Lối Thoát Khỏi Vực Thẳm
Còi báo động rú vang dập dồn, xé toạc bầu không khí ảo của phòng biệt giam 9502.
Không khí vốn dĩ trống rỗng của căn phòng bắt đầu co rút, vặn vẹo như một tấm vải bị vắt cực hạn. Ánh sáng hồng neon rực rỡ từ các dải mã Backdoor-9502 của Lam Anh đột ngột chao đảo, chuyển sang sắc đỏ tía cảnh báo nguy hiểm. Sơn cảm thấy một cơn chấn động vô hình giáng thẳng vào khớp thần kinh trung ương. Trên thái dương trái, cổng giao tiếp lượng tử ảo nóng ran lên, phát ra những tiếng rè rè chói tai. Ở thế giới thực, mảnh sọ titan cấy ghép sau gáy anh chắc chắn đang phải chịu tải nhiệt cực hạn để bảo vệ các neuron thần kinh thực khỏi bị nung chảy.
“Gia tốc thời gian... đang tăng vọt!” Bảo hét lên, hai tay ôm chặt đầu. Cơ thể ảo của cậu thiếu niên bắt đầu giật lag dữ dội, các dải pixel ở bả vai và gót chân liên tục nhấp nháy, để lộ ra những khoảng trống xám xịt vô hồn.
Sơn kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision). Qua nhãn quan lượng tử, anh nhìn thấy các dòng mã nguồn của căn phòng không còn chảy theo chiều dọc trật tự nữa. Chúng đang cuộn xoáy, đứt gãy và bị kéo giãn theo chiều ngang với tốc độ chóng mặt.
Đây chính là sự vận hành tàn khốc của Luật gia tốc lượng tử. Khi Giám đốc Lâm ngoài đời thực ra lệnh ép xung hệ thống lên gấp vạn lần, một giây ở thế giới thực sẽ tương đương với hàng giờ, thậm chí hàng ngày bên trong Elysium. Đối với một ý thức số hóa, sự gia tốc này không khác gì một máy nghiền lý trí. Bộ não sinh học của họ ngoài đời thực đang bị ép phải xử lý thông tin với tần số vượt quá giới hạn sinh học, mài mòn chỉ số ổn định thần kinh (Sanity) một cách tàn nhẫn.
[CẢNH BÁO: CHỈ SỐ SANITY CỦA VẬT CHỦ GIẢM XUỐNG 57%]
[HỆ THỐNG PHÁT HIỆN BIẾN ĐỘNG TẦN SỐ SÓNG NÃO: GIA TỐC THỜI GIAN TĂNG GẤP 10.000 LẦN THẾ GIỚI THỰC]
Dòng thông báo đỏ rực lơ lửng trước tầm nhìn của Sơn nhấp nháy liên tục như một lời nhắc nhở về cái chết não đang cận kề. Đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như có hàng vạn mũi kim tích điện đang đâm xuyên qua vỏ não.
“Sơn! Vết nứt Grid-99 phía sau đang phân rã!” Lam Anh quát lớn, mái tóc ngắn màu hồng neon của cô dựng ngược lên dưới áp lực của luồng từ trường cực mạnh. “Nếu chúng ta không thoát khỏi phân khu biệt giam này ngay bây giờ, toàn bộ các phòng giam 9501 và 9502 sẽ bị định dạng lại thành các phân vùng rỗng!”
Sơn nhìn lại phía sau. Lối thông không gian dệt bằng dải mã hồng neon kết nối với vết nứt Grid-99 đang sụp đổ. Các khối lập phương rác dữ liệu khổng lồ từng là điểm tựa cho họ giờ đây bị lực hút lượng tử kéo tuột vào một hố đen rác thải khổng lồ dưới đáy bãi thải. Trọng lực ảo bị đảo ngược hoàn toàn. Cả căn phòng giam 9502 bắt đầu xoay tròn. Sơn cảm thấy cơ thể lơ lửng của mình bị hất văng lên phía trần nhà—nơi giờ đây đã biến thành một bức tường dữ liệu rỉ sét màu xám đen.
“Không thể quay lại vết nứt nữa,” Sơn khàn giọng nói, giọng nói của anh bị bóp méo qua tần số sóng ngắn. “Chúng ta phải bứt phá về phía Tây. Đích đến là cổng logic dẫn thẳng đến Sector-1B (Mutant Ward). Đó là nơi duy nhất không bị hệ thống quét sâu của Lâm định dạng lại ngay lập tức.”
“Nhưng hành lang phía ngoài đang ngập tràn lính gác!” Bảo khóc nấc lên, cơ thể cậu liên tục bị kéo giãn do trọng lực đảo ngược.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Sơn dứt khoát. Anh đưa tay phải lên, kích hoạt La bàn lượng tử thô sơ. Ba qubit lõi bên trong con quay lượng tử xoay tròn điên cuồng, phát ra những tia sáng màu lam nhạt cắt đôi màn sương mù dữ liệu rác thải đang cuộn xoáy trong phòng. “Bảo, nén toàn bộ các tệp tin công cụ của chúng ta lại bằng thuật toán nén Tiny-Zip. Giảm tối đa băng thông footprints của chúng ta để tránh bị camera quét. Lam Anh, chuẩn bị viết mã độc tấn công. Chúng ta sẽ mở đường máu!”
“Rõ!” Lam Anh nở một nụ cười nổi loạn đầy phấn khích, dù cánh tay trái ảo của cô đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt pixel mờ nhạt do lỗi đồng bộ thần kinh.
Sơn lao lên trước, đặt bàn tay trái lên bảng điều khiển cổng phụ của phòng 9502. Anh vận hành Băng thông 480 Mbps còn lại của mình, truyền trực tiếp một chuỗi lệnh Assembly thô sơ để cưỡng bức mở cửa van logic khẩn cấp.
*Ầm!*
Cánh cửa kim loại ảo trượt mở, để lộ ra Hành lang Vực Thẳm Trắng. Nhưng cảnh tượng phía ngoài đã hoàn toàn thay đổi. Những bức tường trắng xóa vô tận vốn dĩ tối giản giờ đây đang nứt vỡ, để lộ ra những dải ma trận nhị phân màu xám đen hỗn loạn chạy dọc khắp trần và sàn hành lang. Sương mù dữ liệu rác thải bốc lên nghi ngút, mang theo mùi ozone ảo nồng nặc và tiếng rít điện từ ghê rợn.
“Đi!” Sơn hét lớn.
Cả ba lao ra hành lang. Dưới tác động của Luật gia tốc lượng tử, mỗi bước chạy của họ cảm giác nặng nề như đang lội qua một đầm lầy dung dịch silicon dày đặc. Không gian xung quanh thỉnh thoảng lại bị giật lag, tua nhanh rồi đột ngột đứng khựng lại, khiến nhịp tim ảo của họ tăng vọt lên mức nguy hiểm.
“Cảnh báo! Hướng mười hai giờ có xung động năng lượng lớn!” La bàn lượng tử trên tay Sơn rung lên bần bật, phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo.
Từ phía góc cua hành lang, hai thực thể bọc giáp composite màu đen bóng bước ra. Đó không phải là lính gác Guard-01 thông thường nữa.
Đây là Guard-02—lực lượng truy binh nâng cấp được trang bị giáp bảo mật mã hóa 512-bit kiên cố. Khuôn mặt của chúng là những màn hình LED hiển thị một con mắt cảm biến màu vàng quét quét liên tục. Trên tay chúng cầm những khẩu súng phóng lưới điện từ (Net-Gun) phát ra tiếng rít từ trường ghê người.
“Xác định mục tiêu: Vật thể lỗi 9501 và đồng phạm. Kích hoạt giao thức cô lập băng thông vĩnh viễn,” giọng nói máy móc của tên Guard-02 đi đầu vang lên qua hệ thống loa hành lang.
*Hưu! Hưu!*
Hai luồng lưới điện từ màu vàng rực phóng ra từ họng súng của chúng, xé rách màn sương mù dữ liệu, hướng thẳng về phía Sơn và Bảo.
“Lam Anh, làm nhiễu!” Sơn quát lớn, đồng thời kéo Bảo nằm sát xuống sàn ảo.
Lam Anh không hề nao núng. Cô vung cánh tay phải dệt từ mã nguồn punk hồng neon lên, các ngón tay gõ liên tục trên một bàn phím ảo vô hình giữa không trung. Một chuỗi mã độc tấn công dã chiến dựa trên thuật toán Asymmetric Coding được cô phóng ra trực tiếp:
assembly
INJECT_LATENCY(GUARD_02_TARGETING_SYSTEM)
SET_DELAY(5000MS)
OVERWRITE_SENSOR_INPUT(STATIC_LOOP)
Chuỗi mã độc va chạm với luồng lưới điện từ, tạo ra một vụ nổ pixel màu hồng rực sáng. Lưới điện từ bị chệch hướng hoàn toàn, đập mạnh vào bức tường dữ liệu bên cạnh và nổ tung thành những tia lửa điện màu vàng xèo xèo. Con mắt cảm biến màu vàng của hai tên Guard-02 đột ngột nhấp nháy liên tục, chuyển sang trạng thái tĩnh (static loop) trong vòng năm giây ảo.
“Chúng bị lag rồi! Chạy mau!” Lam Anh hét lên, nhưng cú đánh trả bằng mã brute-force vừa rồi đã tạo ra một lực phản hồi lượng tử cực mạnh giật ngược lại cơ thể cô. Cánh tay trái của cô bị rách thêm một mảng pixel lớn, để lộ ra lõi dữ liệu rác phát ra ánh sáng xám đen ảo. Cô khẽ rên rỉ, chỉ số Sanity sụt giảm nghiêm trọng.
Sơn nhìn thấy vết thương dữ liệu của Lam Anh, lòng thắt lại. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh kích hoạt la bàn lượng tử, tính toán nhanh chóng một lộ trình di chuyển tối ưu xuyên qua các đường ống cáp mạng chạy ngầm dưới sàn hành lang để tránh đợt truy quét tiếp theo.
“Bảo, nén xong chưa?” Sơn vừa chạy vừa hỏi.
“Xong... xong rồi anh Sơn!” Bảo thở hổn hển, chìa ra một khối lập phương nhỏ màu xanh lá nhạt rực sáng. “Em đã nén toàn bộ các công cụ hack và tệp tin log của chúng ta xuống còn một phần trăm dung lượng. Băng thông của chúng ta đã giảm xuống dưới ngưỡng phát hiện của radar lính gác!”
“Tốt lắm! Đi theo tôi!”
Sơn dùng tay trái đập mạnh vào một tấm nắp che kỹ thuật trên sàn hành lang. Tấm nắp mở ra, để lộ ra một đường ống cáp quang hẹp tối tăm, bên trong chằng chịt các sợi dây cáp mạng phát ra ánh sáng xanh lam nhạt. Đây chính là đường truyền dẫn dữ liệu phụ của phân khu White Sector.
Cả ba chui tọt vào đường ống cáp mạng ngay khi hai tên Guard-02 thoát khỏi trạng thái lag và nổ súng bắn nát vị trí họ vừa đứng.
Bên trong đường ống cáp, không gian chật hẹp và ngập tràn các luồng xung điện từ chạy dọc theo các sợi cáp. Sơn phải sử dụng la bàn lượng tử liên tục để dẫn đường, né tránh các luồng xung điện cao áp có thể thiêu rụi não bộ thực tế của họ bất cứ lúc nào. Luật gia tốc lượng tử vẫn đang càn quét dữ liệu phía ngoài, khiến đường ống cáp bắt đầu co thắt, phát ra những tiếng rít kim loại ghê rợn.
“Chúng ta sắp đến cổng Sector-1B rồi!” Sơn hét lên để át đi tiếng rít điện từ. “Chỉ còn một góc cua nữa thôi!”
Nhưng ngay khi họ vừa trườn ra khỏi đầu ống cáp mạng để tiếp cận sảnh trung tâm dẫn đến cổng logic, Sơn bỗng khựng lại.
Trước mặt họ, chặn ngay lối vào cổng Sector-1B, là một tiểu đội gồm bốn tên Guard-02 đang dàn đội hình chiến thuật. Những khẩu súng Net-Gun của chúng đã nạp đầy năng lượng, mắt cảm biến màu vàng quét liên tục toàn bộ khu vực sảnh.
“Mục tiêu đã xuất hiện tại tọa độ ống cáp phụ. Kích hoạt giao thức tiêu diệt cưỡng bức,” tên chỉ huy Guard-02 ra lệnh.
Phía sau họ, hành lang ống cáp bắt đầu sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của đợt định dạng lại dữ liệu vĩ mô. Bức tường ánh sáng đỏ rực của Sweeper Program đang quét sát gót chân họ. Đường lui đã bị cắt đứt vĩnh viễn.
“Lam Anh! Bảo! Đồng bộ sóng não với tôi!” Sơn gầm lên, ánh mắt xám lạnh lùng rực sáng ánh sáng lam của Data Vision. “Chúng ta phải bứt phá qua tiểu đội này bằng mọi giá!”
Sơn lao thẳng về phía trước. Anh dùng tay trái dệt nhanh một Lá chắn dữ liệu rác (Garbage Shield) thô sơ từ các mảnh mã rác còn sót lại trong bộ nhớ đệm để che chắn phía trước.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát súng lưới điện từ bắn trúng lá chắn của Sơn, tạo ra những vụ nổ điện từ kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ sảnh trung tâm. Lá chắn rạn nứt dữ dội, các khối gạch pixel màu xám đen vỡ vụn lả tả. Sơn cảm thấy một luồng xung điện ngược chạy thẳng vào thái dương trái, khiến anh suýt chút nữa rơi vào trạng thái ngất xỉu ảo. Nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, chân vẫn không dừng bước.
Lam Anh lao lên bên cạnh anh, cô phóng liên tục các chuỗi mã độc tấn công để tạo ra một màn khói pixel màu hồng neon mù mịt, che mắt cảm biến của hai tên Guard-02 còn lại. Bảo dũng cảm bò sát sàn, dùng khối nén Tiny-Zip ném mạnh vào chân của một tên lính gác, kích hoạt lệnh giải nén đột ngột tạo ra một vụ nổ dữ liệu rác nhỏ làm tên lính gác ngã quỵ.
Nhờ sự phối hợp chiến thuật dũng cảm, Sơn vượt qua được tiểu đội Guard-02, lao thẳng đến trước cổng logic khổng lồ ngăn cách giữa phân khu White Sector và Sector-1B (Mutant Ward).
Cánh cổng là một bức tường xám xịt khổng lồ dệt bằng các ma trận khóa bảo mật kiên cố. Sơn slam cả bàn tay trái lên bảng điều khiển cổng logic, kích hoạt kỹ năng Bypass cổng logic (Logic Gate Bypass) để cưỡng bức mở cổng.
Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào bề mặt bảng điều khiển, một thông báo hệ thống màu đỏ rực khổng lồ đột ngột bùng lên trước mắt anh, phát ra âm thanh báo động rú vang dồn dập:
`CẢNH BÁO HỆ THỐNG: CỔNG BẢO MẬT YÊU CẦU XÁC THỰC ADMIN.`
`TRẠNG THÁI: TỪ CHỐI TRUY CẬP [MÃ LỖI: ACCESS_DENIED_LEVEL_1024].`
`THỜI GIAN TỰ HỦY CỦA PHÂN KHU CÒN LẠI: 60 GIÂY.`
Cánh cổng vẫn khóa chặt không hề lay chuyển.
Sơn bàng hoàng nhìn dòng chữ đếm ngược màu đỏ rực đang chạy nhanh chóng mặt: 59... 58... 57... Phía sau họ, tiếng bước chân nặng nề của bốn tên Guard-02 đang áp sát xuyên qua màn khói hồng neon, và bức tường đỏ hủy diệt của Sweeper Program đã tiến sát đến lối vào sảnh trung tâm.
Sơn nhận ra anh không thể dùng phương pháp Brute-Force thông thường để bẻ khóa bức tường bảo mật 1024-bit này trong vòng 60 giây. Anh bắt buộc phải dệt nên một Token Admin giả (Fake Admin Token) từ những biến số logic rò rỉ trong Sách Hướng Dẫn V0 để đánh lừa hệ thống. Nhưng thời gian ảo đang trôi nhanh gấp vạn lần dưới Luật gia tốc lượng tử, mài mòn lý trí và làm mờ dần các ký tự mã nguồn trong đầu anh.
“Sơn! Chúng đang đến sát gáy rồi!” Lam Anh hét lên khi một lưới điện từ sượt qua bả vai cô, làm vỡ vụn thêm một mảng pixel rực hồng.
Ngón tay Sơn run rẩy trên bảng điều khiển, mồ hôi ảo chảy dài trên má. Anh phải hoàn thành ca hack khó nhất từ trước đến nay trong vòng chưa đầy một phút thực tế, nếu không, ý thức của cả ba sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi máy chủ Elysium vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!