Nhạc nềnBroken

Chuyến Xe Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha quét sương cực mạnh từ xe thiết giáp rọi thẳng vào mắt, xé toạc màn sương đỏ rực cháy như muốn thiêu rụi lối thoát duy nhất của họ. Luồng sáng trắng đục, lạnh lẽo quét qua những toa tàu đổ nát, biến những bóng ma rỉ sét của ga tàu điện ngầm thành những chiếc răng nanh khổng lồ chực chờ nuốt chửng ba con người đang kiệt quệ. Tiếng xích sắt xè xè nghiền nát gạch vụn dội lại từ vách bêtông, báo hiệu đoàn xe tuần tra của Đội Tuần Tra Vệ Binh Số 1 do Đới Kính chỉ huy đang khép chặt vòng vây.


Tiêu Dao quỳ một chân trên nền đất đá rỉ sét bốc khói axit. Cánh tay phải của anh trật khớp hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn, lạnh ngắt và vô cảm như một khúc gỗ chết. Tay trái anh, vốn bị tê dại giảm năm mươi phần trăm phản xạ do tác dụng phụ của liều An Thần Lộ đắng ngắt trước đó, đang run rẩy bấu chặt lấy chiếc ống đồng niêm phong bọc chì chứa bức thư từ quá khứ. Mạn sườn phải của anh, vết rách sâu hoắm từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn, đang rỉ ra thứ máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự nồng nặc. Dù đã được Lâm Duyệt băng bó chặt bằng vải thô bọc chì, cơn rát bỏng tột cùng vẫn như những nhát dao nung đỏ liên tục khía vào da thịt anh.


"Chúng ta không thể chạy bộ," Lâm Duyệt khàn giọng nói qua màng lọc đồng thau của chiếc mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo. Cô đang cõng Khương Lăng trên lưng. Đứa trẻ câm gầy guộc ôm chặt lấy cổ cô, khớp gối chân trái gãy xương nẹp gỗ thô của em run lên bần bật vì đau đớn nhưng em tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. "Cảm biến nhiệt của xe thiết giáp sẽ phát hiện ra chúng ta trong vòng ba mươi giây nếu bước ra khoảng trống."


Tiêu Dao nghiến răng đến bật máu trong miệng, ép luồng khí nóng rát dưới thùy trán đang co thắt dữ dội xuống. Miếng nẹp chì bảo vệ má trái trên mặt nạ của anh đã bị đạn bắn rách, chỉ được dán tạm bằng một miếng gạc bọc chì mỏng. Mỗi khi anh hít thở, độc tố sương đỏ rò rỉ vẫn kích ứng phế quản, gợi lên những ảo ảnh chập chờn về một đám cháy rực lửa và gương mặt u sầu của người vợ quá cố A Vân.


*"Đại Phi..."* Tiêu Dao suy luận chiến thuật sâu dưới thùy trán. *"Gã tài xế xe tải hơi nước Quái Thú Khói thường thu gom xác chết và phế liệu ngoài rìa ga vào giờ này. Mùi hóa chất mài mòn và rác thải rỉ sét trên xe của hắn là lớp ngụy trang khứu giác hoàn hảo nhất để che giấu mùi máu kháng độc của mình."*


Như để phản hồi lại suy nghĩ của anh, một tiếng còi hơi nước trầm đục, nặng nề vang lên từ phía bãi phế liệu rác thải sát đường ray phía đông. Qua màn sương đỏ nhạt rực cháy, chiếc xe tải bọc thép hơi nước khổng lồ bám đầy muội than đen kịt—Quái Thú Khói—từ từ tiến lại. Tiếng động cơ hơi nước của nó rú vang gầm rú, xả ra những luồng khói xám đục che khuất tầm nhìn của ánh đèn pha quét sương phía xa.


Đại Phi ngồi trên cabin, gương mặt gầy gò đầy dầu mỡ máy, miệng vẫn ngậm một cọng cỏ khô bám đầy bụi sương. Gã không tắt máy, chỉ hé cửa kính bọc chì, rít khẽ qua bộ lọc khí thô sơ:


"Lên xe mau! Bọn vệ binh đang phong tỏa cổng số 1! Tao chỉ có thể giấu tụi mày dưới đống phế liệu thôi!"


Lâm Duyệt nhanh nhẹn leo lên thùng xe tải trước, cẩn thận đặt Khương Lăng nằm vào góc khuất của những tấm tôn rỉ. Tiêu Dao dùng cánh tay trái tê dại bám vào thành xích sắt, gồng mình leo lên. Cơn đau từ mạn sườn rách rộng khiến anh suýt ngã xuống, nhưng phản xạ cơ bắp biệt kích tối cao tự động điều chỉnh trọng tâm, giúp anh trượt vào thùng xe một cách không tiếng động.


"Nằm xuống! Phủ mấy tấm tôn chì này lên người!" Đại Phi hét khẽ từ cabin, rồi gạt cần số cơ học. Chiếc xe tải hơi nước khổng lồ rùng mình, bánh xích sắt nghiền nát gạch vụn, lao thẳng về hướng Trạm tuần tra vệ binh số 1.


***


Không gian dưới đáy thùng xe tải Quái Thú Khói ngột ngạt và nóng bức tột cùng. Tiêu Dao nằm ngửa trên những tấm bêtông vỡ, lưng anh ép sát vào một tấm Bộ lọc chì phế liệu mỏng bóc từ ắc quy cũ mà Lôi Chấn đã trang bị sẵn trên xe. Tấm chì lạnh ngắt ban đầu nhanh chóng bị nung nóng bởi nhiệt lượng tỏa ra từ động cơ hơi nước áp lực cao ngay phía dưới sàn xe.


Mùi rác thải rỉ sét, mùi hóa chất bảo quản quân sự mục nát và mùi amoniac nồng nặc từ những xác chết nhiễm sương đỏ xếp chồng chất xung quanh xộc thẳng vào mặt nạ phòng độc của họ. Đối với người thường, mùi vị này là một cực hình tàn nhẫn, nhưng đối với Tiêu Dao, nó là lớp ngụy trang vô giá. Khứu giác cực nhạy của bầy chó săn đột biến bám đuôi phía sau sẽ hoàn toàn bị đánh lừa bởi hỗn hợp mùi hôi thối mài mòn này.


Lâm Duyệt nằm ép sát bên hông Tiêu Dao, một tay cô ôm chặt lấy Khương Lăng để giữ cố định chân trái gãy xương của em khỏi bị va đập khi xe nảy lên dữ dội trên những con đường gập ghềnh. Gương mặt cô gái qua kính mặt nạ mắt mèo lộ rõ vẻ căng thẳng. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Tiêu Dao có thể cảm nhận được nhịp thở dồn dập của cô đập vào bả vai trái của mình.


*"Cô ta mang thù hận nợ máu gia đình mình,"* Tiêu Dao thầm nghĩ, ngón tay trái anh vô thức miết nhẹ vào ống đồng chứa bức thư quá khứ. *"Nhưng cô ta vẫn đang liều mạng bảo vệ mình. Dòng chữ xăm trên tay mình... 'Đừng tin cô gái đang cứu bạn'... là do chính mình ra lệnh cho cô ta xăm mười năm trước. Mình phải sống để tìm ra hầm ngầm số 9, giải mã toàn bộ mật mã này."*


Khương Lăng cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ tươi, đôi mắt sáng thông minh của em nhìn Tiêu Dao trong bóng tối chật hẹp dưới những tấm tôn rỉ. Đứa trẻ câm đưa bàn tay nhỏ bé lên, thực hiện những ký hiệu tay biệt kích chậm rãi dưới khoảng không hẹp sát ngực Tiêu Dao:


*"Con không sợ. Con sẽ im lặng."*


Tiêu Dao khẽ gật đầu qua màng lọc. Anh dùng tay trái kéo tấm bọc chì phế liệu che kín thêm bả vai của đứa trẻ. Nhiệt độ trong thùng xe bắt đầu tăng cao khi chiếc xe tải tiến gần đến vành đai kiểm soát ngoài thị trấn. Hơi nước nóng từ lò súp rêu và động cơ hơi nước bốc lên nghi ngút, biến không gian dưới những tấm tôn thành một lò nung nghẹt thở.


*KÍT... KÍT...*


Tiếng xích sắt của chiếc Quái Thú Khói nghiến mạnh xuống nền đường bêtông rạn nứt rồi dừng hẳn. Tiếng động cơ hơi nước chuyển sang nhịp xả áp lực đều đặn, phát ra những tiếng *xè xè* khô khốc.


Họ đã đến Trạm tuần tra vệ binh số 1.


***


Bên ngoài, ánh sáng đèn pha quét sương công suất lớn của trạm gác bọc thép chiếu thẳng vào cabin xe tải. Hắc Thiết—gã đội trưởng tuần tra vệ binh tàn bạo, cận vệ thân tín của Đới Kính—bước ra từ phòng gác bêtông bọc chì. Gã mặc bộ giáp bọc thép nặng màu đen rỉ sét, bả vai đeo khẩu súng bắn đạn xuyên phá, tay phải cầm chiếc gậy điện tuần tra bọc chì đang phóng ra những tia lửa điện xanh lục xè xè.


"Đứng lại!" Hắc Thiết gầm lên, giọng nói đục ngầu qua bộ lọc khí bọc chì của mũ bảo hiểm. "Đại Phi, hôm nay trạm gác thiết quân luật theo lệnh trực tiếp của Đới Kính. Không một phương tiện nào được ra ngoài thung lũng mà không kiểm tra trực tiếp."


Đại Phi hé cửa cabin, gương mặt gầy gò vẫn giữ được vẻ liều lĩnh, hài hước thường ngày. Gã nhổ cọng cỏ khô ra ngoài, khàn giọng nói:


"Lại thiết quân luật sao, đội trưởng Hắc Thiết? Tôi chỉ chở một chuyến xác chết nhiễm sương đỏ và phế liệu rỉ sét ra hố sụt phía nam thôi. Chậm trễ chuyến này, mùi xác thối rữa sẽ làm hỏng bộ lọc khí của trạm gác các anh đấy."


"Câm mồm!" Hắc Thiết lạnh lùng cắt ngang. Gã bước lại gần bên hông xe tải khổng lồ, vung chiếc gậy điện cao áp gõ mạnh liên tiếp ba phát vào thành thùng xe bọc chì: *KENG! KENG! KENG!*


*XÈ... XOẢNG!*


Dòng điện cao áp từ gậy điện phóng ra, chạy dọc theo các tấm thép bọc chì của thành xe, truyền thẳng xuống những tấm tôn rỉ phía dưới đáy thùng.


Nằm dưới đống phế liệu, Tiêu Dao cảm thấy một luồng điện sinh học cực mạnh chạy dọc sống lưng, kích thích vào vết rách sườn phải đang rỉ máu đỏ sẫm. Cơn đau buốt tận xương tủy dội lên, khiến các bó cơ ở tay và chân anh co rút dữ dội. Thùy trán anh như bị một bàn tay thép bóp nghẹt, ảo ảnh về đám cháy mười năm trước lại chập chờn xuất hiện trước mắt trái đang mờ nhạt.


Anh phải áp dụng Kỹ năng sinh lý khẩn cấp, chủ động nén khí trong phổi, giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu và nín thở sâu để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Bên cạnh anh, Lâm Duyệt cũng đang gồng mình chịu đựng luồng điện tê dại, cô ôm chặt lấy Khương Lăng, dùng cơ thể mình làm tấm lá chắn ngăn dòng điện truyền sang chân gãy của đứa trẻ.


"Mở thùng xe ra cho tao kiểm tra!" Hắc Thiết ra lệnh cho hai lính vệ binh bọc thép hạng nhẹ đứng bên cạnh.


Đại Phi bước xuống cabin, cố tình chặn trước lối đi của Hắc Thiết. Gã thợ lái xe rác cơ học khôn ngoan biết rằng nếu để chúng lục lọi sâu vào đống phế liệu, màng lọc sợi carbon siêu mịn trên mặt nạ của Tiêu Dao dù có lọc sạch mùi máu kháng độc thì cũng không thể che giấu được ba cơ thể sống dưới mắt quét hồng ngoại của vệ binh.


"Đội trưởng, chúng ta đều là người làm việc kiếm ăn dưới trướng Đới Kính chỉ huy cả," Đại Phi khẽ nói, tay gã luồn nhanh vào túi áo bảo hộ rách vai, rút ra hai viên Pin thạch anh tiền chiến cổ cực kỳ quý hiếm. Gã khéo léo dúi hai viên pin thạch anh phát ra ánh sáng xanh lam nhạt vào bàn tay bọc giáp thép của Hắc Thiết. "Đây là linh kiện tôi vừa nhặt được từ nghĩa địa xe tăng chỉ huy. Còn nguyên vẹn niêm phong, đủ để chạy máy điện đàm của anh cả tháng không cần sạc."


Hắc Thiết nhìn hai viên pin thạch anh trong tay, đôi mắt một mí sắc lạnh của gã dưới mũ bảo hiểm bọc chì khẽ dao động. Gã tham lam siết chặt nắm tay, giấu hai viên pin vào túi giáp bọc chì hông. Tuy nhiên, sự tàn nhẫn và cẩn thận của một cận vệ thân tín không cho phép gã bỏ qua cuộc kiểm tra dễ dàng như vậy.


"Pin thạch anh tốt đấy, Đại Phi," Hắc Thiết cười gằn, giọng nói đục ngầu cơ khí vang lên lạnh lẽo. "Nhưng Đới Kính vừa phát báo động đỏ. Tên đào ngũ Tiêu Dao mang mật mã lượng tử trong não đã trốn thoát khỏi nhà ga. Hắn bị thương nặng ở sườn phải, máu của hắn mang kháng thể tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp. Tao phải chắc chắn đống phế liệu của mày không chứa con chuột nào."


Gã quay sang tên lính vệ binh bọc thép đang vác khẩu súng phun lửa hơi cồn áp lực cao đứng bên cạnh, hất hàm ra lệnh:


"Xịt thử vài phát vào góc thùng xe tải kia cho tao!"


***


Nằm sâu dưới đống phế liệu, Tiêu Dao nghe rõ mồn một mệnh lệnh của Hắc Thiết qua vách thép dẫn âm. Huyết dịch trong người anh như đông cứng lại.


*"Súng phun lửa hơi cồn áp lực cao..."* Tiêu Dao suy luận chiến thuật chớp nhoáng. *"Nhiệt độ của ngọn lửa hơi cồn có thể lên tới một ngàn độ C trong vòng ba giây. Nếu chúng xịt sâu vào trung tâm, các tấm tôn rỉ sẽ dẫn nhiệt thiêu sống chúng ta ngay lập tức. Mình phải dùng tấm Bộ lọc chì phế liệu lót dưới lưng để cản lực nhiệt, đồng thời dựa vào mùi hóa chất rỉ sét mài mòn của đống rác để đánh lừa khứu giác của chúng."*


*PHÙ... Ù... Ù!*


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Luồng lửa hơi cồn màu cam rực cháy bùng phát từ họng súng phun lửa, phóng thẳng vào góc đông bắc của thùng xe tải Quái Thú Khói.


Ngọn lửa liếm mạnh vào những tấm tôn rỉ sét phía trên đầu họ. Trong tích tắc, không gian chật hẹp dưới đáy thùng xe biến thành một lò nung thực sự. Nhiệt độ tăng vọt một cách khủng khiếp. Những tấm thép bọc chì xung quanh nóng đỏ lên, phát ra những tiếng *lách tách* khô khốc do giãn nở nhiệt. Hơi nóng hầm hập, ngột ngạt mang theo mùi sơn cháy, mùi cao su mài mòn và mùi sulfur nồng nặc xộc thẳng vào van lọc mặt nạ phòng độc của Tiêu Dao.


Lâm Duyệt rên khẽ một tiếng trong cổ họng. Lớp da thịt ở bả vai cô tiếp xúc sát vách thép nóng bỏng bắt đầu bị bỏng rát, phồng rộp. Cơn đau đớn tột cùng khiến cô suýt chút nữa đã hét lên thành tiếng.


Nhanh như cắt, Tiêu Dao dùng cánh tay trái tê dại—với năm mươi phần trăm lực phản xạ còn lại—vươn lên bóp chặt lấy miệng mặt nạ phòng độc của cô, ghìm chặt đầu cô và Khương Lăng sát vào lồng ngực mình. Anh xoay người, dùng tấm Bộ lọc chì phế liệu dày dưới lưng làm lá chắn hứng trọn luồng nhiệt lượng dẫn truyền từ vách thép đang nóng đỏ phía dưới.


*XÈ... XÈ...*


Lớp da lưng của Tiêu Dao qua lớp áo khoác lính rách nát bám đầy tro bụi bắt đầu bị bỏng rát dữ dội do nhiệt độ dẫn truyền từ tấm chì nung nóng. Mùi da thịt cháy khét nhẹ quyện cùng mùi rác thải rỉ sét mài mòn bốc lên nồng nặc. Cơn đau đớn tột cùng từ vết rách sườn phải và vết bỏng lưng như muốn xé toạc ý thức của anh thành trăm mảnh. Nhưng Tiêu Dao vẫn nằm bất động như một pho tượng đá rỉ sét dưới đống phế liệu, tay trái anh bịt chặt miệng Lâm Duyệt, mắt trái mờ nhạt nhắm chặt để kiềm chế cơn co giật cơ tim dồn dập.


Khương Lăng nằm giữa hai người, đôi mắt sáng thông minh của em ngập tràn nước mắt vì đau đớn và sợ hãi, nhưng em vẫn dũng cảm cắn chặt chiếc còi xương nhỏ đeo trên cổ để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Sự im lặng nghẹt thở bao trùm toàn bộ thùng xe tải, chỉ còn tiếng lửa hơi cồn gầm rú bên ngoài vách thép.


Sau năm giây dài đằng đẵng như cả thế kỷ, tiếng súng phun lửa tắt hẳn.


"Được rồi, thùng xe chỉ toàn phế liệu rỉ sét và xác chết thối rữa thôi," tên lính vệ binh bọc thép khàn giọng nói, gạt cần khóa bình nhiên liệu súng phun lửa. "Mùi khét của rác thải mài mòn nồng nặc quá, không có mùi máu người kháng độc đâu."


Hắc Thiết nhìn đống phế liệu bốc khói đen kịt, rồi nhìn hai viên pin thạch anh cổ đang giấu trong túi giáp của mình. Gã gật đầu lạnh lùng, vẫy chiếc gậy điện tuần tra ra hiệu cho lính mở cổng rào chắn thép bọc chì:


"Cho xe qua! Đại Phi, dọn dẹp đống xác chết đó nhanh lên trước khi Đới Kính đích thân ra kiểm tra!"


***


Chiếc xe tải hơi nước Quái Thú Khói rùng mình chuyển bánh, bánh xích sắt nghiền nát gạch vụn vượt qua rào chắn điện cao áp của Trạm tuần tra vệ binh số 1, từ từ tiến ra con đường mòn hoang vu dẫn ra rìa ngoài thị trấn Sương Giá.


Dưới đáy thùng xe tải ngột ngạt, Tiêu Dao từ từ buông tay trái khỏi miệng Lâm Duyệt. Anh đổ sụp người xuống tấm bêtông vỡ, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới bộ màng lọc carbon siêu mịn đang rít lên những tiếng cơ khí yếu ớt. Vết thương mạn sườn phải rách sâu rỉ máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự, còn tấm lưng anh đã bị bỏng diện rộng do nhiệt độ dẫn truyền của tấm bọc chì phế liệu.


Lâm Duyệt gượng ngồi dậy, cô tháo mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo ra, gương mặt xinh đẹp tái nhợt vì ngạt khí và đau đớn do vết bỏng vai trái. Cô nhìn Tiêu Dao đang nằm bất động dưới đống phế liệu bốc khói đen, đôi mắt u sầu ngập tràn sự bàng hoàng và lòng biết ơn phức tạp xen lẫn thù hận dằn vặt.


"Tiêu Dao... anh..." Lâm Duyệt khẽ thầm thì, tay cô run rẩy định chạm vào vết thương vai trái đang rỉ máu chéo qua hình xăm bỉ ngạn của anh.


Tiêu Dao không đáp, anh dùng tay trái giữ chặt lấy chiếc ống đồng niêm phong chứa bức thư quá khứ sát ngực trái. Trí não anh chìm vào ranh giới của sự lãng quên và sự tỉnh táo sinh học cực hạn dưới thùy trán đang rỉ máu.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Đột ngột, tiếng chuông báo động điện từ chói tai vang lên từ phía ngọn tháp phát sóng nhiễu từ của trạm gác số 1 phía sau lưng họ. Trên nóc phòng gác bêtông, chiếc camera cổ rỉ sét bỗng nhiên quay ngoắt lại, ánh sáng đỏ quét quét thẳng vào thùng xe tải đang di chuyển.


Qua hệ thống loa phóng thanh cơ học của trạm gác, giọng nói tàn nhẫn, lạnh lùng của chỉ huy Đới Kính vang lên chói tai xé rách màn đêm sương mù đỏ:


"Hắc Thiết! Có rò rỉ an ninh ở cổng số 1! Tao vừa phát hiện hành vi nhận hối lộ pin thạch anh qua hệ thống camera cổ! Chiếc xe tải Quái Thú Khói mang theo tên đào ngũ Tiêu Dao! Đuổi theo kích nổ tiêu diệt chiếc xe tải đó ngay lập tức!"


Tiếng xích xe thiết giáp bọc thép hạng nặng của vệ binh bắt đầu rú vang điên cuồng từ phía cổng trạm gác, lao vút vào màn đêm sương mù để truy kích chiếc xe tải hơi nước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!