Tàn Tro Và Sự Trừng Phạt
Luồng sáng đỏ rực rỡ phát ra từ thấu kính nứt vỡ của chiếc la bàn cơ học đột ngột tắt lịm khi Lâm Duyệt nhanh tay gạt mạnh nắp đồng thau bọc chì. Bóng tối dày đặc và lạnh lẽo lập tức đổ sụp xuống, nuốt chửng những đường vân huyết sắc của bản đồ hầm ngầm số 9 vừa chiếu dở trên vách lò gạch ẩm mốc.
Trong không gian chật hẹp của lò gạch bỏ hoang rìa thị trấn Sương Giá, tiếng mưa axit nhẹ vẫn rơi lộp bộp đều đặn trên mái tôn rỉ sét phía trên đầu, nghe như tiếng những móng vuốt kim loại đang cào xé lớp bảo vệ mỏng manh của họ. Gió rít qua các khe nứt, mang theo mùi hăng nồng của lưu huỳnh và hơi ẩm độc hại của làn sương xám đang loãng dần ngoài kia. Bình minh đã lên, nhưng đó là một bình minh xám xịt và tàn nhẫn.
Tiêu Dao nằm ngửa trên tấm bạt da thú cũ, lồng ngực anh phập phồng một cách đứt quãng. Cơn liệt cơ lâm sàng—hậu quả tàn khốc sau khi lượng Adrenaline đậm đặc tự tiêm vào đùi phải tiêu tan sạch sẽ—bắt đầu tàn phá hệ thần kinh của anh một cách không thương tiếc. Anh đang rơi thẳng vào Ngưỡng suy kiệt thần kinh cực hạn.
Toàn thân anh run rẩy dữ dội. Các bó cơ ở tay và chân co rút lại dưới lớp áo khoác lính rách nát bám đầy muội than. Đặc biệt là cánh tay trái, dù đã phục hồi được khoảng năm mươi phần trăm lực phản xạ từ trận chiến ở dinh thự Khâu Độc, nay cũng chỉ biết co quắp một cách vô lực trên ngực. Khớp vai phải bị trật hoàn toàn buông thõng bên sườn, lạnh ngắt và tê dại như một khúc gỗ chết.
"Ư... hự..."
Một tiếng rên rỉ khàn đặc, đục ngầu cơ khí thoát ra từ màng lọc đồng thau của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến. Mặt nạ của anh đã bị mất đi miếng nẹp chì bảo vệ thùy trán, để lộ ra những vết sẹo mổ cũ chằng chịt dưới ánh sáng yếu ớt của lò gạch. Cơn co thắt thùy trán dồn dập ập đến như những nhát búa đóng đinh vào đại não, khiến tầm nhìn của mắt trái anh nhòe đi hoàn toàn, chỉ còn lại một màn sương đỏ chập chờn ảo giác.
Đúng lúc đó, vết chém rách ngực trái chéo qua hình xăm bỉ ngạn rỉ máu đỏ sẫm của Tiêu Dao bắt đầu kết vảy sẹo lồi mới, co rút lại gây ra một cơn đau buốt tận xương tủy. Máu mang kháng thể đột biến đặc biệt tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp rỉ ra qua lớp băng gạc bọc chì chặt, nhỏ từng giọt xuống nền đất ngập nước thải axit dưới chân tấm bạt, bốc hơi xèo xèo.
Lâm Duyệt quỳ sụp xuống bên cạnh anh. Gương mặt cô tái nhợt vì mệt mỏi sau chuyến kéo lê thân hình anh suốt đêm, nhưng đôi mắt sau lớp kính bảo hộ kiểu mắt mèo vẫn sắc lạnh và đầy quyết đoán. Cô nhìn vết máu đỏ sẫm đang loang rộng trên ngực anh, khẽ cắn môi. Sự dằn vặt giữa nợ máu gia đình—cái chết của cha cô, kỹ sư Lâm Chấn Đông mười năm trước—và sứ mệnh tối mật của nhóm kháng chiến Kẻ Thức Tỉnh đang giằng xé dữ dội trong lồng ngực cô. Cô căm ghét kẻ đang nằm trước mặt mình, nhưng cô biết, bộ não của anh chứa mật mã lượng tử duy nhất có thể tắt vĩnh viễn hệ thống phát sương mù.
"Tiêu Dao, nín thở sâu!" Lâm Duyệt khàn giọng ra lệnh.
Cô nhanh tay mở túi cứu thương bọc chì, lấy ra một chiếc khăn vải thô tẩm đẫm thuốc ức chế thần kinh 'An Thần Lộ' màu lục nhạt. Thứ dung dịch chiết xuất từ nấm lục bảo phát sáng tỏa ra một mùi thảo dược đắng ngắt, lạnh buốt. Lâm Duyệt đè chặt chiếc khăn lên van lọc khí rách nát của mặt nạ Tiêu Dao, ép anh phải hít trực tiếp luồng hơi thuốc nồng nặc.
Luồng hơi An Thần Lộ xộc thẳng vào phế quản, xoa dịu tạm thời các tế bào thần kinh đang điên cuồng phân rã của Tiêu Dao. Cơn co giật cơ tim dồn dập bắt đầu giảm nhịp, lồng ngực anh lõm xuống, tiếng rít cơ khí từ màng lọc đồng thau dịu đi bán phần. Nhưng tay trái anh vẫn run rẩy, hoàn toàn vô lực.
*Rè rè... kịch... kịch...*
Tiếng động cơ hơi nước trầm đục và tiếng xích sắt nghiền nát gạch vụn đột ngột vang lên từ phía con đường độc đạo ngoài vành đai ổ chuột. Ánh đèn pha quét sương công suất lớn của Đội Tuần Tra Vệ Binh Số 1 quét qua các khe nứt của lò gạch bỏ hoang, vẽ nên những vệt sáng trắng sắc lạnh trên trần nhà ẩm mốc.
Đới Kính đã ban bố thiết quân luật toàn thị trấn Sương Giá. Tiếng còi hơi nước báo động từ trạm gác số 1 rít lên từng hồi chói tai trong không khí sương mù dày đặc, báo hiệu một cuộc càn quét quy mô lớn chưa từng có hòng lùng sục bằng được kẻ đào ngũ mang mật mã lượng tử.
Lâm Duyệt lập tức buông khăn, tay phải đưa lên giắt chặt báng khẩu súng lục giảm thanh bắn đạn cồn bên hông, tay trái giữ chặt vai Tiêu Dao để giữ cố định cơ thể anh.
Phía góc tối của lò gạch, đứa trẻ câm Khương Lăng đang nằm co quắp trên đống rơm rách. Chân trái em bị gãy xương khớp gối được nẹp tạm bằng hai thanh gỗ thô, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem tro than hoạt tính thô co rúm lại vì đau đớn và sợ hãi. Nhưng đôi mắt sáng thông minh của em vẫn khóa chặt vào Tiêu Dao. Nhìn thấy lính tuần tra đang đến gần, Khương Lăng không hề khóc, em nghiến chặt răng, hai bàn tay nhỏ bé đưa lên thực hiện những ký hiệu tay biệt kích cũ một cách gấp gáp:
*"Vệ binh... rất đông... Chúng đang dùng chó săn đột biến..."*
Tiêu Dao nhìn thấy ký hiệu tay của đứa trẻ, đại não anh giật mạnh một cái. Trí nhớ cơ bắp bất biến tự động dịch nghĩa những ký hiệu đó, nhưng cơ thể anh lại phản bội lý trí. Anh cố gắng nhấc cánh tay trái lên để rút thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ đeo ở bắp chân phải, nhưng khớp xương vai trật khớp và cơn liệt cơ khiến cánh tay anh rơi rụng xuống nền bạt da thú như một sợi dây thừng đứt.
"Đừng cử động!" Lâm Duyệt thầm thì sát tai anh, hơi thở của cô gấp gáp nhưng lạnh lùng. "Nếu anh vận động lúc này, các tế bào não sẽ bị hoại tử hoàn toàn do thiếu oxy. Anh sẽ biến thành một cái xác mất trí thực sự."
Cô liếc nhìn chiếc điện thoại dây kéo cơ học thô sơ lắp dọc theo đường ống dẫn hơi nước cũ của lò gạch. Thiết bị liên lạc cổ điển này kết nối trực tiếp với phòng khám chui của bác sĩ Tạ Sâm sau tiệm đồ da chợ trung tâm. Sợi dây thép mảnh đột ngột giật mạnh ba ngắn một dài—mật mã khẩn cấp của Tạ Sâm.
Lâm Duyệt nhanh chóng áp tai nghe bằng đồng thau lên tai. Giọng nói khàn đặc, đứt quãng của Tạ Sâm vang lên dưới nền nhiễu từ trường sương mù:
"Lâm Duyệt... Đới Kính đang cho lính bọc thép càn quét từng căn hầm ở vành đai ngoài... Chúng có bầy chó săn mũi thính của A Lang... Mùi máu kháng độc của Tiêu Dao sẽ dẫn chúng đến thẳng chỗ các người... Tuyệt đối không được tiêm thêm Adrenaline cho hắn... Mạch máu não của hắn đã chạm ngưỡng giới hạn, một liều kích thích nữa sẽ làm vỡ mạch máu... Tìm cách ngụy trang khứu giác ngay lập tức..."
*Cạch!*
Tiếng liên lạc bị cắt đứt đột ngột bằng một tiếng nổ nhỏ của đường dây thép bị chặt đứt phía đầu bên kia. Lâm Duyệt buông ống nghe, gương mặt cô đanh lại.
"Mùi máu..." cô lẩm bẩm, ánh mắt nhìn thẳng vào vết thương sườn phải đang rỉ máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp của Tiêu Dao.
Mùi máu kháng độc cấp 3 cực hạn này quá đặc trưng, nó sắc lạnh và nồng nặc mùi kim loại rỉ ngâm axit, hoàn toàn khác biệt với máu người thường. Đối với bầy chó săn đột biến mũi thính của Đới Kính, thứ mùi này chẳng khác nào một ngọn hải đăng chỉ đường trong đêm sương mù.
Tiếng bước chân nặng nề của lính vệ binh tuần tra bọc thép bắt đầu nện dồn dập trên lối đi lát đá rỉ sét phía trên trần hầm ngầm của lò gạch. Tiếng xích sắt va chạm vào giáp bọc chì nghe chát chúa, mỗi nhịp nện xuống như dẫm thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của họ.
Khương Lăng hiểu ý ngay lập tức. Đứa trẻ câm dùng hai tay chống xuống nền đất ẩm, chịu đựng cơn đau buốt từ khớp gối gãy, lết cơ thể gầy gò về phía góc lò gạch nơi chứa đống than hoạt tính thô ẩm mốc. Em dùng tay cào cấu đống bụi than đen kịt trộn lẫn bùn đất nhiễm axit dưới nền lò, tạo thành một hỗn hợp bùn than sền sệt, bốc mùi hăng nồng của lưu huỳnh.
Khương Lăng lết đến bên cạnh Tiêu Dao, hai bàn tay lấm lem bùn than áp mạnh lên vết thương sườn phải đang rỉ máu của anh. Em xoa đều lớp bùn than hoạt tính thô lên khắp băng gạc bọc chì, bôi kín cả vết chém chéo qua hình xăm bỉ ngạn trên ngực trái của anh. Chất bùn than ẩm ướt, lạnh buốt tiếp xúc với da thịt rách nát khiến Tiêu Dao co rút cơ thể, nhưng anh nghiến chặt răng đến bật máu môi để không phát ra tiếng động.
Lớp than hoạt tính thô lập tức phát huy tác dụng hấp thụ khứu giác mạnh mẽ. Mùi hóa chất quân sự rậm rạp từ máu kháng độc của anh bị lớp bùn than hoạt tính và mùi lưu huỳnh của lò gạch trung hòa hoàn toàn, biến mất dưới màn sương ẩm mốc.
Lâm Duyệt cúi xuống, áp hai bàn tay thon dài của mình lên lồng ngực Tiêu Dao. Cô dùng lực tay ép chặt ngực anh xuống nền bạt da thú (liệu pháp áp chế ngực), chủ động hạn chế biên độ hô hấp của phổi anh để giảm thiểu tiếng thở dốc cơ khí phát ra từ van mặt nạ phòng độc rách nẹp chì.
"Nín thở, Tiêu Dao..." cô thầm thì, ánh mắt cô khóa chặt vào đôi mắt đang mờ nhạt của anh.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tiêu Dao có thể nhìn thấy rõ vết mực xăm đen mờ nhạt dọc theo ngón tay trỏ phải của cô đang đè chặt trên ngực mình. Vết xăm bỉ ngạn rỉ máu dưới tay cô như một lời nhắc nhở tàn khốc về nợ máu quá khứ giữa hai gia đình. Nhưng lúc này, cả hai buộc phải giao phó sinh mệnh cho nhau trong sự im lặng nghẹt thở.
*Gừ... gừ...*
Tiếng gầm gừ trầm đục, rợn người của một con chó săn đột biến mũi thính đột ngột vang lên ngay phía ngoài cánh cửa sắt rỉ sét của lò gạch bỏ hoang. Tiếng móng vuốt kim loại rỉ sét của nó cào mạnh vào lớp bêtông bọc chì cửa hầm nghe ken két, xót xa.
Nhóm lính tuần tra bọc thép dừng lại ngay trước cửa lò gạch. Tiếng ủng thép nện xuống nền đất rỉ sét nghe rõ mồn một qua bức tường gạch mỏng manh.
"Có dấu vết gì không?" Giọng nói của một lính vệ binh bọc thép vang lên qua bộ đàm cơ học lọc nhiễu, đục ngầu và lạnh lùng.
"Bầy chó săn đột biến đang phản ứng với mùi lưu huỳnh và than cháy..." Một giọng khác đáp lại. "Không có mùi máu kháng độc của kẻ đào ngũ. Lò gạch này bỏ hoang đã lâu, chỉ có rác thải phế liệu."
"Lục soát kỹ xung quanh! Đới Kính ra lệnh thiêu rụi toàn bộ các phòng khám và lán trại nghi ngờ hỗ trợ kẻ đào ngũ ở vành đai ngoài. Nếu phát hiện ra bất kỳ kẻ nào tàng trữ An Thần Lộ hay la bàn cơ học cổ không có giấy phép, bắn bỏ tại chỗ!"
Tiếng chó săn đột biến lại sủa vang chói tai, móng vuốt của nó cào cấu dữ dội hơn, sát vách hầm ngầm nơi Tiêu Dao đang nằm bất động.
Cơn co giật cơ tim đột ngột bùng phát dữ dội dưới lồng ngực Tiêu Dao do tác dụng phụ của suy kiệt thần kinh tột độ. Tim anh đập loạn nhịp, ngừng đập trong một nhịp dài rồi co thắt kịch liệt như muốn vỡ tung. Lâm Duyệt phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè chặt lên ngực anh để giữ cho anh không bật dậy trong cơn co giật sinh tử, tay phải cô đã rút hẳn thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ ra khỏi bao da bắp chân, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chốt cửa sắt rỉ sét, sẵn sàng liều mạng phóng dao đoạt mệnh nếu cánh cửa bị phá vỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!