Huyết Lộ Đồng Hành
Sóng xung kích từ vụ nổ bình xăng toa xe cũ vừa dứt, để lại một quầng lửa hơi cồn màu cam rực cháy dữ dội xé toạc màn sương xám nhạt của Nhà ga xe lửa hoang tàn. Nhiệt độ tăng vọt trong tích tắc làm bốc lên làn khói độc màu đỏ rực—hậu quả của phản ứng hóa học giữa chất cháy và bụi sương axit bám trên các toa tàu rỉ sét mười năm qua. Tiêu Dao bị hất văng sát gầm toa xe chỉ huy bọc thép kiên cố. Lưng anh đập mạnh vào trục bánh xe bằng thép đặc, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên đồng thời với cơn đau buốt tận xương tủy từ mạn sườn phải rách sâu.
Anh quỳ một chân trên nền đất đầy sỏi đá và rác thải cơ khí, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo khoác lính rách nát bám đầy tro bụi dính mưa axit. Má trái anh bỏng rát. Phát đạn bắn tỉa xuyên phá của Sói Xám trước đó không chỉ sượt qua má mà còn xé rách mảng chì bảo vệ má trái trên chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của anh. Thiếu đi lớp chì bọc ngoài ngăn bức xạ điện từ, làn sương đỏ rò rỉ từ vụ nổ bắt đầu luồn lách qua van lọc cao su bị rách, xộc thẳng vào phế quản. Những cơn co thắt thùy trán dồn dập ập đến như những nhát búa đóng đinh vào đại não. Tầm nhìn mắt trái của anh mờ đi, thay thế bằng những ảo ảnh chập chờn về một đám cháy rực lửa mười năm trước, tiếng khóc ré của một đứa trẻ mồ côi và gương mặt u sầu của người vợ quá cố A Vân.
"Tiêu... Dao..."
Tiếng kêu nghẹn ngào cơ khí qua màng lọc phát ra từ phía bên kia bức tường lửa hơi cồn cắt đứt cơn ảo giác của anh. Tiêu Dao gượng ngước đầu lên. Qua màn lửa cam rực bốc khói độc, anh nhìn thấy Lâm Duyệt đang bị cô lập hoàn toàn. Chân phải của cô bị kẹt cứng dưới thanh sắt bọc chì nặng nề của bánh xe đổ từ toa tàu hơi nước. Cô nằm rạp trên mặt đất ẩm ướt, một tay ôm chặt lấy Khương Lăng—đứa trẻ câm đang co rúm người vì gãy xương khớp gối chân trái bất động.
Từ trong làn sương xám dày đặc ngoài rìa nhà ga, ba bóng đen khổng lồ rỉ dịch nhầy xanh lục bắt đầu lộ diện. Đó là bầy chó săn đột biến mù của Sói Xám. Hàm răng thép rỉ sét của chúng nhe ra, nước bọt nhiễm axit nhỏ ròng ròng xuống mặt đất sủi bọt trắng xóa. Khứu giác nhạy bén của bầy dã thú đã khóa chặt vào mùi máu tươi rỉ ra từ chân của Lâm Duyệt. Chúng bắt đầu hạ thấp thân mình, chuẩn bị lao vào xé xác cô gái đang bị kẹt cứng.
Cánh tay phải của Tiêu Dao trật khớp hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn, lạnh ngắt và tê dại như một khúc gỗ chết. Tay trái anh, dưới tác dụng phụ của liều thuốc An Thần Lộ đắng ngắt uống từ phòng khám của Tạ Sâm, vẫn còn bị tê dại giảm năm mươi phần trăm phản xạ cơ bắp. Vết thương mạn sườn phải rách sâu rỉ ra thứ máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự nồng nặc, kích thích khứu giác của bầy chó săn đột biến khiến con đầu đàn gầm gừ quay đầu về hướng anh.
*"Sói Xám là đồng môn cũ. Hắn biết rõ các bài chạy chiến thuật chính quy biệt kích của mình. Hắn đang bắn đón đầu góc di chuyển ziczac của mình từ trên cao,"* Tiêu Dao suy luận chiến thuật sâu dưới thùy trán đang đau nhói. *"Mình không thể chạy thẳng ra cứu cô ta. Mình phải dùng trò bẩn phi quy ước để đánh lạc hướng thính giác của hắn, đồng thời lợi dụng gầm toa xe để trung hòa hồng ngoại."*
Nghĩ là làm, Tiêu Dao dùng cánh tay trái tê dại lần tìm thanh Dao găm sợi carbon siêu nhẹ giắt ở bắp chân phải. Lưỡi dao đen nhám không phản chiếu ánh sáng xé gió rít khẽ. Anh không lao lên vách đá. Thay vào đó, anh dùng sống dao găm gõ mạnh liên tiếp ba phát vào bánh sắt của toa xe chỉ huy: *Cạch! Cạch! Cạch!*
Âm thanh cơ học sắc lạnh truyền qua hệ thống đường ray rỗng dưới lòng đất, tạo ra những nguồn âm thanh phản xạ giả lập ở ba góc khác nhau của nghĩa địa toa xe. Đúng như dự đoán, chiếc kính ngắm hồng ngoại cổ rỉ sét của Sói Xám trên nóc toa xe chỉ huy bị đánh lừa bởi tiếng động rung cơ học phản xạ. Hắn lập tức nổ súng xuyên phá về hướng tây nhà ga để đón đầu.
*PẰNG!*
Viên đạn bắn tỉa bắn sập một mảng bêtông rỉ sét phía xa, tạo ra một quầng lửa nhỏ.
Tận dụng khoảng trống một giây khi Sói Xám nạp đạn, Tiêu Dao đổ người bò rạp sát mặt đất lạnh ẩm ướt của nghĩa địa xe bọc thép. Hơi lạnh từ các trục bánh xe bêtông bọc chì giúp trung hòa nhiệt độ cơ thể anh trước kính ngắm hồng ngoại của đối thủ. Anh luồn lách qua gầm trục bánh xe, nhanh chóng leo lên trục bánh toa xe chỉ huy ngay phía trên đầu Lâm Duyệt.
Ba con chó săn đột biến mù đồng loạt lao vào tấn công Lâm Duyệt. Con chó đầu đàn khổng lồ há hốc khuôn mồm đầy răng thép nhắm thẳng vào cổ họng cô.
*VÚT!*
Tiêu Dao từ trên nóc toa xe nhảy thẳng xuống. Sức nặng của cơ thể gầy gò nhưng săn chắc như thép nguội đè sụp con dã thú đầu đàn xuống nền đất đá rỉ sét. Cánh tay trái của anh—dù chỉ còn năm mươi phần trăm lực phản xạ—vẫn bộc phát bản năng sát thủ biệt kích tàn nhẫn của một Biệt kích đào ngũ (Tier 6). Anh ghìm chặt bả vai trái xuống đầu con thú, tay trái vung Dao găm sợi carbon siêu nhẹ đâm xuyên qua cuống gáy của nó. Lưỡi dao mẻ mũi ngập sâu vào đốt sống cổ, đen nhám dính đầy máu đen đặc của dã thú. Con alpha hound giật mạnh vài phát rồi đổ gục vỡ nát sọ dưới sức nặng của anh.
Hai con chó săn đột biến còn lại thấy đầu đàn bị giết, lập tức quay đầu gầm rú lao vào cắn xé vai trái của Tiêu Dao.
"Lâm Duyệt! Bình hơi nước!" Tiêu Dao gầm lên qua màng lọc đồng thau phát ra tiếng rít cơ khí êm dịu.
Lâm Duyệt dù bị kẹt chân phải dưới thanh sắt bọc chì nặng nề, vẫn giữ được sự cương nghị của một điệp viên sinh tồn tự do. Cô không cố gắng bò ra ngoài. Cô rút khẩu súng lục giảm thanh tự chế bắn đạn cồn giắt bên hông thắt lưng da bó sát, nhắm thẳng vào bình hơi nước rò rỉ của toa xe cũ nằm ngay bên cạnh hai con dã thú đang lao tới.
*PẰNG!*
Viên đạn cồn xé gió bắn trúng van đồng thau nứt vỡ của bình hơi nước. Áp lực khí nén than hoạt tính bên trong kết hợp với chất cháy cồn bùng phát dữ dội.
*BÙM!*
Một vụ nổ hơi nước áp lực cao bùng lên, thổi bay hai con chó săn đột biến ra xa. Luồng hơi nước nóng bỏng rực lửa hơi cồn thiêu rụi lông và da thịt bọc vảy rỉ sét của chúng, khiến chúng rên rỉ đau đớn rồi tháo chạy vào màn sương xám đậm đặc.
"Thằng chó đào ngũ! Mày dám phá bầy thú của tao!"
Tiếng gầm rú giận dữ của Sói Xám dội xuống từ phía sau. Gã xạ thủ một mắt đã phát hiện ra Tiêu Dao nhờ vệt máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rỉ ra từ sườn phải anh bám trên xích xe tăng. Sói Xám buông khẩu súng bắn tỉa hạng nặng, rút chiếc rìu chiến bọc chì khổng lồ từ sau lưng, lao xuống từ cabin chỉ huy với tốc độ cực nhanh. Chiếc rìu chiến vung lên, vẽ ra một đường vòng cung rít gió xé rách màn sương đỏ, chém thẳng vào vai trái đang bị thương của Tiêu Dao.
Tiêu Dao không thể né tránh diện rộng do vết rách sườn phải đau nhói làm giảm thể lực. Anh đứng vững chân, tay phải buông thõng hoàn toàn vô lực.
*"Hắn vung rìu nặng bằng hai tay, lực ly tâm dồn về phía trước. Nếu mình dùng dao đỡ trực diện, lực chém của rìu chiến bọc chì sẽ nghiền nát xương vai trái của mình,"* Tiêu Dao phân tích trong nửa tích tắc. *"Mình phải dùng đòn khóa khớp vai mượn lực ly tâm của biệt kích để tước vũ khí của hắn."*
Ngay khi lưỡi rìu chiến chỉ còn cách bả vai trái năm centimet, Tiêu Dao không lùi bước. Anh chủ động bước tiến một bước chéo hướng đông bắc, lọt thẳng vào góc chết dưới nách của Sói Xám. Cánh tay trái của anh luồn nhanh qua khe hở giữa hai cổ tay cầm rìu của đối thủ, dùng bả vai trái tì chặt vào khớp khuỷu tay Sói Xám, đồng thời xoay người một góc chín mươi độ.
*RẮC!*
Đòn khóa khớp vai mượn lực ly tâm cực đại từ cú vung rìu của chính Sói Xám bẻ gập khớp tay của gã ra phía sau. Tiếng xương khớp kêu giòn giã kèm theo tiếng gầm rống đau đớn của Sói Xám. Chiếc rìu chiến bọc chì khổng lồ tuột khỏi tay gã, văng mạnh ra xa rồi rơi xuống rãnh nước thải axit dưới đường ray.
Sói Xám chịu đau cực tốt nhờ ngoại công rèn luyện thể chất chịu va đập mạnh. Gã dùng tay trái còn lại rút khẩu súng lục bọc chì đeo hông định gí sát đầu Tiêu Dao.
Nhưng gã chưa kịp bóp cò, một họng súng lục giảm thanh lạnh ngắt đã gí chặt vào ngực gã. Lâm Duyệt, bất chấp chân phải đang bị đè chặt, đã dùng hai tay ghìm súng hướng thẳng vào tim Sói Xám.
"Lùi lại, Sói Xám. Hoặc tao sẽ bắn nát tim mày bằng viên đạn cồn cuối cùng này," giọng nói qua màng lọc mặt nạ mắt mèo của Lâm Duyệt lạnh lùng, không một chút run rẩy.
Sói Xám nhìn họng súng gí sát ngực, rồi nhìn vết máu đỏ sẫm đang chảy đầm đìa từ sườn phải của Tiêu Dao. Gã biết mình đã mất hoàn toàn lợi thế cận chiến khi chiếc rìu chiến bị tước đoạt và bầy chó săn đã chết. Gã cười gằn tàn ác qua bộ lọc khí rỉ sét:
"Mày thắng hiệp này, Tiêu Dao. Nhưng Đới Kính đã điều tiểu đội tuần tra bọc thép số 4 khép chặt vòng vây nghĩa địa toa xe này rồi. Mày không thoát khỏi nhà ga này đâu!"
Nói đoạn, Sói Xám nhanh tay giật quả lựu đạn khói sương đỏ giắt bên hông thắt lưng da, đập mạnh kíp nổ cơ học xuống đất. Một làn khói màu đỏ đậm đặc bùng phát dữ dội, che khuất hoàn toàn bóng dáng gã trong phạm vi năm mét. Tiếng bước chân bọc thép nặng nề của gã chạy trốn nhanh chóng mờ dần vào màn sương xám dày đặc ngoài rìa nhà ga.
***
Khói sương đỏ từ quả lựu đạn dần tan rã dưới cơn mưa axit buốt lạnh. Nghĩa địa toa xe trở lại vẻ tĩnh lặng rợn người, chỉ còn tiếng rít khe khẽ của gió qua các khe tôn rỉ sét.
Tiêu Dao ngã quỵ xuống bên cạnh Lâm Duyệt, tay trái anh run rẩy cắm thanh dao găm sợi carbon xuống đất để giữ thăng bằng. Vết thương mạn sườn phải rách rộng thêm một mảng lớn, máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự nồng nặc nhỏ từng giọt xuống nền đất đá rỉ sét bốc hơi xèo xèo. Khớp vai phải bị trật khớp hoàn toàn buông thõng vô lực, đau buốt đến mức anh phải nghiến răng đến bật máu trong miệng để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Để tôi giúp anh," Lâm Duyệt khàn giọng nói. Cô dùng một thanh sắt rỉ sét nhặt được bên cạnh làm đòn bẩy, dồn hết sức lực của một điệp viên sinh tồn tự do để cạy mạnh thanh sắt bọc chì đang đè lên chân phải của mình.
*KENG!*
Thanh sắt nặng nề bị gạt sang một bên. Lâm Duyệt rút chân phải ra, cổ chân cô bị bầm tím diện rộng do lực ép nhưng xương không bị gãy nhờ lớp giáp da thú bảo vệ dày dặn. Cô nhanh chóng bò lại gần Khương Lăng, kiểm tra khớp gối chân trái đang nẹp gỗ thô của đứa trẻ câm. Khương Lăng mệt lả do ngạt khói nhưng vẫn dũng cảm lắc đầu ra hiệu mình không sao, đôi mắt sáng thông minh nhìn Tiêu Dao đầy lo lắng.
Lâm Duyệt tiến lại gần Tiêu Dao. Cô tháo chiếc ba lô da của mình, lấy ra một cuộn băng vải thô bọc chì sạch và một lọ cồn sát trùng. Cô cúi xuống định lột lớp áo khoác lính rách nát của anh để băng bó vết rách sườn phải.
"Tôi đã nói... đừng chạm vào tôi," Tiêu Dao khàn giọng nói qua màng lọc, tay trái anh vẫn giữ chặt chuôi dao găm cắm dưới đất, ánh mắt dằn vặt nghi kỵ nhìn chằm chằm vào cô. Hình xăm "Đừng tin cô gái đang cứu bạn" trên tay phải anh như một vết sẹo rỉ máu đang co rút dữ dội trong thùy trán.
Lâm Duyệt không lùi lại. Cô đưa tay trái giữ chặt lấy cổ tay trái cầm dao của anh, dùng lực của ngón tay để ép anh buông chuôi dao.
"Nếu tôi muốn giết anh, tôi đã để bầy chó săn đột biến của Sói Xám xé xác anh từ trước rồi," Lâm Duyệt nói, giọng cô trùng xuống đầy u sầu. "Anh đang chảy máu đến chết, Tiêu Dao. Kháng thể đột biến trong máu anh đang phải chống chọi với độc tố sương đỏ rò rỉ từ vết xước má trái. Nếu không băng bó bọc chì ngay lập tức, thùy trán của anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trước khi anh kịp nhớ ra mình là ai."
Tiêu Dao nhìn thẳng vào đôi mắt u sầu qua kính mặt nạ mắt mèo của cô. Sự chân thành và nỗi đau đớn thầm lặng trong ánh mắt cô gái cứu mình khiến lòng nghi kỵ cực đoan của anh bị lung lay bán phần. Anh nới lỏng tay trái, buông thõng chuôi dao găm dính máu.
Lâm Duyệt nhanh nhẹn dùng kéo cắt phăng vạt áo khoác lính đẫm máu của anh. Khi cô đổ cồn sát trùng lên vết rách sườn phải sâu hoắm, cơ thể Tiêu Dao giật nảy lên một phát tàn nhẫn, các bó cơ co rút đau đớn tột cùng. Máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rỉ ra đầm đìa, bốc hơi xèo xèo khi tiếp xúc với cồn.
Lâm Duyệt dùng băng vải thô bọc chì quấn chặt nhiều vòng quanh mạn sườn phải của anh để ép giữ vết thương không bị rách rộng thêm. Tiếp đó, cô dùng một miếng gạc bọc chì nhỏ dán chặt lên vết xước rách mảng chì má trái trên mặt nạ phòng độc của anh, ngăn chặn hoàn toàn sự rò rỉ khí sương đỏ vào van thở.
Trong lúc Lâm Duyệt đang tỉ mỉ thắt nút băng vải bọc chì sát ngực anh, Tiêu Dao vô tình nhìn xuống bàn tay phải của cô.
*Dưới ánh sáng bình minh yếu ớt khuếch tán qua màn sương xám nhạt, anh nhìn thấy một vết mực xăm đen mờ nhạt dọc theo ngón tay trỏ phải của cô.*
Vết mực xăm ấy có màu đen sẫm đặc trưng của loại mực hóa học quân sự tiền chiến, tuy đã bị mài mòn theo thời gian nhưng nét vẽ vẫn cực kỳ sắc sảo. Điều khiến huyết dịch trong người Tiêu Dao đông cứng lại chính là cấu trúc nét vẽ của vết mực đó.
*Nó trùng khớp hoàn toàn từ độ dày đường nét đến góc nghiêng của nét chữ xăm "Đừng tin cô gái đang cứu bạn" trên cánh tay phải của anh.*
Cơn co thắt thùy trán đột ngột bùng phát dữ dội. Một luồng điện sinh học chạy dọc sống lưng Tiêu Dao, kích hoạt một ảo ảnh ký ức sắc lạnh dưới thùy trán. Anh nhìn thấy bóng tối của một căn phòng bọc chì chật hẹp mười năm trước, tiếng gió sương rít gầm bên ngoài vách thép. Một người đàn ông mặc quân phục biệt kích rách nát—chính là anh—đang kề lưỡi dao găm sợi carbon vào cổ họng một cô gái trẻ đeo mặt nạ mắt mèo. Người đàn ông khàn giọng ra lệnh:
*"Xăm dòng chữ này lên tay phải của tao. Dùng nét chữ thật của mày. Nếu một ngày tao quên mất tất cả, tao phải nghi ngờ mày đầu tiên để không bị lừa dối vĩnh viễn..."*
Tiêu Dao giật mạnh tay trái, bóp chặt lấy cổ tay phải của Lâm Duyệt. Lực bóp mạnh đến mức khiến cô gái rên khẽ một tiếng đau đớn, cuộn băng vải trên tay cô rơi xuống nền đất rỉ sét.
"Chính cô..." Tiêu Dao khàn giọng gầm lên, giọng nói đục ngầu cơ khí qua màng lọc đồng thau run rẩy dữ dội. "Chính cô là người đã xăm dòng chữ cảnh báo này lên người tôi!"
Lâm Duyệt đứng im không né tránh cái bóp tay siết chặt của anh. Đôi vai cô khẽ run lên qua lớp áo da bó sát chống thấm nước. Cô từ từ tháo chiếc mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo ra, để lộ gương mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt vì thiếu nắng, đôi mắt cô đỏ hoe, ngấn nước mắt dằn vặt.
"Phải, chính tôi đã xăm dòng chữ đó lên tay anh mười năm trước," Lâm Duyệt khẽ nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng kiên định. "Theo đúng mệnh lệnh tối mật của chính anh, Đội trưởng biệt kích Tiêu Dao."
Tiêu Dao bàng hoàng buông lỏng tay trái. *Đội trưởng biệt kích? Chính anh đã ra lệnh cho cô xăm dòng chữ tự cảnh báo chính mình?*
"Mười năm trước, trước khi anh tự nguyện thực hiện phẫu thuật tự xóa ký ức thùy trán, anh đã tìm đến tôi," Lâm Duyệt nhìn thẳng vào mắt anh, giọt nước mắt chảy dài trên má cô bám đầy tro bụi sương. "Anh nói rằng anh đã phát hiện ra dã tâm tàn bạo của Tướng quân Cao Lãnh và Hội Đồng Tẩy Não. Anh biết bộ não của anh chứa cấu trúc mật mã lượng tử duy nhất có khả năng tắt vĩnh viễn máy phát sương mù tối cao. Anh biết bọn chúng sẽ dùng chip nhớ để tẩy não anh lần thứ hai để biến anh thành công cụ giết người."
Cô dừng lại một nhịp, hít một hơi sâu qua làn sương xám loãng trước khi đeo lại mặt nạ phòng độc. "Anh đã bắt tôi phải thề sẽ theo sát giám sát anh, vừa bảo vệ anh khỏi vệ binh vừa giữ khoảng cách phòng thủ an toàn. Anh nói nếu anh không nghi ngờ tôi, anh sẽ dễ dàng bị Cao Lãnh dùng hình ảnh giả lập về gia đình để thao túng lý trí. Sự nghi kỵ cực đoan chính là chiếc bảo mệnh duy nhất giữ cho anh tỉnh táo đi tìm sự thật."
Lòng tin và sự nghi ngờ dằn vặt dữ dội trong tâm trí Tiêu Dao. Những manh mối rách nát ghép lại thành một tấn bi kịch chuộc tội tột cùng. Cha của Lâm Duyệt—kỹ sư địa chất Lâm Chấn Đông—đã chết trong chính chiến dịch rải sương đỏ đầu tiên mười năm trước do anh chỉ huy. Cô đồng hành cùng anh, vừa mang mối thù hận nợ máu gia đình sâu sắc, vừa mang trách nhiệm kháng chiến vĩ đại là bảo vệ bộ não của anh để tắt máy phát sóng.
"Anh không cần phải tin tôi ngay bây giờ," Lâm Duyệt thò tay vào gấu áo khoác da bó sát, rút ra một ống đồng niêm phong bọc chì rách nát bám đầy muội than. "Nhưng anh phải đọc cái này. A Tín—người đưa thư nhanh của thị trấn—đã liều mạng chuyển giao nó cho tôi trước khi trạm gác số 1 bị phong tỏa toàn diện. Nó là của anh. Từ chính anh trong quá khứ gửi cho chính mình."
Lâm Duyệt đặt chiếc ống đồng niêm phong bọc chì rách nát vào lòng bàn tay trái run rẩy của Tiêu Dao.
*UÙ... UÙ... UÙ...*
Tiếng còi hơi nước trầm đục, nặng nề đột ngột vang dội từ phía vành đai ngoài nhà ga xe lửa hoang tàn, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng xích sắt thiết giáp nghiền nát gạch vụn và đá sỏi rỉ sét vang lên rầm rập, ngày một gần.
Quân đội chính quy của Đội Tuần Tra Vệ Binh Số 1 do Đới Kính chỉ huy đã khép chặt vòng vây nghĩa địa toa xe bằng các xe bọc thép lội sương hạng nặng. Những luồng ánh sáng đèn pha quét sương công suất lớn bắt đầu rọi thẳng vào trung tâm nghĩa địa xe bọc thép rỉ sét, khóa chặt lối thoát duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!