Búa Rèn Và Mặt Nạ Chì
Cơn mưa axit nhẹ bắt đầu rơi ngoài ngõ hẹp, gõ vào những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột bằng những tiếng lách tách buốt lạnh. Tiêu Dao bước đi lảo đảo, tay phải ép chặt vào bả vai trái đang rỉ máu đầm đìa. Vết rách từ trận chiến ở chợ phế liệu trung tâm với gã A Bưu đang bỏng rát như bị tẩm muối. Tệ hơn cả, cơn co thắt thần kinh nơi thùy trán lại bắt đầu trỗi dậy. Từng luồng điện sinh học chạy dọc thái dương khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, để lại những vệt sáng xanh lam kỳ dị chập chờn như những bóng ma sương mù.
Khương Lăng đi sát bên cạnh, bàn tay nhỏ bé của cậu bé câm nắm chặt lấy vạt áo khoác lính rách nát của Tiêu Dao, kéo anh rẽ qua một lối hẹp ngập bùn xám. Tiểu Hoa, cô bé bán than vừa được cứu, đã được Khương Lăng giấu an toàn trong một căn hầm bọc tôn rỉ gần đó. Trước khi đi, cô bé đã nắm tay Tiêu Dao, thầm thì về một lời hứa chỉ đường đến kho chứa than hoạt tính bí mật của băng Răng Độc. Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Hiện tại, nếu chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ kỹ của Tiêu Dao không được nâng cấp màng lọc khí ngay lập tức, anh sẽ không thể sống sót qua chu kỳ sương mù đỏ tiếp theo.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa đập thép đanh thép, nặng nề vang lên từ phía cuối con hẻm độc đạo dẫn ra rìa đông thị trấn Sương Giá. Âm thanh ấy đều đặn, mạnh mẽ, át cả tiếng gió rít gào của vành đai sương xám loãng ngoài kia. Đi kèm với tiếng búa là cột khói đen kịt bốc cao từ một ống khói bọc tôn chì, quyện cùng luồng hơi nước rít lên từng hồi từ lò rèn áp lực.
Khương Lăng dừng lại trước một cánh cổng ghép bằng những tấm thép bọc chì dày cộp bám đầy muội than. Cậu bé ngước mắt nhìn Tiêu Dao, đôi bàn tay nhanh nhẹn đưa lên thực hiện các ký hiệu tay quân sự:
*"Tiệm rèn của chú Lôi Chấn ở đây. Chú ấy có thể sửa mặt nạ cho anh. Nhưng chú ấy rất cộc cằn, không thích người lạ."*
Tiêu Dao gật đầu nhẹ, mồ hôi lạnh chảy dài dưới lớp mặt nạ phòng độc rách nát. Anh bước tới, dùng bàn tay phải thô ráp đẩy mạnh cánh cổng thép. Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ khô khốc.
Không gian bên trong tiệm rèn cơ khí Lôi Chấn ngập tràn sức nóng hừng hực và mùi hăng nồng của dầu máy, lưu huỳnh cùng quặng sắt nung đỏ. Giữa xưởng rèn rộng lớn, một lò than đá khổng lồ đang đỏ rực dưới sức thổi của hệ thống quạt gió hơi nước chạy bằng xích sắt. Tiếng rít gào của hơi nước thoát ra từ các van xả cơ học tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy áp lực.
Một gã đàn ông lực lưỡng đứng bên bàn rèn sắt khổng lồ. Gã khoảng ba mươi lăm tuổi, vai u thịt bắp, ngực trần đầy những vết sẹo bỏng cơ khí chằng chịt. Gã mặc một chiếc quần da bò cáu bẩn bám đầy dầu mỡ, hai bàn tay to bản đầy vết chai sạn đang siết chặt cán của một chiếc búa rèn khổng lồ bằng thép ròng. Đó chính là Lôi Chấn.
Nghe thấy tiếng động cửa mở, Lôi Chấn không thèm quay đầu lại. Gã quật mạnh nhát búa cuối cùng xuống thanh thép nung đỏ trên đe rèn, bắn ra một quầng tia lửa cam rực sáng cả góc xưởng.
"Tiệm rèn hôm nay đóng cửa. Không nhận phế liệu, không bán màng lọc," giọng Lôi Chấn ồm ồm, thô lỗ vang lên giữa tiếng xả hơi nước. "Cút đi trước khi tao dùng búa rèn đập nát cái mặt nạ rác rưởi của chúng mày."
Tiêu Dao không lùi bước. Anh đẩy Khương Lăng ra sau lưng mình, bước thẳng vào vùng ánh sáng đỏ rực của lò rèn. Khớp vai trái của anh khẽ run lên vì đau, nhưng ánh mắt sau lớp kính mờ của mặt nạ vẫn sắc lạnh như dao mổ.
Lôi Chấn hừ lạnh một tiếng. Gã xoay người lại, vác chiếc búa rèn khổng lồ lên vai, chặn đứng lối đi vào sâu trong xưởng. Đôi mắt quắc thước của gã thợ rèn quét qua bộ dạng rách nát của Tiêu Dao, rồi dừng lại ở vết máu đỏ sẫm đang thấm đẫm vai áo anh.
"Tao đã nói là cút," Lôi Chấn gầm gừ, hạ chiếc búa tạ xuống, đầu búa thép nặng nề nện xuống nền bêtông tạo ra một tiếng *uỳnh* khô khốc. "Tao không chứa chấp những kẻ mang nợ máu của băng Răng Độc trong tiệm rèn này. Tin tức gã A Bưu bị phế tay ở chợ đã truyền đi khắp thị trấn rồi. Khâu Độc đang điên cuồng lùng sục thằng khốn đeo mặt nạ rách."
Tiêu Dao vẫn im lặng. Anh đưa bàn tay phải vào trong túi ba lô da, chậm rãi rút ra chiếc la bàn con quay cơ học tự chế. Anh không nói một lời, chỉ tiến lên hai bước và đặt nhẹ chiếc la bàn bằng đồng thau bọc chì lên mặt bàn đe rèn sắt vẫn còn nóng hổi.
Lôi Chấn nhíu mày. Gã liếc nhìn vật phẩm nhỏ bé trên đe rèn, định vung tay hất văng nó đi. Nhưng khi ánh lửa đỏ rực của lò rèn chiếu rọi vào trục con quay của chiếc la bàn, gã thợ rèn bỗng khựng lại. Đôi mắt gã trợn tròn, bàn tay to bản run nhẹ.
Gã cúi xuống, nhặt chiếc la bàn lên, đưa sát vào mắt để soi dưới ánh lửa lò. Ngón tay cái của gã lướt qua những vết khắc chìm siêu nhỏ nằm sâu bên trong trục bánh răng cơ học – một ký hiệu quân sự đặc chủng của lực lượng biệt kích cũ mà chỉ những người lính tiền chiến mới có thể nhận biết.
"Thứ này... mày lấy nó từ đâu?" Lôi Chấn ngẩng đầu lên, giọng gã đột ngột trầm xuống, không còn vẻ thô lỗ ban đầu mà thay vào đó là một sự dò xét tột độ.
Tiêu Dao nhìn thẳng vào mắt gã thợ rèn: "Nó thuộc về tôi."
*Vút!*
Không một lời cảnh báo, Lôi Chấn bất ngờ vung nắm đấm trái to như hộ pháp, nhắm thẳng vào thái dương của Tiêu Dao. Cú đấm mang theo tiếng gió rít xé toạc màn khói lò rèn, nhanh và nặng nề như một phát đạn hơi nước cự ly gần. Đây không phải là đòn sát thủ, mà là một cú đấm thử thách đầy tàn nhẫn để kiểm tra thực chiến.
Bản năng sinh tồn biệt kích của Tiêu Dao phản ứng ngay lập tức, hoàn toàn bỏ qua sự điều khiển của não bộ đang đau nhức. Dù bả vai trái đang bị thương nặng không thể vận lực, thân hình anh vẫn tự động đổ nghiêng sang phải một góc ba mươi độ.
Anh đưa cánh tay phải lên, nương theo đà đấm của Lôi Chấn, thực hiện một đòn gạt nghiêng hoàn hảo bằng cạnh tay, mượn chính lực ly tâm từ cú đấm của gã thợ rèn để đẩy chệch hướng nắm đấm đi sượt qua vành mũ sụp. Đồng thời, bộ pháp di chuyển ziczac biệt kích giúp Tiêu Dao lướt nhẹ sang bên cạnh đe rèn, giữ khoảng cách an toàn một mét trong vòng chưa đầy nửa giây.
Cú đấm của Lôi Chấn đấm hụt vào khoảng không, luồng gió mạnh thổi bay những muội than bám trên đe rèn.
Gã thợ rèn đứng im, nắm đấm vẫn duỗi thẳng. Gã từ từ thu tay về, nhìn Tiêu Dao bằng một ánh mắt hoàn toàn khác – ánh mắt của một người lính nhận ra đồng đội cũ giữa đống hoang tàn của ngày tận thế.
"Bộ pháp biệt kích số ba... Đòn gạt nghiêng nương lực của tiểu đội biệt động quân sự cũ," Lôi Chấn lầm bầm, đặt chiếc la bàn cơ học lại lên bàn rèn. "Mày thực sự là người của quân ngũ tiền chiến. Nhưng tại sao mày lại mất trí nhớ? Tại sao trên người mày lại đầy những vết sẹo tự khắc tàn nhẫn thế kia?"
Tiêu Dao bước lại gần, kéo nhẹ cổ áo khoác lính rách nát xuống, để lộ hình xăm bông hoa bỉ bỉ ngạn đỏ rực đang rỉ máu nhẹ trên ngực trái, che giấu vết sẹo đạn bắn cũ.
"Ông biết tôi là ai đúng không?" Tiêu Dao khàn giọng hỏi. "Hình xăm này... nó có ý nghĩa gì?"
Lôi Chấn nhìn chằm chằm vào bông hoa bỉ ngạn rỉ máu. Gương mặt gã thợ rèn co rút lại, hiện lên một vẻ solemn đầy dằn vặt và sợ hãi. Gã quay đầu đi, lảng tránh ánh mắt của Tiêu Dao, bước lại gần lò rèn hơi nước để điều chỉnh van xả áp lực.
"Một số ký ức tốt nhất nên để sương mù nuốt chửng đi, soldier," Lôi Chấn lạnh lùng nói, tiếng xả hơi nước rít lên cắt ngang lời gã. "Biết quá nhiều về quá khứ chỉ khiến mày tự tay bóp cò khẩu súng găm vào đầu mình thôi. Tao không biết mày là ai, tao chỉ nhận ra chiếc la bàn này do kỹ sư Lâm Chấn Đông chế tạo. Tao nợ ông ấy một mạng sống mười năm trước."
Tiêu Dao nén một tiếng thở dài thất vọng. Anh biết gã thợ rèn bộc trực này có nguyên tắc riêng và sẽ không dễ dàng hé môi về quá khứ tội lỗi mà chính anh đang tìm kiếm. Anh mở ba lô da, lấy ra túi than hoạt tính thạch anh chất lượng cao vừa cướp được từ chợ phế liệu, cùng một số linh kiện đồng thau nhặt được từ ga xe lửa hoang tàn.
"Tôi cần nâng cấp mặt nạ phòng độc," Tiêu Dao đặt túi than và đống phế liệu đồng lên bàn đe. "Đây là chi phí."
Lôi Chấn liếc nhìn túi than thạch anh hoạt tính, đôi mắt gã sáng lên khi nhận ra độ tinh khiết của những hạt than đen lánh. Gã gật đầu: "Than thạch anh hoạt tính nguyên bản... Khá lắm. Đống đồng thau này cũng đủ để tao cán mỏng làm lớp bọc chì mới. Được rồi, coi như tao trả nợ cho Lâm Chấn Đông."
Gã thợ rèn bắt đầu hành động. Quy trình cơ khí thô ráp và tàn nhẫn của tiệm rèn chính thức bắt đầu.
Lôi Chấn dùng kìm sắt gắp một tấm chì phế liệu mỏng từ góc xưởng ném thẳng vào lò than đang đỏ rực. Gã gạt van xả hơi nước, kích hoạt búa máy áp lực cao chạy bằng xích sắt rên rỉ vang dội. Sức nóng từ lò rèn tỏa ra hầm hập, làm biến dạng không khí xung quanh thành những luồng sóng nhiệt méo mó.
Tiếng búa máy nện xuống tấm chì chan chát: *Keng! Keng! Keng!*
Lôi Chấn vung chiếc búa rèn thủ công, phối hợp nhịp nhàng với búa máy để cán mỏng tấm chì thành một lớp lá chì siêu nhẹ, dẻo dai nhưng có khả năng ngăn chặn bức xạ điện từ cực tốt. Mồ hôi chảy ròng ròng trên tấm lưng trần đầy sẹo bỏng của gã thợ rèn, phản chiếu ánh lửa đỏ rực như máu.
Tiếp theo, gã dùng dao mổ cơ khí rạch bỏ phần màng lọc cao su cũ rách nát trên chiếc mặt nạ phòng độc của Tiêu Dao. Gã đổ than hoạt tính thạch anh vào khoang chứa than đôi tự chế bằng đồng thau, nén chặt bằng pit-tông thủy lực thô sơ để đảm bảo không một hạt sương độc nào có thể lọt qua.
"Đeo vào thử xem," Lôi Chấn ném chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến đã được gia cố thêm kính chống mờ sương và bọc lớp chì bảo vệ thùy trán về phía Tiêu Dao.
Tiêu Dao cầm lấy chiếc mặt nạ, đeo kín khít vào gương mặt và siết chặt các dây đai cao su bọc chì sau gáy. Anh hít một hơi thật sâu. Không khí đi qua khoang lọc đôi lạnh buốt, tinh khiết, hoàn toàn sạch bóng mùi lưu huỳnh và bụi axit của lò rèn. Lớp chì bọc ngoài thùy trán mang lại một cảm giác nặng nề nhưng vững chãi, xoa dịu đi phần nào những luồng điện sinh học đang co thắt trong não bộ anh.
"Cảm ơn," Tiêu Dao nói, giọng nói qua màng lọc đồng thau mới nghe trầm ấm và rõ ràng hơn.
Lôi Chấn lau mồ hôi trên trán, nhìn Tiêu Dao với ánh mắt nghiêm nghị: "Đừng vội mừng. Mặt nạ này chỉ giúp mày sống sót thêm bốn giờ trong sương xám đậm đặc. Nếu mày không tìm được chất ổn định thần kinh hạt nhân An Thần Lộ tinh khiết trong hầm ngầm số 9, não mày vẫn sẽ thối rữa dưới sương đỏ."
*Uúúúúú!*
Một tiếng còi hơi nước khàn đặc, kéo dài và chói tai đột ngột vang lên từ phía khu ổ chuột ngõ hẹp bên ngoài tiệm rèn, xé toạc màn đêm buốt lạnh.
Đó là tiếng còi báo động của xe bọc thép tuần tra thuộc lực lượng vệ binh của Đới Kính.
Lôi Chấn lập tức giật phăng chiếc búa rèn vác lên vai, ánh mắt gã trùng xuống đầy sát khí: "Đới Kính đã biết chuyện gã A Bưu bị phế tay. Bọn vệ binh đang tiến hành phong tỏa toàn bộ vành đai ngoài để lùng sục mày. Đi ngay đi, thằng khốn! Đừng để tiệm rèn của tao thành nghĩa địa!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!