Cầu Nối Ngoài Đời
Cơn mưa axit của Tầng Hạ Neo-Sài Gòn trút xuống mái tôn rỉ sét của xưởng cơ khí Lão Tám thành những tiếng gầm rú chói tai. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, khói hóa chất dơ bẩn từ các ống thải công nghiệp phía Tầng Thượng tràn xuống, quyện với hơi nước mặn chát tạo thành một màn sương mù xám ngoét bao phủ lấy những bãi phế thải kim loại.
Sâu dưới lòng đất, bên trong Buồng kén ngủ đông số 09, một thực tại tàn khốc khác đang diễn ra hoàn toàn tách biệt với tiếng sấm rền rĩ bên ngoài.
“Báo động đỏ! Nhịp tim vật chủ đạt 145 nhịp/phút! Điện áp tủy sống vượt ngưỡng 220V!”
Tiếng còi cảnh báo từ hệ thống điều khiển dã chiến của chiếc kén ngủ đông rú lên dồn dập, hắt thứ ánh sáng đỏ tía đầy chết chóc lên gương mặt nhợt nhạt của bác sĩ Lê Vy. Gương mặt cô đầm đìa mồ hôi, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng kim loại thanh lịch căng ra hết cỡ để đọc các dải thông số sinh học đang nhảy múa điên cuồng trên màn hình holographic chập chờn.
Bên trong lớp kính thủy tinh hữu cơ đục ngầu dung dịch dinh dưỡng, cơ thể thực của Hoàng Sơn—chàng trai hai mươi sáu tuổi với làn da xanh xao của kẻ thiếu nắng và những vết sẹo cơ khí hằn sâu trên da thịt—đang co giật dữ dội. Những thớ cơ trên lồng ngực gầy gò của anh căng cứng như dây đàn. Từ hai lỗ mũi, những dòng máu đỏ tươi, đặc quánh bắt đầu rỉ ra, hòa vào dòng dung dịch nuôi dưỡng màu lam nhạt đang sủi bọt khí.
“Sơn! Nghe tôi nói không? Cưỡng bức hạ xung sóng não ngay lập tức!”
Lê Vy hét lên, đôi bàn tay mảnh khảnh gõ điên cuồng lên bàn phím điều khiển cơ khí chắp vá bên cạnh kén. Nhưng cô biết, tiếng hét của mình không thể chạm tới ý thức của Sơn. Lúc này, tâm trí của anh đang bị giam cầm trong những đường ống dẫn cáp tối tăm của Sector-1B, gánh chịu hậu quả từ đòn phản hồi điện từ lượng tử (EMP) tàn khốc sau ca vượt ngục đơn. Xung điện lượng tử dội ngược từ siêu máy chủ Elysium đã chạy dọc theo đường truyền tủy sống sinh học, nung nóng các khớp thần kinh thực tế của anh đến mức báo động.
Nhiệt độ não bộ của Sơn hiển thị con số kinh hoàng: 39.5 độ C.
“Chết tiệt, nếu chạm ngưỡng 40 độ, các neuron thần kinh của cậu ấy sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn!” Vy nghiến răng.
Cô hiểu rất rõ luật chơi tàn nhẫn của kỷ nguyên số hóa này. Elysium không chỉ là một nhà tù ảo; nó là một máy nghiền tâm trí hoạt động theo cơ chế phản hồi vật lý 100%. Bất kỳ tổn thương nào xảy ra với avatar ảo đều tích lũy thành chấn thương thực thể lên não bộ ngoài đời thực. Và tệ hơn nữa, nếu nhịp tim của Sơn vượt quá ngưỡng 150 nhịp/phút, bộ phát tín hiệu an toàn mặc định của kén ngủ Aeterna sẽ tự động kích hoạt giao thức SOS khẩn cấp, gửi tọa độ định vị trực tiếp về máy chủ trung tâm của tập đoàn.
Khi đó, tất cả bọn họ sẽ bị xóa sổ.
Vy dứt khoát quay người, mở tung chiếc hộp y tế bọc thép chuyên dụng đặt ở góc phòng ngầm. Dưới ánh đèn pin cầm tay leo lét, cô lôi ra một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch màu xanh lam rực rỡ, phát ra ánh sáng huỳnh quang dịu mát. Đó là “Huyết thanh ổn định khớp thần kinh” (Neuro-Shield)—thứ dược phẩm lượng tử vô cùng khan hiếm mà cô đã mạo hiểm cả mạng sống và danh dự y khoa để lén tuồn ra từ phòng thí nghiệm trung tâm của tập đoàn Aeterna Corp trước khi bị đưa vào danh sách đen.
“Tám! Kéo lồng Faraday ra! Tôi phải tiêm thủ công trực tiếp vào cổng tủy sống của cậu ấy!” Vy hét lớn hướng về phía cửa phòng ngầm.
Từ trong bóng tối của lối đi ngầm, Lão Tám bước ra, bước đi khập khiễng đầy nặng nề. Chiếc chân giả cơ khí bên trái của ông lão phát ra tiếng rít thủy lực *ken két* chói tai do bị ngấm nước mưa axit rỉ sét. Gương mặt ông xám ngoét, râu tóc bám đầy dầu mỡ máy móc và muội than đen kịt.
“Không xong rồi, cô Vy!” Giọng Lão Tám khàn đặc, đầy hoảng hốt. “Đặc vụ Hunt-01... Thợ săn nhận dạng của tập đoàn... Chúng đang dẫn đầu một tiểu đội đột kích phong tỏa đầu phố. Tôi vừa nhìn thấy ánh đèn laser màu đỏ của máy quét sóng não tầm xa quét qua các mái nhà tôn ở đầu hẻm. Chúng đang lùng sục từng xưởng cơ khí phế thải trong bán kính một cây số!”
Lòng Lê Vy thắt lại một nhịp. Sự truy lùng của Hunt-01 đến nhanh hơn cô tưởng. Gã đặc vụ lạnh lùng đó sở hữu thiết bị Neural-Tracker—loại công cụ định vị lượng tử có khả năng đánh hơi thấy bất kỳ chữ ký sóng não trái phép nào đang kết nối với Elysium trong phạm vi một cây số thực tế.
“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?” Vy vừa hỏi vừa nhanh chóng khử trùng đầu cắm tủy sống của kén ngủ.
“Nhiều nhất là năm phút thực tế,” Lão Tám lau mồ hôi trên trán bằng cái giẻ lau đầy dầu mỡ. “Tên cảnh sát khu vực ăn hối lộ của tôi đang cố tình dùng các thủ tục lách luật để trì hoãn chúng ngoài đầu ngõ, nhưng gã không trụ được lâu trước quyền lực pháp lý của tập đoàn đâu. Chúng ta phải tắt kén ngủ ngay lập tức!”
“Không được tắt!” Vy hét lên, giọng cô run rẩy nhưng kiên định đến đáng sợ. “Sơn đang bị kẹt trong tiến trình đồng hóa dữ liệu dưới Elysium. Nếu chúng ta cưỡng bức ngắt nguồn điện của kén ngủ lúc này, xung điện áp đột ngột sẽ làm đứt gãy vĩnh viễn các liên kết khớp thần kinh tủy sống của cậu ấy. Cậu ấy sẽ bị liệt nửa người, hoặc tệ hơn là chết não ngay tại chỗ! Tôi phải tiêm xong liều huyết thanh này để hạ nhịp tim của cậu ấy xuống dưới mức an toàn.”
Lão Tám nghiến răng, nhìn chằm chằm vào cơ thể đang co giật liên tục của con trai người bạn quá cố. Lời hứa bảo vệ Sơn trước linh hồn của kỹ sư Hoàng Sơn cha anh rít chặt trong lồng ngực gã thợ cơ khí già.
“Được rồi! Để tôi ngắt nguồn điện lưới của Tầng Hạ!” Lão Tám dứt khoát quay người chạy về phía bảng điều khiển điện. “Xung điện từ việc Sơn hack trong Elysium đang tạo ra một luồng bức xạ điện từ khổng lồ trên lưới điện công cộng. Máy quét của Hunt-01 sẽ khóa mục tiêu vào xưởng của chúng ta trong vòng ba mươi giây nếu tôi không ngắt mạch vĩ mô!”
*Cạch! Rầm!*
Lão Tám vung tay kéo mạnh chiếc cần gạt bằng đồng rỉ sét khổng lồ trên vách tường đá. Toàn bộ hệ thống điện lưới lậu chắp vá của xưởng cơ khí phụt tắt hoàn toàn, đẩy căn phòng ngầm vào bóng tối đen kịt. Chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt từ nguồn pin dự phòng của chiếc kén ngủ đông số 09 và ánh huỳnh quang lam rực rỡ của ống tiêm huyết thanh trên tay Vy.
Ngay sau đó, một tiếng động trầm đục, rung chuyển mặt đất vang lên. Lão Tám giật mạnh sợi dây kéo của chiếc máy phát điện diesel tự chế siêu cách âm đặt sâu trong hốc đá phía sau. Cỗ máy khổng lồ rùng rùng chuyển động, phát ra những tiếng *bạch bạch* cực nhỏ nhờ hệ thống ống xả giảm thanh bọc trong dung dịch nước cách âm. Nguồn điện dự phòng khẩn cấp được kích hoạt, duy trì hoạt động cho hệ thống hỗ trợ sự sống của kén ngủ, nhưng các TERMINAL màn hình điều khiển bắt đầu nhấp nháy liên tục do dòng điện chập chờn quá tải.
“Nhanh lên, cô Vy! Tôi phải phủ lồng Faraday dã chiến lên kén!” Lão Tám gào lên.
Lê Vy quỳ sụp xuống bên cạnh cổng giao tiếp lượng tử sau gáy của kén ngủ. Tay cô run lên bần bật. Trong bóng tối chập chờn, cô cố gắng cắm đầu kim tiêm thủy tinh vào lỗ override thủ công của cổng tủy sống.
Nhưng ngay khi đầu kim vừa chạm vào khấc kim loại, một luồng áp lực thủy lực phản hồi ngược cực mạnh từ bên trong kén đẩy ngược pít-tông của ống tiêm ra ngoài. Dung dịch dinh dưỡng màu lam đục bên trong kén đang bị sủi bọt khí dữ dội do nhiệt độ não Sơn tăng cao, tạo ra một áp suất nội sọ khổng lồ dội ngược ra cổng tủy sống.
“Á!” Vy khẽ kêu lên khi ống tiêm thủy tinh suýt chút nữa tuột khỏi tay. Lớp vỏ polymer của ống tiêm phát ra những tiếng *rắc rắc* rạn nứt mờ nhạt dưới áp lực nén.
“Cô Vy! Sao thế?” Lão Tám vừa kéo tấm lưới đồng rỉ sét khổng lồ—chiếc lồng Faraday tự chế—phủ lên trên thân kén ngủ vừa hét lớn hỏi.
“Áp suất tủy sống của Sơn quá cao! Hệ thống van tự động của kén đã bị kẹt do quá tải điện áp!” Vy nghiến chặt răng, đôi mắt cô rực lên sự quyết tuyệt của một bác sĩ không chịu đầu hàng trước tử thần. “Nếu tôi cố dùng lực đẩy pít-tông, ống tiêm sinh học này sẽ vỡ nát. Tôi phải điều tiết nhịp thở và lực nhấn thủ công, khớp nhịp với chu kỳ co bóp của bơm làm mát kén!”
Vy nhắm mắt lại trong một giây. Cô không nhìn vào các con số đang nhảy múa điên cuồng trên màn hình nữa. Cô áp lòng bàn tay trái lên lớp kính thủy tinh của kén ngủ, cảm nhận nhịp co giật của cơ thể Sơn, cảm nhận tiếng rung động *re re* của hệ thống bơm tuần hoàn dung dịch tủy sống dã chiến bên dưới chân kén.
*Rung... Ngưng... Rung...*
Mỗi lần hệ thống bơm ngắt nhịp trong một phần mười giây thực tế—đó là khoảnh khắc áp suất ngược giảm xuống tối thiểu.
Vy mở mắt, ngón tay cái của bàn tay phải dứt khoát nhấn pít-tông xuống một milimet.
*Xèo...*
Một tia huyết thanh màu xanh lam đậm chảy vào cổng tủy sống của Sơn. Trên màn hình holographic, nhịp tim của anh khựng lại một nhịp ở mức 148 nhịp/phút, suýt soát chạm ngưỡng báo động SOS của tập đoàn.
“Được rồi... Tiếp tục!” Vy tự nhủ thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống mũi, làm mờ đi tròng kính cận.
Ở phía trên đỉnh đầu họ, qua lớp trần bê tông dày của căn phòng ngầm, tiếng rít còi của xe bọc thép đặc nhiệm tập đoàn đã vang lên sát sạt ngoài mặt đường. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn bỗng chốc bị đè bẹp bởi tiếng loa phóng thanh dội lại từ đầu ngõ, giọng nói kim loại vô cảm của robot tuần tra vang lên réo rắt:
“Yêu cầu tất cả cư dân đứng yên tại chỗ. Lực lượng an ninh tập đoàn Aeterna đang thực hiện lệnh quét sinh trắc học khẩn cấp. Mọi hành vi cản trở sẽ bị xử lý bằng vũ lực tối đa.”
“Chúng đến rồi!” Lão Tám nghiến răng, tay gã siết chặt khẩu súng săn tự chế bọc thép rỉ sét giấu sau lưng áo khoác da sờn rách. “Tên cảnh sát khu vực đã bị chúng gạt phăng sang một bên. Tôi nghe thấy tiếng máy quét Neural-Tracker đang rà sát vách tường xưởng ngoài rồi!”
*Tít... Tít... Tít...*
Tiếng kêu tần số cao của máy quét định vị lượng tử vang lên đều đặn, xuyên qua lớp tường gạch rỉ sét của xưởng cơ khí phía trên. Mỗi tiếng *tít* như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh của Lê Vy.
Cô vẫn quỳ đó, giữ nguyên tư thế bất động như một pho tượng đá. Bàn tay cô cực kỳ ổn định, căn chỉnh từng phần mười giây để nhấn pít-tông.
Một phần ba ống huyết thanh đã được tiêm vào.
Nhịp tim của Sơn bắt đầu có dấu hiệu hạ nhiệt: 142 nhịp/phút... 138 nhịp/phút.
Nhiệt độ não bộ giảm xuống còn 38.9 độ C.
“Sơn, cố lên... Đừng đầu hàng thuật toán của chúng...” Vy thầm thì trong cổ họng. Cô biết huyết thanh đang bắt đầu phát huy tác dụng làm mát các neuron thần kinh ảo của Sơn bên trong Elysium, khôi phục lại cho anh một phần chỉ số ổn định thần kinh (Sanity) để anh không bị phân rã nhân dạng gốc vĩnh viễn.
Nhưng cái giá phải trả cho ca tiêm thủ công dưới áp suất ngược này là cực kỳ đắt. Ngón tay cái của Vy đã tê dại hoàn toàn, những đường vân tủy sống của ống tiêm thủy tinh hằn sâu vào da thịt cô đến mức rỉ máu. Áp lực dội ngược liên tục truyền qua kim tiêm làm chấn động các khớp tay của cô, gây ra những cơn đau nhói dọc theo bả vai.
Một nửa ống huyết thanh đã đi vào cơ thể Sơn.
Đột ngột, một tiếng *rầm* kinh hoàng vang lên ngay trên đỉnh đầu họ. Cánh cửa sắt ngoài của xưởng cơ khí Lão Tám đã bị lực lượng đặc nhiệm dùng búa thủy lực phá hủy hoàn toàn.
“Lục soát khu vực này! Máy quét hồng ngoại hiển thị có nguồn phát nhiệt từ trường bất thường dưới lòng đất!”
Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của đặc vụ Hunt-01 vang lên rõ mồn một qua khe hở của trapdoor dẫn xuống phòng ngầm. Tiếng bước chân bọc thép nặng nề nện dồn dập trên sàn gỗ đầy dầu mỡ của xưởng cơ khí phía trên.
*Tít... Tít... Tít... Tít...*
Tiếng máy quét Neural-Tracker vang lên dồn dập hơn bao giờ hết, âm thanh rít lên chói tai khi gã đặc vụ tiến lại gần vị trí chiếc trapdoor được ngụy trang dưới đống lốp xe tải cũ.
Lão Tám bước giật lùi về phía chân cầu thang gỗ dẫn lên trapdoor, khẩu súng săn tự chế đã lên nòng, ngón tay gầy guộc đặt sẵn trên cò súng. Đôi mắt gã thợ già rực lên một quyết tâm sinh tử. Gã nhìn Vy, khẽ lắc đầu, ám chỉ rằng gã sẵn sàng nổ súng liều mạng để bảo vệ căn phòng ngầm này đến giây phút cuối cùng.
Vy lắc đầu lia lịa, nước mắt cô trào ra làm nhòe đi tròng kính. Cô không muốn Lão Tám phải hy sinh mạng sống một cách vô ích trước hỏa lực quân sự tối tân của đặc nhiệm tập đoàn.
Cô nhìn xuống Sơn. Pít-tông của ống tiêm chỉ còn lại một phần ba dung dịch màu xanh lam cuối cùng. Nhịp tim của Sơn đã ổn định ở mức 112 nhịp/phút, brain temperature hạ xuống còn 37.8 độ C. Cơn co giật của cơ thể anh đã dịu đi, nhịp thở trở nên đều đặn hơn dưới lớp mặt nạ dưỡng khí.
Nhưng tiếng bước chân phía trên đã dừng lại ngay trên nắp trapdoor.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng gõ cửa rầm rầm bằng báng súng tiểu liên của đặc vụ Hunt-01 vang lên đanh thép ngay ngoài nắp hầm sắt ngầm, bụi bê tông và rác rỉ sét từ trần nhà lả tả rơi xuống phủ đầy lên tấm lưới đồng của chiếc lồng Faraday dã chiến.
“Mở cửa ra! Lực lượng an ninh tập đoàn Aeterna yêu cầu kiểm tra khẩn cấp!” Giọng nói vô cảm của Hunt-01 vang lên như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu họ.
Ống tiêm huyết thanh trên tay Vy chỉ mới bơm được một nửa dung dịch cuối cùng vào kén ngủ, đầu kim tiêm vẫn găm chặt trong cổng tủy sống của Sơn, không thể rút ra đột ngột.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!