Luật Rừng Ở Chợ Phế Liệu
Ánh sáng ban mai của vùng đất chết không mang theo sắc ấm của mặt trời, mà chỉ là một dải màu xám xịt nhợt nhạt cố ngoi lên từ vành đai sương mù. Dưới lòng Căn hầm ga tàu điện ngầm cũ, không khí lạnh buốt và nồng nặc mùi sắt rỉ, rêu mốc quyện cùng thứ mùi hóa chất mài mòn từ sương độc rò rỉ.
Tiêu Dao tỉnh giấc trên sàn bêtông lạnh ngắt cạnh một toa tàu điện lật nghiêng. Đầu óc anh đau nhói như bị ai đó dùng búa gõ liên tục vào thùy trán. Cơn co thắt thần kinh do thiếu thuốc ức chế An Thần Lộ đang tàn phá đại não anh, kích hoạt những ảo ảnh chập chờn về một đám cháy rực lửa và tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ mồ côi. Anh rên rỉ một tiếng nhỏ, tay phải theo bản năng đưa lên ngực trái, chạm vào hình xăm bông hoa bỉ ngạn đỏ rực đang ôm trọn vết sẹo đạn bắn. Vết sẹo lồi chằng chịt rỉ ra một chút dịch đỏ sẫm, đau nhức nhối.
Ngay bên cạnh anh, đứa trẻ câm Khương Lăng đang ngồi xổm, tỉ mỉ dùng một mảnh vải thô tẩm nước ấm lau sạch những vệt máu khô trên cánh tay phải của anh. Nhìn thấy Tiêu Dao mở mắt, đôi mắt sáng thông minh của cậu bé lộ rõ vẻ mừng rỡ. Khương Lăng nhanh chóng đặt mảnh vải xuống, hai bàn tay nhỏ bé đưa lên, thực hiện những ký hiệu tay nhanh nhẹn và chính xác của lực lượng biệt kích cũ:
*"Anh tỉnh rồi. Sương xám ngoài kia đang loãng nhất. Chúng ta cần đi ngay."*
Tiêu Dao nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của đứa trẻ. Bản năng sát thủ của anh tự động dịch nghĩa những ký hiệu đó mà không cần thông qua sự điều khiển của não bộ bị tổn thương. Sự nghi kỵ cực đoan đối với Lâm Duyệt vẫn âm ỉ cháy trong lòng anh như một đốm lửa độc. Dòng chữ xăm tự khắc trên cánh tay phải – *"Đừng tin cô gái đang cứu bạn"* – như một lời nguyền rủa đóng đinh vào lý trí anh. Lâm Duyệt giữ lọ thuốc cứu mạng, nhưng cô ta là ai? Tại sao chính anh trong quá khứ lại cảnh báo bản thân chống lại cô ta?
Anh không thể chờ đợi câu trả lời từ Lâm Duyệt. Thể xác anh đang suy kiệt nghiêm trọng, và chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ của anh đã bị mài mòn rách nát phần màng lọc cao su. Nếu không nâng cấp nó bằng than hoạt tính thạch anh chất lượng cao, anh sẽ phát điên và chết trong cơn sương mù đỏ tiếp theo.
Tiêu Dao gượng dậy, nén cơn đau xé thịt ở bả vai trái đang bị rách miệng sẹo cũ. Anh giắt chiếc la bàn con quay cơ học tự chế vào thắt lưng, nhét cuốn nhật ký hành trình trống rỗng vào ba lô da, rồi ra hiệu cho Khương Lăng dẫn đường.
Chợ phế liệu trung tâm nằm trên một khu đất trống hoang tàn ở trung tâm thị trấn Sương Giá, vốn là quảng trường của một đô thị phồn hoa thời tiền chiến. Giờ đây, nơi này chỉ còn là một bãi lầy hỗn loạn của những kẻ nhặt rác hoang dã, được bao phủ bởi làn sương mù xám loãng nhạt. Những dãy lều bạt rách nát được dựng tạm bợ bằng tôn rỉ và nilon bám đầy bụi độc.
Mùi lưu huỳnh, mùi rác thải hóa học và mùi thịt thú đột biến nướng khét lẹt quyện vào nhau tạo nên một thứ hỗn hợp không khí ngột ngạt. Hàng trăm con người gầy gò, da tái nhợt vì thiếu nắng, mặc những bộ quần áo vá chằng vá đụp bọc chì thô sơ, đang lặng lẽ trao đổi những linh kiện cơ khí rỉ sét lấy những ngụm nước ngọt chưa nhiễm độc hoặc những mẩu màng lọc khí tái chế nhiều lần.
"Tránh đường! Thuế phế liệu đến đây!"
Tiếng quát tháo thô lỗ vang lên từ phía trung tâm chợ, cắt đứt bầu không khí im lặng cam chịu của những kẻ nhặt rác.
Tiêu Dao kéo thấp vành mũ sụp bám đầy bụi, dắt Khương Lăng lẩn vào sau một đống khung xe bọc thép rỉ sét để quan sát.
Một nhóm tay sai của băng đảng Răng Độc đang nghênh ngang đi qua các gian lều, dùng gậy sắt gõ mạnh vào các khay đựng phế liệu để tịch thu mười phần trăm tài nguyên của cư dân. Dẫn đầu bọn chúng là A Bưu, phó băng Răng Độc. Gã là một gã côn đồ địa phương khoảng hai mươi tám tuổi, dáng người thấp đậm, béo ú với gương mặt đầy vết rỗ hung tợn bám đầy bụi sương. Gã mặc một chiếc áo cộc tay bằng da thú đột biến rách nát, để lộ hai cánh tay thô kệch đầy sẹo lồi. Tay phải gã lăm lăm một thanh gậy sắt bọc chì có gắn những chiếc đinh nhọn rỉ sét – thứ vũ khí chuyên dùng để đập nát sọ những kẻ dám chống đối luật lệ của thủ lĩnh Khâu Độc.
"Hôm nay mày chỉ thu hoạch được ngần này đồng thau rác rưởi thôi sao, lão già?" A Bưu gầm lên, vung gậy sắt hất văng khay phế liệu của một ông lão mù đang run rẩy quỳ dưới đất. "Không đủ thuế nước sạch! Cút ra ngoài vành đai sương đỏ mà tự sát đi!"
Lão già mù khóc lóc, dập đầu xuống bùn axit sủi bọt: "Xin ông A Bưu thương xót... Giếng nước ngầm bị Khâu Độc khóa chặt rồi, tôi không có nước thì không sống nổi qua ngày mai..."
A Bưu không thèm nhìn lão già, gã đá một cú tàn nhẫn vào hông lão, khiến lão đổ gục xuống đất rên rỉ. Đám đông thợ săn phế liệu xung quanh chỉ biết cúi đầu im lặng, không một ai dám ho he hay can ngăn. Luật rừng ở chợ phế liệu rất đơn giản: Răng Độc nắm giữ nguồn nước và than hoạt tính, kẻ nào chống lại bọn chúng đồng nghĩa với việc tự tay tháo mặt nạ phòng độc của chính mình.
A Bưu hầm hố bước tiếp đến một sạp bạt nhỏ ở góc chợ. Đó là sạp của Tiểu Hoa, cô bé bán than mồ côi mười hai tuổi. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé lấm lem than đen kịt, đôi bàn tay gầy gò đang ôm chặt lấy một chiếc túi nhỏ bện bằng dây gai chống thấm nước.
"Tiểu con hoang, đưa túi than thạch anh hoạt tính đây," A Bưu nhe hàm răng ố vàng cười tợn. "Khâu Độc đại ca đang cần than chất lượng cao để tái chế màng lọc cho vệ binh. Mày tàng trữ thứ này riêng tư là phạm vào luật cấm của thị trấn."
Tiểu Hoa dũng cảm đứng thẳng người, dù đôi chân đi ủng cao su rách đang run rẩy kịch liệt. Cô bé ôm khư khư chiếc túi vào lòng: "Không được! Đây là than hoạt tính thạch anh cháu tự nghiền nén suốt ba ngày qua để đổi lấy thuốc hen suyễn cho bà cháu... Các ông đã cướp hết phế liệu đồng của cháu rồi!"
"Mày dám cãi lệnh tao sao?"
Gương mặt rỗ của A Bưu co rút lại đầy giận dữ. Gã bước tới, một tay thô bạo túm lấy tóc Tiểu Hoa, giật mạnh khiến cô bé ngã nhào ra đất, chiếc túi than rơi ra. Gã dùng ủng da dẫm lên ngực cô bé, cúi xuống nhặt chiếc túi than hoạt tính thạch anh lên, lắc lắc đầy đắc ý.
Một vài thợ săn phế liệu nghèo định tiến lên can ngăn, nhưng ba tên tay sai của A Bưu lập tức rút những thanh dao phay tự chế ra, vung vẩy đầy đe dọa khiến họ phải lùi bước trong sợ hãi.
"Ông A Bưu... xin ông trả lại than cho cháu..." Tiểu Hoa khóc nấc lên, hai tay bấu chặt lấy ủng da của gã côn đồ.
"Cút ra! Con ranh con!"
A Bưu mất kiên nhẫn. Gã vung cây gậy sắt bọc chì nặng trịch lên cao, những chiếc đinh nhọn rỉ sét phản chiếu ánh sáng xám xịt của sương mù. Gã nhắm thẳng vào bàn tay nhỏ bé của Tiểu Hoa đang bấu trên ủng gã, định dùng lực thô bạo đập nát tay cô bé để thị uy cho toàn bộ khu chợ.
"Cây gậy sắt rít lên trong không khí, vẽ một đường vòng cung chết chóc hướng thẳng xuống..."
Tiêu Dao không thể đứng nhìn thêm nữa. Bản năng bảo vệ đứa trẻ mồ côi – mỏ neo tinh thần duy nhất kết nối anh với đứa con trai thất lạc Tiêu Tiểu Vũ trong ký ức chập chờn – bùng phát dữ dội. Trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ tự động kích hoạt.
Thân hình gầy gò của anh lướt đi nhanh như một bóng ma xám xuyên qua đám đông đang kinh hãi.
*Bốp!*
Thanh gậy gỗ mục nhặt vội dưới đất của Tiêu Dao vung lên với một góc chéo chính xác tuyệt đối, chọc thẳng vào điểm mù dưới cổ tay phải của A Bưu. Đòn gạt góc chéo triệt tiêu hoàn toàn lực rơi của gậy sắt bọc chì, khiến cây gậy sắt nặng nề bị đánh lệch hướng, cắm phập xuống nền đất mục sát cạnh tay Tiểu Hoa, bắn tung tóe bùn axit.
A Bưu giật mình, cổ tay tê dại do chấn động lực. Gã quay ngoắt lại, nhìn thấy một kẻ gầy gò, mặc áo khoác lính rách nát bám đầy tro bụi, gương mặt che kín sau chiếc mặt nạ phòng độc cũ rách đang đứng chắn trước mặt Tiểu Hoa.
"Thằng khốn nào dám cản đường tao?" A Bưu gầm lên.
"Buông đứa bé ra," giọng Tiêu Dao khàn đặc phát ra từ màng lọc kim loại, lạnh lùng và vô cảm như một cỗ máy.
Ba tên tay sai của A Bưu lập tức phản ứng. Chúng gầm rú, vung ba thanh dao phay tự chế lao vào bao vây Tiêu Dao từ ba hướng khác nhau. Lưỡi dao bén ngót xé rách màn sương xám loãng hướng thẳng vào cổ và sườn anh.
Bộ pháp di chuyển ziczac biệt kích của Tiêu Dao tự động kích hoạt dưới tủy sống. Thân hình anh lắc lư, nghiêng người né tránh nhát chém thứ nhất sượt qua ngực chỉ trong gang tấc. Anh xoay người lùi một bước nửa vòng tròn, lưỡi dao thứ hai chém hụt vào không khí, chém trúng vào tấm tôn rỉ của sạp bạt tạo ra những tia lửa chói tai.
Tiêu Dao áp sát A Bưu, tay phải vươn ra định chộp lấy cổ tay cầm gậy sắt của gã để tước vũ khí bằng lực thô bạo. Nhưng ngay khi bả vai trái vận lực để phối hợp, vết thương vai chưa lành bị chấn động dữ dội. Một cơn đau xé thịt nhói lên tận đỉnh đầu khiến tay trái anh run bắn, mất lực hoàn toàn.
*Hỏng rồi!* Tiêu Dao thầm nghĩ, cơ mặt co rút dưới mặt nạ.
Nhận thấy đòn dùng lực thô bạo thất bại do thương tích thể chất, Tiêu Dao lập tức thay đổi chiến thuật cận chiến sang khóa khớp mượn lực ly tâm.
Anh không giật cây gậy sắt nữa, mà chủ động mượn lực đẩy của A Bưu khi gã đang cố rút gậy lên. Tiêu Dao xoay người lướt sát vào lồng ngực gã béo, tay phải khóa chặt lấy khớp vai phải của A Bưu, đồng thời dùng chân trái quét mạnh vào gót chân gã.
Thân hình đồ sộ của A Bưu mất đà lao về phía trước, biến gã thành một tấm lá chắn sống hoàn hảo. Nhát chém thứ ba của tên tay sai cầm dao phay chém thẳng xuống, nhưng thay vì trúng Tiêu Dao, lưỡi dao lại chém phập vào lớp giáp da thú dày cộp trên vai của chính gã phó băng A Bưu.
"Á! Thằng ngu! Mày chém tao!" A Bưu rú lên đau đớn.
Tiêu Dao không để gã kịp thở. Anh dùng tay phải bẻ ngược cổ tay phải của A Bưu ra sau lưng gã với một góc bẻ khớp tàn nhẫn.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên rõ mồn một giữa khu chợ im phăng phắc. Khớp vai và cổ tay phải của A Bưu bị bẻ gãy hoàn toàn. Thanh gậy sắt bọc chì rơi rầm xuống đất.
A Bưu gầm rú điên dại như một con lợn bị chọc tiết, quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy cánh tay phải đang quẹo sang một bên dị dạng.
Ba tên tay sai hoảng sợ tột độ trước tốc độ phản xạ cận chiến tàn nhẫn và chính xác của Tiêu Dao. Chúng nhìn thủ lĩnh của mình đang quằn quại dưới đất, rồi nhìn kẻ vô danh đeo mặt nạ rách với ánh mắt đầy nể sợ. Không một tên nào dám bước lên thêm bước nào.
Tiêu Dao nén cơn đau buốt ở bả vai trái, nơi máu ấm bắt đầu thấm qua lớp băng vải cũ làm ướt đẫm mảng áo khoác lính. Anh cúi xuống nhặt chiếc túi chứa than hoạt tính thạch anh của Tiểu Hoa lên, rồi dắt cô bé và Khương Lăng lùi nhanh vào bóng sương mù xám loãng.
Cả khu chợ phế liệu trung tâm chìm vào một sự im lặng chết chóc. Hàng trăm ánh mắt của những kẻ nhặt rác đổ dồn vào bóng lưng gầy gò của Tiêu Dao đang khuất dần vào các ngõ ngách ổ chuột đổ nát, mang theo một sự nể phục và cả nỗi sợ hãi tột cùng.
Phía sau lưng họ, tiếng gầm rú đau đớn của A Bưu vẫn vang dội khắp quảng trường hoang tàn:
"Lũ ăn hại! Đuổi theo giết chết nó cho tao! Tao sẽ báo cáo lên Khâu Độc đại ca... Toàn bộ khu ổ chuột này sẽ phải đền mạng! Tao thề sẽ tìm ra mày, thằng khốn đeo mặt nạ rách kia!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!