Trận Chiến Ở Nghĩa Địa Toa Xe
Luồng điện xanh lục từ lưới điện cao áp rít lên chói tai, phóng thẳng xuống dòng nước axit đang dâng nhanh sát gót chân họ.
Dưới lòng cống ngầm tối tăm của thị trấn Sương Giá, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh trộn lẫn với hơi axit mài mòn bốc lên từ dòng nước thải sủi bọt. Ánh sáng lập lòe từ những tia điện cao áp xanh lè quét qua gương mặt nhợt nhạt của Lâm Duyệt và gã thợ lặn A Tứ. Nước axit đã dâng lên quá đầu gối, lạnh buốt và bắt đầu ăn mòn lớp da ủng bảo hộ của họ. Tiếng chó săn đột biến gầm rú từ các ngách cống phía sau dội lại ngày một gần, báo hiệu thời gian của họ đã cạn kiệt.
Tiêu Dao quỳ một chân trên gờ bêtông ẩm ướt, hơi thở đục ngầu rít lên qua màng lọc đồng thau của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến. Miếng nẹp chì bảo vệ trán đã mất khiến những luồng từ trường sương mù tích điện mài mòn trực tiếp vào thùy trán anh, kích hoạt những cơn co thắt dữ dội. Đầu anh đau như có hàng ngàn chiếc đinh đóng vào đại đại não. Cánh tay phải trật khớp hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn, trong khi vết thương mạn sườn phải rách sâu vẫn đang rỉ ra thứ máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự nồng nặc.
"Lưới điện này có điện áp lên tới hai ngàn vôn!" A Tứ hét lên, giọng gã run bần bật qua bộ lọc khí thô sơ. "Đới Kính đã khóa chết cửa xả số 4 rồi! Nước dâng thế này, chỉ cần chúng ta chạm vào dòng nước sát lưới điện, tất cả sẽ bị nướng chín!"
Lâm Duyệt cõng Khương Lăng trên lưng, đôi mắt sắc sảo của cô qua kính mặt nạ mắt mèo nheo lại đầy quyết đoán. Cô nhìn Tiêu Dao, người đang cố kìm hãm ảo giác bằng cách nín thở sâu theo Kỹ năng sinh lý khẩn cấp. "Tiêu Dao, anh có nghe thấy tôi nói không? Chúng ta không thể quay lại đường cũ. Bầy chó săn và lính tuần tra bọc thép đang đợi ở ngã ba."
Tiêu Dao nghiến răng đến bật máu trong miệng. Trí óc anh chìm vào những mảng ký ức rách nát đầy lửa cháy, nhưng bản năng của một Biệt kích đào ngũ (Tier 6) vẫn hoạt động như một cỗ máy chiến thuật lạnh lùng. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bình dưỡng khí tự chế đeo sau lưng A Tứ. Đó là một chiếc vỏ bình cứu hỏa cũ chứa khí nén lọc than hoạt tính, có van khóa bằng đồng thau nặng nề.
"A Tứ..." Tiêu Dao khàn giọng nói, giọng nói đục ngầu cơ khí qua màng lọc. "Tháo chiếc bình dưỡng khí của mày ra."
"Mày điên à?" A Tứ trợn mắt. "Không có nó, tao sẽ ngạt thở chết dưới lòng cống này!"
"Mày sẽ chết cháy hoặc chết điện trước khi kịp ngạt thở nếu không nghe tao," Tiêu Dao dùng cánh tay trái chỉ mới hồi phục năm mươi phần trăm lực phản xạ để nắm lấy quai đeo bình dưỡng khí của A Tứ, giật mạnh. "Van đồng thau... áp lực khí nén bên trong đủ để tạo ra một vụ nổ vật lý nếu bị nung nóng hoặc chịu va đập mạnh. Chúng ta sẽ dùng nó để phá hủy hộp cầu chì bọc chì của lưới điện trên vách tường kia."
Lâm Duyệt lập tức hiểu ra ý đồ chiến thuật của anh. Cô đặt Khương Lăng ngồi tạm trên một bục bêtông cao, rồi tiến lên hỗ trợ Tiêu Dao. "Tôi sẽ giúp anh giữ chiếc bình. A Tứ, vặn van xả khí nén ở mức tối đa, hướng thẳng luồng khí vào khe hở của hộp cầu chì!"
A Tứ run rẩy, nhưng trước sát khí lạnh lùng tỏa ra từ đôi mắt đa nghi của Tiêu Dao, gã không còn lựa chọn nào khác. Gã tháo chiếc bình dưỡng khí tự chế, vặn mạnh van đồng thau. Khí nén bên trong rít lên chói tai, phun ra một luồng áp lực cực mạnh. Lâm Duyệt dùng hai tay giữ chặt thân bình, ghìm nó vào sát hộp cầu chì bọc chì đang phóng điện xanh lục trên vách tường bêtông.
"Lùi lại! Tất cả nằm xuống nước!" Tiêu Dao hét lên, đồng thời dùng tay trái ôm chặt lấy Khương Lăng, đổ người nằm rạp xuống dòng nước axit sát gờ tường bêtông.
Luồng khí nén nồng nặc than hoạt tính tiếp xúc trực tiếp với các tia điện cao áp rò rỉ. Nhiệt độ tăng vọt trong tích tắc.
*BÙM!*
Một tiếng nổ vật lý chói tai vang lên, chấn động áp lực hất văng những mảng bêtông rỉ sét và nước thải axit bắn tung tóe khắp lòng cống. Hộp cầu chì bọc chì của trạm gác bị xé rách hoàn toàn, luồng điện xanh lục giật mạnh vài phát rồi tắt lịm trong tiếng xèo xèo của khói đen. Lưới điện cao áp đổ sập xuống dòng nước, hoàn toàn mất điện.
"Đi! Ngay lập tức!" Tiêu Dao gầm lên. Anh dùng tay trái bế xốc Khương Lăng lên, mặc cho vết thương sườn phải rách rộng thêm, rỉ máu đầm đìa đẫm chiếc áo khoác lính rách nát.
Nhóm bốn người lội qua dòng nước thải đang nguội dần tia điện, đẩy mạnh cánh cửa xả số 4 bằng sắt rỉ sét, leo lên những bậc thang bêtông dốc đứng để thoát ra mặt đất.
***
Họ bước ra ngoài rìa phía bắc thị trấn Sương Giá, ngay tại trung tâm của Nhà ga xe lửa hoang tàn.
Ánh bình minh yếu ớt của ngày tận thế không thể xuyên qua tầng sương mù xám đặc quánh đang bao phủ khắp nghĩa địa toa xe. Nơi đây từng là ga trung chuyển sầm uất thời tiền chiến, nay chỉ còn là một vùng đất chết rải rác hàng trăm xác toa tàu, xe tăng và đầu máy xe lửa hơi nước rỉ sét nằm chỏng chơ trên những đường ray gãy khúc. Gió lạnh buốt mang theo những hạt mưa axit li ti quét qua những tấm tôn rỉ mòn, tạo ra những tiếng rên rỉ u uất như tiếng khóc của những bóng ma tị nạn mười năm trước.
Tiêu Dao đặt Khương Lăng nằm khuất sau một bánh xe thép khổng lồ của một toa tàu lật nghiêng. Anh quỳ xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn co thắt thùy trán lại ập đến, khiến mắt trái anh mờ đi tạm thời.
"Tiêu Dao, vai phải của anh..." Lâm Duyệt cúi xuống, định chạm vào khớp vai bị trật của anh.
"Đứng im đó! Đừng chạm vào tôi!" Tiêu Dao gầm khẽ, tay trái lập tức rút thanh Dao găm sợi carbon siêu nhẹ giắt ở bắp chân phải, chĩa thẳng về phía cô. Ánh mắt anh đầy vẻ nghi kỵ cực đoan. Dòng chữ xăm tự khắc trên cánh tay phải của anh—*"Đừng tin cô gái đang cứu bạn"*—như một vết sẹo rỉ máu đang nhắc nhở anh về mối hiểm họa vô hình mang tên Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt dừng tay giữa khoảng không, đôi mắt cô qua kính mặt nạ mắt mèo trùng xuống, mang một vẻ dằn vặt thầm lặng. "Anh vẫn không tin tôi, dù tôi vừa cùng anh vượt qua cái chết dưới cống ngầm?"
"Trong thế giới này, kẻ tin người khác quá dễ dàng đều đã nằm dưới đống xác chết kia rồi," Tiêu Dao lạnh lùng đáp, anh dùng dao găm chỉ về phía đống xương khô của những người tị nạn nằm rải rác dọc theo đường ray.
*VÚT! PẰNG!*
Một tiếng rít xé gió rợn người đột ngột cắt ngang lời nói của Tiêu Dao.
Theo Phản xạ cơ bắp biệt kích tự động kích hoạt, Tiêu Dao đổ người về phía bên phải, lăn một vòng trên nền đất đầy sỏi đá rỉ sét.
*KENG!*
Viên đạn xuyên phá bắn tỉa cỡ đại găm thẳng vào nắp bọc chì của chiếc mặt nạ phòng độc của Tiêu Dao, sượt qua gò má trái của anh. Sức mạnh của cú va chạm xé rách một mảng chì bảo vệ, để lại một vết xước sâu hoắm trên má anh, máu đỏ sẫm lập tức rỉ ra, tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp.
"Có bắn tỉa! Nằm xuống!" Tiêu Dao hét lớn, tay trái anh ghìm chặt Khương Lăng vào gầm toa xe rỉ sét bên cạnh.
Từ phía nóc toa xe chỉ huy tiền chiến bọc thép kiên cố cách đó khoảng hai trăm mét, một bóng người cao lớn mặc giáp bọc thép nặng màu xám rỉ sét đang đứng sừng sững giữa làn sương mù. Đó là Sói Xám, gã xạ thủ bắn tỉa một mắt tinh nhuệ của vệ binh Đới Kính. Gã cầm khẩu súng bắn tỉa bọc chì hạng nặng sử dụng đạn xuyên phá tự chế, chiếc kính ngắm hồng ngoại cổ rỉ sét trên mắt trái của gã phát ra một tia sáng đỏ nhạt, khóa chặt vào nguồn nhiệt cơ thể của Tiêu Dao.
"Tiêu Dao! Thằng chó đào ngũ!" Giọng nói của Sói Xám vang lên qua bộ khuếch đại âm thanh của mặt nạ phòng độc, đục ngầu và đầy sát khí. "Tao biết mày sẽ lộn vòng về bên trái để tránh đạn theo thói quen chiến thuật biệt kích cũ! Captain Trần đã dạy chúng ta bài chạy đó mười năm trước, mày quên rồi sao?"
Tiêu Dao nằm ép sát dưới gầm toa xe, tim đập liên hồi lên tới trăm tám mươi nhịp một phút. Những lời nói của Sói Xám như một tia sét đánh thẳng vào thùy trán đang bị tổn thương của anh. *Captain Trần? Trại huấn luyện biệt kích mười năm trước?* Những danh từ đó vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đến đáng sợ, kích hoạt một cơn đau đầu kịch liệt khiến anh suýt ngất đi.
"Hắn biết rõ thói quen di chuyển của anh," Lâm Duyệt nằm sát bên cạnh anh, cô dùng khẩu súng lục giảm thanh tự chế bắn đạn cồn chỉ hướng lên nóc toa xe chỉ huy. "Sói Xám là đồng môn cũ của anh trong đội biệt kích. Hắn có kính ngắm hồng ngoại, sương mù xám không thể che mắt được hắn!"
*PẰNG! PẰNG!*
Sói Xám liên tiếp nổ súng. Những viên đạn xuyên phá bọc chì bắn thủng lớp tôn rỉ sét mỏng của gầm toa xe nơi họ đang trốn, tạo ra những lỗ thủng bốc khói axit nóng rực chỉ cách đầu Tiêu Dao vài centimet. Mảnh sắt rỉ từ toa xe bắn ra cứa rách bắp chân phải của anh, máu đỏ sẫm chảy dọc xuống ủng da thú.
"Chúng ta bị ghim chặt ở đây rồi," A Tứ run rẩy dưới gầm xe. "Hắn sẽ bắn nát cái toa xe này mất!"
Tiêu Dao ép chặt lưng vào trục bánh xe thép khổng lồ để triệt tiêu tầm nhìn hồng ngoại của đối thủ. Anh nhận ra một quy luật chiến thuật nguy hiểm: Sói Xám không bắn bừa bãi. Hắn đang bắn đón đầu các góc di chuyển của anh. Hắn biết chính xác Tiêu Dao sẽ chạy hướng nào nếu anh cố gắng thoát ra khỏi gầm xe.
"Hắn muốn ép tôi phải di chuyển theo bài chạy chính quy để kết liễu," Tiêu Dao suy luận chiến thuật trong đầu, đôi mắt đa nghi nheo lại dưới kính mặt nạ rách. "Nếu tôi chạy theo ziczac thông thường, hắn sẽ bắn trúng tim tôi ở nhịp đổi hướng thứ ba."
"Vậy anh định làm gì?" Lâm Duyệt hỏi, cô nạp viên đạn cồn cuối cùng vào ổ súng.
"Tôi sẽ phá vỡ quy luật chiến thuật của hắn," Tiêu Dao lạnh lùng đáp. Anh dùng cánh tay trái còn hoạt động tốt nắm chặt chuôi Dao găm sợi carbon siêu nhẹ. Lưỡi dao đen nhám, bị mẻ một góc nhỏ ở mũi do va chạm trước đó, không hề phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh.
Tiêu Dao áp tai trái sát vào bánh sắt của toa xe rỉ sét, áp dụng Phương pháp nghe gió định hướng mà Lão Tiều từng dạy để lọc bỏ tiếng rít của gió axit. Anh lắng nghe tiếng búa gõ kim hỏa cực nhỏ vang lên từ phía nóc toa xe chỉ huy cách đó hai trăm mét.
*Cạch.*
Ngay khi âm thanh kim hỏa vang lên, Tiêu Dao không chạy ra ngoài. Anh dùng dao găm sợi carbon gõ mạnh liên tiếp ba phát vào bánh sắt toa xe: *Cạch! Cạch! Cạch!*
Âm thanh cơ học sắc lạnh vang dội, truyền qua hệ thống đường ray rỉ sét rỗng dưới lòng đất, tạo ra những nguồn âm thanh phản xạ giả lập ở ba góc khác nhau của nghĩa địa toa xe.
Sói Xám bị đánh lạc hướng thính giác trong tích tắc. Viên đạn xuyên phá tiếp theo của hắn bắn chệch hướng hoàn toàn, găm thẳng vào một xác xe bọc thép bỏ hoang phía tây nhà ga, tạo ra một vụ nổ tia lửa đỏ rực.
"Thằng khốn! Mày dùng trò bẩn của dân dã hoang dã để lừa tao!" Sói Xám gầm lên giận dữ qua radio.
Nhân cơ hội màn sương xám đậm đặc đột ngột dâng cao do từ trường tích điện của sương mù, Tiêu Dao không thực hiện bài chạy ziczac chính quy. Anh đổ người bò rạp dưới gầm toa xe, dùng tay trái và hai chân bám chặt vào các trục bánh xe thép rỉ sét, di chuyển phi quy ước dọc theo gầm các toa tàu nối liền nhau.
Bộ pháp di chuyển này cực kỳ tàn nhẫn đối với thể xác đang bị thương nặng của anh. Vết thương sườn phải rách rộng thêm, rỉ máu đầm đìa đẫm cả một khoảng đất sỏi rỉ sét bên dưới. Cơn đau buốt tận xương tủy từ khớp vai phải bị trật khiến anh suýt ngất đi sau mỗi nhịp rướn người, nhưng trí nhớ cơ bắp của một Biệt kích đào ngũ (Tier 6) vẫn ép cơ thể anh di chuyển chính xác đến từng milimet, không phát ra một tiếng động va chạm kim loại nào.
Lâm Duyệt cõng Khương Lăng bám sát phía sau, cô dùng khẩu súng lục cồn bắn quấy rối về phía nóc toa xe chỉ huy để thu hút sự chú ý của Sói Xám. "Sói Xám! Tao biết Đới Kính đã hứa cho mày một tấm vé vào nội đô nếu mày mang được đầu Tiêu Dao về! Nhưng mày chỉ là một con chó săn bị lợi dụng mà thôi!"
"Câm miệng, con điếm kháng chiến!" Sói Xám điên cuồng nã đạn về phía tiếng súng của Lâm Duyệt. Những phát đạn bắn tỉa hạng nặng xé rách các tấm tôn rỉ sét của toa xe nơi cô đang nấp, ép cô phải lùi lại sâu hơn vào góc chết.
Tiêu Dao đã áp sát được toa xe chỉ huy của Sói Xám từ phía dưới gầm trục bánh xe. Anh đứng trên một thanh thép rỉ, tay trái bấu chặt vào gờ sắt của cửa sập ngầm dẫn lên cabin toa xe. Chỉ cần anh đẩy cửa sập này lên, lưỡi dao găm sợi carbon của anh sẽ đâm xuyên qua gót chân bọc thép của Sói Xám.
Tuy nhiên, Sói Xám là một chiến binh quá kinh nghiệm. Gã nhận ra sự im lặng bất thường dưới gầm toa xe chỉ huy của mình. Gã liếc nhìn chiếc kính ngắm hồng ngoại, phát hiện một nguồn nhiệt nhỏ đang di chuyển sát dưới chân cabin.
"Mày nghĩ mày có thể áp sát tao sao, Tiêu Dao?" Sói Xám cười gằn tàn ác.
Gã không chĩa súng xuống dưới chân. Thay vào đó, gã xoay nòng súng bắn tỉa bọc chì nhắm thẳng vào bình xăng của chiếc toa xe hơi nước cổ điển chứa đầy phế liệu cồn và hơi nước rỉ sét nằm ngay cạnh vị trí của Lâm Duyệt và Khương Lăng.
Tiêu Dao nhìn thấy hướng nòng súng của Sói Xám đổi hướng qua khe hở của cửa sập. Đồng tử anh co rụt lại tột độ. "Lâm Duyệt! Chạy mau!"
*PẰNG!*
Phát đạn xuyên phá của Sói Xám bắn trúng bình xăng toa xe cũ, tạo ra một vụ nổ lớn chia cắt Tiêu Dao và Lâm Duyệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!