Vùng Mù An Toàn
Tiếng gầm rú của bầy Mutant xé toạc màn sương mù xám xịt, những lưỡi cưa rác rỉ sét chỉ còn cách ngực Sơn vài milimet ảo. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi mà luồng ánh sáng xanh lam từ chiếc La bàn lượng tử thô sơ trong túi áo Sơn vẫn đang rò rỉ, kích thích lòng tham tột độ của Hắc Long, một bóng đen khổng lồ bất ngờ từ trên cao lao xuống.
*Ầm!*
Một luồng xung lực từ trường cực mạnh bùng phát, quét qua bán kính ba mét xung quanh nhóm của Sơn. Xung nhiễu từ trường ngắn này không mang sát thương vật lý, nhưng nó ngay lập tức làm quá tải hệ thống cảm biến quang học của bầy Mutant. Những lưỡi cưa rác đang xoay tít bỗng khựng lại, phát ra những tiếng kêu rè rè chói tai do lỗi đồng bộ tạm thời. Đám đàn em của Hắc Long loạng choạng lùi lại, ôm lấy đôi mắt ảo đang nhấp nháy liên tục những dải sọc xám đen mất tín hiệu.
“Đi lối này! Nhanh!”
Một giọng nói trầm đặc, cơ khí hóa vang lên sát bên tai Sơn. Trước mặt anh là một thực thể ảo kỳ lạ. Toàn thân gã dệt từ những khối lập phương màu xám đen xếp chồng lên nhau một cách trật tự, khuôn mặt phẳng lì không hề có ngũ quan nhưng lại toát ra một uy thế trầm tĩnh đến đáng sợ. Hai cánh tay gã to bản, rắn chắc như những khối bê tông cốt thép ảo, đang khoanh trước ngực.
Đó là Số 4004 - người giữ cửa ngầm của thế giới tị nạn.
Không đợi Sơn kịp phản ứng, Số 4004 vung tay nắm lấy bả vai của anh và Bảo, đồng thời dùng cánh tay còn lại nhấc bổng Lam Anh đang bị thương nặng ở cánh tay trái. Gã lao thẳng về phía một bức tường đổ nát chằng chịt dây cáp quang rỉ sét.
“Đứng lại! Lũ rác rưởi!” Hắc Long gầm lên phía sau. Gã cố gắng vận hành găng tay bọc thép Iron-Fist để phóng ra luồng từ trường rác màu tím, nhưng lỗi xung đột firmware cấp thấp mà Sơn phát hiện lúc trước đã khiến hệ thống của gã bị trễ mất hai giây ảo.
Hai giây ấy là quá đủ cho một kẻ am hiểu địa hình như Số 4004. Gã gạt phăng một búi cáp quang rỉ sét, lộ ra một khe hẹp dữ liệu mỏng dính, chỉ rộng chừng vài chục pixel. Đây là một khe cáp quang hẹp bị bỏ hoang, một kẽ hở logic nằm giữa các phân vùng lưu trữ của Sector-1B.
Số 4004 đẩy mạnh cả nhóm chui vào trong. Sơn cảm giác như cơ thể ảo của mình bị nén chặt, các hạt pixel dọc theo sườn bị kéo giãn ra thành những vệt sáng dài đau đớn khi họ di chuyển với tốc độ cực nhanh xuyên qua đường ống dẫn truyền tối tăm. Phía sau họ, tiếng gầm rú đầy bất lực của Hắc Long và tiếng đổ nát của các khối bê tông ảo nhỏ dần, rồi hoàn toàn biến mất.
...
Khi Sơn mở mắt ra lần nữa, cảm giác ngột ngạt và nóng rực của bãi rác dữ liệu đã biến mất. Thay vào đó là một không gian chật hẹp, mờ tối nhưng ấm áp một cách kỳ lạ.
Không gian này rộng chừng ba mươi mét vuông ảo, được bao bọc bởi những bức tường dữ liệu màu xám bạc không ngừng dao động nhẹ nhàng như nhịp thở. Trên trần nhà ảo, những đường cáp quang đồng rỉ sét không rò rỉ ra các tia lửa điện nguy hiểm, mà tỏa ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, dịu nhẹ. Nhiệt độ ở đây ổn định ở mức tối ưu cho các khớp thần kinh.
Sơn lập tức kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Nhãn quan lượng tử của anh xuyên qua lớp vỏ bọc ảo, để lộ ra chân tướng của nơi này. Đây là Vùng Mù (Blind Spot) - một phân khu dữ liệu bị lỗi vật lý trên ổ cứng máy chủ của Elysium. Do một sự cố quá nhiệt phần cứng trước đây tại trung tâm dữ liệu thực tế, một phân vùng nhỏ trên đĩa từ bị biến dạng, khiến hệ thống bảo an tự động của siêu máy chủ không thể định dạng hay ghi đè dữ liệu lên khu vực này. Nó hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của Sweeper Program và lính gác bảo an.
Nói cách khác, đây là một ốc đảo an toàn tuyệt đối giữa sa mạc số tàn nhẫn.
“Chúng ta... an toàn rồi chứ?” Bảo thầm thì, giọng cậu vẫn còn run rẩy. Cậu thiếu niên ngồi bệt trên sàn ảo, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái đã được Sơn dùng Tĩnh tâm nhị phân ổn định pixel. Chỉ số Sanity của Bảo hiện tại đang dừng ở mức 45%, ngưỡng cực kỳ nhạy cảm.
“Tạm thời là vậy,” Lam Anh nghiến răng đáp. Cô tựa lưng vào một khối dữ liệu hình hộp, tay phải ôm lấy cánh tay trái đang bị phân rã pixel. Những hạt pixel hồng neon từ mái tóc punk của cô thỉnh thoảng lại rơi rụng xuống sàn ảo rồi tan biến. “Nhưng nếu không có năng lượng nạp, avatar của tôi sẽ tự động rã ra thành dữ liệu rác trong vòng sáu giờ ảo nữa.”
Sơn không nhìn Lam Anh, ánh mắt xám lạnh lùng của anh đang dời về phía góc tối của Vùng Mù.
Từ trong bóng tối, mười mấy thực thể ảo đang lầm lũi bước ra. Họ là những cư dân của Cộng đồng Blind Spot. Khác với những Mutant điên loạn ngoài kia, những người này vẫn giữ được hình dáng nhân dạng cơ bản của con người, dù cơ thể họ đầy những vết sẹo dữ liệu và các chi bị khuyết mảng pixel do tác động của gia tốc thời gian lượng tử. Họ mặc những bộ đồ tù nhân màu xám tro đã sờn rách, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi, cam chịu và trên hết là sự sợ hãi tột độ.
“Số 4004! Gã điên này, ngươi đã mang thứ gì về đây?”
Một người đàn ông trung niên bước lên phía trước. Avatar của ông ta bị mất nửa cánh tay phải, thay vào đó là một dải mã lỗi nhấp nháy xám xịt. Ông ta nhìn nhóm của Sơn với ánh mắt đầy nghi kỵ và thù địch.
“Họ là những kẻ đã gây ra vụ bạo loạn ở White Sector!” Một người phụ nữ phía sau kêu lên, giọng run rẩy. “Tôi đã nghe thấy tiếng còi báo động đỏ từ hệ thống vĩ mô trước khi cổng logic bị khóa. Nếu lính gác Guard-02 tuần tra theo dấu vết rò rỉ dữ liệu của họ đến đây, cả cái Vùng Mù này sẽ bị san phẳng! Sweeper Program sẽ định dạng lại tất cả chúng ta!”
“Đuổi bọn họ đi! Chúng ta không thể chứa chấp những kẻ mang tai họa này!” Đám đông cư dân bắt đầu xôn xao, những tiếng la ó đầy hoảng loạn vang lên trong không gian chật hẹp.
Số 4004 bước lên một bước, cơ thể khổng lồ dệt từ các khối lập phương xám đen của gã đứng chắn giữa nhóm của Sơn và đám đông cư dân. Gã không nói một lời, nhưng uy thế trầm tĩnh phát ra từ từ trường của gã khiến đám đông im bặt. Gã quay đầu nhìn Sơn, như muốn chờ đợi một câu trả lời logic từ anh.
Sơn đỡ Bảo đứng dậy. Anh bước qua Số 4004, đối mặt trực diện với người đàn ông trung niên dẫn đầu.
“Sự lo lắng của các vị là hoàn toàn có cơ sở dưới góc độ toán học,” Sơn cất giọng, lạnh lùng và thực tế như một bộ xử lý đang đọc lệnh. “Nhưng việc đuổi chúng tôi đi lúc này sẽ chỉ làm tăng nguy cơ bị phát hiện của các vị lên gấp ba lần.”
“Ngươi nói cái gì?” Người đàn ông trung niên nghiến răng. “Ngươi đang đe dọa chúng ta sao?”
“Không, tôi đang đưa ra một phân tích kỹ thuật,” Sơn chỉ tay vào bức tường dữ liệu màu xám bạc phía sau ông ta. “Các vị tin rằng Vùng Mù này là an toàn tuyệt đối vì nó là một lỗi vật lý phần cứng. Đó là một giả định sai lầm. Hãy nhìn vào đây.”
Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Đôi mắt xám của anh rực lên luồng ánh sáng xanh ngọc tinh khiết. Anh đưa tay phải lên, vẽ một đường thẳng nhị phân mỏng vào không khí. Ngay lập tức, bức tường dữ liệu xám bạc trước mặt cư dân biến đổi, hiển thị dưới dạng ma trận các dòng mã nguồn phát sáng.
“Các vị có thấy những dải mã màu đỏ nhạt đang chạy zic-zac ở rìa tường lửa không?” Sơn hỏi, giọng anh không hề có chút dao động. “Đó là các vết nứt rò rỉ dữ liệu (Data Leaks). Dù hệ thống bảo an tự động không thể định dạng lại vùng lỗi vật lý này, nhưng nó liên tục thực hiện các lệnh rà quét sinh trắc học tầm xa. Hiện tại, độ rò rỉ từ trường sóng não của Vùng Mù này đang ở mức 12Hz - vượt quá ngưỡng an toàn 5Hz mà các vị tự quy định.”
Đám đông cư dân bàng hoàng nhìn theo ngón tay của Sơn.
“Đặc biệt là ở góc phía Tây,” Sơn tiếp tục chỉ vào một vết nứt lớn đang rò rỉ ra những hạt pixel màu xám tro. “Cấu hình tường lửa hiện tại của các vị được dệt bằng các dòng lệnh rác thô sơ từ phiên bản Elysium 1.0. Nó đã quá lỗi thời. Chỉ cần Warden Giáp tăng cường độ quét của chó săn Tracker-01 thêm 15%, chữ ký sóng não của mười hai người trong căn phòng này sẽ bị định vị trong vòng ba mươi giây ảo.”
“Làm sao... làm sao có thể như vậy được?” Người đàn ông trung niên lắp bắp, lùi lại một bước. “Chúng ta đã trốn ở đây suốt ba năm ảo mà không hề bị phát hiện...”
“Đó là vì trước đây các vị không có những tù nhân có băng thông cao hoạt động xung quanh,” Sơn lạnh lùng cắt lời. “Nhưng bây giờ, sau vụ bạo loạn Node-3, hệ thống bảo an đang ở trạng thái Cảnh báo cấp S. Mọi kẽ hở đều sẽ bị rà quét sâu. Nếu các vị đuổi chúng tôi ra ngoài, dòng dữ liệu rò rỉ từ cơ thể bị thương của Lam Anh và sự hoảng loạn của Bảo sẽ để lại một vệt chữ ký số kéo dài ngay trước lối vào Vùng Mù. Đó không khác gì một tấm bản đồ chỉ đường cho lính gác.”
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Những lời phân tích logic và lạnh lùng của Sơn đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của họ: sự lãng quên và cái chết não vĩnh viễn ngoài đời thực.
“Vậy... vậy chúng ta phải làm thế nào?” Một người phụ nữ yếu ớt hỏi từ phía sau.
Sơn hạ tay xuống, luồng sáng xanh ngọc trong mắt anh nhạt dần. “Tôi đề xuất một giao dịch sòng phẳng. Chúng tôi cần một nơi trú ẩn tạm thời để khôi phục băng thông và dưỡng khí. Đổi lại, tôi sẽ tự tay cấu hình và vá lại toàn bộ hệ thống tường lửa bảo mật của Vùng Mù này. Tôi sẽ dùng các thuật toán tối giản để bịt kín tất cả các vết nứt rò rỉ dữ liệu, đưa độ rò rỉ từ trường của toàn khu vực về mức dưới 2Hz. Độ an toàn của các vị sẽ tăng lên 200%.”
“Ngươi... ngươi có thể vá được tường lửa hệ thống sao?” Người đàn ông trung niên nhìn Sơn đầy hoài nghi. “Đó là mã nguồn gốc của tập đoàn Aeterna!”
“Tôi đã từng là người viết nên một phần cấu trúc của nó,” Sơn đáp, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng của lòng căm thù cũ. “Không ai hiểu kẽ hở của nó hơn tôi.”
Số 4004 bước lên, gật đầu với người đàn ông trung niên. “Để anh ta thử, lão Tam. Chúng ta không còn nhiều thời gian trước đợt quét tiếp theo của Sweeper Program.”
Lão Tam—người đàn ông trung niên—nhìn gã khổng lồ Số 4004, rồi lại nhìn sang Sơn. Cuối cùng, ông ta thở dài, buông thõng cánh tay ảo nhấp nháy mã lỗi. “Được rồi. Nhưng nếu ngươi làm xuất hiện bất kỳ cảnh báo đỏ nào của hệ thống, ta thề sẽ tự tay đẩy các ngươi ra ngoài.”
Sơn không lãng phí một giây nào. Anh lập tức bước đến trước vết nứt rò rỉ dữ liệu lớn nhất ở góc phía Tây của Vùng Mù.
Anh ngồi xếp bằng giữa khoảng không, nhắm mắt ảo lại để tập trung tinh thần. Dưới mức Băng thông 480 Mbps hiện tại, bộ não thực của anh ngoài đời đang phải chịu một áp lực tải nhiệt không nhỏ. Mảnh sọ titan cấy ghép sau gáy bắt đầu nóng ran lên, truyền đi những cơn đau nhức nhối dọc theo cột sống ảo. Sơn vận hành kỹ thuật Tĩnh tâm nhị phân để hạ thấp tần số sóng não của mình xuống mức 4Hz, giữ cho nhịp tim thực tế ổn định.
Khi anh mở mắt ra, thế giới trước mặt biến thành một ma trận nhị phân khổng lồ. Sơn đưa tay trái ra, ngón tay anh chạm vào vết nứt rò rỉ dữ liệu. Những tia lửa điện từ màu xám tro bắn vào tay anh, gây ra cảm giác tê dại đau đớn, nhưng Sơn không hề rút tay lại.
Anh bắt đầu viết mã trực tiếp bằng ý nghĩ. Dưới nhãn quan của Thị giác dữ liệu, Sơn sử dụng các dòng lệnh thô viết bằng ngôn ngữ Assembly tối giản nhất để can thiệp vào nhân hệ điều hành của bức tường bảo mật:
`XOR EAX, EAX̀
`MOV EBX, 0x08F2`
`MOV [ESI], EAX̀
`ADD ESI, 4`
`LOOP 0x08F2`
Những dòng lệnh nhị phân màu lam rực rỡ bắt đầu tuôn ra từ cổng thái dương trái của Sơn, chảy dọc theo cánh tay và dệt vào vết nứt dữ liệu. Sơn không sử dụng các thuật toán phòng thủ cồng kềnh của tập đoàn; anh viết một trình vá lỗi tối giản, dọn dẹp sạch sẽ các tệp tin log rác đang làm nghẹt đường truyền và khâu vá các liên kết hình học của bức tường dữ liệu.
*Xèo... xèo...*
Tiếng rít điện từ nhỏ dần. Trước sự chứng kiến đầy kinh ngạc của lão Tam và các cư dân Vùng Mù, vết nứt dữ liệu khổng lồ ở góc phía Tây bắt đầu co rút lại. Những hạt pixel màu xám tro rò rỉ dần bị triệt tiêu, thay thế bằng một bề mặt màu xám bạc kiên cố, phẳng lặng không tì vết.
[HỆ THỐNG: VÁ THÀNH CÔNG VẾT NỨT LOGIC PORT-99]
[ĐỘ RÒ RỈ TỪ TRƯỜNG TOÀN KHU VỰC GIẢM: 12HZ -> 4.5HZ]
Sơn không dừng lại. Anh tiếp tục di chuyển sang vết nứt thứ hai ở góc phía Nam. Mồ hôi ảo chảy dài trên trán Sơn, bả vai trái của anh thỉnh thoảng lại nhấp nháy pixel xám do hao hụt năng lượng lượng tử. Để hoàn thành ca vá lỗi này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào cho hệ thống quét, Sơn đã phải tiêu tốn tới 10% năng lượng lượng tử cá nhân của mình.
Sau mười lăm phút ảo tập trung cực hạn, Sơn đứng dậy. Anh vuốt ngược mái tóc đen rối bám đầy các hạt pixel sáng của mình.
Bức tường dữ liệu của Vùng Mù giờ đây đã trở nên kiên cố và đồng bộ hoàn toàn. Luồng ánh sáng lam nhạt tỏa ra từ trần nhà ảo trở nên ổn định hơn bao giờ hết. Chỉ số rò rỉ từ trường hiển thị trên bảng điều khiển của lão Tam đã giảm xuống mức kinh ngạc:
`ĐỘ RÒ RỈ TỪ TRƯỜNG: 1.8HZ (TRẠNG THÁI: TUYỆT ĐỐI AN TOÀN)`
Lão Tam nhìn chằm chằm vào bảng thông số, miệng há hốc không nói nên lời. Những cư dân khác của Cộng đồng Blind Spot cũng nhìn Sơn với ánh mắt hoàn toàn thay đổi—không còn sự sợ hãi, nghi kỵ, mà là sự kính phục sâu sắc trước một năng lực lập trình vượt trội.
“Ngươi... ngươi thực sự đã làm được,” lão Tam khàn giọng nói, cúi đầu chào Sơn như một sự thừa nhận. “Từ giờ trở đi, các vị là khách của Vùng Mù. Chúng tôi sẽ chia sẻ không gian này với các vị.”
Bảo thở phào nhẹ nhõm, cậu thiếu niên mỉm cười yếu ớt nhìn Sơn. Lam Anh cũng khẽ gật đầu, đôi mắt hồng neon của cô ánh lên một tia nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, Sơn không hề có một chút biểu cảm vui mừng nào. Anh bước lại gần góc tường để kiểm tra lại cấu hình bảo mật cuối cùng. Anh lấy chiếc La bàn lượng tử thô sơ ra khỏi túi áo để đồng bộ hóa tọa độ của Vùng Mù vào hệ thống định vị của mình.
Ngay khi con quay lượng tử của la bàn vừa khởi động, ba qubit lõi bên trong bỗng nhiên rung lên bần bật. Luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ của la bàn đột ngột chuyển sang màu đỏ tía cảnh báo.
*Tít... tít... tít...*
Tiếng còi báo động tần số thấp vang lên dồn dập trong tâm trí Sơn. Bảng điều khiển của la bàn lượng tử hiển thị một dòng thông báo đỏ rực rò rỉ dữ liệu:
`CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ SỤT GIẢM NĂNG LƯỢNG ĐỒNG BỘ SÓNG NÃO TOÀN KHU VỰC!`
`NGUỒN NĂNG LƯỢNG HIỆN TẠI: 8% (CẬN KIỆT NGHIÊM TRỌNG)`
`THỜI GIAN DUY TRÌ Ý THỨC CÒN LẠI: 45 PHÚT ẢÒ
Sơn bàng hoàng nhìn xung quanh. Luồng ánh sáng lam nhạt tỏa ra từ trần nhà ảo bỗng nhiên chập chờn dữ dội, sương mù dữ liệu xám xịt bắt đầu tràn vào từ các khe hở nhỏ dưới sàn nhà. Nguồn năng lượng đồng bộ sóng não—thứ dưỡng khí ảo duy nhất giữ cho ý thức của tất cả cư dân Vùng Mù không bị phân rã—đang cạn kiệt ở mức báo động đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!