Nhạc nềnBroken

Kẻ Kháng Sương Kỳ Lạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm trùm lên thị trấn Sương Giá một thứ bóng tối đặc quánh và lạnh buốt, thứ lạnh của những cơn mưa axit rả rích bắt đầu gột rửa lớp tôn rỉ sét trên mái nhà khu ổ chuột. Tiêu Dao lao đi trong làn sương xám loãng. Phổi anh nóng rực như thể vừa nuốt phải một vốc than hồng. Vết thương bên vai trái bị kéo căng sau cú nhảy thoát hiểm từ cửa sổ trạm gác tuần tra, giờ đây rách miệng hoàn toàn, máu nóng tuôn ra ướt đẫm lớp băng vải thô bẩn thỉu và thấm qua vạt áo khoác lính rách nát.


Mỗi nhịp thở của anh qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến phát ra tiếng khò khè đục ngầu, cơ khí. Tiếng còi báo động cơ học từ Trạm tuần tra vệ binh số 1 vẫn rú vang liên hồi phía sau lưng, xé rách không gian tịch mịch. Từ trường hỗn loạn của sương mù tích điện bắt đầu kích hoạt những luồng sóng nhiễu mạnh, đâm thẳng vào thùy trán Tiêu Dao bằng những cơn đau đầu co thắt dữ dội. Anh loạng choạng, một tay ôm chặt lấy hông – nơi chiếc la bàn con quay cơ học tự chế và tập hồ sơ mật bọc chì vừa đoạt được đang giắt chặt, tay kia bấu vào những mảng tường gạch vỡ để giữ thăng bằng.


Tầm nhìn của anh nhòe đi, xuất hiện những đốm sáng đỏ rực chập chờn như đám cháy quá khứ. Anh định hướng quay về căn hầm ga tàu điện ngầm cũ để cứu Khương Lăng, nhưng đôi chân gầy guộc đã chạm ngưỡng suy kiệt tột độ. Đầu gối anh khuỵu xuống, cả cơ thể đổ sụp vào một con hẻm tối tăm, bùn đất nhiễm axit mài mòn dính đầy mặt nạ.


Ngay khi Tiêu Dao tưởng chừng sẽ lịm đi và để làn sương xám nuốt chửng lý trí, một bóng người mảnh mai đeo mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo bất ngờ lướt ra từ góc tối của đống phế liệu. Lâm Duyệt.


Anh phản xạ theo bản năng biệt kích, tay phải run rẩy định rút thanh dao găm sợi carbon đeo ở bắp chân, nhưng Lâm Duyệt đã nhanh hơn. Cô đè chặt cánh tay anh xuống nền đất ướt, giọng nói qua màng lọc khí trầm thấp và gấp gáp:


"Anh điên rồi, Tiêu Dao! Đới Kính đã lệnh cho đội tuần tra bọc thép phong tỏa toàn bộ vành đai ngoài. Nếu anh quay lại ga tàu ngầm lúc này, cả anh và đứa trẻ câm đó đều sẽ thành mồi cho chó săn đột biến. Yên lặng và đi theo tôi!"


Sự đa nghi tột độ trỗi dậy trong lòng Tiêu Dao. Dòng chữ xăm tự khắc trên cánh tay phải của anh – "Đừng tin cô gái đang cứu bạn" – như một luồng điện cảnh báo chạy dọc sống lưng. Nhưng thể xác anh không còn quyền lựa chọn. Cơn hoại tử phế quản do hít phải một lượng sương đỏ rò rỉ tại trạm gác bắt đầu bộc phát, khiến anh co giật thần kinh dữ dội, bọt mép sủi ra bên mép van thở. Lâm Duyệt nghiến răng, xốc một bên vai lành của anh lên, dìu anh luồn lách qua những lối ngách chật hẹp của khu chợ phế liệu hoang tàn, tránh xa những luồng đèn pha công suất lớn của vệ binh đang quét dọc các trục đường chính.


Họ dừng lại trước một lối hẻm nhỏ khuất sau tiệm bán đồ da cũ nát ở rìa chợ trung tâm. Mùi da thú hoại tử và mùi đồng rỉ nồng nặc bốc lên từ những tấm da treo lủng lẳng làm bình phong che mắt. Lâm Duyệt tiến đến bên cánh cửa gỗ mục nát nửa chìm dưới lòng đất, gõ cửa theo mật mã cơ học: ba ngắn, một dài.


Cạch. Cánh cửa hé mở, để lộ gương mặt lo lắng của Tuệ – cô con gái nuôi đeo găng tay cao su dày cộp. Lâm Duyệt nhanh chóng đẩy Tiêu Dao vào trong, rồi gài chặt chốt cửa thép bọc chì dày để cô lập hoàn toàn sương độc bên ngoài.


Họ bước xuống những bậc thang bêtông ẩm ướt dẫn sâu xuống dưới. Đây chính là Phòng y tế của bác sĩ Tạ Sâm. Căn hầm vốn là một kho chứa rượu cũ thời tiền chiến, nay được gia cố bằng các tấm chì mỏng sát trần để ngăn chặn hoàn toàn từ trường nhiễu loạn của sương mù tác động lên não bộ. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc lọ thủy tinh chứa nấm lục bảo phát sáng xếp dọc trên kệ gỗ, soi rõ một chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét bám đầy vết ố hóa chất.


Bác sĩ Tạ Sâm đứng bên bàn mổ, mặc chiếc áo choàng phẫu thuật bẩn thỉu. Gương mặt ông hốc hác, lạnh lùng, với một vết sẹo mổ thùy trán tự thực hiện dài chéo qua hốc mắt trái, khiến nửa mặt trái của ông bị liệt hoàn toàn, không hề có biểu cảm. Đôi mắt sáng quắc của cựu y sĩ quân đội nhìn lướt qua Tiêu Dao đang co giật trên vai Lâm Duyệt, giọng nói khàn đặc phát ra từ bên khóe miệng không liệt:


"Lại là một kẻ sắp hoại tử não. Đặt hắn lên bàn thép. Tuệ, chuẩn bị ống thở lọc than hoạt tính và kẹp sắt!"


Lâm Duyệt phối hợp cùng Tuệ đỡ Tiêu Dao nằm vật lên bàn mổ. Cơn co giật cơ tim khiến toàn thân anh căng cứng, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ các lỗ chân lông trên trán. Tạ Sâm nhanh nhẹn giật phăng chiếc mặt nạ phòng độc cũ của Tiêu Dao ra. Phế quản của anh lập tức co thắt dữ dội khi tiếp xúc với không khí phòng khám chứa đầy mùi hóa chất sát trùng nồng nặc.


"Phổi hắn đã hít phải sương đỏ biến tính tại trạm gác. Bộ lọc của mặt nạ cũ đã quá tải," Tạ Sâm lẩm bẩm. Ông cầm một ống cao su kết nối trực tiếp với bình lọc than hoạt tính thô sơ, dứt khoát cắm thẳng vào mũi Tiêu Dao.


Luồng khí sạch tẩm hoạt chất trung hòa tràn vào phổi giúp Tiêu Dao cắt cơn ngạt thở trong chốc lát, nhưng lồng ngực anh vẫn phập phồng dữ dội. Tạ Sâm dùng kéo cắt phăng lớp áo khoác lính rách nát bên vai trái của anh, để lộ vết thương vai bị rách miệng sâu hoắm, thịt bên trong đã chuyển sang màu xám xịt do axit sương mù mài mòn.


"Ta cần lọc bỏ phần thịt hoại tử này ngay lập tức trước khi axit ăn sâu vào xương bả vai," Tạ Sâm cầm lấy chiếc kẹp sắt và dao mổ bằng sợi carbon không rỉ.


Lâm Duyệt định bước lại gần hỗ trợ nhưng Tạ Sâm giơ tay ngăn lại: "Tuệ, chuẩn bị dịch nấm lục bảo. Cô gái, giữ chặt hai chân hắn. Ca mổ này không dùng thuốc gây tê."


Tiêu Dao trừng mắt nhìn Tạ Sâm qua làn sương mờ ảo của thị lực đang suy giảm. Giọng nói của anh khàn đặc, đứt quãng: "Tại sao... không dùng thuốc tê?"


Tạ Sâm lạnh lùng điều chỉnh ngọn đèn dầu hỏa sát mặt Tiêu Dao: "Thuốc tê sẽ làm tê liệt cơ hoành của cậu khi phổi đang bị sương độc ăn mòn. Nếu tôi tiêm thuốc tê lúc này, cậu sẽ ngừng thở trước khi tôi kịp vá xong vai. Muốn giữ lại mạng sống và ký ức để làm việc cậu cần làm, thì phải chịu đựng."


Tuệ bước lại, đưa cho Tiêu Dao một mẩu gỗ bọc chì dày: "Cắn chặt vào cái này. Đừng để lưỡi bị đứt."


Tiêu Dao nhìn mẩu gỗ bọc chì, rồi nhìn sang Lâm Duyệt đang đứng canh giữ bên chân bàn mổ với ánh mắt phức tạp. Sự nghi kỵ trong lòng anh vẫn như một tảng đá đè nặng, nhưng bản năng sinh tồn của một người lính biệt kích đào ngũ buộc anh phải thỏa hiệp. Anh há miệng, cắn chặt lấy mẩu gỗ bọc chì.


*Beat 1: Tạ Sâm không phí một giây thừa thãi, ông dùng kẹp sắt y tế kẹp chặt lấy mép vết thương vai trái rách nát của Tiêu Dao, kéo căng thớ thịt hoại tử lên mà không hề sử dụng bất kỳ chất giảm đau nào.*


*Beat 2: Một cơn đau tột cùng, sắc lẹm như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Tiêu Dao. Anh trợn trừng mắt, toàn thân nảy lên trên bàn thép rỉ sét. Đôi bàn tay anh bấu chặt lấy mép bàn mổ bằng thép đến mức móng tay rạn nứt rỉ máu. Mồ hôi trộn lẫn những vệt máu nhạt rỉ ra từ trán anh, chảy dài xuống thái dương, nhưng anh tuyệt đối không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Anh cắn chặt răng vào mẩu gỗ bọc chì đến mức lớp chì mỏng bên ngoài hằn sâu vết răng sắc cạnh.*


*Beat 3: Tuệ nhanh nhẹn dùng ống nghiệm thủy tinh nhỏ từng giọt dịch nấm lục bảo xanh lam trực tiếp vào vùng thịt bị kẹp chặt. Dịch nấm vừa tiếp xúc với máu nhiễm axit lập tức sủi bọt xèo xèo, tỏa ra một làn khói trắng nhạt bốc mùi hăng nồng của hóa chất trung hòa sương đỏ. Cơn đau bỏng rát của axit bị dập tắt tạm thời bởi cái lạnh buốt giá của dịch nấm, khiến các bó cơ vai của Tiêu Dao co rút dữ dội.*


Tạ Sâm sử dụng dao mổ sợi carbon gạt bỏ nhanh chóng những mảng thịt xám hoại tử, động tác của ông chuẩn xác và lạnh lùng như một cỗ máy cơ khí. Sau năm phút nghẹt thở, vết thương vai của Tiêu Dao đã được làm sạch hoàn toàn, lộ ra thớ thịt đỏ hồng khỏe mạnh bên dưới. Tạ Sâm nhanh tay dùng kim khâu bọc chì khâu chặt vết thương bằng những đường chỉ dứt khoát, rồi băng bó bằng băng gạc tẩm hoạt chất than hoạt tính.


Tiêu Dao nhả mẩu gỗ bọc chì ra, thở dốc liên tục. Lồng ngực anh phập phồng dưới tấm ga mổ bẩn thỉu.


"Nghị lực tinh thần thép," Tạ Sâm rửa tay vào chậu nước sát trùng bốc khói, ánh mắt ông nhìn Tiêu Dao có thêm một phần nể trọng. "Cậu từng là một người lính biệt kích thực thụ dưới quyền Cao Lãnh. Chỉ có những kẻ trải qua địa ngục huấn luyện đó mới giữ được nhịp tim ổn định dưới cơn đau giải phẫu sống này."


"Ông... biết tôi?" Tiêu Dao khàn giọng hỏi, mắt anh vẫn nhìn chăm chằm vào vết sẹo thùy trán của Tạ Sâm.


Tạ Sâm lắc đầu, nửa mặt không liệt khẽ giật nhẹ: "Tôi không biết tên cậu. Nhưng tôi biết vết sẹo tâm lý và phản xạ của cậu. Mười năm trước, tôi là y sĩ trưởng của tiểu đội biệt kích số ba. Tôi tự phẫu thuật thùy trán để giữ lại ký ức của mình trước khi sương mù xóa sạch mọi thứ. Những kẻ đào ngũ như chúng ta... đều mang chung một nợ máu."


Ông quay sang phía bàn thí nghiệm, cầm lấy một ống nghiệm thủy tinh chứa dịch sương xám đậm đặc thu thập từ chu kỳ trước.


*Beat 4: Tạ Sâm dùng kim tiêm bọc chì trích xuất một mẫu máu nhỏ từ cánh tay phải của Tiêu Dao, rồi nhỏ từng giọt máu đỏ sẫm vào ống nghiệm chứa dịch sương xám đậm đặc.*


*Beat 5: Cả ba người trong phòng khám – Tạ Sâm, Lâm Duyệt và Tuệ – đều nín thở nhìn vào ống nghiệm. Ngay khi giọt máu của Tiêu Dao rơi xuống, dịch sương xám đậm đặc lập tức sủi bọt trắng xóa dữ dội như thể bị đổ axit cực mạnh vào. Phản ứng hóa học diễn ra chớp nhoáng trong vòng năm giây, bọt trắng tan dần, và toàn bộ dung dịch trong ống nghiệm chuyển sang màu trong suốt tinh khiết trước sự kinh ngạc tột cùng của Tạ Sâm.*


"Không thể nào..." Tạ Sâm thốt lên, chiếc ống nghiệm suýt rơi khỏi bàn tay run rẩy của ông. Đôi mắt ông trợn tròn nhìn Tiêu Dao như thể nhìn thấy một sinh vật ngoài hành tinh. "Kháng thể tự nhiên? Máu của cậu... tự động trung hòa hoàn toàn độc tố sương mù diện rộng!"


Lâm Duyệt bước lại gần, ánh mắt cô trùng xuống đầy phức tạp khi nhìn ống nghiệm trong suốt: "Bác sĩ Tạ, ông chắc chắn chứ?"


"Tôi đã nghiên cứu sương mù này mười năm," Tạ Sâm khàn giọng nói, giọng ông run lên vì phấn khích lẫn sợ hãi. "Chưa từng có một ai, kể cả những kẻ dùng thuốc ổn định thần kinh liều cao nhất, có thể trung hòa sương mù trực tiếp bằng máu. Hồng cầu của cậu ta tự sản sinh ra một loại protein kháng độc cực mạnh. Đây chính là Bản chất kháng thể máu của Tiêu Dao – thứ mà phòng thí nghiệm 'Vô Ưu' của Cao Lãnh thèm khát nhất để chế tạo huyết thanh kháng độc vĩnh viễn cho giới thượng lưu!"


Tiêu Dao gượng dậy ngồi trên bàn mổ, vai trái đau nhức kịch liệt. Anh nhìn vết máu đỏ sẫm trên cánh tay mình, lòng đầy hoang mang. Bí mật chấn động từ tập hồ sơ mật bọc chì giắt bên hông anh giờ đây đã được chứng minh bằng y học thực tế. Bộ não anh chứa mật mã, và dòng máu anh chứa kháng thể. Anh không chỉ là một kẻ đào ngũ trốn chạy; anh là huyết mạch sinh tồn của cả vùng đất chết này.


Tạ Sâm đi đến tủ thuốc bọc chì khóa chặt, lấy ra một lọ dung dịch màu lục nhạt tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ. Thuốc ức chế thần kinh 'An Thần Lộ'.


"Uống cái này đi," Tạ Sâm đưa lọ thuốc cho Tiêu Dao. "Nó được chiết xuất từ nấm lục bảo phát sáng thu hoạch trong hang đá vôi. Nó sẽ làm chậm quá trình phân rã ký ức ngắn hạn của cậu thêm bốn mươi tám giờ. Nhưng cậu phải trả giá."


Tiêu Dao mở nắp lọ thuốc, mùi hăng nồng của nấm độc sộc vào mũi. Anh ngửa cổ uống cạn dung dịch đắng ngắt. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt chạy thẳng lên thùy trán, xoa dịu cơn đau đầu co thắt dữ dội, giúp đầu óc anh trở nên tỉnh táo rõ rệt. Tuy nhiên, cánh tay trái của anh bỗng chốc tê dại, các ngón tay không thể co duỗi theo ý muốn.


"Tác dụng phụ của An Thần Lộ liều cao," Tạ Sâm giải thích lạnh lùng khi thấy Tiêu Dao nhìn cánh tay trái của mình. "Hệ thần kinh của cậu tạm thời bị suy giảm nhẹ khả năng phản xạ tay trái trong vòng mười hai giờ tới. Đó là cái giá để giữ lại lý trí trước khi Chu kỳ sương mù 12 ngày đạt đỉnh điểm vào ngày mai."


Ông chỉ tay ra bản đồ địa hình cũ nát treo trên bức tường bọc chì:


"Sương mù xám sẽ dày đặc lên đỉnh điểm trong vòng hai mươi tư giờ tới. Mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của cậu chỉ có thể bảo vệ cậu thêm bốn giờ trong sương xám đậm đặc. Nếu cậu muốn sống sót để thực hiện nhiệm vụ ám sát tối cao, cậu cần một thiết bị bảo hộ cao cấp hơn."


"Thiết bị gì?" Tiêu Dao khàn giọng hỏi.


"Bộ lọc phổi cơ khí bọc chì đặc chủng của quân đội tiền chiến," Tạ Sâm gõ ngón tay vào một ký hiệu xe bọc thép trên bản đồ ngoài thị trấn. "Thiết bị đó kết nối trực tiếp với khí quản, giúp lọc sạch bụi sương đỏ trực tiếp từ máu phổi mà không cần mặt nạ. Bộ lọc phổi quân sự đặc chủng duy nhất còn sót lại ở vành đai ngoài này nằm bên trong xác chiếc xe tăng chỉ huy tại nghĩa địa xe bọc thép rỉ sét ngoài thị trấn."


Lâm Duyệt bước lại gần Tiêu Dao, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng kiên định: "Nghĩa địa xe bọc thép là vùng cấm địa nguy hiểm nhất ngoài thị trấn. Nơi đó đầy rẫy bẫy mìn tự động mười năm trước và là lãnh địa của bầy sói sương đột biến mù. Nhưng chúng ta không còn đường lui. Đới Kính sẽ sớm sục sạo tới đây."


Tiêu Dao siết chặt nắm tay phải. La bàn cơ học bên hông anh khẽ rung lên đều đặn như thể thúc giục anh dấn thân vào vùng đất chết. Anh nhìn Tạ Sâm, rồi nhìn sang Lâm Duyệt – người đồng minh mang hình xăm cảnh báo bí ẩn trên tay. Lòng tin và sự nghi kỵ vẫn giằng xé dữ dội trong lồng ngực anh, nhưng mục tiêu sinh tồn mới đã được xác lập rõ ràng.


Máu của anh tự động trung hòa sương độc. Sự thật kinh hoàng này vừa được phơi bày dưới ánh sáng xanh lam của nấm độc phòng khám chui.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!