Bóng Ma Trong Trạm Gác
Căn hầm ga tàu điện ngầm cũ chìm sâu dưới lòng đất thị trấn Sương Giá lạnh lẽo như một ngôi mộ cổ bọc chì. Tiêu Dao quỳ trên nền bêtông rạn nứt, bóng dáng gầy guộc nhưng săn chắc của anh đổ dài dưới ánh sáng cam yếu ớt của ngọn đèn dầu hỏa tẩm than hoạt tính. Tiếng sương xám rít gào qua khe thông gió rách nát trên trần hầm u u như tiếng khóc của những vong hồn bị lãng quên ngoài vành đai hoang dã. Chu kỳ sương mù mười hai ngày đang dày đặc lên nhanh chóng, mang theo luồng từ trường hỗn loạn bóp nghẹt thùy trán anh bằng những cơn đau đầu co thắt dữ dội.
Anh khẽ chạm vào trán Khương Lăng. Đứa trẻ câm đang nằm mê man trên chiếc đệm dạ rách nát bên toa tàu điện ngầm đổ nghiêng, lồng ngực gầy gò bầm tím rỉ ra những vệt máu khô sau cú húc tàn bạo của Đinh Vệ. Chân trái của em đã được Tiêu Dao cố định tạm thời bằng hai thanh gỗ rỉ sét, nhưng nếu không lấy lại được chiếc la bàn con quay cơ học tự chế – mỏ neo định hướng duy nhất của anh – Tiêu Dao biết mình sẽ bị sương mù xóa sạch ký ức ngắn hạn trong vòng hai mươi tư giờ tới. Khi đó, anh sẽ quên mất đứa trẻ này là ai, quên mất nhiệm vụ ám sát tối cao, và biến thành một vật chứa phế thải vô tri lang thang trong thung lũng.
"Chờ anh quay lại," Tiêu Dao khẽ thầm thì qua màng lọc đồng thau của mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến. Giọng nói của anh qua bộ lọc khí đục ngầu, cơ khí và lạnh lùng.
Anh chỉnh lại dây đai mặt nạ, kiểm tra vết thương vai trái đang rỉ máu nhẹ qua lớp băng vải thô bẩn thỉu. Cảm giác bỏng rát kéo căng khớp vai khiến cánh tay trái của anh bị hạn chế lực vận động rõ rệt, nhưng trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ vẫn giúp anh thực hiện các động tác kiểm tra trang bị một cách hoàn hảo. Giắt khẩu súng lục ổ quay rỉ sét thật chặt sau thắt lưng da, Tiêu Dao lấy ra từ ba lô một sợi cáp thép siêu mảnh có hai tay cầm bằng gỗ bọc chì – Dây thép siết cổ biệt kích. Đây là công cụ hành quyết không tiếng động tiêu chuẩn của tiểu đội biệt kích số ba năm xưa, thứ vũ khí lạnh lùng không bao giờ phản chiếu ánh sáng.
Tiêu Dao leo lên thang sắt, đẩy nhẹ nắp cống rỉ sét lẻn ra ngoài màn sương đêm. Sương mù xám loãng ban đêm bao phủ toàn bộ ngõ ngách khu ổ chuột vành đai ngoài, nuốt chửng những dãy nhà tôn rách nát dưới một màu xám xịt tịch mịch. Không có la bàn, từ trường nhiễu loạn của sương mù khiến các giác quan của người thường bị đảo lộn hoàn toàn, nhưng Tiêu Dao di chuyển như một bóng ma vô hình. Trí nhớ cơ bắp của anh tự động dẫn lối, luồn lách qua các bãi phế liệu sắt rỉ mà không hề phát ra một tiếng động va chạm nhỏ.
Sau mười lăm phút di chuyển lắt léo, Trạm tuần tra vệ binh số 1 hiện ra trước mắt anh như một khối bêtông đúc sẵn bọc chì xám xịt sừng sững chặn ngang lối ra duy nhất của thị trấn. Ngọn tháp canh cao năm mét quét những luồng đèn pha công suất lớn xuyên qua làn sương mù, tìm kiếm bất kỳ dấu vết thân nhiệt nào của những kẻ trốn chạy. Tiếng động cơ hơi nước của hệ thống quạt lọc khí rít lên từng hồi đều đặn, xả ra những luồng khói đen kịt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Tiêu Dao ẩn mình sau một cột bêtông đổ nát cách trạm gác khoảng ba mươi mét. Anh nín thở sâu, áp dụng kỹ năng di chuyển chiến thuật để quan sát nhịp quét của đèn pha. Cứ mỗi bốn mươi giây, luồng sáng đèn pha sẽ quét qua cổng phụ một lần, để lại một khoảng tối kéo dài đúng tám giây.
Tại cổng phụ của trạm gác, một tên lính tuần tra mặc bộ giáp bọc thép nhẹ màu đen rỉ sét đang đứng tựa vào rào chắn thép bọc chì. Trên cổ hắn đeo chiếc còi báo động cơ học bằng đồng, tay lăm lăm khẩu súng phun lửa hơi cồn áp lực cao. Hơi thở của hắn qua mặt nạ phòng độc phát ra tiếng khò khè đều đặn.
*Beat 1: Tiêu Dao chờ đợi luồng sáng đèn pha vừa quét qua cổng phụ, thân hình anh lập tức lướt đi chớp nhoáng như một bóng ma dốc sức băng qua khoảng sân trống đầy cát bụi sương.*
*Beat 2: Anh áp sát vào bức tường bêtông ngay phía sau tên lính gác cổng phụ, di chuyển không tiếng động trên đôi ủng da bọc chì. Tay phải anh đã rút sợi Dây thép siết cổ biệt kích, hai tay cầm bọc chì siết chặt tạo thành một vòng cáp mảnh sắc bén.*
*Beat 3: Tiêu Dao vươn người lên, vòng sợi dây thép siêu mảnh qua cổ họng tên lính từ phía sau và dùng lực tay siết mạnh chéo nhau. Tên lính gác giật mình giãy giụa tột cùng, hai chân hắn đạp mạnh xuống nền đất mục, tay trái cố gắng với lấy chiếc còi báo động cơ học giắt bên hông giáp.*
*Beat 4: Bản năng chiến đấu biệt kích của Tiêu Dao tự động kích hoạt. Anh dùng đầu gối húc mạnh vào thắt lưng tên lính để triệt tiêu điểm tựa lực của hắn, đồng thời tay phải siết mạnh dây cáp thép chéo ngược lên trên. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị dập tắt hoàn toàn trong vòng mười giây khi sợi xích mảnh cắt đứt khí quản và động mạch cổ mục tiêu không tiếng động. Tên lính gác hoàn toàn buông thõng, cơ thể bọc thép nặng nề đổ sụp vào lòng Tiêu Dao.*
Anh nhanh chóng đỡ lấy cái xác, kéo lôi vào góc tối khuất sau bệ phóng hơi nước của trạm gác. Để đối phó với bầy chó săn đột biến mũi thính có thể phát hiện mùi máu từ xa, Tiêu Dao rút từ túi áo khoác ra một nắm bột lưu huỳnh trộn tro nóng, rải đều lên cổ họng rách nát của cái xác và bôi lên ủng da của mình để trung hòa hoàn toàn mùi khứu giác.
Lách qua cánh cửa ngách bọc chì mở hờ, Tiêu Dao thâm nhập vào bên trong hành lang Trạm tuần tra vệ binh số 1. Không gian bên trong ngột ngạt mùi dầu máy và hóa chất sát trùng. Trí nhớ cơ bắp dẫn dắt anh di chuyển dọc theo các đường ống hơi nước áp lực cao chạy dọc trần nhà, tránh hoàn toàn tầm nhìn của các khe quan sát trên cửa thép.
Anh tiếp cận văn phòng trung tâm của Đinh Vệ. Qua khe cửa kính mờ bám đầy bụi chì, anh nhìn thấy căn phòng hoàn toàn trống không. Đinh Vệ có vẻ đã ra ngoài đốc thúc đội tuần tra bọc thép càn quét khu ổ chuột ngầm. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ rách, một chiếc két sắt cơ học bằng thép đặc bọc chì đứng sừng sững dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu.
Tiêu Dao nhẹ nhàng bước vào phòng, áp tai sát vào ổ khóa xoay cơ học của két sắt. Anh nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén của một biệt kích quân. Ngón tay anh khẽ xoay núm đồng thau, cảm nhận độ rung cực nhỏ của các bánh răng bên trong rớt vào khớp khóa.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ba tiếng khớp cơ học vang lên giòn giã. Tiêu Dao gạt tay cầm, cánh cửa két sắt nặng nề mở ra.
Nằm ngay ở ngăn trên cùng của két sắt chính là chiếc La bàn con quay cơ học tự chế bằng đồng thau của anh. Trục con quay bên trong vẫn đang quay trơn tru, phát ra những nhịp rung nhẹ đều đặn chống lại từ trường hỗn loạn của sương mù. Tiêu Dao thở phào một tiếng, nhanh chóng giắt chiếc la bàn vào thắt lưng da bên hông. Cảm giác mỏ neo định hướng quay trở lại giúp tinh thần anh vững vàng hơn bao giờ hết.
Nhưng ngay bên dưới chiếc la bàn, ánh mắt Tiêu Dao bị thu hút bởi một tập hồ sơ mật bọc chì có đóng dấu đỏ của Hội Đồng Tẩy Não từ Thành Phố Vô Ưu. Trên bìa hồ sơ có ghi mã số quân sự cũ của anh: *"ĐỐI TƯỢNG BIỆT KÍCH BIỆT ĐỘNG SỐ 03"*.
Anh run rẩy mở tập hồ sơ dưới ánh đèn dầu yếu ớt. Những dòng chữ đánh máy tiền chiến hiện rõ trước mắt anh kèm theo một lệnh truy nã đặc biệt có chữ ký của Tướng quân Cao Lãnh:
*"Mật lệnh truy nã đặc biệt bắt sống đối tượng Tiêu Dao. Tuyệt đối không được nổ súng tiêu diệt hoặc làm tổn hại đến thùy trán của đối tượng. Bộ não của đối tượng chứa cấu trúc mật mã lượng tử duy nhất có khả năng can thiệp và tắt vĩnh viễn hệ thống máy phát sương mù tối cao tại Tháp Sóng Thiên Đường. Nếu đối tượng chết, mật mã sẽ tự hủy diện rộng."*
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tiêu Dao. Đầu óc anh như nổ tung trước bí mật chấn động này.
Chính mình... mang mật mã tắt máy phát sương mù? Đây là lý do vì sao Đới Kính và bọn vệ binh luôn tìm cách dùng gậy điện bắt sống anh thay vì dùng đạn xuyên phá bọc chì tiêu diệt ngay lập tức. Quá khứ của anh không đơn giản chỉ là một người lính đào ngũ vô danh. Anh chính là chiếc chìa khóa tối hậu quyết định sinh mệnh của toàn bộ thung lũng sương mù này.
*Beat 5: Ngay lúc Tiêu Dao đang bàng hoàng tột độ trước hồ sơ mật, tiếng bước chân nặng nề của ủng thép nện dồn dập dọc hành lang hướng thẳng về phía văn phòng Đinh Vệ. Đinh Vệ đang quay lại đột xuất!*
Cùng lúc đó, tiếng chuông báo động cơ học ngoài sân trạm gác bỗng reo vang dồn dập. Cái xác của tên lính gác cổng phụ đã bị đội tuần tra phát hiện.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
"Có kẻ đột nhập! Phong tỏa toàn bộ lối ra!" Tiếng hét của lính vệ binh vang lên ngoài sân.
Tiếng bước chân của Đinh Vệ đã sát cửa phòng. Tiêu Dao không còn thời gian để suy nghĩ. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh buộc phải đưa ra lựa chọn chiến thuật khẩn cấp. Để rảnh tay giật lấy chiếc la bàn cơ học và tập hồ sơ mật bọc chì, Tiêu Dao buộc phải bỏ lại khẩu súng lục ổ quay rỉ sét giắt sau lưng vào trong két sắt mở hờ, không kịp thu hồi.
Anh ôm chặt tập hồ sơ và la bàn vào ngực, lùi lại hai bước rồi tung người nhảy thẳng qua khung cửa sổ kính bọc chì của văn phòng, lao mình xuống màn sương mù xám loãng đang cuộn trào dữ dội bên ngoài ngay khi cánh cửa phòng bị Đinh Vệ đạp tung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!