Nhạc nềnBroken

Mật Mã Rỉ Máu Trên Da Thịt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương xám cuộn trào sau lưng họ như một con quái thú khổng lồ bị chọc giận, rít gào và nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của nhà ga xe lửa hoang tàn. Tiếng hú của bầy sói sương đột biến nhỏ dần rồi mất hút dưới những lớp khí độc đặc quánh, nhưng áp lực đè nặng lên lồng ngực Tiêu Dao thì không hề giảm bớt. Mỗi bước chân của anh nặng như đeo chì. Đầu óc anh quay cuồng, thùy trán co thắt từng cơn đau đớn như có hàng vạn cây kim thép đang đâm xuyên qua đại não.


Lâm Duyệt dìu anh đi. Thân hình cô thon thả dưới bộ đồ da bó sát bám đầy bụi tro, nhưng sức lực và sự dẻo dai của cô lại đáng kinh ngạc. Cô di chuyển không tiếng động, kéo anh luồn lách qua những con hẻm hẹp, những bức tường bêtông đổ nát của khu ổ chuột rìa thị trấn Sương Giá. Chiếc mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo của cô khẽ phát ra tiếng xì rì rào đều đặn của bộ lọc hóa chất.


"Ráng lên," giọng cô khàn khàn qua màng lọc kim loại, lạnh lùng nhưng kiên quyết. "Sắp tới nơi rồi. Nếu anh gục ở đây, tôi sẽ bỏ xác anh lại cho lũ sói sương."


Tiêu Dao không đáp, hay đúng hơn là không còn hơi sức để đáp. Tay phải anh ôm chặt lấy mông hông, nơi chiếc la bàn con quay cơ học tự chế vẫn đang rung nhẹ đều đặn. Tiếng tíc tắc cơ học của nó là âm thanh duy nhất giữ cho anh không hoàn toàn chìm vào bóng tối của sự lãng quên. Mảnh giấy da của Tiêu Đạt và cuốn nhật ký rỗng giấu trong túi áo khoác lính cọ xát vào lồng ngực anh, lạnh ngắt.


Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét nửa chìm dưới lòng đất, khuất sau một đống đổ nát của trạm biến áp cũ. Lâm Duyệt dùng chân gạt một khối bêtông nhỏ, để lộ ra chốt khóa cơ học bọc chì. Cô nhanh chóng vặn ba ngắn một dài, cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ một lối đi dốc đứng tối tăm dẫn xuống dưới.


Căn hầm tạm thời này là một phòng kỹ thuật cũ thời tiền chiến. Ngay khi bước vào, Lâm Duyệt lập tức đóng sập cửa sắt lại, gài chặt chốt bọc chì dày để cô lập hoàn toàn sương mù xám bên ngoài. Không khí bên trong căn hầm khô ráo và ấm áp hơn nhờ một hệ thống lọc khí bằng hơi nước thô sơ đang hoạt động âm thầm ở góc phòng. Ánh sáng mờ ảo từ một ngọn đèn dầu hỏa tẩm than hoạt tính tỏa ra sắc cam vàng yếu ớt, phản chiếu lên những bức tường bêtông xám xịt bọc chì chống bức xạ từ trường.


Tiêu Dao loạng choạng ngã quỵ xuống chiếc ghế gỗ cũ cạnh bàn thép rỉ sét. Cơn sốt sương độc bắt đầu bùng phát dữ dội trong huyết quản anh. Vết xước dài trên cánh tay phải do dao mổ của Lão Quỷ gây ra đang bỏng rát, máu đỏ sẫm rỉ ra thấm đẫm lớp băng vải thô bẩn thỉu.


"Ngồi im đó," Lâm Duyệt lạnh lùng ra lệnh. Cô tháo chiếc mặt nạ mắt mèo ra, để lộ gương mặt thanh mảnh nhưng sắc sảo, làn da tái nhợt vì thiếu nắng và đôi mắt mang một nỗi u sầu sâu thẳm. Cô với lấy một lọ hóa chất màu lục nhạt trên kệ thép – đó chính là An Thần Lộ, liều thuốc kháng sương thô sơ – cùng một cuộn băng gạc sạch.


Cô tiến lại gần, không chút ngần ngại dùng dao găm cắt phăng lớp áo khoác lính rách nát bám đầy tro bụi của Tiêu Dao để lộ ra bả vai và lồng ngực anh.


Khi lớp vải rách tuột xuống, Lâm Duyệt bỗng khựng lại. Đôi mắt u sầu của cô co rút mạnh trong một tích tắc.


Tiêu Dao cũng cúi xuống nhìn cơ thể mình dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu. Lồng ngực và hai cánh tay anh không hề lành lặn. Da thịt anh chằng chịt những sẹo lồi đen nhám, sần sùi xếp thành những hình thù kỳ dị, uốn lượn như những mật mã quân sự cổ. Nổi bật nhất trên ngực trái của anh là hình xăm một bông hoa bỉ ngạn đỏ rực, cánh hoa như những sợi tơ rỉ máu đang ôm trọn lấy một vết sẹo đạn bắn thẳng vào tim. Giọt máu từ vết xước trên cánh tay phải đang chảy dài xuống, thấm vào hình xăm bỉ ngạn tạo nên một cảnh tượng rợn người.


Đầu óc Tiêu Dao đau nhói. Bản năng biệt kích và kỹ nghệ lưu giữ thông tin trỗi dậy. Anh nhắm chặt mắt, dùng các đầu ngón tay sần sùi, run rẩy lướt nhẹ lên những vết sẹo lồi chằng chịt trên cánh tay phải của mình. Kỹ năng đọc mật mã xúc giác hoạt động độc lập với ý thức bị tổn thương của anh. Các đầu ngón tay anh cảm nhận từng độ gồ ghề, từng vết cắt sâu nông trên da thịt, dịch nghĩa chuỗi ký hiệu quân sự cổ mà chính anh đã dùng dao rạch lên cơ thể mình trong quá khứ.


*"Đ... Ư... N... G... T... I... N..."*


Tim Tiêu Dao đập trật một nhịp. Các thớ cơ bắp trên người anh căng cứng như dây đàn.


*"C... Ô... G... Á... I... Đ... A... N... G... C... Ú... U... B... ạ... n..."*


*Đừng tin cô gái đang cứu bạn.*


Mật mã hình xăm tự khắc trên da thịt anh đang gầm lên một lời cảnh báo đẫm máu. Và cô gái duy nhất đang cứu anh, đang đứng ngay trước mặt anh với lọ thuốc trên tay, chính là Lâm Duyệt.


Sự đa nghi cực đoan bùng phát vây hãm lấy lý trí yếu ớt của Tiêu Dao. Bản năng sinh tồn biệt kích tối cao lấn át mọi cơn đau thể xác. Những bó cơ tự động co giãn với tốc độ chớp nhoáng.


Trước khi Lâm Duyệt kịp nhận ra điều bất thường, Tiêu Dao đã đổ người về phía trước. Anh vươn cánh tay phải đầy sẹo ra, vòng qua cổ Lâm Duyệt từ phía sau, siết chặt khí quản của cô bằng một lực tay tàn nhẫn. Tay trái anh chộp lấy mảnh sắt nhọn rỉ sét rớt ra từ đống phế liệu trên bàn, kề sát vào mạn sườn phải của cô gái.


"Cô... là ai?" Tiêu Dao gầm gừ qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Tại sao trên người tôi lại có lời cảnh báo này? Cô đã làm gì tôi trong quá khứ?"


Lâm Duyệt bị siết cổ bất ngờ, gương mặt cô đỏ bừng vì thiếu oxy, nhưng đôi mắt cô không hề có một chút hoảng loạn hay sợ hãi. Sự bình tĩnh đến lạnh lùng của cô càng làm tăng thêm sự nghi kỵ trong lòng Tiêu Dao.


Không một lời cảnh báo, Lâm Duyệt dồn lực vào gót chân, dùng gót giày bọc chì nặng trịch dẫm mạnh vào mu bàn chân đang bị thương của Tiêu Dao.


Cơn đau nhói buốt xương truyền thẳng lên đại não, khiến lực siết cổ của Tiêu Dao lỏng đi một nhịp. Chớp thời cơ, Lâm Duyệt xoay người, dùng cùi chỏ huých mạnh vào vết thương sườn phải đang rỉ máu của anh. Tiêu Dao rên lên một tiếng đau đớn, lùi lại một bước, nhưng bản năng biệt kích không cho phép anh buông xuôi. Anh tiếp tục lao lên, dồn cô sát vào bức tường bêtông bọc chì của căn hầm, mảnh sắt nhọn găm chặt vào lớp áo da của cô, chỉ cần tiến thêm một milimet sẽ đâm xuyên qua da thịt cô.


Lâm Duyệt đứng im, hơi thở dồn dập dội vào lồng ngực Tiêu Dao. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đa nghi đầy vẩn đục của anh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, u sầu.


"Anh muốn giết tôi?" cô thầm thì, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Nhìn lại nhịp tim của anh đi. Sương đỏ đã ăn mòn đến phế quản của anh rồi. Thùy trán của anh đang co thắt liên tục. Nếu không có lọ An Thần Lộ này, chỉ trong vòng ba giờ nữa, não bộ của anh sẽ bị phân rã hoàn toàn thành một gã mất trí vô hồn đi lang thang ngoài sương mù."


Cô giơ lọ thuốc màu lục nhạt lên trước mắt anh. Ánh sáng cam của ngọn đèn dầu xuyên qua dung dịch, tạo nên một quầng sáng xanh lục ma mị trên gương mặt cô.


"Giết tôi đi, rồi tự mình nếm trải cảm giác quên mất cả việc mình đang thở," Lâm Duyệt thách thức.


Tiêu Dao nhìn lọ thuốc, rồi nhìn vào đôi mắt u sầu của cô. Sự dằn vặt tâm lý tột độ giằng xé lồng ngực anh. Hình xăm sẹo lồi trên cánh tay vẫn đang rát bỏng như một lời nhắc nhở đanh thép từ quá khứ, nhưng thể xác rách nát của anh lại đang gào thét đòi hỏi chất ổn định thần kinh để sinh tồn. Anh nhận ra mình đang ở thế yếu hoàn toàn về thể chất, và nếu ra tay sát hại cô lúc này, anh sẽ tự cắt đứt manh mối duy nhất để tìm đến phòng khám của bác sĩ Tạ Sâm.


Anh quyết định rút lui chiến thuật.


Tiêu Dao đột ngột buông tay, lùi lại phía sau ba bước. Anh nhanh tay chộp lấy chiếc la bàn con quay cơ học và cuốn nhật ký rỗng trên bàn thép, nhét chặt vào ba lô da.


"Tôi không giết cô," Tiêu Dao khàn giọng nói, ánh mắt vẫn khóa chặt từng cử động của Lâm Duyệt. "Nhưng tôi cũng không tin cô."


Không đợi cô gái trả lời, Tiêu Dao loạng choạng quay người lao ra phía lối đi tối tăm dẫn sâu vào lòng đất của căn hầm. Anh đẩy cánh cửa gỗ ngách, bước vào một lối hành lang hẹp ẩm ướt bốc mùi rêu phong.


Đó là lối dẫn xuống hệ thống đường hầm của Căn hầm ga tàu điện ngầm cũ dưới lòng đất thị trấn. Bóng tối ngập tràn bao phủ lấy anh, chỉ có tiếng tíc tắc của chiếc la bàn cơ học dẫn đường. Tiêu Dao loạng choạng bước đi trong bóng tối, tay vịn vào bức tường bêtông ẩm ướt để giữ thăng bằng. Vết thương vai trái bị rách miệng do cuộc giằng co với Lâm Duyệt, máu chảy đầm đìa làm mờ một phần mật mã sẹo lồi trên cánh tay anh.


Đi được khoảng năm mươi mét, Tiêu Dao kiệt sức ngã quỵ xuống một góc khuất của đường hầm, bên cạnh một đống đổ nát của toa tàu điện ngầm rỉ sét.


*Sột soạt...*


Tiếng động nhỏ phát ra từ trong toa tàu đổ nát khiến Tiêu Dao lập tức nâng cao cảnh giác. Anh siết chặt mảnh sắt nhọn trong tay, định vung lên chiến đấu.


Nhưng từ trong bóng tối của toa tàu, một gương mặt nhỏ nhắn, gầy gò lấm lem than đen khẽ thò ra. Đó là một đứa trẻ khoảng mười ba tuổi, mặc chiếc áo khoác lính cũ cắt ngắn rộng thùng thình. Đôi mắt nó sáng quắc, thông minh nhưng tràn ngập sự sợ hãi. Trên cổ họng nó có một vết sẹo sần sùi do sương độc ăn mòn.


Đứa trẻ nhìn thấy Tiêu Dao đang rỉ máu, nó không bỏ chạy mà từ từ bước ra, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy đưa lên thực hiện những ký hiệu tay nhanh nhẹn của lực lượng biệt kích cũ.


*"An toàn... Không chiến đấu... Tôi giúp anh..."*


Đó là Khương Lăng, đứa trẻ câm mồ hôi ẩn náu dưới lòng ga tàu điện ngầm cũ. Sự xuất hiện của đứa trẻ câm sử dụng mật mã biệt kích khiến Tiêu Dao bàng hoàng.


Anh định mở miệng hỏi, nhưng một cơn co thắt thùy trán dữ dội ập đến, bóp nghẹt lấy ý thức của anh. Đầu óc Tiêu Dao bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh mơ hồ, chập chờn về một đám cháy rực lửa, tiếng khóc của một đứa trẻ và gương mặt u sầu của một người phụ nữ mặc váy trắng bị sương mù nuốt chửng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!