Tỉnh Giấc Trong Vực Thẳm Trắng
Trắng. Một màu trắng tuyệt đối, không tì vết, không biên giới.
Ý thức của Hoàng Sơn tựa như một dòng nước rò rỉ qua đường ống rỉ sét, nhỏ từng giọt chậm rãi vào một khoảng không vô định. Cơn đau không đến từ da thịt, mà nó buốt nhói ngay giữa trung tâm não bộ, một thứ cảm giác tê dại giống như hàng vạn cây kim điện tử đang đồng loạt cắm vào các khớp thần kinh. Anh muốn mở mắt, nhưng khái niệm “mắt” lúc này chỉ là một lệnh hệ thống chưa được phản hồi.
Phải mất một khoảng thời gian dài vô tận trong bóng tối – hoặc có thể chỉ là một phần triệu giây trong thế giới thực – các cảm biến mô phỏng của cơ thể ảo mới bắt đầu đồng bộ.
Sơn hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào lồng ngực anh không có mùi vị, khô khốc và mang theo một chút vị kim loại nhân tạo đặc trưng của hệ thống điều hòa ảo. Anh nhìn xuống hai bàn tay của mình. Chúng được dựng hình đầy đủ với làn da hơi nhợt nhạt, mười ngón tay thon dài của một kẻ cả đời chỉ biết gõ phím. Tuy nhiên, ở các viền ngoài của cánh tay, các hạt pixel thỉnh thoảng lại nhấp nháy xám xịt, để lộ ra những dải mã nhị phân chạy dọc dưới lớp da giả lập.
Anh đang mặc một bộ đồ tù nhân màu xám tro dệt bằng các sợi dữ liệu tối giản. Không có trọng lực ổn định. Cơ thể anh lơ lửng cách mặt sàn ảo khoảng mười centimet trong một không gian lập phương 4x4m trắng xóa vây quanh bởi bốn bức tường dữ liệu thẳng đứng.
Đây là Phòng giam 9501.
Sơn đưa tay lên thái dương trái theo bản năng. Ngón tay anh chạm phải một vật thể cứng ngắc, lạnh buốt đang găm chặt vào xương sọ ảo. Đó là Vòng khóa ý thức. Chiếc cùm xích kỹ thuật số này liên tục phát ra những tiếng vo vo tần số thấp, tỏa ra luồng ánh sáng xanh mờ yếu ớt. Ngay góc trên bên phải tầm nhìn của Sơn, một bảng thông số chẩn đoán hệ thống hiện lên lơ lửng, hiển thị các chỉ số sinh học ảo của anh bằng những ký tự đỏ rực:
`ĐĂNG NHẬP: TÙ NHÂN 9501`
`BĂNG THÔNG HIỆN TẠI: 100 MBPS (BỊ GIỚI HẠN)`
`TỶ LỆ ĐỒNG BỘ: 10% (ỔN ĐỊNH CƠ BẢN)`
`CHỈ SỐ SANITY: 100% (MINH MẪN)`
“Trại giam ý thức của Elysium...” Sơn thì thầm, giọng nói của anh vang lên nhưng không hề có độ vọng âm của một căn phòng thực tế. Nó phẳng lặng, đơn điệu, như thể âm thanh vừa phát ra đã bị một bộ lọc triệt tiêu âm tần nuốt chửng ngay lập tức.
Ký ức cuối cùng ở thế giới thực ập về như một nhát búa gõ mạnh vào đầu anh. Văn phòng tổng thống của tập đoàn Aeterna Corp ngập tràn ánh đèn neon xanh lam. Khuôn mặt cười giả tạo của Phạm Đăng – gã bạn thân cũ, kẻ giờ đây đã leo lên chiếc ghế Chủ tịch tối cao. Những lời cáo buộc phản quốc công nghệ vô căn cứ. Bản hợp đồng cưỡng bức chuyển giao quyền giám hộ cơ thể sinh học. Và rồi, một chiếc kén ngủ đông lạnh lẽo khép lại, tước đoạt đi thực tại vật lý của anh, đẩy linh hồn anh vào siêu máy chủ lượng tử này để làm nô lệ số vĩnh viễn.
“Hoàng Mai...” Sơn nghiến răng, lồng ngực ảo thắt lại. Em gái anh vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt của tập đoàn với bệnh phổi nặng. Anh đã chấp nhận chịu tội, chấp nhận bán đi ý thức của mình chỉ để đổi lấy chi phí điều trị đắt đỏ cho cô bé. Nhưng giờ đây, khi bị nhốt trong cái hộp trắng xóa vô tận này, làm sao anh có thể chắc chắn rằng Phạm Đăng sẽ giữ lời hứa?
Sự phẫn nộ đột ngột dâng cao khiến nhịp tim mô phỏng của Sơn tăng vọt. Bảng chẩn đoán nhấp nháy cảnh báo:
`CẢNH BÁO: BIẾN ĐỘNG SÓNG NÃO VƯỢT NGƯỠNG AN TOÀN.`
`CHỈ SỐ SANITY SỤT GIẢM: 99%`
“Không được hoang loạn.” Sơn tự ra lệnh cho chính mình. Anh nhắm mắt lại, ép bản thân phải tư duy như một lập trình viên logic. Trong thế giới của Elysium, mọi thứ – từ không khí anh hít thở, trọng lực lơ lửng dưới chân, cho đến chính cơ thể ảo này – đều là sản phẩm của các thuật toán toán học. Nếu muốn thoát ra, anh không thể dựa vào sức mạnh cơ bắp hay sự giận dữ vô ích. Anh phải tìm ra lỗ hổng của mã nguồn.
Sơn mở mắt, quyết định thực hiện một thử nghiệm thực tế đầu tiên. Anh dồn lực vào nắm đấm ảo, xoay người tung một cú đấm thật mạnh vào bức tường dữ liệu trắng xóa trước mặt.
*BÙM!*
Một tiếng nổ điện từ nhỏ vang lên. Cú đấm của anh không hề chạm vào bề mặt vách tường mà bị chặn lại bởi một lá chắn năng lượng mờ màu đỏ xuất hiện trong tích tắc. Ngay sau đó, một dòng điện cao áp ảo chạy ngược từ bức tường, xuyên qua nắm đấm, dọc theo cánh tay ảo và giật thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Sơn.
“Hự!”
Sơn rên rỉ, cơ thể bị hất văng ngược lại giữa khoảng không không trọng lực. Cánh tay trái của anh co quắp, các hạt pixel xám xịt bùng lên dữ dội dọc theo cẳng tay, liên tục nhấp nháy như một tệp tin hình ảnh bị lỗi nén. Cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống ảo khiến anh suýt nữa ngất đi.
`HỆ THỐNG PHẢN HỒI: XUNG ĐIỆN NGƯỢC 220V ẢO.`
`TỔN THƯƠNG THẦN KINH TÍCH LŨY: 5%`
`CHỈ SỐ SANITY SỤT GIẢM: 95%`
Sơn thở dốc, nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang dần ổn định lại cấu trúc pixel. Thử nghiệm bạo lực đã thất bại, nhưng nó mang lại cho anh một biến số quan trọng: bức tường dữ liệu này không phải là một thực thể vật lý bất biến. Nó là một hệ thống phòng thủ chủ động hoạt động theo luật phản hồi điện áp. Mỗi khi có lực tác động vật lý lớn hơn ngưỡng cho phép, hệ thống sẽ tự động kích hoạt một giao thức trừng phạt tương đương để bảo vệ tính toàn vẹn của phòng giam.
Đột ngột, một tiếng tít tít nhỏ, đều đặn vang lên từ phía trần nhà ảo.
Sơn lập tức giữ im lặng. Từ một góc khuất trên cao, một vật thể bay lơ lửng cỡ quả bóng tennis từ từ hạ độ cao. Đó là Sentinel-X Clone-A – một phân thân giám sát thông minh của hệ điều hành nhà tù. Con mắt cảm biến đơn độc màu đỏ rực ở chính giữa thân máy quét qua quét lại, phát ra một luồng ánh sáng đỏ hình rẻ quạt rà quét khắp căn phòng.
Luồng sáng đỏ đang di chuyển về phía Sơn. Nếu nó phát hiện ra chữ ký sóng não của anh đang ở trạng thái kích động sau cú sốc điện vừa rồi, hệ thống sẽ nhận diện anh là “tác nhân không ổn định” và kích hoạt giao thức định dạng lại bộ nhớ ngắn hạn.
Sơn hít sâu, áp dụng kỹ thuật Tĩnh tâm nhị phân (Binary meditation) – một phương pháp kiểm soát sóng não mà anh tự phát triển trong những năm làm việc tại phòng thí nghiệm của Aeterna. Trong đầu anh, Sơn không nghĩ về nỗi sợ hãi, không nghĩ về Hoàng Mai hay Phạm Đăng. Anh bắt đầu dựng lên một chuỗi ma trận nhị phân đơn giản, chỉ gồm các số 0 và 1 chạy liên tục trong tiềm thức:
`01001100 01001111 01000111 01001001 01000011`
Nhịp tim ảo của anh bắt đầu hạ xuống. Tần số sóng não dao động chậm lại, đồng bộ hoàn toàn với nhịp xung nền 50Hz của máy chủ xung quanh. Luồng sáng đỏ của Sentinel-X Clone-A quét qua cơ thể lơ lửng của Sơn. Nó dừng lại trên thái dương trái của anh trong ba giây dài đằng đẵng, phân tích chữ ký sóng não phát ra từ Vòng khóa ý thức.
*Tít... tít...*
Con mắt đỏ rực nhấp nháy hai lần rồi từ từ xoay hướng khác, tiếp tục lộ trình tuần tra mặc định của nó. Sơn thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh biết mình không có nhiều thời gian. Con mắt giám sát này sẽ quay lại sau mỗi ba phút ảo.
Anh phải hành động ngay bây giờ.
Sơn tập trung tinh thần vào đôi mắt của mình. Nhờ cấu trúc não bộ đặc biệt có mật độ kết nối neuron tự nhiên cao vượt trội, Sơn có khả năng kích hoạt Thị giác dữ liệu (Data Vision) mà không cần đến các thiết bị hỗ trợ phần cứng. Anh nhắm mắt lại trong một giây, tập trung toàn bộ băng thông 100 Mbps ít ỏi vào dây thần kinh thị giác ảo, rồi mở mắt ra.
Thế giới trắng xóa của Phòng giam 9501 biến mất.
Thay vào đó, Sơn thấy mình đang đứng giữa một ma trận khổng lồ dệt bằng hàng triệu dòng mã nguồn phát sáng màu xanh ngọc. Bốn bức tường xung quanh anh thực chất là những dòng lệnh bảo mật chạy dọc liên tục với tốc độ chóng mặt để duy trì kết cấu hình học của phòng giam.
Nhìn sâu vào dòng chảy dữ liệu của bức tường phía Tây, Sơn phát hiện ra một sự bất thường. Trong khi các vùng mã khác đều chạy mượt mà ở tần số làm tươi 60Hz, thì tại một góc khuất sát sàn ảo, có một điểm nhỏ bị nhấp nháy liên tục. Đó là một vết nứt logic cực nhỏ, nơi các dòng lệnh bảo mật bị xung đột cú pháp nhẹ sau đợt bảo trì định kỳ của hệ thống.
Sơn lơ lửng di chuyển về phía góc tường đó. Băng thông 100 Mbps giới hạn khiến chuyển động của anh chậm chạp và nặng nề, giống như đang di chuyển dưới đáy một đại dương đặc quánh dữ liệu. Anh quỳ xuống, đưa ngón tay trỏ của bàn tay phải – nơi các pixel vẫn còn hoạt động ổn định – chạm nhẹ vào điểm nhấp nháy.
Một bảng thông báo ẩn, mờ nhạt xuất hiện dưới dạng một dòng lệnh gỡ lỗi cổ điển:
`PORT DETECTED: DEBUG_PORT_9`
`STATUS: IDLE (LEGACY SYSTEM COMPONENT)`
`WARNING: RESTRICTED ACCESS FOR SYSTEM ENGINEERS ONLY.`
“Debug Port-9...” Sơn lẩm bẩm, đôi mắt xám lạnh lùng chợt lóe lên tia sáng hy vọng.
Đây chính là cổng gỡ lỗi kỹ thuật bị bỏ quên từ phiên bản Elysium 1.0 sơ khai. Lão Hạc – cựu quản trị viên hệ thống – từng nói rằng ban kỹ thuật của tập đoàn đã quên xóa bỏ một số cổng gỡ lỗi phụ khi nâng cấp hệ điều hành lên phiên bản lượng tử mới. Cổng này hoạt động độc lập với tường lửa chính của White Sector, cho phép truy cập trực tiếp vào nhân hệ thống cấp thấp mà không cần thông qua sự phê duyệt của AI quản trị tối cao Sentinel-X.
Nhưng làm sao để kết nối với nó khi anh đang bị khóa cứng băng thông ở mức 100 Mbps?
Sơn nhìn vào Vòng khóa ý thức trên thái dương. Chiếc cùm xích ảo này hoạt động như một bộ giới hạn lưu lượng (Rate Limiter). Nó liên tục rà quét và cắt giảm mọi gói dữ liệu vượt quá ngưỡng 100 Mbps phát ra từ não bộ của anh.
“Nếu không thể phá vỡ vòng khóa bằng bạo lực, mình phải đánh lừa nó.” Sơn suy luận nhanh. Anh quyết định viết một đoạn mã bẫy nhị phân tối giản ngay trong đầu, sử dụng chính các mảnh mã rác rò rỉ từ vết nứt của Debug Port-9 để làm nguyên liệu.
Anh bắt đầu gõ phím trên một bàn phím ảo vô hình dệt bằng ý nghĩ. Từng dòng lệnh Assembly thô sơ xuất hiện lơ lửng trước mắt anh, phát ra ánh sáng lam nhạt:
`MOV EAX, DEBUG_PORT_9`
`SUB EAX, 0X01`
`PUSH EAX̀
`CALL BYPASS_LIMITER̀
Đoạn mã này cực kỳ ngắn, chỉ vỏn vẹn 12 dòng lệnh nhị phân tối giản để tiết kiệm băng thông tối đa. Mục đích của nó là giả lập một tín hiệu báo cáo lỗi hệ thống (System Error Log) giả để gửi về Vòng khóa ý thức, ép thiết bị này phải chuyển sang chế độ tự chẩn đoán (Diagnostic Mode) trong vòng 5 giây ảo. Trong chế độ đó, bộ giới hạn lưu lượng sẽ tạm thời bị ngắt kết nối để hệ thống thực hiện quét lỗi phần cứng.
Sơn hoàn thành dòng lệnh cuối cùng. Mồ hôi ảo bắt đầu rịn ra trên trán anh. Chỉ số Sanity dao động nhẹ ở mức 94% do áp lực tính toán lượng tử quá lớn đối với một bộ não bị cô lập.
Sentinel-X Clone-A đang quay lại. Luồng sáng đỏ của nó bắt đầu quét từ bức tường phía Đông hướng về phía Sơn.
“Năm giây...” Sơn thì thầm.
Anh chạm ngón tay ảo chứa đoạn mã bẫy vào bề mặt của Debug Port-9.
*CẠCH!*
Một tiếng rít điện từ vang lên ngay trong đầu Sơn. Vòng khóa ý thức trên thái dương trái đột ngột nhấp nháy màu vàng cam. Bảng chẩn đoán hệ thống lập tức thay đổi:
`CẢNH BÁO: VÒNG KHÓA Ý THỨC ĐANG TRONG CHẾ ĐỘ TỰ CHẨN ĐOÁN.`
`BĂNG THÔNG TẠM THỜI ĐƯỢC GIẢI PHÓNG: UNLIMITED (5 GIÂY ĐẾM NGƯỢC)`
“Ngay bây giờ!”
Sơn không chần chừ một phần mười giây. Anh truyền toàn bộ luồng sóng não lượng tử mạnh mẽ của mình trực tiếp vào cổng Debug Port-9. Một luồng mã lỗi rò rỉ rực sáng màu xanh lam xẹt qua thái dương anh, mang theo hàng vạn dòng dữ liệu thô chưa qua xử lý chạy thẳng vào Ổ cứng tủy sống sinh học cấy ghép trên lưng thực của anh.
Cơn đau đớn tột độ bùng nổ. Sơn cảm giác như có một dòng nham thạch nóng bỏng đang chảy dọc theo cột sống ảo, thiêu rụi mọi khớp thần kinh. Anh nghiến răng chịu đựng, hai tay bám chặt vào vách tường dữ liệu để giữ vững kết nối lượng tử.
`TIẾN TRÌNH KẾT NỐI DEBUG_PORT_9: 50%... 80%... 100%!`
`KẾT NỐI THÀNH CÔNG.`
Giữa cơn bão dữ liệu rực sáng, Sơn cảm nhận được ý thức của mình đã chạm vào nhân hệ thống cấp thấp của phân khu White Sector. Anh đã thành lập được một cầu nối liên lạc ẩn giấu khỏi sự giám sát vĩ mô của Sentinel-X.
Nhưng ngay khi ngón tay ảo của Sơn vừa chạm vào lõi của Debug Port-9, một luồng xung điện lượng tử mang theo mã lỗi rò rỉ cực mạnh xẹt qua thái dương trái của anh, tạo ra một tiếng nổ nhỏ trong không gian ảo.
*TẠCH!*
Sơn giật nảy người, cơ thể ảo lơ lửng bị chấn động mạnh. Cơn đau nhói chạy thẳng vào vùng nhớ sâu của não bộ. Và rồi, giữa khoảng lặng chết chóc của căn phòng giam 9501 trắng xóa, Sơn bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ lạ vang lên từ bức tường phía sau lưng anh.
*Tạch... tạch tạch... tạch...*
Đó không phải là tiếng rè rè của lỗi phần cứng máy chủ. Âm thanh đó có nhịp điệu, có khoảng ngắt quãng rõ rệt, đều đặn và kiên nhẫn gõ lên vách tường ngăn cách giữa hai phòng giam.
Sơn trợn tròn mắt. Là một lập trình viên kỳ cựu, anh lập tức dịch được chuỗi âm tần đó trong đầu.
Nó là mã Morse nhị phân cổ điển.
Nội dung của chuỗi ký tự đang gõ liên tục vào tường chỉ vỏn vẹn ba chữ cái:
`S... O... S...`
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!