Nhạc nềnSoaring

Kẻ Thu Lượm Bãi Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng lam nhạt tỏa ra từ những đường cáp quang đồng rỉ sét trên trần Vùng Mù đột ngột chập chờn rồi tắt phụt, nhấn chìm toàn bộ căn phòng rộng ba mươi mét vuông ảo vào bóng tối đen kịt.


Sự im lặng chết chóc bao trùm trong tích tắc, trước khi bị xé toạc bởi những tiếng xì xào hoảng loạn của cư dân Cộng đồng Blind Spot. Trong bóng tối, những vệt sẹo dữ liệu nhấp nháy đỏ trên cơ thể họ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như những đốm lửa ma trơi lập lòe.


Sơn đứng yên tại chỗ, đôi mắt xám lạnh lùng không hề dao động. Anh đưa tay phải lên, nhìn vào màn hình hiển thị của chiếc La bàn lượng tử thô sơ. Con quay lượng tử bên trong thiết bị tự chế đang quay với tốc độ cực chậm, ba qubit lõi phát ra ánh sáng đỏ tía yếu ớt, phản chiếu lên gương mặt gầy gò của anh.


`CẢNH BÁO: NĂNG LƯỢNG ĐỒNG BỘ SÓNG NÃO TOÀN KHU VỰC CÒN 8%`

`THỜI GIAN DUY TRÌ Ý THỨC: 45 PHÚT ẢÒ


“Nguồn điện... nguồn điện của Vùng Mù bị cắt rồi!” Lão Tam khàn giọng kêu lên, nửa cánh tay phải nhấp nháy mã lỗi của ông ta run rẩy dữ dội trong bóng tối. “Hắc Long chắc chắn đã phong tỏa các cổng sạc năng lượng vòng ngoài của Sector-1B để ép chúng ta lộ diện! Không có năng lượng đồng bộ, ý thức của chúng ta sẽ bị phân rã hoàn toàn thành dữ liệu rác trong vòng chưa đầy một giờ nữa!”


“Bình tĩnh đi, lão Tam,” Sơn cất giọng, trầm lặng và dứt khoát như một dòng lệnh hệ thống được thực thi. “Hoảng loạn chỉ làm tăng tần số sóng não của các vị lên trên 10Hz, khiến các vết nứt rò rỉ dữ liệu mà tôi vừa vá bị quá tải. Lúc đó, chó săn của Giáp sẽ tìm ra nơi này trước khi các vị kịp phân rã.”


Sơn quay đầu nhìn về phía góc phòng. Lam Anh đang ngồi tựa lưng vào một khối dữ liệu nén, cánh tay trái bị thương nặng của cô liên tục nhấp nháy mờ nhạt. Những hạt pixel màu hồng neon từ mái tóc punk rụng xuống sàn ảo rồi tan biến nhanh chóng.


“Cô còn bao nhiêu thời gian?” Sơn hỏi.


Lam Anh khẽ nghiến răng, cố nén cơn đau thần kinh ảo đang chạy dọc sống lưng. “Sáu giờ ảo. Nhưng nếu không có năng lượng nạp, tôi thậm chí không thể vận hành nổi một đoạn mã độc tấn công cấp thấp. Sơn, chúng ta phải có năng lượng.”


“Tôi biết nơi có thứ đó,” Sơn siết chặt chiếc la bàn lượng tử trong tay. “Garbage Collection Pool. Bãi rác dữ liệu của phân khu.”


Lão Tam nghe vậy thì giật mình, vội vã can ngăn: “Ngươi điên rồi sao? Nơi đó là cấm địa! Đó là nơi hệ thống xả toàn bộ mã lỗi và ký ức phân rã của những tù nhân đã chết não trước khi định dạng lại vĩnh viễn. Quan trọng hơn, đó là vùng càn quét của Trash-X! Con quái vật dọn dẹp đó sẽ nghiền nát bất kỳ ý thức nào bén mảng đến đó!”


“Nhưng đó là nơi duy nhất không bị Hắc Long phong tỏa,” Sơn lạnh lùng đáp. “Hệ thống tự động xả các Lõi nạp năng lượng ảo bị lỗi hoặc chưa cạn kiệt hoàn toàn xuống bãi rác trước khi tiến trình định dạng kích hoạt. Đó là cơ hội sống duy nhất của chúng ta lúc này.”


“Em... em muốn đi cùng anh, anh Sơn!” Bảo bước lên một bước, giọng cậu thiếu niên vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt kiên định dưới cặp kính cận bị nứt đôi. “Em có thể dùng thuật toán nén Tiny-Zip để thu nhỏ các lõi năng lượng thu thập được, giúp chúng ta mang về nhiều hơn.”


Sơn nhìn Bảo trong ba giây ảo, đánh giá chỉ số Sanity đang ở mức 45% của cậu. Anh gật đầu. “Được. Cậu cần phải học cách viết mã dã chiến dưới áp lực thực tế. Đi theo tôi, giữ nhịp thở sóng não dưới 5Hz.”


Số 4004 bước đến gác cổng ngầm, gật đầu trầm mặc với Sơn. Sơn dắt Bảo chui qua đường ống dẫn dữ liệu rác hẹp ở phía Nam Vùng Mù, chính thức tiến vào vùng tối của Sector-1B.


...


Sau mười phút di chuyển nghẹt thở qua những đường ống cáp quang rỉ sét, không gian trước mắt Sơn và Bảo đột ngột mở rộng ra thành một chasm khổng lồ, sâu hoắm không thấy đáy.


Đó chính là Garbage Collection Pool.


Sơn đứng trên một gờ đá dệt bằng các khối bê tông dữ liệu nứt nẻ, phóng tầm mắt nhìn xuống. Cảnh tượng trước mặt hiện lên đầy rùng rợn và vĩ mĩ. Từ trên đỉnh vòm không gian ảo trắng xóa của phân khu, những dòng thác pixel màu xám rỉ sét khổng lồ đổ xuống ầm ầm như những dải lụa mục nát. Đó là hàng vạn tệp tin bị xóa, các đoạn mã lỗi nhị phân và những mảnh vỡ ký ức phân rã của những tù nhân đã chết não ngoài đời thực.


Không khí ở đây ngập tràn sương mù tĩnh điện dày đặc và mùi tĩnh điện khét lẹt. Bụi pixel độc hại màu tím xám lơ lửng trong không trung, bám vào cơ thể ảo của Sơn và Bảo, khiến tốc độ di chuyển của họ bị giảm 5% tạm thời.


*Rắc... rắc...*


Tiếng kim loại rít lên ghê rợn vang vọng từ dưới đáy vực sâu. Sơn lập tức kéo Bảo nấp sau một khối dữ liệu nén khổng lồ màu xám đen.


Từ trong màn sương mù pixel rỉ sét, một thực thể cơ khí ảo khổng lồ từ từ bò ra. Đó là Trash-X, robot dọn rác của hệ thống. Nó có hình dáng của một con bọ hung bọc thép rỉ sét khổng lồ cao bằng tòa nhà ba tầng. Sáu chiếc chân cơ khí phân đoạn nhọn hoắt của nó cắm phập vào các đống đổ nát dữ liệu, phát ra những tiếng rít kim loại chói tai. Miệng của Trash-X là một lò nghiền dữ liệu rực lửa đỏ, không ngừng nuốt chửng và thiêu rụi các khối mã lỗi.


“Nó... nó to quá, anh Sơn,” Bảo thầm thì, hai tay run rẩy ôm chặt lấy Khối nén Tiny-Zip ảo lơ lửng bên hông.


“Im lặng,” Sơn ra lệnh qua tần số nội khu. “Trash-X là một AI thế hệ cũ hoạt động theo lộ trình cố định. Cảm biến của nó chỉ nhạy cảm với các xung động năng lượng vượt quá 10Hz. Chỉ cần cậu vận hành Tĩnh tâm nhị phân, nó sẽ coi chúng ta là rác thải vô hại.”


Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Nhãn quan lượng tử của anh quét qua bãi rác, phát hiện ra những đốm sáng màu lam nhạt ẩn dưới các đống đổ nát pixel rỉ sét. Đó chính là các Lõi nạp năng lượng ảo. Nhưng chúng nằm rải rác ngay trên lộ trình tuần tra của Trash-X.


Đột ngột, một bóng người gầy gò mặc bộ đồ chắp vá từ hàng trăm dải mã sắc màu hỗn loạn bò sát sàn ảo lao tới sát bên cạnh họ.


“Này, hai kẻ mới đến kia! Các ngươi muốn tự sát à?”


Sơn quay đầu lại. Đó là Minh “Rác”, thủ lĩnh nhóm thu lượm tự do tại bãi rác này. Gã di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn nhờ kỹ thuật ẩn nấp dưới các tiến trình hệ thống cấp thấp (Daemon Cloaking).


“Chúng tôi cần năng lượng,” Sơn lạnh lùng đáp. “Và tôi biết gã cũng vậy, Minh 'Rác'.”


Minh “Rác” hừ lạnh, ánh mắt gian xảo liếc nhìn chiếc la bàn lượng tử trên tay Sơn. “Ta cần Mảnh mã rác (Code Crumbs) rò rỉ từ tường lửa để đổi lấy Byte-Coin, nhưng hôm nay Trash-X hoạt động điên cuồng hơn bình thường do sự cố Node-3. Bọn ta không thể tiếp cận khu vực trung tâm mà không bị nó nghiền nát.”


Sơn quan sát lộ trình di chuyển của Trash-X trong ba giây ảo, các biến số logic trong đầu anh xoay chuyển cực nhanh. Anh đưa ra một đề xuất:


“Tôi sẽ dùng la bàn lượng tử để vẽ một lộ trình an toàn thời gian thực cho nhóm của gã, tránh hoàn toàn tầm quét của Trash-X. Đổi lại, gã phải chỉ cho tôi vị trí chính xác của ba Lõi nạp năng lượng ảo chất lượng cao nhất bị chôn vùi dưới đáy bãi rác.”


Minh “Rác” nheo mắt nhìn Sơn đầy nghi ngờ, nhưng trước áp lực cạn kiệt tài nguyên, gã đành gật đầu thỏa hiệp. “Được! Giao dịch thành công. Ba lõi năng lượng nằm dưới đống đổ nát rỉ sét ở tọa độ Grid-44, ngay sát chân lò nghiền của Trash-X. Nếu ngươi có gan thì cứ việc đến lấy.”


Sơn lập tức nâng chiếc la bàn lượng tử thô sơ lên, truyền 10 Mbps băng thông vào thiết bị. Ba qubit lõi xoay tròn, phát ra những tia sáng màu lam nhạt quét qua cấu trúc hình học của bãi rác. Sơn viết nhanh một đoạn mã định vị phi tuyến tính, dệt thành một bản đồ lộ trình an toàn phát sáng mờ gửi sang cho Minh “Rác”.


“Đi theo lộ trình này,” Sơn nói. “Mỗi khi Trash-X quay đầu quét quét, hãy dừng lại ở các vùng mù từ trường mà tôi đã đánh dấu.”


Minh “Rác” kiểm tra bản đồ, mắt gã sáng lên đầy kinh ngạc. “Kỹ thuật viết mã xuất sắc thật! Được rồi, chúc ngươi may mắn sống sót dưới chân lò nghiền.” Minh “Rác” nhanh chóng ra hiệu cho đàn em di chuyển theo lộ trình an toàn của Sơn, bắt đầu thu lượm các Mảnh mã rác rò rỉ mà không kích hoạt báo động.


Sơn quay sang Bảo. “Bảo, chuẩn bị Khối nén Tiny-Zip. Chúng ta chỉ có hai phút ảo để tiếp cận tọa độ Grid-44 trước khi Trash-X quay lại.”


Hai người nhanh chóng di chuyển sát sàn ảo, luồn lách qua những đống đổ nát của các tệp tin cũ. Tiếng gầm rú điện từ của Trash-X vang dội ngay trên đầu họ, mỗi bước chân khổng lồ của nó làm rung chuyển không gian ảo, khiến nhịp tim thực tế của Sơn ngoài đời tăng cao.


Tiếp cận tọa độ Grid-44, Sơn dùng tay phải gạt phăng những mảnh vỡ pixel rỉ sét màu xám tro. Dưới đống đổ nát, ba khối pin dữ liệu Lõi nạp năng lượng ảo phát ra ánh sáng lam nhạt hiện ra.


“Bảo, nén chúng lại!” Sơn ra lệnh.


Bảo lập tức kích hoạt thuật toán nén Tiny-Zip. Cậu thiếu niên tập trung tinh thần, dệt các dòng lệnh nén quanh lõi năng lượng để thu nhỏ dung lượng của chúng xuống còn 1% để dễ cất giấu. Lõi thứ nhất và thứ hai được nén thành công, bay vào túi ảo của Bảo.


Nhưng khi Bảo cố gắng kéo lõi năng lượng thứ ba—một khối dữ liệu quá lớn và bất ổn định—cậu đã phạm phải một sai lầm chí mạng do căng thẳng thần kinh. Cánh tay ảo của Bảo bị giật lag nhẹ, làm sập một đống đổ nát pixel rác khổng lồ ngay bên cạnh.


*Rầm! Rắc!*


Tiếng sụp đổ dữ liệu vang dội tạo ra xung xung động năng lượng vượt quá 15Hz, xé toạc màn sương mù tĩnh điện.


Trash-X lập tức khựng lại. Con mắt cảm biến màu đỏ rực khổng lồ trên ngực nó quay ngoắt về phía tọa độ Grid-44. Nó phát ra một tiếng gầm rú điện từ kinh hoàng, sáu chân cơ khí tăng tốc, lao thẳng về phía Sơn và Bảo với tốc độ chóng mặt. Lò nghiền dữ liệu rực lửa trong miệng nó há rộng, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ.


“Chạy mau, Bảo!” Sơn gầm lên.


Nhưng Bảo đã bị hoảng loạn, cơ thể ảo của cậu bị kẹt cứng trong vùng sụt lún pixel rác không thể di chuyển. Trash-X chỉ còn cách họ mười mét ảo, luồng bức xạ nhiệt từ lò nghiền đã bắt đầu làm bỏng rát cấu trúc dữ liệu avatar của Sơn.


Từ phía xa, Minh “Rác” nhìn thấy cảnh tượng đó. Nhờ bản đồ an toàn của Sơn, gã đã thu hoạch được lượng mã rác lớn. Gã dứt khoát rút từ trong chiếc túi ảo Trash-Bag ra một đoạn mã độc mồi nhử (mã độc mồi nhử), ném mạnh về phía hành lang đối diện.


*Bùm!*


Một vụ nổ pixel màu tím rực rỡ bùng phát ở phía xa, tạo ra một chữ ký sóng não giả lập có tần số lên tới 30Hz.


Cảm biến của Trash-X bị đánh lạc hướng bởi nguồn phát nhiệt lớn hơn. Nó đột ngột bẻ lái, quay đầu lao về phía vụ nổ mồi nhử của Minh “Rác”, sượt qua gáy Sơn chỉ trong vòng vài milimet ảo. Luồng tĩnh điện cực mạnh từ thân hình khổng lồ của nó quét qua, làm tiêu hao 10% năng lượng la bàn lượng tử của Sơn và khiến cả hai bị bao phủ bởi bụi pixel độc hại.


Sơn nhanh chóng lao đến, dùng tay trái nắm chặt lấy bả vai Bảo, kéo mạnh cậu ra khỏi đống đổ nát sụp lún. Họ nhanh chóng rút lui về phía gờ đá an toàn của bãi rác dữ liệu.


Khi đã tạm thời thoát khỏi tầm quét của Trash-X, Sơn thở dốc, thùy thái dương trái đau nhức dữ dội. Anh cúi xuống kiểm tra ba Lõi nạp năng lượng ảo thu hoạch được trong túi của Bảo. Căn cứ Vùng Mù đã được cứu sống.


Tuy nhiên, ngay khi Sơn chuẩn bị ngắt kết nối la bàn lượng tử để rút lui hoàn toàn, thiết bị tự chế trên tay anh bỗng nhiên rung lên bần bật. Kim la bàn xoay tròn điên cuồng, rồi dừng lại, chỉ thẳng xuống một khe hẹp sâu hoắm dưới đáy đống rác dữ liệu rỉ sét mà họ vừa bới lên.


Một tín hiệu cảnh báo màu đỏ tía chưa từng thấy xuất hiện trên màn hình la bàn, phát ra chuỗi ký tự mã hóa động:


`PHÁT HIỆN CHỮ KÝ SỐ KHỚP SỰ KIÊN KẾT SINH HỌC: 99.9%`

`TÊN TỆP TIN: MAI-V1.DAT (TRẠNG THÁI: ENCRYPTED - MILITARY GRADE)`


Sơn bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Anh quỳ xuống, dùng cả hai tay ảo cào cấu đống pixel rác rỉ sét màu xám tro. Dưới đáy bãi thải dữ liệu, ẩn sâu dưới những mảnh vỡ ký ức của những người đã chết não, một khối dữ liệu hình cầu mờ ảo phát ra ánh sáng lam nhạt hiện ra.


Bên trong khối cầu đó là hình ảnh pixel mờ ảo của một thiếu nữ 18 tuổi gầy gò, làn da nhợt nhạt dưới ống thở oxy. Đó là Hoàng Mai, em gái của anh.


Nhưng cơ thể ảo của cô liên tục bị chia cắt bởi các dải sọc xám đen, đôi mắt trống rỗng phát ra tiếng rè rè đau đớn của một chương trình rác bị vứt bỏ.


“Mai... Hoàng Mai...” Sơn khàn giọng gọi, bàn tay anh run rẩy chạm vào lớp vỏ bọc dữ liệu của tệp tin.


Một luồng xung điện từ bảo mật cực mạnh của tập đoàn Aeterna xuất hiện, giật mạnh vào tay Sơn, đẩy lùi nỗ lực truy cập của anh. Tệp tiǹMAI-V1.dat̀ đã bị khóa chặt bởi thuật toán mã hóa động tối cao cấp độ quân sự.


Sơn bàng hoàng nhận ra một chân tướng tàn khốc: Tập đoàn Aeterna Corp không hề điều trị bệnh phổi cho em gái anh ngoài đời thực. Họ đã âm thầm số hóa ý thức của Hoàng Mai từ trước, biến cô thành một bản sao thử nghiệm thất bại và vứt bỏ cô xuống bãi rác dữ liệu này như một chương trình lỗi.


Tiếng rít cơ khí của Trash-X tuần tra bắt đầu quay trở lại từ phía xa, nhưng Sơn vẫn đứng lặng trong bóng tối của bãi rác, đôi mắt xám lạnh rực lên một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!