giam White Sector tối giản đến mức tàn nhẫn này, mọi sự liên kết ngoài luồng đều bị coi là lỗi hệ thống (system glitch) và sẽ bị trừng phạt bằng cách định dạng lại bộ nhớ vĩnh viễn.
Ngay trên thái dương trái của Sơn, Vòng khóa ý thức vẫn đang nhấp nháy màu vàng cam. Bảng điều khiển chẩn đoán hệ thống lơ lửng trước mắt anh hiển thị dòng chữ đếm ngược màu đỏ rực:
`BĂNG THÔNG TẠM THỜI: UNLIMITED̀
`THỜI GIAN TỰ CHẨN ĐOÁN CÒN LẠI: 3 GIÂỲ
Chỉ còn ba giây ảo trước khi chế độ tự chẩn đoán kết thúc và chiếc cùm xích kỹ thuật số tái kích hoạt, khóa chặt băng thông của anh trở lại mức 100 Mbps cô lập. Sơn biết mình không thể lãng phí cơ hội ngàn vàng này để phản hồi tiếng gõ tường. Anh phải hành động. Mục tiêu tối thượng của anh lúc này không phải là tìm kiếm bạn bè, mà là thu thập tài nguyên để sinh tồn và tìm cách bẻ gãy thuật toán giam cầm này để cứu em gái Hoàng Mai ở thế giới thực.
Sơn xoay người, hướng mắt về phía góc sàn ảo phía Tây, nơi Debug Port-9 đang mở ra như một vết rách logic rực rỡ.
Anh nhắm mắt ảo lại trong một giây, tập trung toàn bộ năng lượng thần kinh vào vùng thùy chẩm mô phỏng, rồi đột ngột mở ra.
Kỹ năng Thị giác dữ liệu (Data Vision) được kích hoạt.
Thế giới lập phương trắng xóa vô tận biến mất ngay lập tức. Thay vào đó, toàn bộ không gian của Phòng giam 9501 hiện lên dưới dạng một cấu trúc wireframe màu xanh ngọc rực rỡ. Bốn bức tường xung quanh anh thực chất là những bức tường dữ liệu kiên cố, dệt bằng hàng triệu dòng mã nguồn chạy dọc liên tục với tốc độ chóng mặt để khóa chặt ý thức của anh.
Tại góc Tây, Debug Port-9 hiện lên như một hố đen lượng tử nhỏ, phát ra những luồng bức xạ ánh sáng lam nhạt cực mạnh. Từ kẽ hở logic này, các Mảnh mã rác (Code Crumbs) đang liên tục rò rỉ ra ngoài như những hạt pixel phát sáng trôi nổi tự do trong không gian không trọng lực.
Sơn đưa tay phải ra. Các ngón tay ảo của anh thọc sâu vào luồng dữ liệu rò rỉ.
Cơn đau đầu ảo ập đến ngay lập tức. Nó không giống như cơn đau vật lý thông thường, mà là một cảm giác buốt nhói chạy thẳng vào các neuron thần kinh, như thể có hàng vạn dòng lệnh nhị phân đang cố tình ghi đè lên vùng nhớ tạm thời của anh. Đây chính là Sự mệt mỏi thần kinh tích lũy do việc ép xung não bộ ở băng thông thấp tạo ra.
`CẢNH BÁO: PHẢN HỒI ĐIỆN ÁP TỪNG PHẦN.`
`CHỈ SỐ SANITY SỤT GIẢM: 94%`
`BẮT ĐẦU HIỆN TƯỢNG PHÂN RÃ PIXEL Ở CHI ẢO.`
Sơn nghiến răng chịu đựng. Anh nhìn vào bàn tay trái của mình; các viền ngoài của ngón tay bắt đầu bị nhấp nháy xám xịt, vỡ ra thành các khối lập phương nhỏ bay lơ lửng rồi biến mất. Cảm giác mất cảm giác tạm thời lan dọc từ cổ tay lên đến bả vai ảo. Nhưng đôi mắt xám của anh vẫn lạnh lùng và tập trung tuyệt đối. Anh không được phép dừng lại. Nếu dừng lại lúc này, anh sẽ mãi mãi là một tù nhân cô lập chờ ngày bị xóa sổ nhân dạng.
Sử dụng Thị giác dữ liệu, Sơn bắt đầu phân loại các Mảnh mã rác đang trôi nổi xung quanh. Luồng dữ liệu rò rỉ từ Debug Port-9 là một đống hỗn độn gồm các hàm toán học thô, các con trỏ bộ nhớ bị lỗi nén và cả những đoạn mã độc hại của quản ngục.
Một mảnh mã rác phát sáng màu xanh lam thuần khiết trôi qua. Sơn nhanh tay chộp lấy.
`DỮ LIỆU THU THẬP: [0x7FFF - POINTER_CLEAN]`
Một mảnh khác nhấp nháy màu đỏ độc hại, mang theo những ký tự méo mó. Sơn lập tức rụt tay lại. Đó là một đoạn mã bị nhiễm virus 'Gặm Nhấm' do ban quản trị thả vào hệ thống để ăn mòn ý thức tù nhân. Nếu anh vô tình chạm vào, virus sẽ lây nhiễm vào vùng nhớ ký ức cốt lõi của anh, xóa sạch hình ảnh của em gái Hoàng Mai.
Sơn di chuyển mười ngón tay ảo một cách điêu luyện trên không trung, lọc và trích xuất các hàm toán học thô sạch nhất. Mỗi lần một mảnh mã sạch được thu thập và lưu trữ vào bộ nhớ đệm tạm thời, cơ thể ảo của anh lại rung lên một nhịp điện từ nhẹ. Cơn đau đầu ngày càng dữ dội, mồ hôi ảo chảy tràn dưới thái dương, nhưng thanh trạng thái tích lũy tài nguyên của anh đang tăng dần:
`MẢNH MÃ RÁC ĐÃ THU THẬP: 12... 25... 38...`
Cùng lúc đó, tiếng gõ nhịp nhị phân từ phòng 9500 lại vang lên, lần này dồn dập và hỗn loạn hơn. Sơn vừa lọc mã rác vừa phân tách ý thức để dịch chuỗi ký tự mới:
`01000011` (C), `01010101` (U), `01010101` (U), `01010100` (T), `01001111` (O), `01001001` (I)...
“Cứu tôi... Tôi đang bị phân rã...”
Người ở phòng bên cạnh đang lâm vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Sơn hiểu rất rõ hiện tượng này. Gia tốc thời gian lượng tử của Elysium trôi nhanh gấp vạn lần thế giới thực. Một ngày ở ngoài đời bằng cả trăm năm trong này. Đối với những lập trình viên trẻ tuổi hoặc những người có cấu trúc não bộ yếu, sự cô lập tuyệt đối kết hợp với gia tốc thời gian sẽ nhanh chóng mài mòn lý trí của họ, khiến họ bị sụt giảm chỉ số Sanity xuống dưới mức 50% và biến dị thành các thực thể điên loạn (Mutant). Nếu người láng giềng kia phát điên và kích hoạt còi báo động của phân khu, hệ thống sẽ tự động chạy tiến trình Memory Formatter để tẩy não toàn bộ khu vực lân cận, bao gồm cả phòng giam của Sơn.
Sơn áp bàn tay ảo đang bị nhấp nháy pixel của mình lên vách tường phía sau. Anh muốn gõ nhịp nhị phân để phản hồi, để dạy cho người kia kỹ thuật Tĩnh tâm nhị phân nhằm ổn định sóng não. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị gõ nhịp đầu tiên, bảng chẩn đoán hệ thống đột ngột chuyển sang màu đỏ cảnh báo:
`HẾT THỜI GIAN TỰ CHẨN ĐOÁN.`
`VÒNG KHÓA Ý THỨC TÁI KÍCH HOẠT.`
`BĂNG THÔNG BỊ GIỚI HẠN TRỞ LẠI: 100 MBPS.`
*HỰ!*
Một luồng xung điện cực mạnh phóng ra từ chiếc cùm xích trên thái dương trái, chạy thẳng vào não bộ Sơn. Cú sốc điện khiến toàn thân anh co giật mạnh, ngã quỵ xuống sàn phòng giam không trọng lực. Cánh tay trái của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, các hạt pixel xám xịt bùng lên dữ dội dọc theo bả vai. Chỉ số Sanity của anh tụt xuống mức nguy hiểm:
`CHỈ SỐ SANITY SỤT GIẢM: 92%`
Sơn nằm im trên sàn ảo, lồng ngực mô phỏng phập phồng dữ dội. Đầu anh đau như muốn vỡ tung ra, mảnh sọ titan cấy ghép thực tế trên đầu anh ngoài đời đang phải chịu áp lực nhiệt lượng cực lớn để bảo vệ các neuron thần kinh gốc không bị thiêu rụi. Anh cố gắng mở mắt ra. Trong lòng bàn tay phải của anh, 50 mảnh mã rác sạch vừa thu hoạch được đang ngưng tụ lại thành một khối năng lượng lượng tử mờ ảo màu xanh lam.
Anh đã thu thập đủ 50 Mảnh mã rác đầu tiên—nguyên liệu thô cần thiết để nâng cấp băng thông và chế tạo công cụ hack đầu tiên. Nhưng anh chưa kịp cất giấu chúng vào Khối lưu trữ đệm tự chế, thì một âm thanh rùng rợn khác đã vang lên từ phía ngoài hành lang trắng xóa.
*CỘP... CỘP... CỘP...*
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của kim loại va chạm với sàn dữ liệu.
Sơn lập tức cứng đờ người. Đó không phải là âm thanh của drone rác hay các tiến trình tự động cấp thấp. Đó là tiếng bước chân của Guard-01—chương trình bảo an di động tuần tra hành lang của White Sector. Được trang bị súng phóng xung điện từ cực mạnh, Guard-01 chuyên đi lùng sục các chữ ký sóng não bất thường và các sự cố rò rỉ dữ liệu trong phân khu.
Việc Sơn khai thác dữ liệu rác từ Debug Port-9 quá nhanh đã tạo ra một sự biến động từ trường nhẹ vượt quá ngưỡng an toàn của phòng giam.
Tiếng bước chân nặng nề của Guard-01 vang lên ngoài hành lang, hướng thẳng về phía phòng giam của Sơn khi dòng dữ liệu rác bị rò rỉ vượt mức cho phép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!