Phòng Khám Bị Đột Kích
Tiếng móng vuốt kim loại rỉ sét của con dã thú vẫn cào sột soạt trên cánh cửa sắt của lò gạch bỏ hoang, âm thanh ken két nhức nhối kéo dài như muốn rạch nát màng nhĩ của những kẻ đang ẩn nấp bên trong. Giữa bóng tối âm u rực mùi lưu huỳnh và hơi ẩm axit, Lâm Duyệt vẫn giữ nguyên tư thế quỳ sụp, toàn bộ trọng lượng cơ thể cô ép chặt lên lồng ngực đang co thắt dữ dội của Tiêu Dao. Dưới lòng bàn tay cô, nhịp tim của gã lính biệt kích đào ngũ đập điên cuồng rồi đột ngột đứng khựng lại, ngắt quãng như một động cơ hơi nước rỉ sét sắp rã bánh răng.
Tiêu Dao nằm bất động, đôi mắt trái dưới lớp kính bảo hộ mờ đục rỉ ra những vệt nước mắt sinh lý do cơn đau thùy trán tàn phá. Miếng nẹp chì bảo vệ trán trên chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của anh đã mất, khiến những luồng từ trường sương mù tích điện ngoài kia dễ dàng xuyên qua lớp cao su mỏng, đóng thẳng những cây đinh vô hình vào đại não anh. Tay trái anh co quắp vô lực trên ngực, còn khớp vai phải bị trật khớp hoàn toàn buông thõng bên sườn, lạnh ngắt và tê dại như một khúc gỗ chết. Anh đang rơi thẳng vào Ngưỡng suy kiệt thần kinh cực hạn, một bóng ma chiến trận chỉ còn biết phó thác sinh mệnh cho sự che chở của đồng minh.
Khương Lăng nằm áp sát góc tường lò gạch, hơi thở của đứa trẻ câm cực kỳ nhẹ. Chân trái em bị gãy xương khớp gối được nẹp tạm bằng hai thanh gỗ thô, đau buốt đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt lấm lem bùn than hoạt tính thô. Nhưng em không hề rên rỉ, đôi bàn tay gầy gò của em vẫn siết chặt lấy chiếc còi xương nhỏ đeo trên cổ, mắt không rời cánh cửa sắt rỉ sét.
*Gừ... gừ...*
Tiếng thở phì phò của con chó săn đột biến dội qua khe cửa ngách. Mũi nó thính đến mức có thể ngửi thấy mùi máu người kháng sương mù từ khoảng cách một cây số. Nhưng lúc này, lớp bùn than hoạt tính thô bôi dày trên các vết thương ngực trái chéo qua hình xăm bỉ ngạn rỉ máu của Tiêu Dao đã phát huy tác dụng hấp thụ khứu giác tuyệt đối. Mùi lưu huỳnh nồng nặc của lò gạch và mùi bùn than ẩm mốc đã hoàn toàn đánh lừa khứu giác của con dã thú.
"Đi thôi, không có gì ở đây cả. Chỉ là một đống than hoạt tính rác rưởi của bọn thợ mỏ," tiếng ủng thép của một lính vệ binh bọc thép nện dồn dập bên ngoài, kèm theo tiếng gạt xích sắt xua đuổi con chó. "Đới Kính ra lệnh phong tỏa toàn bộ các lối thoát ngầm dẫn ra chợ trung tâm. Chúng ta phải triệt hạ các phòng khám chui trước khi sương mù đỏ đạt đỉnh."
Tiếng xích xe thiết giáp tuần tra rít gầm xé rách màn sương xám nhạt, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào khoảng không buốt giá ngoài vành đai ổ chuột.
Lâm Duyệt khẽ thở phào, nhưng cô không hề buông lỏng lực tay ép trên ngực Tiêu Dao. Cô cúi sát mặt nạ kiểu mắt mèo của mình vào van lọc khí rách nát của anh, khàn giọng nói: "Họ đi rồi. Nhưng Tạ Sâm đang gặp nguy hiểm. Đới Kính đã biết phòng khám của ông ấy hỗ trợ thuốc An Thần Lộ cho kẻ kháng sương."
Đúng lúc đó, một bóng đen mảnh khảnh luồn qua khe tường nứt của lò gạch bỏ hoang, di chuyển nhanh nhẹn và không tiếng động như một con mèo đêm. Lâm Duyệt lập tức rút thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ đeo ở bắp chân, mũi dao đen nhám hướng thẳng về phía bóng người vừa xuất hiện.
"Là tôi, A Tín đây!" Giọng nói hớt hải, đứt quãng của gã chạy thư nhanh vang lên dưới lớp mặt nạ vải thô bẩn thỉu.
A Tín thở dốc, bắp chân gân guốc bám đầy bùn axit và muội than rỉ sét. Gã không dám nhìn vào Tiêu Dao đang nằm liệt vị, mà vội vã tháo chiếc ống đồng niêm phong bọc chì đeo chéo sau lưng, trao tận tay cho Lâm Duyệt.
"Bác sĩ Tạ Sâm bảo tôi đưa cái này cho cô bằng mọi giá," A Tín khàn giọng, ngón tay run rẩy vì lạnh và sợ hãi. "Trạm tuần tra của Hắc Thiết đã bao vây toàn bộ khu chợ trung tâm. Chúng đang dùng búa tạ phá các cửa hiệu da để tìm lối vào phòng khám ngầm. Bác sĩ Tạ biết mình không thoát được, ông ấy bảo tôi chuyển giao toàn bộ tài liệu nghiên cứu sương mù lượng tử này cho cô."
Lâm Duyệt giật lấy chiếc ống đồng bọc chì, ngón tay cô siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Cô nhìn vết mực xăm đen mờ nhạt dọc theo ngón tay trỏ phải của mình—vết xăm kỷ vật liên quan đến mật lệnh quá khứ của Tiêu Dao—rồi nhìn gã lính biệt kích đang hôn mê. Nợ máu gia đình mười năm trước về cái chết của cha cô, kỹ sư Lâm Chấn Đông, đang cuộn trào dữ dội trong lòng cô, nhưng lý trí của một điệp viên Kẻ Thức Tỉnh buộc cô phải ưu tiên sứ mệnh tối thượng.
"Còn bác sĩ Tạ thì sao?" Lâm Duyệt hỏi, giọng cô run lên nhẹ.
"Ông ấy không đi," A Tín cúi đầu, giọng u uất. "Ông ấy bảo thùy trán của ông ấy đã bị phá hủy một phần do phẫu thuật tự thân mười năm trước, cơ thể cũng đã suy kiệt vì ngộ độc nấm. Ông ấy sẽ ở lại để chặn hậu và tiêu hủy chứng cứ. Đi ngay đi, Lâm Duyệt! Hắc Thiết sắp phá được cửa ngầm rồi!"
A Tín dứt lời liền lao vút ra ngoài màn sương xám dày đặc, biến mất nhanh như khi xuất hiện.
***
Cùng lúc đó, tại khu chợ trung tâm thị trấn Sương Giá.
Phía sau tiệm bán đồ da cũ nát bốc mùi hóa chất bảo quản và sương axit mài mòn, không khí đang bị xé rách bởi những tiếng búa tạ nện liên tiếp vào cánh cửa sắt bọc chì dày cộp.
*Ầm! Ầm! Ken két!*
Những mảnh rỉ sét màu vàng đỏ bắn tung tóe dưới mỗi nhát búa. Đứng trước lối vào phòng khám chui là Đội trưởng tuần tra Hắc Thiết, gã cận vệ thân tín của Đới Kính. Hắc Thiết sừng sững trong bộ giáp bọc thép nặng màu đen rỉ sét, một tay cầm chiếc khiên bọc thép chì có khả năng chống đạn và ngăn bức xạ, tay kia giữ chặt chuôi chiếc rìu chiến bọc chì nặng nề. Đôi mắt một mí sắc lạnh của gã quét qua các ngõ ngách chợ đen đầy cảnh giác.
"Nhanh lên! Bọn chuột nhắt Kẻ Thức Tỉnh chắc chắn đang trốn dưới này!" Hắc Thiết gầm lên qua bộ lọc khí đục ngầu cơ khí của mặt nạ.
Bên trong Phòng y tế của bác sĩ Tạ Sâm, không gian chật hẹp chứa đầy mùi hóa chất sát trùng, mùi cồn thô 90 độ và mùi hăng nồng đặc trưng của những giá nấm lục bảo phát sáng xanh lam dịu nhẹ.
Bác sĩ Tạ Sâm điềm tĩnh đứng bên lò chưng cất thủy tinh chịu nhiệt. Gương mặt ông hốc hác, làn da tái nhợt do tiếp xúc với độc tố nấm lâu ngày, nửa mặt trái bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn—vết sẹo lồi chằng chịt kéo dài từ hốc mắt xuống mang tai, hậu quả của ca Phẫu thuật thùy trán tự thân mười năm trước để giữ lại ký ức sạch khỏi sóng âm tẩy não của Cao Lãnh.
Ông nghe thấy tiếng búa tạ đang nện sập dần cánh cửa thép ngoài hành lang, nhưng đôi tay gầy gò của ông vẫn vô cùng chuẩn xác khi đổ những giọt dung dịch An Thần Lộ cuối cùng vào một chiếc bình gốm nhỏ bọc chì.
"Tiêu Dao... cậu là tác phẩm hoàn hảo nhất của tôi," Tạ Sâm lẩm bẩm bằng nửa bên miệng không bị liệt, giọng nói trầm buồn và điềm tĩnh đến đáng sợ. "Tôi đã dùng cả mạng sống này để giữ lại mảnh ký ức về cậu. Cậu phải sống để tắt ngọn Tháp Sóng Thiên Đường kia..."
*Rầm!*
Cánh cửa sắt bọc chì dày cộp cuối cùng bị phá tung, đổ sập xuống nền bêtông bụi bặm, tạo ra một tiếng động cơ học đanh thép chói tai. Khói bụi sương xám và muội than hoạt tính từ hành lang cuộn trào tràn vào phòng khám chui.
Hắc Thiết vác rìu chiến bước qua đống đổ nát, theo sau là ba lính tuần tra vệ binh bọc thép hạng nhẹ trang bị gậy điện tuần tra cao áp và súng phun lửa hơi cồn bọc chì. Ánh đèn pha từ mũ bảo hiểm của chúng quét qua những dãy chai lọ thủy tinh, những dụng cụ giải phẫu bằng sợi carbon không rỉ và dừng lại trên người Tạ Sâm.
"Bác sĩ Tạ Sâm," Hắc Thiết khàn giọng, chiếc rìu chiến bọc chì rà sát mặt đất tạo ra những tiếng rít ghê người. "Đới Kính đã ban lệnh thiết quân luật. Ông bị bắt vì tội tàng trữ hóa chất quân sự trái phép và hỗ trợ y tế cho kẻ đào ngũ biệt kích. Giao ra cuốn sổ tay giải phẫu não bộ và toàn bộ tài liệu nghiên cứu sương mù lượng tử của ông ngay lập tức!"
Tạ Sâm không hề lùi bước. Ông đứng tựa lưng vào giá nấm lục bảo phát sáng xanh lam kỳ dị, tay phải điềm tĩnh cầm một ngọn đuốc cồn thô đang cháy bập bùng ánh lửa màu cam nhạt. Ánh lửa hắt lên nửa gương mặt liệt không cảm xúc của ông, tạo nên một hình ảnh đầy kiên nghị và bi tráng.
"Hắc Thiết," Tạ Sâm mỉm cười, nụ cười méo mó do vết sẹo mổ thùy trán co rút. "Mày chỉ là một con rối bị Cao Lãnh cấy chip kiểm soát sau gáy. Mày có nhớ tên thật của mẹ mày là gì không? Hay mày đã quên sạch từ chu kỳ sương mù mười năm trước?"
"Câm miệng!" Hắc Thiết gầm lên, gã vung rìu chiến chỉ thẳng vào mặt Tạ Sâm. "Tao không có thời gian nghe một kẻ điên tự phẫu thuật não lẩm nhẩm. Giao tài liệu ra, hoặc tao sẽ dùng súng phun lửa thiêu rụi nơi này cùng với bộ xương già của ông!"
"Tài liệu sao?" Tạ Sâm khẽ cười khàn đặc. "Nó đã đi trước các người một bước rồi."
Nói rồi, không một chút do dự, Tạ Sâm vung tay ném thẳng ngọn đuốc cồn đang cháy vào kho chứa nấm lục bảo phát sáng và các bình hóa chất chưng cất dung môi cồn thô sát bên cạnh.
*Bùng!*
Ngọn lửa cồn thô gặp hóa chất nấm đột biến lập tức bùng cháy dữ dội. Một tiếng nổ hóa học nhỏ vang lên, thổi bùng lên một quầng lửa khổng lồ màu xanh lam pha lẫn cam rực cháy. Sức nóng kinh hoàng tỏa ra lập tức thiêu rụi các giá gỗ chứa nấm lục bảo và các tài liệu nghiên cứu bằng giấy da chưa kịp chuyển đi.
"Khốn kiếp! Dập lửa mau!" Hắc Thiết điên cuồng hét lên.
Hai lính tuần tra vệ binh vội vã xúc những xẻng cát bọc chì từ chiếc bao tải mang theo ném vào đám cháy hòng dập tắt ngọn lửa hóa học. Nhưng dịch nấm lục bảo phát sáng khi cháy tạo ra một phản ứng hóa học cực mạnh với lưu huỳnh tích tụ trong phòng khám, tạo ra một làn khói độc xanh lam đậm đặc cuộn trào dữ dội, che mắt toàn bộ lính tuần tra.
Làn khói độc xanh lam xộc vào màng lọc mặt nạ phòng độc của bọn lính, phát ra những tiếng rít cơ khí nghẹn ngào. Bọn vệ binh bọc thép ho sặc sụa, tầm nhìn hồng ngoại trên mũ bảo hiểm bị nhiệt độ đám cháy làm nhiễu loạn hoàn toàn, biến thành một màn sương đỏ hỗn loạn.
"Tên già ngoan cố!"
Hắc Thiết gầm lên trong cơn giận dữ tột độ. Gã lao qua làn khói độc xanh lam, vung chiếc khiên bọc thép chì nặng nề húc mạnh vào ngực Tạ Sâm.
*Bốp!*
Cú húc cực mạnh đẩy cơ thể gầy gò của Tạ Sâm văng thẳng vào vách tường bêtông bọc chì phía sau. Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên khô khốc dưới lớp áo choàng phẫu thuật bẩn thỉu. Tạ Sâm ngã quỵ xuống nền đất ngập nước thải sát trùng, máu đỏ tươi rỉ ra qua màng lọc đồng thau của mặt nạ phòng độc.
Chưa dừng lại ở đó, Hắc Thiết vung chiếc gậy điện tuần tra cao áp, nện thẳng một đòn tàn nhẫn vào bả vai trái của ông. Dòng điện xanh lục xè xè phóng ra, khiến toàn thân Tạ Sâm co giật dữ dội, hệ thần kinh thùy trán bị chấn động mạnh khiến ông lịm đi bán phần. Nhưng dù đau đớn tột cùng, ông vẫn dùng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim và nhịp thở của một cựu y sĩ quân đội để duy trì một tia lý trí cuối cùng.
"Trói lão lại bằng xích sắt bọc chì!" Hắc Thiết khàn giọng ra lệnh, gã ho khan vài tiếng do hít phải khói độc nấm. "Đới Kính cần bộ não của lão để tìm ra công thức chế tạo An Thần Lộ tinh khiết. Đám cháy này đã thiêu rụi mọi thứ, lão là manh mối duy nhất còn lại!"
Hai lính tuần tra vệ binh lao vào, dùng xích sắt bọc chì nặng nề khóa chặt hai tay và cổ của Tạ Sâm. Chúng kéo lê cơ thể đầy thương tích, máu chảy đầm đìa của ông ra khỏi phòng khám chui đang bốc cháy dữ dội.
***
Lúc này, tại lò gạch bỏ hoang rìa thị trấn Sương Giá.
Lâm Duyệt dùng chiếc dao mổ sợi carbon cẩn thận cắt đứt niêm phong bọc chì của chiếc ống đồng. Cô rút ra một cuốn sổ tay rách nát bám đầy muội than—cuốn sổ tay giải phẫu não bộ của bác sĩ Tạ Sâm.
Ngay trang đầu tiên, nét chữ viết tay bằng mực chống nước của Tạ Sâm hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt của lò gạch:
*"Gửi Lâm Duyệt và Tiêu Dao. Khi các người đọc được dòng này, phòng khám của tôi đã không còn. Đới Kính đã phát hiện ra bí mật về máu kháng độc của Tiêu Dao. Sương mù đỏ sẽ đạt đỉnh điểm trong vòng mười hai giờ tới. Lối thoát duy nhất của các người là đi xuống hệ thống cống ngầm ngập nước độc dưới sự dẫn đường của A Tứ. Hãy bảo vệ bộ não của Tiêu Dao, nó chứa mật mã lượng tử tối cao để tắt Tháp Sóng..."*
Lâm Duyệt khựng lại, đôi mắt cô trùng xuống đầy vẻ bàng hoàng và đau đớn. Cô nhìn sang Tiêu Dao. Gã lính biệt kích đào ngũ vẫn đang nằm quỵ bất động, hơi thở đục ngầu cơ khí của anh phát ra đều đặn hơn nhờ liều An Thần Lộ vừa uống, nhưng cơ thể anh vẫn hoàn toàn bị liệt cơ lâm sàng do tác dụng phụ của Adrenaline.
"Bác sĩ Tạ... đã hy sinh phòng khám để cứu chúng ta," Lâm Duyệt thầm thì, giọng cô đanh lại, chứa đựng một nỗi căm hận sục sôi tột cùng đối với Đới Kính và bạo quyền vệ binh.
Khương Lăng từ góc tối lết lại gần, em nhìn cuốn sổ tay rồi nhìn Lâm Duyệt, hai bàn tay nhỏ bé lấm lem bùn than đưa lên thực hiện ký hiệu tay biệt kích với tốc độ nhanh và dứt khoát:
*"Chúng ta phải cứu chú Tạ Sâm! Chú ấy là thầy của cháu!"*
"Không được, Khương Lăng," Lâm Duyệt giữ chặt vai đứa trẻ câm, giọng cô kiên quyết nhưng u sầu. "Chúng ta không thể đột kích vào ngục tối vệ binh lúc này. Tiêu Dao đang bị liệt cơ hoàn toàn, chân của em cũng bị gãy. Nếu chúng ta quay lại bây giờ, sự hy sinh của bác sĩ Tạ sẽ trở thành vô nghĩa. Lối đi duy nhất lúc này là xuống cống ngầm theo chỉ dẫn của ông ấy."
Cô quay sang nhìn Tiêu Dao, người lính biệt kích đào ngũ vẫn đang nhắm chặt mắt, nhưng thùy trán của anh đang co rút nhẹ dưới lớp mặt nạ phòng độc rách nẹp chì. Dù cơ thể bất động, nhưng những lời nói của Lâm Duyệt và ký hiệu tay của Khương Lăng đã lọt vào thính giác nhạy bén của anh. Trong sâu thẳm tiềm thức đang bị sương độc mài mòn, một ngọn lửa căm hờn sục sôi bắt đầu nhen nhóm. Vết thương ngực trái chéo qua hình xăm bỉ ngạn rỉ máu của anh co thắt lại như một lời thề chuộc tội tàn nhẫn.
***
Tại con hẻm tối tăm ngoài chợ trung tâm thị trấn Sương Giá.
Tạ Sâm bị hai lính tuần tra vệ binh xích cổ, lôi đi xềnh xệch trên nền đất bêtông lạnh ngắt bám đầy bùn axit. Đầu ông gục xuống, hơi thở khò khè đục ngầu qua màng lọc rách nát. Máu tươi từ vết thương ngực rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống nền đá rỉ sét.
Nhưng ngay trong cơn mê sảng do chấn động thùy trán và dòng điện cao áp tàn phá, đôi mắt của vị cựu y sĩ quân đội đột ngột lóe lên một tia sáng lạnh lùng và tỉnh táo chiến thuật.
Khi đi qua chiếc nắp cống ngầm rỉ sét bọc chì nằm khuất sau đống phế liệu sắt của tiệm đồ da cũ, Tạ Sâm chủ động buông lỏng bàn tay trái đang bị xích sắt khóa chặt. Ông dùng những ngón tay gầy gò bám đầy máu của mình miết mạnh xuống gờ đá bêtông cạnh nắp cống, cố tình để lại một vết máu đỏ tươi kéo dài chéo qua khe sắt rỉ—ký hiệu quân sự cổ của lực lượng biệt kích chỉ hướng thoát hiểm ngầm dẫn xuống hệ thống cống ngầm.
*Chát!*
"Đi mau, lão già ngoan cố!" Tên lính tuần tra vệ binh vung roi điện quất mạnh vào lưng Tạ Sâm, thúc ép ông bước tiếp vào bóng tối của con đường thiết quân luật.
Tạ Sâm nghiến răng chịu đựng, không hề phát ra một tiếng kêu rên. Ông gục đầu để mặc cho chúng lôi đi trên đường phố hoang tàn của thị trấn Sương Giá chìm trong màn sương mù xám dày đặc trước chu kỳ đỉnh điểm, để lại vết máu ám hiệu rực đỏ trên nền đá lạnh như một lời mời gọi tử thần dành cho kẻ đào ngũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!