Nhạc nềnBroken

Bản Đồ Trên Da Thịt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lửa hơi cồn từ bình chứa nhiên liệu của Khâu Độc vẫn đang liếm sát vào vạt áo khoác lính bọc chì của Tiêu Dao. Sức nóng kinh hoàng làm chảy cả lớp sơn bọc trên các tấm tôn chì xung quanh, tạo ra một thứ mùi hăng nồng của kim loại bị nung chảy quyện với mùi axit mài mòn của sương đỏ. Tiêu Dao nằm quỵ sát bức tường bêtông đổ nát, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến đã bị rách van cao su. Cơn liệt cơ lâm sàng—hậu quả tàn khốc của việc lạm dụng liều Adrenaline đậm đặc—như một dòng nước đá buốt giá chảy dọc tủy sống, khóa chặt mọi khớp xương và thớ cơ của anh. Anh không thể nhấc nổi một ngón tay để dập tắt đốm lửa đang cháy sém bên hông áo khoác.


Máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp, sắc lạnh như mùi thép rỉ ngâm trong axit, vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương mạn sườn phải rách sâu và vết chém chéo qua hình xăm bỉ ngạn trên ngực trái. Từng giọt máu nhỏ xuống nền đất ngập nước thải axit, bốc hơi xèo xèo và sủi bọt trắng xóa. Độc tố sương đỏ rò rỉ qua van rách của mặt nạ, xộc thẳng vào phế quản anh, nhưng hệ miễn dịch đột biến mang Kháng độc cấp 3 của anh đang điên cuồng hoạt động, tự động sản sinh kháng thể để trung hòa chất độc, tạo ra một cơn nóng bỏng rát lan tỏa khắp các mạch máu. Anh đang đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết, một bóng ma biệt kích bị giam cầm trong chính thể xác bất động của mình.


*Ầm! Ầm!*


Hàng tấn bêtông và gạch vụn từ trần nhà văn phòng tiếp tục đổ sập xuống, bụi tro bốc lên mù mịt, che khuất hoàn toàn bóng dáng của Mặt Nạ Sắt phía bên kia bức tường đổ nát. Tiếng gào thét điên cuồng của lửa và tiếng đổ vỡ cơ học dường như mờ dần trong thính giác đang suy giảm của Tiêu Dao. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp, ngắt quãng.


Đúng lúc ngọn lửa chuẩn bị thiêu rụi lớp da thịt ở vai trái của anh, một bóng người mảnh mai đeo mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo bất ngờ lướt ra từ một khe nứt hẹp của bức tường bêtông sập. Lâm Duyệt. Cô không mặc bộ đồ da chống thấm nước quen thuộc, mà khoác một tấm bạt bọc chì dày cộp bám đầy muội than. Trên vai cô, đứa trẻ câm Khương Lăng đang nằm lả đi, chân trái bị gãy xương khớp gối được băng bó tạm thời bằng những thanh gỗ thô.


Lâm Duyệt lập tức ném tấm bạt bọc chì lên người Tiêu Dao để dập tắt ngọn lửa đang cháy sém trên áo khoác anh. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy u uất sau lớp kính bảo hộ mèo nhìn lướt qua tình trạng thảm hại của người lính biệt kích. Không một lời thừa thãi, cô dùng tay trái nắm lấy cổ áo khoác của anh, dùng hết sức lực của một điệp viên sinh tồn Tier 2 để kéo lê thân hình gầy gò nhưng săn chắc như thép nguội của anh ra khỏi căn phòng bốc cháy.


"Nín thở sâu, Tiêu Dao!" Giọng nói của cô qua màng lọc khí trầm thấp và gấp gáp. "Trần nhà sắp sập hoàn toàn rồi!"


Lâm Duyệt kéo anh luồn qua ngách tường nứt vỡ, nơi một đường ống xả thải cũ dẫn thẳng ra sân sau của dinh thự Khâu Độc. Sức nóng của vụ nổ hơi cồn phía sau dội lại, thổi bay một mảng tường bêtông lớn ngay khi họ vừa thoát ra ngoài. Tiêu Dao cảm nhận được cơ thể mình bị kéo lê qua đống gạch vụn sắc nhọn, nhưng cơn liệt cơ lâm sàng khiến anh hoàn toàn không có cảm giác đau đớn, chỉ có ý thức chiến thuật vẫn đang hoạt động điên cuồng dưới thùy trán.


Họ thoát ra ngoài rìa thị trấn Sương Giá khi bình minh bắt đầu ló dạng, nhưng đó không phải là một bình minh tươi sáng. Bầu trời bị bao phủ bởi một màn sương xám loãng nhạt, xen lẫn những hạt mưa axit nhẹ rơi lộp bộp trên các mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột vành đai ngoài. Không khí trầm buồn, lạnh lẽo và desolate bao trùm khắp nơi. Những dãy nhà tôn rách nát nằm im lìm trong làn sương độc, không một bóng người qua lại. Đội quân vệ binh bọc thép của Đới Kính đã bắt đầu phong tỏa toàn bộ các lối ra thị trấn bằng rào chắn điện cao áp, tiếng còi hơi nước báo động vang lên xa xa từ phía trạm tuần tra số 1.


Lâm Duyệt dìu Tiêu Dao và Khương Lăng vào ẩn náu trong một lò gạch bỏ hoang ở rìa thung lũng. Căn phòng chật hẹp bốc lên mùi than củi ẩm mốc và rêu độc, nhưng hệ thống tường gạch dày bọc chì thô sơ của lò gạch giúp ngăn chặn phần nào sự xâm nhập của sương xám ngoài kia.


Cô đặt Tiêu Dao nằm ngửa trên một tấm bạt da thú cũ, rồi nhanh chóng quay sang cố định lại vết thương chân cho Khương Lăng. Đứa trẻ câm dù đau đớn tột cùng nhưng không hề khóc, đôi mắt sáng thông minh của em nhìn Tiêu Dao đầy lo lắng, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy đưa lên thực hiện các ký hiệu tay biệt kích cũ:


*"Chú... sống rồi... Chú không được quên cháu..."*


Tiêu Dao nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của đứa trẻ, khẽ chớp mắt để ra hiệu. Trí nhớ cơ bắp của anh đang dần hồi phục, các đầu ngón tay trái bắt đầu có cảm giác tê dại nhè nhẹ. Anh cố gắng vận động cơ vai nhưng vết thương sườn phải rách sâu lập tức co rút, rỉ ra một luồng máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp.


Lâm Duyệt bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh Tiêu Dao. Cô tháo bỏ đôi găng tay da bó sát bám đầy muội than, để lộ đôi bàn tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn của một kẻ sinh tồn chuyên nghiệp. Tiêu Dao vô tình nhìn thấy dọc theo ngón tay trỏ phải của cô có một vết mực xăm đen mờ nhạt, kéo dài từ khớp ngón tay đến tận móng tay. Đó là một ký hiệu chữ viết tay vô cùng đặc biệt, nét chữ sắc cạnh và dứt khoát.


Cô lấy từ túi cứu thương ra một cuộn gạc bọc chì và một lọ cồn thô 90 độ tự chế. Khi cô cắt mở lớp áo khoác lính rách nát trên ngực trái của anh để băng bó vết chém của Mặt Nạ Sắt, hình xăm bông hoa bỉ ngạn đỏ rực bị rách miệng rỉ máu hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng yếu ớt của lò gạch.


Lâm Duyệt dùng gạc tẩm cồn thô lau mạnh vết máu trên ngực anh. Chất cồn sát trùng tiếp xúc với da thịt rách nát gây ra một cơn đau buốt tận xương tủy, kích hoạt các luồng điện sinh học sâu trong tiềm thức của Tiêu Dao. Đại não anh co thắt kịch liệt, ảo ảnh về một đám cháy lớn và tiếng khóc trẻ con lại chập chờn xuất hiện.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, ánh mắt của Tiêu Dao khóa chặt vào vết mực xăm đen trên ngón tay trỏ của Lâm Duyệt đang di chuyển sát ngực anh.


Nét chữ xăm đen dọc theo ngón tay cô...


Nó trùng khớp hoàn toàn với nét chữ của dòng chữ xăm rỉ máu trên cánh tay phải của anh—*"Đừng tin cô gái đang cứu bạn"*—mà anh đã tự đọc bằng kỹ năng đọc mật mã xúc giác trước đó.


Sự đa nghi tột độ và bản năng sinh tồn của một biệt kích đào ngũ bùng phát diện rộng. Trí nhớ cơ bắp bất biến tự động vận hành. Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua cơn liệt cơ lâm sàng, tay trái của Tiêu Dao đột ngột lao lên như một con rắn độc, năm ngón tay gầy guộc nhưng cứng như gọng kìm sắt khóa chặt lấy cổ tay phải của Lâm Duyệt.


*Keng!*


Chiếc kéo y tế trên tay Lâm Duyệt rơi xuống nền gạch rỉ sét, phát ra một âm thanh cơ khí sắc lạnh.


Lâm Duyệt không hề hoảng hốt, đôi mắt u sầu sau lớp kính bảo hộ nhìn thẳng vào Tiêu Dao, không hề có ý định rút dao găm hay phản kháng. Cô đứng im trong tư thế bị khóa tay, để mặc cho Tiêu Dao dùng lực tay trái bóp chặt cổ tay cô đến mức rỉ máu nhẹ.


"Tại sao cô lại xăm dòng chữ đó lên người tôi?" Tiêu Dao khàn giọng hỏi, giọng nói qua màng lọc khí rách nát đục ngầu, cơ khí và đầy sát khí. "Nét chữ trên ngón tay cô... chính cô là kẻ đã xăm dòng chữ 'Đừng tin cô gái đang cứu bạn' lên tay phải của tôi! Cô là ai? Lâm Duyệt!"


Lâm Duyệt cúi đầu, một hơi thở dài trầm thấp thoát ra qua màng lọc khí kiểu mắt mèo của cô. Cô nhẹ nhàng tháo chiếc mặt nạ phòng độc ra, để lộ gương mặt thanh mảnh, làn da tái nhợt vì thiếu nắng nhưng mang một vẻ cương nghị u sầu. Vết mực xăm đen trên ngón tay trỏ của cô nổi rõ dưới ánh sáng xám nhạt.


"Tôi là Lâm Duyệt," cô điềm tĩnh nói, giọng nói của cô không còn vẻ lạnh lùng ngụy trang, mà mang một nỗi đau đớn sâu kín. "Và chính tôi đã xăm dòng chữ đó lên người anh mười năm trước, Tiêu Dao. Nhưng anh có biết ai là người đã ra lệnh cho tôi làm việc đó không?"


Tiêu Dao siết chặt tay hơn, vết thương sườn phải rách rộng rỉ máu đỏ sẫm đẫm băng gạc. "Nói!"


"Chính anh," Lâm Duyệt nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ một thốt ra như những nhát dao cắt vào không khí lạnh buốt. "Trước khi anh tiến hành tự xóa ký ức để trốn chạy khỏi vương quốc của Cao Lãnh, anh đã kề dao găm vào cổ tôi, buộc tôi phải xăm dòng chữ đó lên tay phải của anh. Anh nói rằng nếu một ngày anh tỉnh dậy và mất hết trí nhớ, người đầu tiên tìm đến cứu anh sẽ là tôi. Và anh không được phép tin tôi, vì tôi là một điệp viên được nhóm kháng chiến 'Kẻ Thức Tỉnh' cài cắm để giám sát anh."


Sự thật phơi bày như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào đại não của Tiêu Dao. Anh bàng hoàng buông lỏng cổ tay cô, cơ thể lùi lại một nhịp tựa vào vách lò gạch lạnh ngắt. Sự dằn vặt lòng tin tột độ bùng phát dữ dội trong lòng anh. Người con gái đã liều mạng cứu anh khỏi đống xác chết ga xe lửa, người đã băng bó vết thương và cung cấp cho anh những liều An Thần Lộ quý giá... lại chính là kẻ được phái đến để giám sát anh, và chính anh trong quá khứ đã cảnh báo bản thân chống lại cô.


"Kẻ Thức Tỉnh..." Tiêu Dao lẩm bẩm, thùy trán co thắt dữ dội. "Tại sao các người lại giám sát tôi?"


Lâm Duyệt cúi xuống nhặt chiếc kéo y tế lên, cẩn thận đặt vào túi cứu thương rồi kéo tấm áo khoác bọc chì che kín vết thương ngực cho anh. "Vì anh là cựu Đội trưởng Đội Vệ Binh Sương Mù, Tiêu Dao. Bộ não của anh chứa cấu trúc mật mã lượng tử duy nhất có khả năng tắt vĩnh viễn máy phát sương mù tối cao của Cao Lãnh. Nhóm kháng chiến cần mật mã đó để giải cứu hàng vạn nô lệ bị tẩy não dưới vòm kính Thành Phố Vô Ưu. Nhưng anh đã tự khóa mật mã đó lại bằng một thuật toán lượng tử tự thân trước khi tự xóa ký ức."


Cô dừng lại một nhịp, đôi mắt u sầu nhìn ra ngoài cửa lò gạch, nơi sương xám bắt đầu dày đặc hơn trước chu kỳ đỉnh điểm. "Tôi giám sát anh không phải để hại anh, mà để bảo vệ anh khỏi sự truy sát của Đới Kính cho đến khi anh tự mình giải mã được các hình xăm trên da thịt. Nhưng tôi cũng mang một nợ máu với anh, Tiêu Dao. Cha tôi—kỹ sư Lâm Chấn Đông—đã chết trong chiến dịch rải sương độc đầu tiên do chính anh chỉ huy mười năm trước."


Tiêu Dao im lặng hoàn toàn. Nỗi đau đớn từ vết thương thể xác không là gì so với sự sụp đổ tinh thần tột cùng lúc này. Anh nhận ra mình không thể tin ai hoàn toàn, kể cả người vừa cứu sống mình, và quá khứ của chính anh là một chuỗi những tội ác gieo rắc đau khổ cho nhân loại.


Khương Lăng từ góc tối khẽ rên rỉ, vết thương chân gãy của em bắt đầu sưng tấy đỏ do nhiễm độc sương nhẹ. Lâm Duyệt quay lại, lấy từ trong gấu áo khoác da của mình ra một vật phẩm bọc chì móp méo.


Đó là chiếc la bàn con quay cơ học tự chế của Tiêu Dao, kỷ vật của kỹ sư Lâm Chấn Đông mà cô đã âm thầm nhặt lại từ đống đổ nát bốc cháy của văn phòng Khâu Độc sau khi Mặt Nạ Sắt rút lui.


"Chiếc la bàn này... cha tôi đã chế tạo nó cho anh trước khi chết," Lâm Duyệt đặt chiếc la bàn vào bàn tay trái đang run rẩy của Tiêu Dao. "Nó không chỉ là thiết bị định hướng chống nhiễu từ trường. Trục con quay của nó chứa một cơ cấu khóa cơ học siêu nhỏ. Khi anh lắp viên pin thạch anh cổ từ nghĩa địa xe bọc thép vào, nó sẽ kích hoạt bản đồ ẩn."


Tiêu Dao run rẩy nhận lấy chiếc la bàn móp nhẹ. Anh dùng ngón tay trái lướt qua lớp vỏ đồng thau bám đầy muội than, tìm đến khe lắp pin ở đáy con quay. Viên pin thạch anh cổ mà anh thu giữ từ nghĩa địa xe bọc thép vẫn được giắt chặt sau thắt lưng da. Anh lấy viên pin ra, cẩn thận ấn mạnh vào khe đọc cơ học.


*Cạch!*


Một tiếng khớp bánh răng chuyển động giòn giã vang lên bên trong chiếc la bàn. Con quay cơ học bắt đầu quay đều với tốc độ cực cao, phát ra tiếng vo vo tần số thấp êm dịu.


Đột ngột, trục con quay bằng đồng thau nhô cao lên ba milimét. Một thấu kính quang học siêu nhỏ ở đỉnh trục phát ra một luồng sáng đỏ rực rỡ, chiếu thẳng lên vách tường gạch ẩm ướt của lò hoang.


Luồng sáng đỏ đi qua các điểm khúc xạ trên thấu kính, vẽ nên một sơ đồ địa hình ba chiều vô cùng phức tạp. Đó là bản đồ phân bố các vành đai sương độc và một lối đi ngầm bí mật xuyên qua núi đá vôi dẫn thẳng đến một tọa độ phát sáng nhạt: Hầm ngầm quân sự số 9.


"Tọa độ ẩn của hầm ngầm quân sự số 9..." Lâm Duyệt thầm thì, ánh mắt cô sáng lên một tia hy vọng hiếm hoi. "Nơi đó cất giữ chất ổn định thần kinh hạt nhân tinh khiết tiền chiến. Đó là thứ duy nhất có thể cứu sống bộ não đang hoại tử của anh và kéo dài chu kỳ trí nhớ để anh tiếp tục hành trình."


Tiêu Dao nhìn chằm chằm vào bản đồ huyết sắc đang tỏa sáng trên vách tường tối tăm. Lối đi ngầm dẫn sâu vào lòng Hang động đá vôi 'Quên Lãng'—ranh giới tự nhiên cực kỳ nguy hiểm của Thung Lũng Quên Lãng phía nam—đã hiển lộ rõ ràng.


Sự thật đã phơi bày, nợ máu đã khắc sâu, và hành trình mới đầy rẫy sự nghi kỵ, dằn vặt lòng tin nhưng cũng là con đường chuộc tội duy nhất của người lính biệt kích đào ngũ chính thức bắt đầu từ đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!