Mutant Ward: Khu Giam Kinh Hoàng
Cơn co giật tủy sống từ thế giới thực dội ngược vào ý thức của Hoàng Sơn như một nhát búa điện từ tàn nhẫn. Khi luồng ánh sáng trắng xóa của cú sốc EMP từ cổng logic 1024-bit nhạt dần, Sơn cảm nhận thấy toàn bộ cơ thể ảo của mình đổ sụp xuống một bề mặt gồ ghề, lạnh buốt và sắc nhọn. Đó không phải là mặt sàn polymer vô trùng của phân khu White Sector, mà là một lớp cát mịn dệt từ hàng vạn mảnh vỡ pixel rác thải công nghệ.
“Khụ... khụ...”
Sơn ho khan, lồng ngực ảo phập phồng đau đớn. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều mang theo vị đắng nghét của sương mù dữ liệu rác thải—một thứ hỗn hợp mô phỏng không khí bị ô nhiễm nặng bởi các tiến trình hệ thống lỗi thời. Sơn đưa tay lên thái dương trái. Vòng khóa ý thức vẫn găm chặt vào sọ não ảo của anh, nhưng nó không còn phát ra tiếng vo vo đều đặn nữa, mà liên tục giật lên từng hồi, giải phóng những tia lửa điện từ màu xanh tím mờ nhạt. Cú phản chấn EMP ở giây cuối cùng trước khi cánh cổng khép lại đã suýt chút nữa thiêu rụi các khớp thần kinh của anh ngoài đời thực. Mảnh sọ titan cấy ghép sau đầu Sơn chắc chắn đang nóng lên đến mức báo động đỏ.
Sơn gượng dậy, cố gắng mở đôi mắt đang bị nhòe đi bởi các dải sọc xám đen bảo mật. Bảng thông số hệ thống lơ lửng trước tầm nhìn hiển thị một con số khiến tim anh thắt lại:
`CHỈ SỐ SANITY: 42% (CẢNH BÁO: ĐẠT NGƯỠNG BIẾN DỊ NHÂN CÁCH TẠM THỜI)`
`BĂNG THÔNG HIỆN TẠI: 480 MBPS (ĐỒNG BỘ THẦN KINH: 30%)`
“Sơn... Anh Sơn ơi... cứu em...”
Tiếng rên rỉ yếu ớt của Bảo vang lên ngay bên cạnh. Sơn quay đầu nhìn. Cậu thiếu niên đang nằm co quắp trên đống rác dữ liệu, cơ thể ảo của cậu bị giật lag liên tục, các chi nhấp nháy pixel xám xịt như một cuốn băng video bị hỏng. Cặp kính cận ảo bị nứt đôi của Bảo rò rỉ ra những dải mã nhị phân màu xám mờ. Chỉ số Sanity của Bảo đã tụt xuống mức 50%, ngưỡng chớm loạn thần do gia tốc thời gian lượng tử tàn nhẫn của Elysium.
Cách đó vài bước chân, Lam Anh đang gượng dậy bằng một tay. Cánh tay trái của cô—nơi chịu đòn phản chấn trực diện từ tường lửa bảo mật—bị vỡ vụn hoàn toàn từ khuỷu tay trở xuống, chỉ còn là một đám mây hạt pixel màu xám đen rò rỉ ra các dòng lệnh lỗi liên tục. Đôi mắt hồng neon của cô vẫn rực sáng đầy nổi loạn, nhưng làn da ảo đã nhợt nhạt đi trông thấy.
“Chúng ta... thoát rồi chứ?” Lam Anh nghiến răng hỏi, giọng nói của cô bị bóp méo qua tần số sóng ngắn phát ra tiếng rè rè chói tai.
“Thoát khỏi White Sector rồi,” Sơn khàn giọng đáp, cố gắng đứng vững trên đôi chân ảo đang run rẩy. “Nhưng đây không phải là thiên đường.”
Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Tầm nhìn của anh lập tức bao phủ bởi một màu xám xịt tăm tối. Đây chính là Sector-1B, hay còn gọi là Mutant Ward—Khu giam giữ tập thể dành cho những ý thức bị bỏ rơi của siêu máy chủ Elysium. Không gian ở đây rộng lớn một cách vô định, không có những bức tường trắng vô trùng của White Sector, mà là một mê cung khổng lồ được xây dựng từ những khối kiến trúc cổ đại bị đổ nát, chắp vá bằng hàng vạn tấn cáp quang rỉ sét và các linh kiện phần cứng lỗi thời.
Bầu trời ảo phía trên không có ánh sáng, chỉ có một màn sương mù dữ liệu màu xám đen cuộn xoáy liên tục, thỉnh thoảng lại bùng lên những tia chớp điện từ màu đỏ tía do xung đột phần cứng vĩ mô. Xung quanh họ, từ trong các góc khuất của những bức tường đổ nát, những âm thanh ghê rợn bắt đầu vang lên. Đó là tiếng gào thét điên loạn, tiếng khóc lóc thảm thiết và cả những tiếng rít cơ khí rè rè vỡ tiếng.
Sơn nhìn thấy họ—những Biến dị nhân cách (Mutant). Đó là ý thức của những tù nhân bị giam giữ quá lâu dưới áp lực của gia tốc thời gian ảo. Khi chỉ số Sanity tụt xuống dưới 50% mà không có bất kỳ neo ký ức nào bảo vệ, nhân dạng kỹ thuật số của họ bắt đầu bị biến dạng. Một gã Mutant đang bò lết trên sàn rác, nửa khuôn mặt ảo của gã đã bị thay thế bằng một màn hình hiển thị chuỗi ký tự "NULL" lặp đi lặp lại vô hạn. Một kẻ khác có cơ thể khổng lồ dệt từ những khối đồng rỉ sét, liên tục tự đập đầu vào vách tường để giải tỏa cơn co thắt thần kinh.
“Ôi Chúa ơi...” Bảo hoảng loạn tột độ, hai tay ôm chặt lấy đầu, tần số sóng não của cậu lập tức tăng vọt lên mức 15Hz nguy hiểm. “Họ... họ không còn là con người nữa... Chúng ta sẽ bị biến thành như vậy sao?”
Sự hoảng loạn của Bảo lập tức tạo ra một luồng xung động sóng não mạnh mẽ lan tỏa ra xung quanh. Sơn nhận thấy màn sương mù xám xịt xung quanh bắt đầu dao động dữ dội. Những Mutant đang ẩn nấp trong bóng tối đột ngột dừng lại, hàng chục đôi mắt ảo phát ra ánh sáng đỏ điên cuồng đồng loạt quay về phía họ.
“Bảo! Tĩnh tâm lại ngay!” Sơn quát khẽ.
Không một chút do dự, Sơn áp lòng bàn tay phải ảo của mình vào gáy Bảo. Anh vận hành kỹ thuật Tĩnh tâm nhị phân (Tĩnh tâm nhị phân), cưỡng bức truyền đi một chuỗi tần số sóng não đối kháng tĩnh lặng trực tiếp vào nhân hệ thống của Bảo:
`00000000... 00000000... 00000000...`
Chuỗi số không tĩnh lặng chạy liên tục trong đầu Bảo như một bộ lọc nhiễu lượng tử, cưỡng bức hạ nhịp tim ảo và làm dịu đi các khớp thần kinh đang bị ép xung của cậu thiếu niên. Nhịp sóng não của Bảo từ 15Hz giảm dần xuống 6Hz, rồi dừng lại ở mức 5Hz an toàn. Các hạt pixel nhấp nháy trên cơ thể Bảo bắt đầu ổn định trở lại, dập tắt luồng xung động thu hút kẻ thù.
Nhưng đã quá muộn để lùi bước.
Từ trong màn sương mù dữ liệu rác thải rậm rạp, những tiếng bước chân nặng nề như sắt thép va chạm vang lên đều đặn. Mặt đất ảo rung chuyển nhẹ theo từng nhịp bước. Sơn lập tức kéo Lam Anh và Bảo lùi lại phía sau một khối bê tông đổ nát, mắt hướng về phía bóng tối.
Một nhóm gồm hơn mười thực thể ảo khổng lồ bước ra từ sương mù, bao vây chặt chẽ mọi lối thoát của nhóm Sơn. Dẫn đầu bọn chúng là một gã khổng lồ cao hơn hai mét, toàn thân dệt từ những khối lập phương màu đen rỉ sét gồ ghề. Gương mặt của gã không có chi tiết mắt mũi rõ rệt, chỉ có một đôi mắt ảo rực cháy ánh sáng đỏ điên cuồng của một kẻ đã mất đi phần lớn nhân tính. Trên ngực gã, một hình xăm con rồng dệt từ các dải mã lỗi màu đỏ rực liên tục chuyển động và phát ra những tiếng rè rè chói tai.
Đó chính là Hắc Long, đại ca cai trị khu giam giữ tập thể Sector-1B này. Hai cánh tay của gã bọc trong hai khối năng lượng từ trường rác gồ ghề, thỉnh thoảng lại phát ra những tia lửa điện màu tím độc hại.
“Kẻ mới đến,” Hắc Long cất giọng, âm thanh của gã trầm đục và đi kèm với tiếng sub-bass điện từ đầy áp bức. “White Sector vừa mới xảy ra bạo loạn, hệ thống tự hủy kích hoạt, và ba con chuột nhắt các ngươi lại có thể bẻ khóa cổng logic 1024-bit để chui vào đây. Khá khen cho tài năng viết mã của lũ thư sinh.”
Đàn em của Hắc Long—những tên Mutant biến dị hung hãn mang theo vũ khí tự chế từ rác thải cáp quang rỉ sét—bắt đầu tiến lên, thu hẹp vòng vây. Áp lực từ trường rác tỏa ra từ bọn chúng khiến không khí ảo xung quanh nhóm Sơn nóng rực lên, ép băng thông cá nhân của họ xuống mức tối thiểu.
“Các anh muốn gì?” Sơn lạnh lùng hỏi, đôi mắt xám không một chút dao động, hai tay anh âm thầm buông thõng để chuẩn bị cho các tiến trình viết mã khẩn cấp.
Hắc Long cười man rợ, tiếng cười của gã bị vỡ tiếng qua hệ thống âm thanh ảo. “Ở Sector-1B này, luật rừng là luật duy nhất. Muốn giữ lại nhân dạng gốc để không bị biến thành lũ rác thải không hồn ngoài kia, các ngươi cần có sự bảo hộ của băng đảng Hắc Long. Và sự bảo hộ đó không hề miễn phí.”
Gã khổng lồ tiến lên một bước, chỉ ngón tay bọc thép rỉ sét vào mặt Sơn. “Nộp toàn bộ số Byte-Coin tích lũy được của các ngươi ra đây. Mỗi kẻ năm mươi Byte-Coin làm phí nhập bang. Nếu không, ta sẽ dùng găng tay bọc thép này đập vỡ cấu trúc avatar của các ngươi, hấp thụ băng thông và ném đống mã rác còn lại vào lò nghiền dữ liệu của Trash-X.”
“Năm mươi Byte-Coin một người?” Bảo hoảng hốt kêu lên, quên mất cảnh báo của Sơn. “Chúng tôi... chúng tôi vừa mới thoát khỏi phòng biệt giam, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Các anh đang cướp giật!”
“Câm miệng, thằng ranh!”
Một tên đàn em gầy gò của Hắc Long, kẻ có cánh tay phải biến dạng thành một lưỡi cưa rác rỉ sét, lao lên phía trước. Gã vung tay đẩy mạnh vào ngực Bảo. Cú va chạm vật lý ảo cực mạnh khiến Bảo ngã nhào ra phía sau, đập đầu vào khối bê tông rỉ sét.
*Rắc!*
Cơ thể ảo của Bảo bị giật lag mạnh, một mảng pixel lớn ở bả vai cậu bị vỡ vụn thành các hạt xám đen. Dòng cảnh báo đỏ rực hiện lên trước mắt Sơn:
`VẬT CHỦ BẢO BỊ TẤN CÔNG: SỤT GIẢM 5% SANITY. SANITY HIỆN TẠI: 45%.`
“Bảo!” Lam Anh nghiến răng, ngón tay phải của cô nhấp nháy ánh sáng hồng neon, chuẩn bị viết mã độc tấn công để liều mạng với bọn chúng.
Sơn lập tức đưa tay chặn Lam Anh lại. Ánh mắt anh ra hiệu cho cô phải kiềm chế. Sơn biết rất rõ tình thế lúc này nguy kịch đến mức nào. Với chỉ số Sanity hiện tại của anh là 42%, và Lam Anh đang bị thương tích dữ liệu nặng ở cánh tay trái, việc kích hoạt một cuộc chiến bạo lực diện rộng lúc này là tự sát. Hơn nữa, những xung động chiến đấu lượng tử cường độ cao chắc chắn sẽ kích hoạt hệ thống cảnh báo của Sentinel-X, thu hút lính gác Guard-02 tuần tra hành lang ập vào tiêu diệt cả hai bên.
Sơn phải dùng tư duy logic để giải quyết cuộc đối chất này.
Anh bước lên phía trước, che chắn cho Bảo và Lam Anh ở phía sau. Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu, tập trung toàn bộ khả năng phân tích vào cấu trúc avatar của Hắc Long.
Dưới nhãn quan lượng tử của Sơn, cơ thể khổng lồ của Hắc Long hiện lên dưới dạng các dòng mã nguồn màu xám đen chằng chịt. Sơn nheo mắt lại, phát hiện ra một chi tiết kỹ thuật quan trọng: avatar của Hắc Long tuy đồ sộ và có mật độ nén dữ liệu rất cao nhờ hấp thụ mã rác, nhưng cấu trúc cốt lõi của nó lại vô cùng thô sơ và không ổn định. Gã có một lượng lớn các bad sectors (phân vùng lỗi) ẩn sâu trong hệ thống vận hành của găng tay bọc thép 'Iron-Fist'.
“Hắc Long,” Sơn cất giọng điềm tĩnh, không hề có một chút sợ hãi. “Chúng ta đều là tù nhân bị giam giữ trong cái địa ngục này. Chiến đấu trực diện chỉ làm tiêu hao băng thông của cả hai bên và thu hút lính gác. Tôi đề xuất một giao dịch sòng phẳng.”
Sơn mở bảng điều khiển cá nhân của mình, thực hiện một lệnh chuyển tiền ảo khẩn cấp.
*Bíp!*
Một luồng ánh sáng vàng nhạt phát ra từ tay Sơn, bay về phía bảng điều khiển của Hắc Long.
`HỆ THỐNG: CHUYỂN THÀNH CÔNG 20 BYTE-COIN CHO TÀI KHOẢN HẮC_LONG_01.`
“Đây là hai mươi Byte-Coin,” Sơn lạnh lùng nói. “Là phí giao dịch lâm thời để xoa dịu các anh em vòng ngoài của anh. Đó là tất cả số tiền chúng tôi có lúc này sau khi bẻ khóa cổng logic.”
Hắc Long nhìn bảng điều khiển hiển thị số dư vừa tăng lên, đôi mắt đỏ rực nheo lại đầy nghi hoặc. Gã cười khẩy: “Hai mươi Byte-Coin? Ngươi đang bố thí cho ta sao, lập trình viên? Số tiền này còn không đủ mua một gói dưỡng khí ảo loại rẻ tiền nhất ở thị trường chợ đen. Ta đã nói rồi, một trăm năm mươi Byte-Coin cho cả ba người, hoặc là biến thành rác thải.”
“Số Byte-Coin đó không đáng giá bằng những gì tôi sắp đề xuất,” Sơn tiến lên thêm một bước, áp sát gã khổng lồ rỉ sét. “Tôi đã phân tích cấu trúc avatar của anh bằng Thị giác dữ liệu. Găng tay bọc thép Iron-Fist của anh tuy mạnh, nhưng nó đang phải chịu tải nhiệt từ trường quá mức do xung đột firmware cấp thấp. Mỗi lần anh sử dụng nó để tấn công, anh đang tự hủy hoại 2% cấu trúc bộ nhớ sâu của chính mình. Đúng chứ?”
Lời nói của Sơn như một tia sét đánh thẳng vào bộ xử lý của Hắc Long. Cơ thể khổng lồ của gã khựng lại một nhịp, các khối lập phương màu đen trên vai gã nhấp nháy nhẹ do dao động sóng não bất ngờ.
“Ngươi... làm sao ngươi biết?” Hắc Long gầm lên, giọng nói bắt đầu có sự hoang mang ẩn giấu.
“Tôi là một lập trình viên cao cấp của Aeterna Corp,” Sơn đáp, giọng nói đầy sự tự tin và uy quyền kỹ thuật. “Tôi hiểu rõ kiến trúc hệ thống của Elysium hơn bất kỳ ai ở đây. Không chỉ găng tay của anh, mà cả hệ thống Virtual Energy Node (trạm sạc năng lượng ảo) của băng đảng các anh tại Sector-1B này cũng đang bị lỗi phân bổ dòng điện từ. Các anh đang phải sạc năng lượng với hiệu suất cực thấp và tiêu tốn gấp đôi số Byte-Coin để duy trì sự ổn định thần kinh.”
Sơn đưa ra quân bài tẩy của mình: “Hợp tác với chúng tôi. Tôi có thể tự tay viết một đoạn mã tối ưu hóa cấu trúc firmware cho găng tay của anh, và cấu hình lại trạm sạc Virtual Energy Node của các anh để tăng hiệu suất sạc lên 15%. Đổi lại, các anh phải cho chúng tôi một nơi trú ẩn an toàn và không được chạm vào người của tôi.”
Lời đề xuất của Sơn tạo ra một sự im lặng đáng sợ giữa bãi rác dữ liệu của Sector-1B. Hắc Long đứng im lặng, các biến số trong bộ não biến dị của gã đang xoay chuyển dữ dội để thực hiện các phép tính toán thiệt hơn. Một lập trình viên có khả năng tối ưu hóa hệ thống sạc là một tài sản vô giá đối với bất kỳ băng đảng nào trong nhà tù ảo này, nơi năng lượng đồng bộ sóng não khan hiếm hơn cả vàng.
Nhưng lòng tham và sự nghi kỵ của một kẻ biến dị nhân cách lâu năm không dễ dàng bị dập tắt.
“Một lời đề xuất rất hấp dẫn,” Hắc Long chậm rãi nói, đôi mắt đỏ rực quét quét từ đầu đến chân Sơn. “Nhưng làm sao ta biết được ngươi không cài mã độc gián điệp vào hệ thống của ta khi tối ưu hóa? Lũ lập trình viên các ngươi luôn đầy rẫy những thủ đoạn xảo quyệt.”
“Anh không có lựa chọn nào tốt hơn,” Sơn lạnh lùng đáp. “Hoặc là tin tôi và có được một găng tay ổn định cùng nguồn năng lượng dồi dào, hoặc là giết chúng tôi và tiếp tục tự hủy hoại avatar của mình cho đến khi biến thành một Glitch Monster vô hồn bị Sweeper Program xóa sổ.”
Hắc Long im lặng. Gã bước vòng quanh Sơn, tiếng xích sắt ảo dưới chân rít lên ghê rợn trên nền cát rác pixel. Sự căng thẳng trong không khí ảo đạt đến mức cực hạn. Lam Anh âm thầm di chuyển ngón tay phải, sẵn sàng kích hoạt mã độc tấn công nếu cuộc thương lượng đổ vỡ. Bảo nín thở, hai mắt nhắm nghiền, liên tục nhẩm đọc chuỗi số không của Tĩnh tâm nhị phân để giữ cho nhịp tim không tăng cao.
Đột nhiên, bước chân của Hắc Long dừng lại ngay bên sườn phải của Sơn.
Một luồng gió từ trường rác thổi qua, làm lay động vạt áo tù nhân màu xám tro của Sơn. Ngay khoảnh khắc vạt áo bị tốc lên, một luồng ánh sáng lượng tử màu lam nhạt, vô cùng tinh khiết và đồng bộ, đột ngột phát ra từ sâu trong túi ảo của Sơn—nơi anh đang cất giấu Khối lưu trữ đệm (Buffer Storage Block) tự chế.
Đó là ánh sáng lượng tử của ba qubit lõi bên trong con quay của La bàn lượng tử thô sơ. Thiết bị tự chế này vẫn còn nóng sau ca bẻ khóa khẩn cấp ở tập trước, liên tục phát ra các xung nhiệt lượng tử mờ ảo xuyên qua lớp vải dữ liệu tối giản.
Ánh mắt đỏ rực của Hắc Long lập tức bị hút chặt vào luồng ánh sáng lam tinh khiết đó. Đồng tử ảo của gã co rút lại, rực lên một lòng tham tột độ và sự thèm khát điên cuồng.
“Cái gì thế kia?” Hắc Long gầm lên, giọng nói run rẩy vì phấn khích. “Đó... đó không phải là mã rác! Đó là một thiết bị lượng tử tự trị có chữ ký số cực kỳ tinh khiết! Một la bàn lượng tử... Ngươi đang giấu một bảo vật hệ thống!”
Hắc Long lập tức nhận diện ra giá trị vô giá của chiếc la bàn. Trong nhà tù ảo đầy rẫy những mê cung không gian biến dạng này, một thiết bị có khả năng định vị các vết nứt logic và cổng thoát hiểm là thứ mà ngay cả ban quản trị tập đoàn cũng thèm khát có được.
“Đưa nó cho ta!” Hắc Long điên cuồng hét lớn, lòng tham hoàn toàn che mờ lý trí logic vừa mới nhen nhóm. Gã không còn quan tâm đến lời đề xuất tối ưu hóa trạm sạc nữa. “Có được chiếc la bàn này, ta có thể tự do di chuyển xuyên qua các phân khu, thoát khỏi cái Mutant Ward bẩn thỉu này! Đàn em! Lên cho ta! Cướp lấy chiếc la bàn đó!”
“Rõ, đại ca!”
Hàng chục tên Mutant biến dị gầm rú điên cuồng, vung vũ khí rác rỉ sét lao thẳng về phía Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!