Nhạc nềnBroken

Đường Cống Ngập Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vệt máu đỏ tươi chéo qua nắp cống ngầm rỉ sét ngoài tiệm đồ da cũ chính là huyết lộ duy nhất đưa họ đi vào vô tận.


Cơn mưa axit của buổi bình minh gột rửa những mảng bám rỉ sét trên những mái tôn khu ổ chuột, nhưng không thể xóa nhòa vệt máu đông đặc mà bác sĩ Tạ Sâm đã cố tình để lại trước khi bị xích sắt của Hắc Thiết lôi đi. Lâm Duyệt cõng Khương Lăng trên lưng, bước chân cô nặng nề nện xuống nền bêtông rạn nứt. Phía sau cô, Tiêu Dao lê lết thân xác kiệt quệ. Trạng thái liệt cơ lâm sàng sau khi Adrenaline cạn kiệt đang tàn phá hệ vận động của anh một cách tàn nhẫn. Cánh tay phải trật khớp hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn, lạnh ngắt như một khúc gỗ chết. Vết rách sâu hoắm ở mạn sườn phải vẫn âm ỉ rỉ ra thứ máu đỏ sẫm đặc trưng của kháng thể đột biến, thấm qua lớp băng gạc bọc chì, tỏa ra mùi hóa chất quân sự nồng nặc.


"Nhanh lên, Tiêu Dao!" Lâm Duyệt khàn giọng nói qua màng lọc đồng thau của chiếc mặt nạ kiểu mắt mèo. "Chó săn của Đới Kính đã đánh hơi được đến lò gạch rồi. Nếu không xuống cống ngầm ngay bây giờ, tất cả chúng ta sẽ làm mồi cho súng phun lửa của vệ binh."


Tiêu Dao không đáp, hay đúng hơn là không thể đáp. Chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của anh bị mất đi miếng nẹp chì bảo vệ trán từ trận chiến trước, khiến những luồng từ trường sương mù tích điện dễ dàng mài mòn thùy trán. Những cơn co thắt thùy trán dồn dập ập đến như những nhát búa đóng đinh vào đại não, tạo ra những ảo ảnh chập chờn về đám cháy quá khứ, tiếng khóc của một đứa trẻ và bông hoa bỉ ngạn đỏ rực rỉ máu. Anh phải áp dụng Kỹ năng sinh lý khẩn cấp, chủ động nén khí trong phổi và giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu để duy trì một tia lý trí tỉnh táo cuối cùng.


Tại góc khuất sau tiệm đồ da cũ bốc mùi hóa chất mài mòn, một nắp cống ngầm bằng sắt rỉ bọc chì bất ngờ dịch chuyển. Từ dưới lòng đất tối tăm, một bóng người nhỏ nhắn nhô lên. Đó là A Tứ, gã thợ lặn cống ngầm chuyên nghiệp. Gã mặc bộ đồ lặn bằng cao su dày bám đầy rêu xanh độc, đầu đeo chiếc kính bơi bọc chì phản chiếu ánh sáng lờ mờ của sương xám. Sau lưng gã là bộ bình dưỡng khí tự chế bằng vỏ bình cứu hỏa cũ chứa khí nén lọc than hoạt tính.


"Bác sĩ Tạ Sâm đã trả trước cho tôi ba lọ An Thần Lộ để đưa các người ra ngoài thị trấn," A Tứ khàn giọng nói, giọng gã đục ngầu qua bộ lọc khí thô sơ. "Nhưng lão già không nói gã biệt kích này lại tàn tạ đến mức này. Khớp vai trật, sườn rách, lại còn mất nẹp chì mặt nạ. Lũ vệ binh bọc thép đang phong tỏa các lối ra trên mặt đất, đi xuống đây là con đường sống duy nhất, nhưng nước thải axit dưới này sẽ ăn mòn ủng da của các người trong vòng hai giờ."


"Bớt luyên thuyên đi, A Tứ. Dẫn đường!" Lâm Duyệt dứt khoát cắt ngang, cô đỡ Khương Lăng tụt xuống miệng cống tối tăm.


Tiêu Dao nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy, dùng cánh tay trái chỉ mới phục hồi năm mươi phần trăm lực phản xạ để bám vào thang sắt rỉ sét, từ từ tuột xuống lòng đất. Ngay khi nắp cống bọc chì đóng sầm lại phía trên đầu, bóng tối ẩm ướt và ngột ngạt của hệ thống cống ngầm ngập nước độc lập tức nuốt chửng lấy họ.


Dưới lòng cống ngầm, không khí đặc quánh sương xám đậm đặc tích tụ sát mặt nước thải màu vàng xanh sủi bọt axit. Nồng độ sương độc ở đây đạt ngưỡng Kháng độc cấp 2: Sương xám đậm đặc, che khuất tầm nhìn xuống dưới một mét. Tiêu Dao cảm thấy phổi mình như bị thiêu rụi dưới lớp mặt nạ rách nẹp chì. Anh phải nín thở sâu liên tục, chỉ dám hít thở từng ngụm nhỏ qua bộ lọc màng carbon cũ kỹ bám đầy muội than.


"Nước axit ngập đến đầu gối rồi, đi sát vào gờ tường bêtông!" A Tứ dẫn đầu, chiếc gậy sắt bọc chì của gã gõ đều đặn xuống dòng nước thải để dò đường. "Cống ngầm này nối liền với Hệ thống đường ống cứu hỏa ngầm của thị trấn. Lối thoát duy nhất ra rìa ngoài là cửa xả số 4, nhưng tôi có linh cảm không lành. Đới Kính không phải kẻ ngu, hắn chắc chắn biết lối thoát này."


*Gừ... gừ...*


Tiếng gầm rú đục ngầu của loài dã thú đột biến bất ngờ dội lại từ các ngã rẽ phía sau, vọng qua những đường ống bêtông vang dội. Tiếng móng vuốt sắt rỉ cào cấu sột soạt trên nền đá ẩm ướt báo hiệu bầy chó săn đột biến mũi thính của Đới Kính đã được thả xuống cống ngầm.


"Chúng đuổi kịp rồi! Mùi máu của gã biệt kích đang dẫn đường cho chúng!" A Tứ hốt hoảng, gã nắm chặt chiếc xà beng bọc chì phòng thủ.


Tiêu Dao dừng bước, gương mặt dưới lớp kính mặt nạ tĩnh lặng đến đáng sợ. Dù thể xác kiệt quệ, bản năng chiến đấu biệt kích tối cao vẫn giúp anh đưa ra quyết định chiến thuật chớp nhoáng. Anh dùng tay trái run rẩy lấy từ ba lô ra một gói bột lưu huỳnh trộn tro nóng lò rèn—Kỹ thuật trung hòa mùi bằng lưu huỳnh mà Hùng Sẹo từng truyền dạy.


"Lâm Duyệt, bôi cái này lên vết thương của tôi và ủng da của cô," Tiêu Dao khàn giọng ra lệnh. "Lưu huỳnh sẽ làm tê liệt khứu giác cực nhạy của bầy chó săn đột biến. Tôi sẽ rải bột dọc theo các gờ tường bêtông để tạo ra các bẫy khứu giác giả ở các ngã ba."


Lâm Duyệt nhanh nhẹn nhận lấy gói bột, cô không ngần ngại bôi mạnh lưu huỳnh vào vết thương mạn sườn đang rỉ máu của Tiêu Dao. Cơn đau rát bỏng như lửa đốt khiến Tiêu Dao co rút cơ mặt, nhưng anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Anh dùng tay trái rải bột lưu huỳnh dọc theo gờ bêtông ở ngã ba cống ngầm, tạo ra ba đường mùi giả hướng về các nhánh cống ngập nước axit sâu.


Chiến thuật du kích lập tức phát huy tác dụng. Tiếng gầm rú của bầy chó săn đột biến phía sau đột ngột hỗn loạn, tiếng móng vuốt rẽ hướng về phía các nhánh cống cụt ngập axit chảy xiết. Nhóm Tiêu Dao tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi trực diện của bầy thú dữ, tiếp tục di chuyển nhanh hơn trong dòng nước thải ăn mòn ủng da.


"Phía trước bị chặn rồi!" A Tứ dừng lại trước một cửa cống ngách ngăn cách bởi hệ thống xích sắt rỉ sét và phế liệu bêtông đổ nát.


Lâm Duyệt tiến lên, chiếc mặt nạ kiểu mắt mèo của cô phản chiếu ánh sáng xanh lờ mờ của nước thải. Cô rút thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ đeo ở bắp chân, dùng hết sức lực của một điệp viên sinh tồn chém liên tiếp vào các mắt xích sắt đã bị axit mài mòn rỉ sét.


*Keng! Keng! Rắc!*


Những mắt xích rỉ sét vỡ vụn dưới lưỡi dao đen nhám không phản chiếu ánh sáng. Lâm Duyệt dùng vai húc mạnh, đẩy lùi khối bêtông đổ nát, mở ra lối đi chật hẹp chỉ vừa một người chui qua. Khương Lăng im lặng ôm chặt lấy cổ cô, đôi mắt sáng thông minh của đứa trẻ câm lộ rõ vẻ kiên cường bất khuất.


Tuy nhiên, ngay khi họ bước qua cửa ngách để tiến sát về phía cửa xả số 4 dẫn ra rìa thị trấn, A Tứ đột ngột đứng khựng lại, chiếc kính bơi bọc chì của gã phản chiếu những tia sáng màu xanh lục đáng sợ phát ra từ phía cuối đường ống.


"Không xong rồi..." A Tứ run rẩy, gã lùi lại một bước, suýt ngã xuống dòng nước axit. "Đới Kính đã kích hoạt lưới điện cao áp ở cửa xả. Lưới điện đang phóng điện xanh lục cực mạnh, chặn đứng lối thoát duy nhất ra rìa thị trấn Sương Giá."


Tiếng dòng điện cao áp xè xè rợn người dội lại qua những vách đá ẩm ướt, luồng điện xanh lục phóng ra làm bốc hơi dòng nước axit thành những làn khói độc mài mòn màng lọc mặt nạ phòng độc. Lối thoát duy nhất đã bị khóa chặt, trong khi dòng nước thải axit bắt đầu dâng cao do mưa axit ngoài trời đang đổ dồn dập xuống các nắp cống phía trên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!