Nhạc nềnBroken

Tiến Vào Vùng Đất Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh buốt giá của cơn mưa axit rả rích ngoài rìa thị trấn Sương Giá như những cây kim châm buốt thấu vào tận xương tủy. Tiêu Dao đứng nép mình dưới mái tôn rỉ sét của một căn nhà kho đổ nát, khẽ rùng mình. Vết thương bên vai trái vừa được bác sĩ Tạ Sâm khâu bằng chỉ bọc chì vẫn âm ỉ cháy lên từng cơn đau nhói mỗi khi anh cử động. Nhưng đáng ngại hơn cả là cánh tay trái của anh. Dưới tác dụng phụ tàn nhẫn của liều thuốc ức chế thần kinh 'An Thần Lộ' đắng ngắt mà anh vừa uống hai giờ trước, toàn bộ từ bả vai xuống đến các ngón tay trái của anh đang rơi vào trạng thái tê dại, mất đi hơn một nửa lực phản xạ thông thường.


Anh khẽ siết chặt rồi thả lỏng bàn tay trái. Cảm giác mơ hồ, chậm chạp như thể dây thần kinh bị bọc trong một lớp bùn đặc.


"Nếu không tìm thấy bộ lọc phổi quân sự bọc chì trong vòng mười hai giờ tới, chu kỳ sương mù đỏ cực hạn sẽ xóa sạch những gì còn sót lại trong đầu anh," giọng nói lạnh lùng của Lâm Duyệt vang lên từ phía sau màn sương xám nhạt. Cô đứng tựa lưng vào một cột bêtông nứt nẻ, chiếc mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo che kín nửa gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo nhưng đầy u uất. "Và khi đó, anh sẽ quên sạch đứa trẻ câm Khương Lăng đang nằm chờ chết với cái chân gãy ở ga tàu điện ngầm cũ."


Tiêu Dao không đáp. Anh đưa tay phải lên, khẽ chạm vào chiếc la bàn con quay cơ học tự chế đang giắt chặt bên hông. Tiếng tíc tắc cơ học đều đặn, trầm đục của nó là thứ duy nhất giúp anh giữ được sự tỉnh táo giữa làn sương độc đang ngày một dày đặc sát mặt đất. Bên cạnh anh, hai bóng người khác cũng đang lặng lẽ kiểm tra lại trang bị.


Đó là A San và A Bảo, hai thợ săn phế liệu gan góc nhất mà Lâm Duyệt đã thuyết phục đi cùng để hỗ trợ anh đột nhập vào "Nghĩa địa xe bọc thép rỉ sét" – vùng cấm địa chết chóc nằm cách thị trấn Sương Giá ba cây số về phía tây.


A San là một nữ thợ săn ngoài hai mươi tám tuổi, mái tóc cắt ngắn cá tính bám đầy bụi than hoạt tính. Cô mặc một chiếc áo khoác da thú dày cộp, xung quanh thắt lưng giắt đầy những con dao găm nhỏ bọc chì chống ăn mòn. Đôi mắt một mí của cô luôn nheo lại cảnh giác, tay không rời khỏi chiếc móc leo núi bằng titan siêu nhẹ. Ngược lại với sự gai góc của A San, A Bảo là một gã thanh niên gầy gò, đeo chiếc kính lúp bảo hộ dày cộp trước mắt. Gã có đôi bàn tay dài với những ngón tay thon thả, nhạy cảm một cách kỳ lạ – đôi bàn tay của một chuyên gia tháo gỡ chất nổ, người duy nhất có thể ngửi ra mùi ngòi nổ cơ học cổ xưa dưới lớp bùn axit.


"Bôi cái này vào ủng da đi," A San ném một hũ sáp màu vàng khè, bốc mùi hăng nồng về phía Tiêu Dao. "Bột lưu huỳnh trộn mỡ động vật tinh luyện. Lũ sói sương đột biến ngoài nghĩa địa xe có khứu giác nhạy gấp mười lần chó săn thông thường. Nếu không xóa mùi máu rỉ ra từ vai của anh, chúng ta sẽ bị chúng xé xác trước khi nhìn thấy cái xích xe tăng đầu tiên."


Tiêu Dao đón lấy hũ sáp bằng tay phải, dứt khoát bôi một lớp dày lên đôi ủng da thú cũ nát của mình. Anh đưa hũ sáp cho A Bảo, rồi nhìn về phía chân trời tây, nơi làn sương xám loãng bắt đầu chuyển sang màu vàng nâu kỳ dị do hơi axit bốc lên từ đầm lầy hóa chất rò rỉ lân cận.


"Quy tắc sinh tồn nghĩa địa xe bọc thép rất đơn giản," A Bảo khàn giọng nói, đôi bàn tay gã run nhẹ khi sắp xếp lại bộ dụng cụ gỡ mìn bằng hợp kim không phát tia lửa điện. "Nghiêm cấm chạm vào các dây cáp rỉ sét nằm rải rác trên đất sương. Mười năm trước, chiến trường đó đã bị gài hàng ngàn quả mìn định hướng bọc chì để chống lại biệt đội của... cậu. Chúng ta phải di chuyển tuyệt đối theo vệt bóng râm của các xác xe tăng khổng lồ. Ánh nắng yếu ớt ban ngày có thể kích hoạt các ngòi nổ quang học cổ của mìn chống bộ binh."


Tiêu Dao khẽ gật đầu. Những từ ngữ "biệt đội mười năm trước" khẽ chạm vào một góc tối trong tiềm thức anh, gây ra một cơn đau nhói buốt thấu thùy trán. Anh nén cơn đau, chỉnh lại dây đai của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến đeo trên mặt, rồi ra hiệu xuất phát.


Cả ba bóng người lặng lẽ hòa vào màn sương xám đậm đặc.


Càng đi sâu về phía tây, địa hình càng trở nên hoang tàn và quạnh quẽ. Những dãy nhà tôn rỉ sét của thị trấn Sương Giá lùi dần phía sau, nhường chỗ cho một vùng đất hoang vu rải rác những hố sụt địa chất sủi bọt axit ngập ngụa. Mùi kim loại hoại tử và mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, mài mòn lớp cao su bảo vệ của mặt nạ phòng độc.


Trước mắt họ, Nghĩa địa xe bọc thép rỉ sét hiện ra như một bầy quái thú khổng lồ bằng sắt thép đang nằm phục kích dưới lòng đất chết. Hàng trăm xác xe tăng, xe bọc thép chở quân từ thời tiền chiến nằm chồng chất lên nhau, nửa chìm nửa nổi dưới lớp cát bụi sương mù dày đặc. Những nòng pháo khổng lồ chỉa thẳng lên bầu trời xám xịt như những cánh tay khô héo của một nền văn minh đã lụi tàn. Những sợi dây cáp thép rỉ sét chằng chịt giăng ngang dọc giữa các xác xe, bị sương mù ăn mòn tạo thành những mảng vảy sắt đỏ sẫm.


"Dừng lại," A San đưa tay ra hiệu, giọng cô thì thầm qua màng lọc khí. Cô giơ chiếc kính viễn vọng đồng thau cổ điển lên, quan sát kỹ lưỡng các mỏm đá nhô cao xung quanh. "Không có dấu hiệu di chuyển của sói sương. Nhưng sương mù đang dày lên rất nhanh. Tầm nhìn chỉ còn chưa đầy năm mét."


"A Bảo, dẫn đường," Tiêu Dao khẽ nói, tay phải anh đặt hờ lên chuôi thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ dắt ở bắp chân. Cánh tay trái tê dại của anh được giấu kín dưới vạt áo khoác lính để tránh làm đồng đội hoang mang, nhưng anh biết, nếu có bất kỳ biến cố cận chiến nào xảy ra lúc này, anh sẽ gặp bất lợi cực lớn.


A Bảo quỳ rạp xuống đất, áp tai nghe cơ học cổ điển vào nền đá ẩm ướt để nghe ngóng độ rung từ trường, rồi bắt đầu bò chậm rãi theo vệt bóng râm kéo dài của một chiếc xe tăng hạng nặng rỉ sét. Tiêu Dao và A San bám sát phía sau, bước chân của họ nhẹ đến mức không hề phát ra tiếng động va chạm kim loại.


Không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ thép rỉ và tiếng nước axit nhỏ giọt từ gầm xe bọc thép xuống các hố bùn sủi bọt.


Tiêu Dao bước đi một cách thận trọng, mắt anh đảo liên tục qua các thớ thép hoại tử. Trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ giúp anh tự động duy trì một bộ pháp di chuyển ziczac, luôn giữ cơ thể ở góc khuất của các nòng pháo cổ phòng hờ có lính bắn tỉa phục kích.


Bỗng nhiên, dưới lớp lá mục sũng nước axit và bụi sương mù, một tiếng *sột soạt* cực nhỏ vang lên dưới đế ủng của Tiêu Dao.


Anh cảm nhận được một sợi dây cáp mảnh vừa bị kéo căng dưới chân mình. Bản năng sát thủ của anh lập tức khóa chặt toàn bộ cơ bắp. Tiêu Dao đứng đông cứng tại chỗ, một chân vẫn đặt trên lớp lá mục, không dám di chuyển dù chỉ một milimet.


"Đứng im!" A Bảo hét lớn qua màng lọc, giọng gã run bắn lên. Gã vội vàng bò ngược lại, gương mặt hốc hác áp sát vào gót ủng của Tiêu Dao.


A San lập tức giương chiếc crossbow bọc chì lên, mắt cảnh giới xung quanh các toa xe rỉ sét, trán cô lấm tấm mồ hôi: "Bảo! Quả gì thế?"


"Mìn định hướng bọc chì cổ tiền chiến... ngòi nổ kép cảm biến lực kéo ngược," A Bảo khàn giọng nói, đôi bàn tay gã lướt nhẹ trên mặt đất mục để gạt bỏ lớp lá rụng, lộ ra một sợi cáp thép siêu mảnh rỉ sét đang căng ra từ gót ủng của Tiêu Dao dẫn thẳng vào một khối sắt hình bán nguyệt bám đầy rêu độc xanh lam giấu trong hốc xích xe tăng bên cạnh.


Tiêu Dao nín thở sâu. Cánh tay trái tê dại của anh bắt đầu run nhẹ do áp lực giữ thăng bằng bằng một chân. Vết thương vai trái vừa khâu chỉ bọc chì bị kéo căng, rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất nồng nặc qua lớp băng gạc.


"Tôi có thể dùng dao găm sợi carbon gạt sợi cáp này không?" Tiêu Dao khẽ hỏi, tay phải anh đã chạm vào chuôi dao.


"Không! Tuyệt đối không!" A Bảo hét lên đầy hoảng loạn. "Đó là ngòi nổ kép! Nếu anh cắt đứt sợi cáp, lò xo lực kéo ngược bên trong quả mìn sẽ lập tức bung ra và kích nổ ba trăm viên bi chì bọc axit trực tiếp vào lưng anh ở cự ly này. Cả ba chúng ta sẽ thành những cái tổ ong rỉ sét!"


A Bảo lập tức lấy chiếc ống nghe cơ học áp chặt vào vỏ sắt rỉ sét của quả mìn định hướng. Gã nhắm nghiền mắt dưới lớp kính lúp bảo hộ, toàn bộ tinh thần tập trung vào thính giác nhạy cảm tột độ của mình. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng bánh răng hẹn giờ cơ học bên trong quả mìn mười năm trước bắt đầu quay những nhịp *tíc tắc... tíc tắc...* lạnh lùng do lực dẫm của Tiêu Dao đã kích hoạt nấc ngòi nổ thứ nhất.


"Bánh răng đồng thau đã bị rỉ sét ăn mòn một phần... nó đang trượt nấc," A Bảo thì thầm, mồ hôi gã chảy ròng ròng rớt xuống đất sương axit bốc hơi xèo xèo. "Tôi phải nhét một thanh sắt mỏng bọc chì để chặn bánh răng lại trước khi nó trượt đến nấc kích nổ cuối cùng."


Gã run rẩy rút ra một thanh kìm hợp kim nhỏ từ bộ dụng cụ gỡ mìn của mình. Nhưng ngay khi gã vừa đưa kìm vào khe hở của quả mìn, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Thanh kìm hợp kim quý hiếm của gã đã bị rỉ sét ăn mòn từ trước, nay dưới áp lực cơ học đã gãy đôi làm hai nửa.


"Khốn kiếp!" A Bảo rên rỉ, đôi tay gã run bắn lên. "Bộ dụng cụ của tôi... không chịu nổi axit sương mù."


"Bảo! Tập trung vào!" A San nghiến răng, mắt cô vẫn không rời khỏi mỏm đá phía trên. "Tiếng tíc tắc đang nhanh hơn kìa!"


Tiêu Dao nhìn chằm chằm vào quả mìn định hướng dưới hốc xích xe. Trí não anh dưới tác động của An Thần Lộ bắt đầu hoạt động với tốc độ cực nhanh, phân tích cấu trúc cơ học của ngòi nổ cổ tiền chiến. Anh nhận ra, nếu anh nhấc nhẹ chân lên nương theo nhịp cắt xích kích nổ của A Bảo, lực đàn hồi của lò xo kéo ngược sẽ bị triệt tiêu một phần.


"A Bảo, dùng thanh sắt mỏng bọc chì bảo vệ trên mặt nạ của tôi," Tiêu Dao dứt khoát nói. Anh dùng tay phải giật phăng một miếng nẹp chì bảo vệ thùy trán trên chiếc mặt nạ phòng độc của mình, đưa cho gã thợ gỡ mìn. "Dùng cái này chặn bánh răng. Khi tôi đếm đến ba, tôi sẽ nhấc nhẹ chân lên một phân để giảm lực căng. Cậu phải cắt ngòi nổ ngay lập tức."


A Bảo nhìn miếng nẹp chì, rồi nhìn vào đôi mắt cương nghị, không một chút sợ hãi của người lính biệt kích đào ngũ. Gã nuốt nước bọt, gật đầu mạnh.


Gã dùng nhíp giữ chặt miếng nẹp chì mỏng, khéo léo luồn qua khe hở rỉ sét của quả mìn, ép chặt vào bánh răng đồng thau đang quay. Tiếng bánh răng khựng lại một nhịp khô khốc.


"Một..."


Tiêu Dao tập trung toàn bộ lực vào chân phải đang bám chặt đất sương.


"Hai..."


Vết thương vai trái rỉ máu đầm đìa, nhưng anh không hề chớp mắt.


"Ba!"


Tiêu Dao nhấc nhẹ gót ủng lên một phân. Sợi cáp thép rỉ sét khẽ chùng xuống. Ngay lập tức, A Bảo dùng nửa thanh kìm gãy còn lại dứt khoát bấm đứt sợi xích kích nổ bên trong ngòi nổ.


Một tiếng *phụt* cơ học vang lên, kèm theo làn khói xám nhạt bốc ra từ quả mìn, nhưng không có tiếng nổ hủy diệt nào xảy ra. Lò xo lực kéo ngược đã bị miếng nẹp chì chặn đứng hoàn toàn.


Tiêu Dao hạ chân xuống thềm đá cứng, thở hắt ra một hơi dài qua màng lọc khí. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh.


"Thoát rồi..." A Bảo ngã quỵ xuống đất, đôi tay gã vẫn run rẩy thu dọn nửa thanh kìm gãy nát. "Cái giá của việc bẻ khóa mìn cổ... bộ kìm hợp kim của tôi coi như vứt đi."


"Chúng ta không có thời gian để tiếc nuối đâu," A San bước lại, vỗ vai Tiêu Dao đầy nể phục, rồi chỉ tay về phía màn sương xám đậm đặc phía trước. "Nhìn kìa. Chúng ta đã vượt qua bãi mìn ngoài rìa. Xác chiếc xe tăng chỉ huy nằm ngay kia."


Xuyên qua làn sương mù xám dày đặc, cấu trúc khổng lồ của chiếc xe tăng chỉ huy tiền chiến hiện ra như một pháo đài thép kiên cố đứng sừng sững giữa nghĩa địa. Lớp vỏ thép bọc chì của nó dày hơn nửa mét, bám đầy những vết cháy sém của đạn plasma và mưa axit mài mòn mười năm trước. Cửa sập phía trên nóc xe tăng được khóa chặt bằng một van xoay cơ học khổng lồ bọc chì.


Tiêu Dao tiến lại gần, bám tay phải vào xích xe tăng rỉ sét để leo lên nóc xe. Cánh tay trái tê dại của anh khiến việc leo trèo trở nên vô cùng khó khăn, từng thớ cơ vai trái đau nhói lên như bị xé rách dưới lớp chỉ khâu bọc chì. Anh nghiến chặt răng, dùng sức mạnh cơ bắp của tay phải để kéo toàn bộ cơ thể lên trên nóc xe tăng chỉ huy.


Anh tiếp cận được van xoay cửa sập. Đây chính là nơi cất giữ chiếc hộp y sinh chứa "Bộ lọc phổi cơ khí bọc chì" – mục tiêu tìm kiếm tối thượng giúp anh sống sót qua cơn bão sương đỏ sắp tới.


Tiêu Dao đặt tay phải lên van xoay khổng lồ, dùng hết sức lực để vặn chốt khóa rỉ sét mười năm chưa từng mở.


*Két... két...*


Tiếng kim loại ma sát rợn người vang lên khô khốc giữa không gian tịch mịch.


Nhưng ngay khi van khóa vừa dịch chuyển được một vòng, Tiêu Dao bỗng khựng lại.


Một luồng khí nóng rực, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của thịt thú hoại tử và dịch nhầy xanh lam đột ngột thổi qua gáy anh. Từ phía trên nóc cabin chỉ huy của chiếc xe tăng, một bóng đen khổng lồ từ từ nhô ra khỏi làn sương mù xám.


Một tiếng gầm gừ tần số thấp, trầm đục vang lên, làm rung chuyển toàn bộ tấm vỏ thép rỉ sét dưới chân Tiêu Dao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!