Nhạc nềnBroken

Tử Chiến Sói Đầu Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn hơi nóng rực mang theo mùi thịt thối hoại tử và dịch nhầy xanh lam đặc quánh phả thẳng vào gáy Tiêu Dao. Trên nóc cabin rỉ sét của chiếc xe tăng chỉ huy tiền chiến, sương xám đậm đặc cuộn xoáy như một bầy rắn độc bị đánh động. Giữa màn sương đục ngầu, hai hốc mũi khổng lồ của con quái dã thú co thắt liên tục, điên cuồng hít hà. Nó không có mắt, hai hốc mắt chỉ là những hố sâu hoắm rỉ ra thứ dịch xanh nhầy nhụa, nhưng khứu giác tàn ác của nó đã khóa chặt mục tiêu.


Mùi máu đỏ sẫm tỏa ra từ vết thương vai trái vừa rách miệng của Tiêu Dao – thứ máu mang kháng thể quân sự nồng nặc mùi hóa chất – đang kích thích cơn điên loạn của con Sói Đầu Đàn.


"Tránh ra!"


A San hét lớn qua màng lọc khí của chiếc mặt nạ da thú. Từ mỏm đá rỉ sét cách đó năm mét, cô vội vã giương chiếc crossbow bọc chì lên. Nhưng sương mù quá dày, tầm nhìn bị kéo xuống dưới ba mét khiến đường ngắm của cô hoàn toàn bị che khuất bởi những dải hơi nước xám xịt tích điện.


Tiêu Dao không nhìn lại. Trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ tự động hoạt động trước khi não bộ kịp đưa ra mệnh lệnh. Anh cảm nhận được độ rung cực nhỏ của tấm vỏ thép xe tăng dưới chân. Con quái thú đang co cơ đùi. Nó sắp nhảy.


*Ầm!*


Bóng đen khổng lồ dài hơn ba mét của con Sói Đầu Đàn phóng xuống từ nóc cabin như một khối sắt nung đỏ đổ sụp. Hàm răng thép rỉ sét của nó ngoạm mạnh vào khoảng không nơi Tiêu Dao vừa đứng trước đó một phần mười giây. Tiếng kim loại va chạm vào nhau nghe chát chúa, xé rách vạt áo khoác lính rách nát của anh.


Nếu không nhờ Phản xạ cơ bắp biệt kích tự động kích hoạt đẩy cơ thể anh lộn vòng về phía sau hông tháp pháo, cú đớp đó đã nghiền nát bả vai anh thành vụn xương.


"Khốn kiếp!" Tiêu Dao rên rỉ trong cổ họng. Cánh tay trái của anh, dưới tác dụng phụ của liều thuốc An Thần Lộ đắng ngắt, vẫn đang bị tê dại hoàn toàn. Anh chỉ có thể dùng tay phải bấu chặt vào gờ thép rỉ của tháp pháo để giữ thăng bằng. Vết thương vai trái bị giật mạnh, máu đỏ sẫm rỉ ra nhiều hơn, thấm đẫm lớp băng vải bọc chì, nhỏ giọt xuống sàn xe tăng bốc khói axit xèo xèo.


Con Sói Đầu Đàn trượt dài trên nóc xe tăng, móng vuốt bọc sừng rỉ sét của nó cào sạt lớp sơn chì bảo vệ của xe, tạo ra những tia lửa xanh lam chói mắt. Nó lập tức xoay người lại với sự linh hoạt đáng sợ của một sinh vật đột biến cấp cao. Đôi tai khổng lồ của nó giật mạnh, thu nhận tiếng máu nhỏ giọt và tiếng thở dốc của Tiêu Dao qua bộ lọc đồng thau của mặt nạ phòng độc.


*Vút!*


Một mũi tên bọc chì từ chiếc crossbow của A San bắn xé sương mù, găm thẳng vào sườn con dã thú. Nhưng tiếng *keng* khô khốc vang lên, mũi tên bị bật văng ra ngoài. Lớp da vảy sừng rỉ sét của Sói Đầu Đàn cứng như thép bọc giáp, hoàn toàn miễn nhiễm với vũ khí tầm xa thô sơ.


Con sói bị chấn động nhẹ, nó gầm lên một tiếng tần số thấp làm màng nhĩ Tiêu Dao đau buốt. Nó bỏ qua A San, khứu giác tàn bạo của nó xác định kẻ mang dòng máu hóa chất thơm ngọt mới là con mồi ngon nhất. Nó lao thẳng vào Tiêu Dao lần thứ hai.


Trong khoảng cách chưa đầy hai mét, Tiêu Dao dứt khoát rút thanh Dao găm sợi carbon siêu nhẹ đeo ở bắp chân phải bằng tay phải. Lưỡi dao đen nhám, không phản chiếu chút ánh sáng nào, vạch ra một đường vòng cung lạnh lùng trong sương xám. Anh lách người qua cú vồ trực diện của con quái thú, mượn lực xoay người chém mạnh lưỡi dao vào sườn sọ của nó.


*Xoẹt! Keng!*


Tia lửa rỉ ra đỏ rực. Thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ có thể dễ dàng cắt đứt giáp da của vệ binh bọc thép, nhưng khi chém vào lớp vảy sừng rỉ sét của Sói Đầu Đàn, nó chỉ để lại một vết xước trắng nhạt. Lưỡi dao bị phản lực chấn động mạnh, mẻ đi một góc nhỏ ở mũi dao. Tay phải Tiêu Dao tê rại.


Con thú không hề hấn gì. Đòn tấn công của Tiêu Dao chỉ làm tăng thêm cơn điên loạn của nó. Con Sói Đầu Đàn đột ngột quật mạnh chiếc đuôi khổng lồ bọc đầy gai sừng rỉ sét của mình như một sợi cáp thép quét ngang.


Tiêu Dao cố gắng nâng cánh tay trái tê dại lên để đỡ theo bản năng, nhưng lực phản xạ bị giảm mất năm mươi phần trăm khiến động tác của anh bị chậm một nhịp.


*Bốp!*


Cú quật đuôi như búa tạ giáng thẳng vào mạn sườn phải của Tiêu Dao. Sức mạnh thô bạo hất văng cả cơ thể anh khỏi nóc xe tăng chỉ huy. Anh rơi tự do từ độ cao ba mét, đập mạnh lưng xuống một đống phế liệu sắt rỉ sắc nhọn nằm ngổn ngang dưới đất sương.


Một thanh sắt rỉ sét nhô lên từ xác chiếc xe bọc thép chở quân bên dưới đâm thẳng vào sườn phải của anh.


*Phập!*


Cơn đau đớn tột cùng xé rách da thịt sườn phải của Tiêu Dao. Anh cảm nhận rõ ràng thớ thịt bị rách sâu (rách sườn phải sâu), máu ấm nóng tuôn ra xối xả. Trí óc anh chao đảo, những đốm sáng đỏ rực chập chờn như đám cháy quá khứ lại trỗi dậy trong thùy trán. Anh muốn hét lên, nhưng bản năng biệt kích buộc anh phải nghiến chặt răng vào van đồng thau của mặt nạ phòng độc để triệt tiêu tiếng động.


Nếu anh phát ra tiếng la hét, con thú mù sẽ lập tức lao xuống nghiền nát đầu anh.


Sói Đầu Đàn phóng xuống đất sương, bốn chân nó nện mạnh lên đống phế liệu tạo ra những tiếng kim loại va chạm hỗn loạn. Nó điên cuồng hít hà, dò dẫm tiến gần đến đống sắt nơi Tiêu Dao đang nằm co quắp. Miệng nó liên tục thở ra những luồng khí xám xanh cực độc rò rỉ từ cơ thể đột biến, ăn mòn những lá mục xung quanh thành tro đen.


Tiêu Dao nằm ép sát đất dưới gầm một tấm tôn chì rỉ sét bị đổ nghiêng. Anh áp dụng kỹ năng Nín thở sâu chống sương rò rỉ để ngăn chặn những luồng khí độc của quái thú xâm nhập vào chiếc mặt nạ phòng độc đã bị mất miếng nẹp chì bảo vệ trán. Nhịp tim của anh chủ động giảm xuống, cơ thể anh đông cứng như một xác chết lạnh ngắt giữa nghĩa địa.


Con Sói Đầu Đàn dừng lại cách tấm tôn chì chưa đầy nửa mét. Hốc mũi khổng lồ của nó phập phồng ngay sát đỉnh đầu anh. Mùi thịt thối và dịch nhầy xanh lam nhỏ giọt xuống tấm tôn, rít lên từng hồi mài mòn hóa học.


Ở góc đối diện, A Bảo đang bị dồn vào góc bẫy mìn chưa gỡ, tay gã run rẩy cầm thanh kìm gãy, không dám cử động. A San cố gắng nạp lại một mũi tên bọc chì mới vào crossbow, nhưng tiếng bánh răng cơ học của súng bắn dây cáp quá nhỏ cũng đủ khiến tai con sói giật mạnh.


Con dã thú bất ngờ quay đầu về hướng A San. Nó nhận ra có tiếng động cơ học.


Không thể để nó tấn công A San. Cô là người duy nhất biết đường ra ngoài đầm lầy.


Tiêu Dao đưa tay phải ra sau thắt lưng da, rút khẩu súng lục ổ quay rỉ sét ra. Đây là khẩu Smith & Wesson cơ học sáu viên sử dụng đạn chì tự đúc do Khôi phục chế – thứ vũ khí không có bộ phận điện tử duy nhất không bị kẹt do từ trường sương mù tích điện của nghĩa địa xe.


Anh dùng lực chân phải đạp mạnh vào tấm tôn chì rỉ sét, tạo ra một tiếng động kim loại vang dội để kéo sự chú ý của con thú quay lại.


*Keng!*


Con Sói Đầu Đàn lập tức quay ngoắt lại, gầm rú điên cuồng. Nó lao thẳng vào gầm tấm tôn, hai chân trước khổng lồ bấu chặt lấy lồng ngực Tiêu Dao, đè nghiến anh xuống đống phế liệu sắc nhọn. Sức nặng của con quái thú hơn ba trăm ký ép chặt phổi anh, khiến vết thương sườn phải rách sâu càng thêm rỉ máu đầm đìa.


Nó mở toạc cái miệng đầy răng thép rỉ sét, định ngoạm thẳng vào chiếc mặt nạ phòng độc của anh.


Trong khoảnh khắc sinh tử ranh giới giữa sự sống và cái chết, Tiêu Dao không hề hoảng loạn. Ánh mắt anh lạnh lùng như thép nguội dưới lớp kính bảo hộ mờ sương. Phản xạ tủy sống biệt kích tối cao vận hành.


Anh nín thở sâu, tay phải cầm khẩu súng lục ổ quay rỉ sét luồn qua khe hở giữa hai chân trước của quái thú, áp sát nòng súng vào hốc mắt rỉ dịch nhầy xanh lam – điểm yếu mềm nhất và duy nhất không có vảy sừng bọc chì bảo vệ trên đầu con Sói Đầu Đàn.


*Đoàng!*


Tiếng nổ khổng lồ chói tai vang lên xé toạc màn đêm sương xám của nghĩa địa xe bọc thép rỉ sét. Tia lửa súng phun ra rực rỡ, thiêu cháy dải lông đột biến quanh đầu con sói.


Viên đạn chì tự đúc xuyên phá thẳng qua hốc mắt mù, găm vào đại não của Sói Đầu Đàn. Sức nổ cự ly gần của thuốc súng tự chế tạo ra một lực phản hồi cực mạnh.


*Rắc!*


Báng súng bằng gỗ cổ điển của khẩu súng lục ổ quay bị nứt toác dưới áp lực va đập chân sói. Nhưng con quái thú khổng lồ cũng khựng lại. Dịch nhầy xanh lam trộn lẫn máu đen bắn tung tóe lên mặt nạ phòng độc của Tiêu Dao. Con Sói Đầu Đàn giật mạnh cơ thể vài lần, rồi đổ sụp xuống bên sườn Tiêu Dao như một khối sắt rỉ vô tri vĩ đại.


Nó đã chết.


Tiêu Dao dùng hết sức lực đẩy xác con thú ra khỏi người, ngã quỵ xuống đất sương, ho ra một ngụm máu đen do phổi bị kích ứng bởi hơi độc rò rỉ. Vết thương sườn phải của anh đau buốt tột cùng, máu thấm đỏ sẫm toàn bộ phần hông áo lính.


"Tiêu Dao!" A San lao xuống từ mỏm đá, nhanh chóng đỡ anh dậy. Gương mặt cô bám đầy bụi than hoạt tính lộ rõ vẻ bàng hoàng: "Anh... anh đã giết được nó bằng một phát súng ổ quay cự ly gần?"


A Bảo cũng lảo đảo bò ra từ bẫy mìn, mặt cắt không còn giọt máu: "Phát bắn phản xạ điên rồ... báng súng bị nứt rồi. Nhưng chúng ta sống rồi!"


"Lấy... bộ lọc phổi... nhanh lên," Tiêu Dao khàn giọng nói qua bộ lọc đồng thau, hơi thở của anh ngắt quãng đau đớn. Tay phải anh ôm chặt vết thương sườn phải đang rỉ máu dữ dội.


A San gật đầu, cô dùng chiếc móc leo núi bằng titan cạy mạnh van cửa sập của chiếc xe tăng chỉ huy tiền chiến. Sau vài tiếng kim loại ma sát kịch liệt, cửa sập mở ra với tiếng xì hơi cơ học nặng nề.


Bên trong cabin tối tăm bám đầy bụi chì mười năm trước, A Bảo dùng ngón tay nhạy cảm tháo gỡ chiếc hộp bảo vệ bọc chì, lấy ra chiếc hộp y sinh chứa "Bộ lọc phổi cơ khí bọc chì" còn nguyên vẹn lớp niêm phong quân sự.


"Lấy được rồi!" A Bảo reo lên, giơ chiếc hộp bọc chì có gắn các ống cao su bọc chì bảo vệ lên.


Nhưng niềm vui của họ chưa kịp kéo dài một giây.


*Húuuuuu! Húuuuuu!*


Từ phía chân trời đông nam, xuyên qua màn sương xám dày đặc, tiếng còi hơi nước báo động rú vang dội dập dồn. Tiếng xích xe thiết giáp nặng nề nghiền nát gạch vụn và phế liệu sắt rỉ vang lên từ khoảng cách chưa đầy một cây số.


"Khốn kiếp! Tiếng súng nổ vừa rồi đã đánh động tiểu đội tuần tra bọc thép của Đới Kính gần đây!" A San biến sắc mặt, vội vã giắt chiếc crossbow sau lưng. "Chúng đang khép chặt vòng vây nghĩa địa xe bọc thép!"


Tiêu Dao siết chặt thanh Dao găm sợi carbon siêu nhẹ bằng tay phải, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn về phía ánh đèn pha quét sương công suất lớn đang cắt rách màn đêm sương mù xám tiến lại gần. Vết thương sườn phải của anh đau buốt dữ dội, máu đỏ sẫm vẫn tuôn ra không ngừng, tỏa ra mùi hóa chất quân sự rậm rạp thu hút sự chú ý của bầy truy binh bọc thép phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!