Trạm Thuế Đẫm Máu
Cơn mưa axit nhẹ ngoài ngõ hẹp vẫn rơi đều đặn, gõ vào những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột những tiếng lộp bộp buốt lạnh. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ lò rèn của Lôi Chấn dần bị lấn át bởi mùi ẩm mốc, rỉ sét và hơi hóa chất nồng nặc của làn sương xám đang dày lên ngoài vành đai. Tiêu Dao dắt Khương Lăng luồn qua cánh cổng ngách của tiệm rèn, bóng dáng hai người nhanh chóng chìm vào màn sương mù xám loãng.
Nhờ chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến vừa được Lôi Chấn gia cố thêm lớp bọc chì bảo vệ thùy trán và khoang chứa than hoạt tính thạch anh đôi, Tiêu Dao cảm thấy những luồng điện sinh học co thắt trong não bộ dịu đi rõ rệt. Cơn đau đầu búa bổ hành hạ anh suốt từ lúc tỉnh dậy giữa đống xác chết giờ chỉ còn là một tiếng u u trầm đục sâu trong hốc tai. Tuy nhiên, bả vai trái của anh vẫn đang rỉ máu nhẹ qua lớp băng vải thô, mỗi nhịp bước đi là một lần cơ vai co rút bỏng rát. Anh giắt khẩu súng lục ổ quay rỉ sét thật chặt sau thắt lưng da, tay phải giữ chặt báng súng dưới vạt áo khoác lính rách nát để đề phòng.
"Chúng ta phải quay về căn hầm ga tàu ngầm cũ trước khi Đới Kính phong tỏa hoàn toàn khu này," Tiêu Dao khàn giọng nói qua màng lọc đồng thau của mặt nạ, giọng nói đục ngầu cơ khí.
Khương Lăng gật đầu mạnh. Đứa trẻ câm nhanh nhẹn đi trước dẫn đường, đôi chân gầy guộc luồn lách qua những khe hẹp giữa các dãy nhà tôn rách nát của Khu ổ chuột vành đai ngoài. Nơi đây là góc tối tăm và nghèo khổ nhất của thị trấn Sương Giá, nơi sương xám tích tụ dày đặc sát đất vì không có hệ thống quạt gió lọc khí chung của nội đô. Những cư dân khu ổ chuột nằm co quắp trong các lán tôn, đeo những chiếc mặt nạ tự chế bằng xơ dừa hoặc giẻ rách tẩm than củi thô sơ, ánh mắt họ nhìn Tiêu Dao đầy vẻ sợ hãi và cảnh giác.
Sau mười phút luồn lách dưới cơn mưa axit buốt lạnh, hai người đã tiếp cận được lối vào Căn hầm ga tàu điện ngầm cũ. Tiêu Dao thận trọng cạy nắp cống cơ khí rỉ sét dưới nền nhà ga đổ nát, đưa Khương Lăng xuống trước rồi chui xuống sau, không quên gài chặt chốt thép bọc chì của nắp hầm.
Không gian căn hầm ga tàu ngầm tối tăm và im lìm. Ánh sáng cam yếu ớt từ ngọn đèn dầu hỏa tẩm than hoạt tính ở góc hầm hắt lên chiếc bàn thép rỉ sét. Tiêu Dao loạng choạng bước đến bên toa tàu điện ngầm đổ nghiêng, anh rút chiếc La bàn con quay cơ học tự chế từ ba lô da ra. Chiếc la bàn bằng đồng thau bọc chì vẫn rung nhẹ đều đặn, trục con quay cơ học quay trơn tru không hề bị ảnh hưởng bởi từ trường nhiễu loạn của sương mù ngoài kia. Đây là bảo vật sinh tồn vô giá của anh, mỏ neo duy nhất giúp anh không bị lạc hướng giữa vùng đất chết.
"Khương Lăng," Tiêu Dao gọi nhỏ, đặt chiếc la bàn vào tay đứa trẻ câm. "Anh cần phải ra ngoài thám thính tình hình tuần tra của Đới Kính và tìm phòng khám của bác sĩ Tạ Sâm theo mảnh giấy da của Tiêu Đạt. Em ở lại đây, giấu chiếc la bàn này vào hốc bí mật dưới chân bệ sắt toa tàu. Tuyệt đối không được mở cửa hầm cho bất kỳ ai."
Khương Lăng đưa đôi bàn tay nhỏ bé lên thực hiện các ký hiệu tay biệt kích nhanh nhẹn: *"Anh yên tâm. Em biết cách giấu đồ. Anh đi cẩn thận, vết thương vai của anh vẫn đang chảy máu."*
Tiêu Dao gật đầu, ánh mắt sau lớp kính bọc chì hiện lên một vệt ấm áp hiếm hoi đối với đứa trẻ mồ côi. Anh chỉnh lại dây đai mặt nạ, dắt khẩu súng lục ổ quay rỉ sét sau lưng, rồi lẳng lặng leo lên thang sắt, đẩy nắp cống lẻn ra ngoài màn sương đêm.
***
Nửa giờ sau, Tiêu Dao đang ẩn mình sau một đống phế liệu sắt rỉ gần Chợ phế liệu trung tâm, cách ga tàu ngầm khoảng hai trăm mét. Sương mù xám ban đêm bắt đầu dày đặc lên nhanh chóng, nuốt chửng những ánh đèn dầu hỏa yếu ớt của thị trấn. Đột nhiên, từ phía xa, tiếng xích sắt rầm rập của xe thiết giáp lội sương và tiếng còi hơi nước khàn đặc vang lên dồn dập.
*Uúúúúú!*
Tiếng còi hơi nước xé toạc màn đêm buốt lạnh. Đó không phải là cuộc tuần tra thông thường. Tiêu Dao nhíu mày, áp tai sát vào một đường ống bêtông cũ để cảm nhận độ rung của mặt đất. Những chấn động nặng nề, dồn dập báo hiệu một tiểu đội lính bọc thép đang di chuyển với tốc độ nhanh về phía Khu ổ chuột vành đai ngoài.
"Lục soát toàn bộ! Tịch thu tất cả la bàn cơ học và thiết bị định vị phi quân sự! Kẻ nào chống đối, bắn bỏ tại chỗ!"
Giọng nói hách dịch, tàn nhẫn của Đinh Vệ – Đội trưởng tuần tra vệ binh vành đai ngoài – vang lên qua bộ loa khuếch đại cơ học của xe thiết giáp.
Tiêu Dao giật mình. Trái tim anh đập mạnh liên hồi dưới lồng ngực. Đới Kính đang thực hiện chiến dịch càn quét tịch thu la bàn để ngăn chặn dân nghèo trốn chạy khỏi thị trấn trước khi chu kỳ sương mù đỏ ập đến. Và hướng di chuyển của chúng đang nhắm thẳng vào ga tàu điện ngầm cũ!
Không do dự, Tiêu Dao lập tức áp dụng kỹ năng di chuyển ziczac biệt kích. Thân hình anh lướt đi chớp nhoáng dưới gầm các toa xe rỉ sét, lợi dụng những góc tối của các khối bêtông đổ nát để tránh né luồng ánh sáng quét của đèn pha quét sương công suất lớn từ xe thiết giáp vệ binh. Vết thương vai trái bị kéo căng đau đớn như có ngọn lửa thiêu đốt, nhưng trí nhớ cơ bắp bất biến giúp anh duy trì tốc độ di chuyển cực nhanh không tiếng động.
Khi Tiêu Dao áp sát được khe thông gió rách nát bọc chì trên mặt đất của căn hầm ga tàu điện ngầm, tim anh như thắt lại. Bên dưới hầm, ánh đèn pin bọc chì của lính vệ binh đang quét ngang dọc. Tiếng bản lề sắt rên rỉ khô khốc vang lên khi cửa hầm ngầm bị đạp tung.
Tiêu Dao nằm rạp xuống đống lá mục ẩm ướt, ghé mắt nhìn qua khe sắt bọc chì đổ nát. Toàn bộ cảnh tượng tàn bạo bên dưới hiện rõ trước mắt anh.
Đinh Vệ – gã sĩ quan mặc quân phục Vệ Binh rách vai bọc thép chì đen bóng – bước vào căn hầm với vẻ mặt đầy sát khí. Tay hắn cầm một cây gậy điện tuần tra cao áp bọc chì, luồng tia lửa điện màu xanh lam thỉnh thoảng lại phóng ra xè xè dọc theo thân gậy. Theo sau hắn là ba tên lính bọc thép thuộc Đội Tuần Tra Vệ Binh Số 1, tay lăm lăm súng phun lửa hơi cồn áp lực cao.
*Bộp!*
Đinh Vệ vung gậy điện gõ mạnh vào nắp hòm sắt rỉ sét bên cạnh toa tàu, tạo ra một tiếng động chói tai vang vọng khắp căn hầm chật hẹp.
"Lục soát kỹ cho tao! Thằng rác rưởi đeo mặt nạ rách chắc chắn đã trốn quanh đây. Tìm kiếm tất cả những thứ có thể định hướng!" Đinh Vệ ra lệnh, giọng đầy hách dịch.
Khương Lăng đang đứng co rúm ở góc toa tàu đổ nghiêng, hai bàn tay nhỏ bé giấu chặt sau lưng. Đôi mắt sáng thông minh của đứa trẻ lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ nhưng em vẫn cố giữ im lặng, không phát ra một tiếng động nhỏ.
Một tên lính bọc thép tiến lại gần toa tàu, dùng báng súng gạt tung đống chăn dạ rách nát. Hắn cúi xuống, thò tay vào hốc bí mật dưới chân bệ sắt toa tàu – nơi Khương Lăng vừa giấu chiếc la bàn con quay cơ học tự chế. Đứa trẻ câm không thể kìm nén được nữa, em lao lên định giật lấy chiếc la bàn từ tay tên lính.
"Cút ra, thằng câm rác rưởi!"
Tên lính bọc thép hừ lạnh, vung chiếc khiên sắt bọc chì nặng nề gạt mạnh. Cú gạt tàn nhẫn húc thẳng vào hông Khương Lăng, hất văng đứa trẻ gầy gò ngã nhào xuống nền bêtông rạn nứt. Tiếng xương chân trái của em va đập vào góc sắt rỉ vang lên một tiếng *rắc* khô khốc đầy đau đớn. Khương Lăng ôm chặt lấy chân trái, gương mặt tái nhợt vì chấn thương nặng, nhưng em bị câm, không thể thốt lên một tiếng hét nào, chỉ có những giọt nước mắt sinh tồn chảy dài dưới lớp kính mặt nạ phòng độc cũ kỹ.
Tên lính bọc thép nhặt chiếc la bàn con quay cơ học lên, dâng lại cho Đinh Vệ.
Đinh Vệ cầm lấy chiếc la bàn bằng đồng thau. Dưới ánh sáng đèn pin, khi nhìn thấy trục con quay cơ học tinh xảo vẫn đang rung nhẹ tự động chống nhiễu từ, đôi mắt gã sĩ quan sáng lên một vẻ tham lam tột độ. Hắn cười tàn ác:
"Chiếc la bàn cơ học của Lâm Chấn Đông... Quả nhiên là bảo vật. Thằng khốn biệt kích đào ngũ đó chắc chắn đã ở đây!"
Đinh Vệ bước lại gần Khương Lăng đang nằm co quắp dưới đất. Hắn cúi xuống, nắm lấy cổ áo khoác lính rách nát của em nhấc bổng lên, gầm ghè hỏi:
"Thằng chủ của mày đâu? Nói! Nó trốn ở đâu?"
Khương Lăng mím chặt môi, đôi mắt trợn tròn đầy căm hờn nhìn thẳng vào mặt Đinh Vệ. Em không hề ra ký hiệu tay, tuyệt đối không hé lộ một manh mối nào về Tiêu Dao.
Sự im lặng của đứa trẻ câm làm Đinh Vệ nổi điên. Hắn gầm lên một tiếng, vung báng gậy điện tuần tra bọc chì húc mạnh một cú tàn bạo vào ngực Khương Lăng.
*Hự!*
Cú húc cực mạnh khiến lồng ngực gầy gò của đứa trẻ bị chấn thương nặng. Em bị hất văng vào vách toa tàu rỉ sét, ngã gục xuống nền đất, miệng trào ra một ngụm máu đỏ sẫm nhuộm đỏ cả màng lọc mặt nạ phòng độc.
Trên khe thông gió bọc chì, Tiêu Dao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng dã man đó.
Một luồng sát khí lạnh buốt, tàn nhẫn dâng trào từ tủy sống thẳng lên đại não anh. Bản năng sát thủ biệt kích của một Tier 6 trỗi dậy mãnh liệt. Đôi mắt anh đỏ ngầu, tay phải anh đã siết chặt lấy báng khẩu súng lục ổ quay rỉ sét giắt sau lưng. Anh định đạp tung khe thông gió, lao xuống bẻ gãy cổ Đinh Vệ và nã đạn xuyên phá vào đầu ba tên lính bọc thép kia.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Tiêu Dao chuẩn bị hành động, Khương Lăng – dù đang nằm đau đớn dưới đất, hơi thở thoi thóp – khẽ ngước mắt nhìn thẳng lên khe thông gió rách nát bọc chì. Em biết Tiêu Dao đang ở đó. Em biết anh đang phẫn nộ tột độ.
Đứa trẻ câm dùng chút tàn lực cuối cùng, đưa hai bàn tay run rẩy bám đầy bụi than lên, thực hiện những ký hiệu tay biệt kích méo mó nhưng dứt khoát:
*"Đừng lao ra... Xung quanh đầy lính bọc thép... Súng máy hơi cồn ngoài ngõ... Anh sẽ chết... Đừng lộ vị trí..."*
Bàn tay nhỏ bé của em buông thõng xuống nền bêtông lạnh ngắt sau ký hiệu cuối cùng.
Tiêu Dao khựng lại. Khẩu súng lục ổ quay rỉ sét trên tay anh run lên bần bật. Những ngón tay anh bấu chặt vào thành sắt của khe thông gió đến mức móng tay găm sâu vào thớ sắt rỉ, máu tươi rỉ ra đầm đìa hòa cùng nước mưa axit chảy dọc xuống cánh tay bọc băng vải.
Anh nhìn thấy ngoài ngõ hẹp ga tàu ngầm, hai chiếc xe thiết giáp lội sương trang bị súng máy hạng nặng bọc chì và đèn pha quét sương đang nổ máy xả khói đen kịt. Nếu anh nổ súng ngay lúc này, một cuộc thảm sát diện rộng bằng súng phun lửa và đạn xuyên phá sẽ san phẳng toàn bộ khu ổ chuột vành đai ngoài, thiêu sống hàng trăm cư dân vô tội xung quanh.
Sự nhẫn nhịn chiến thuật đè nặng lên ngực Tiêu Dao như một tảng đá bọc chì khổng lồ. Anh cắn chặt môi đến mức bật máu, ép bản thân phải lùi lại vào bóng tối của màn sương mù xám loãng ngoài rìa khe gió, triệt tiêu hoàn toàn hơi thở và nhịp tim để không bị chó săn đột biến phát hiện.
Bên dưới hầm, Đinh Vệ hừ lạnh một tiếng, giắt chiếc la bàn con quay cơ học tự chế của Tiêu Dao vào thắt lưng của mình. Hắn nhổ một bãi nước bọt đầy bụi sương xuống người Khương Lăng rồi quay sang ra lệnh cho lính:
"Thu quân! Thằng câm này sắp chết rồi, không cần lãng phí đạn. Đới Kính chỉ huy ra lệnh phong tỏa toàn bộ cổng ngoài rìa đông. Thằng biệt kích mất trí đó không có la bàn định hướng thì chỉ là một kẻ mù lòa giữa sương mù xám. Để xem nó sống sót thế nào qua chu kỳ sương mù đỏ sắp tới!"
Tiếng ủng thép nện dồn dập xa dần. Tiếng xích sắt của xe thiết giáp vệ binh nghiền nát gạch vụn ngoài ngõ hẹp nhỏ dần rồi mất hút trong màn sương mù dày đặc ban đêm.
***
Ngay khi tiếng động cơ cuối cùng biến mất, Tiêu Dao lao xuống căn hầm ga tàu điện ngầm cũ như một bóng ma đen nhám. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh Khương Lăng, đôi bàn tay run rẩy nhẹ nhàng nâng đầu đứa trẻ mồ côi lên.
"Khương Lăng... Khương Lăng!" Tiêu Dao khàn giọng gọi, tay anh nhanh chóng xé vạt áo khoác lính rách nát để làm gạc băng bó.
Khương Lăng từ từ mở mắt, màng lọc mặt nạ của em bám đầy máu khô khiến hơi thở khò khè, yếu ớt. Chân trái của em bị gãy xương khớp gối do cú gạt khiên sắt, ngực bầm tím một mảng lớn rỉ máu trong phổi.
Tiêu Dao dùng kỹ năng sơ cứu biệt kích thô sơ, cố định chân trái của em bằng hai thanh gỗ rỉ sét và dây thừng gai bện chì. Anh nhẹ nhàng lau sạch vết máu trên mặt nạ của đứa trẻ. Khương Lăng đưa ngón tay run rẩy chỉ vào thắt lưng Tiêu Dao, ra hiệu ký hiệu tay yếu ớt: *"La bàn... bị cướp mất rồi... Anh sẽ... quên hết..."*
"Anh sẽ không quên," Tiêu Dao cắt lời, giọng nói anh lạnh buốt như băng tuyết hoang dã, nhưng ánh mắt sục sôi một ngọn lửa phục thù tàn nhẫn. "Anh sẽ lấy lại chiếc la bàn đó bằng máu của Đinh Vệ."
Tiêu Dao đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa hầm ngầm. Mưa axit đã tạnh, nhưng màn sương mù xám loãng ngoài kia đang cuộn trào, dày đặc lên theo chu kỳ 12 ngày sắp đạt đỉnh điểm cực hạn. Mất đi chiếc la bàn con quay cơ học tự chế – thiết bị định hướng duy nhất chống lại sự hỗn loạn từ trường – Tiêu Dao biết mình như một kẻ mù lòa thực sự giữa vùng đất chết. Chỉ trong vòng hai mươi tư giờ tới, nếu không lấy lại được la bàn, sương mù xám sẽ xóa sạch hoàn toàn ký ức ngắn hạn của anh, biến anh thành một vật chứa phế thải vô tri.
Anh không còn đường lui. Muốn sống sót, anh buộc phải đơn thương độc mã đột nhập vào hang cọp – Trạm tuần tra vệ binh số 1 kiên cố của Đinh Vệ ngay trong đêm nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!