Lưỡi Dao Dưới Sương Đỏ
Ngọn lửa hơi cồn thiêu rụi mảng bọc chì cuối cùng trên vách tường, mở đường cho làn sương đỏ biến tính cực độc ập thẳng vào lồng ngực đang ngạt thở của Tiêu Dao.
Sương đỏ cuộn trào như một bầy rắn độc rực lửa, len lỏi qua từng kẽ nứt của vách tôn rỉ sét, nhanh chóng nuốt chửng góc văn phòng bọc chì của Trụ sở băng đảng "Răng Độc". Không khí trong phòng lập tức biến dạng, đặc quánh và bốc lên mùi axit mài mòn nồng nặc đến mức làm rỉ sét cả những khớp nối kim loại trên các tủ tài liệu đổ nát. Vết rách cao su nẹp chì trên chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của Tiêu Dao khẽ rít lên một tiếng xì hơi cơ học yếu ớt. Khói metan nóng bỏng và các hạt sương đỏ li ti thừa cơ hội lọt qua khe hở, xộc thẳng vào khí quản anh, thiêu đốt phế quản như thể có ai đó vừa đổ chì lỏng vào lồng ngực.
"Hự..."
Tiêu Dao gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Thùy trán của anh co thắt kịch liệt, cơn đau đầu búa bổ dội lên như muốn xé toác đại não thành trăm mảnh. Nhưng ngay khi độc tố sương đỏ bắt đầu ăn mòn hệ thần kinh trung ương, dòng máu mang Kháng độc cấp 3: Sương đỏ biến tính của anh đột ngột bùng phát. Hồng cầu tự động sản sinh kháng thể trung hòa cực mạnh, tạo ra một cơn nóng bỏng rát lan tỏa khắp các mạch máu. Máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp rỉ ra từ vết thương mạn sườn phải rách sâu, nhỏ từng giọt xuống nền đất ngập nước thải, bốc hơi xèo xèo khi tiếp xúc với sương axit.
Anh chỉ còn chưa đầy hai phút. Adrenaline đã cạn kiệt hoàn toàn, các đầu ngón tay trái bắt đầu tê dại, khớp vai phải bị trật khớp hoàn toàn vô lực buông thõng bên sườn. Anh đang đứng trước ngưỡng suy kiệt thần kinh tột độ, cơ thể chuẩn bị rơi vào trạng thái liệt cơ lâm sàng hoàn toàn.
"Thằng chó đào ngũ! Mày hết đường chạy rồi!" Khâu Độc hét lên qua bộ lọc mạ vàng của chiếc mặt nạ phòng độc. Gã cười điên cuồng, đôi mắt ti hí hằn học nhìn Tiêu Dao qua lớp kính bảo hộ dính đầy muội than. Gã nhấc họng súng phun lửa hơi cồn bọc chì lên, ngón tay mập mạp bóp chặt cò súng.
*Phụt! Bùm!*
Một luồng hỏa lực màu cam rực cháy phun ra, xé toạc màn sương đỏ, quét thẳng về phía góc tường nơi Tiêu Dao đang bị dồn vào. Hơi nóng kinh hoàng làm chảy chảy cả lớp sơn bọc trên các tấm tôn chì xung quanh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tiêu Dao không hề hoảng loạn. Trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ Tier 6 tự động vận hành mà không cần não bộ điều khiển. Anh áp dụng kỹ năng nín thở sâu chống sương rò rỉ, nén chặt luồng khí ít ỏi còn lại trong phổi, hạ thấp trọng tâm cơ thể bằng chân trái.
Anh quan sát thấy Khâu Độc đang bước tới từ góc chính diện, nhưng gã bị hạn chế tầm nhìn nghiêm trọng do lớp kính mặt nạ mạ vàng bị sương đỏ bám dày và khói lửa che khuất. Gã không thể thấy rõ Tiêu Dao đang di chuyển thế nào dưới gầm luồng lửa.
Tiêu Dao dùng chân trái đạp mạnh vào một tấm bêtông bọc chì đổ nát dưới đất, mượn lực đẩy cơ thể trượt dài trên nền nhà ướt sũng nước thải axit, luồn thẳng qua dưới quầng lửa đang quét trên đầu. Lớp áo khoác lính rách nát của anh bốc cháy sém, da thịt ở vai trái bỏng rát, nhưng anh đã thành công áp sát Khâu Độc ở cự ly siêu hẹp dưới nửa mét.
Khâu Độc phát hiện bóng người lướt qua dưới chân, gã hốt hoảng định xoay nòng súng phun lửa xuống dưới. Nhưng đã quá muộn.
Tiêu Dao dùng tay trái duy nhất còn linh hoạt, vung thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ vẽ ra một đường vòng cung lạnh lùng trong không khí. Lưỡi dao đen nhám dính máu đen của Sắt, dù bị mẻ một mảng nhỏ ở mũi dao, vẫn chuẩn xác đâm thẳng vào khớp nối cao su bọc chì giữa đường ống dẫn nhiên liệu và bình chứa hơi cồn áp lực cao phía sau lưng Khâu Độc.
*Phụt!*
Dung dịch hơi cồn áp lực cao phun ra xối xả, gặp ngọn lửa mồi ở đầu họng súng lập tức bùng cháy ngược trở lại.
"Không! Thằng khốn—" Khâu Độc chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi ngọn lửa hơi cồn bao phủ hoàn toàn cơ thể to béo của gã.
*Bùm!*
Bình chứa nhiên liệu hơi cồn nổ tung. Sức nổ từ vụ nổ phụ hất văng Khâu Độc ra xa, ngọn lửa cam rực thiêu rụi chiếc áo khoác lông gấu bọc chì và mặt nạ mạ vàng của gã. Gã thủ lĩnh tàn bạo của Răng Độc ngã gục xuống nền nhà bốc cháy, cơ thể co quắp trong ngọn lửa trước khi bị sương đỏ biến tính tràn vào nuốt chửng hoàn toàn.
Tiêu Dao bị sóng xung kích của vụ nổ hất văng vào bức tường bọc chì đối diện. Anh ngã quỵ xuống đất, tay trái ôm chặt lấy vết thương sườn phải đang rách rộng rỉ máu đỏ sẫm. Khớp vai phải trật khớp đau buốt khiến anh không thể cử động nổi nửa thân phải. Cơn liệt cơ lâm sàng ập đến như một làn sóng lạnh buốt, khóa chặt các thớ cơ của anh.
Ngay khi Tiêu Dao tưởng chừng trận chiến đã kết thúc, một luồng sát ý sắc lạnh tột cùng đột ngột khóa chặt lấy gáy anh.
Từ góc tối tăm nhất của văn phòng, nơi màn sương đỏ dày đặc che khuất mọi tầm nhìn, một bóng đen cao lớn lướt ra không tiếng động. Đó là Mặt Nạ Sắt—sát thủ bị tẩy não hoàn toàn của Hội Đồng Tẩy Não. Chiếc mặt nạ thép hàn chặt vào da mặt gã phản chiếu ánh lửa cam rực của văn phòng đang cháy, lạnh lùng và vô cảm. Gã vung song đao sợi carbon siêu nhẹ lên, lưỡi đao đen nhám không phản xạ ánh sáng chém chéo xuống cổ Tiêu Dao với tốc độ kinh hoàng.
*Vút!*
Phản xạ cơ bắp biệt kích tự động kích hoạt dựa trên tủy sống của Tiêu Dao. Dù cơ thể đang bị liệt cơ bán phần, anh vẫn kịp ngửa người ra phía sau, dùng tay trái vung thanh dao găm sợi carbon lên đỡ gạt.
*Keng!*
Tiếng kim loại cọ xát chói tai vang lên. Thanh dao găm sợi carbon của Tiêu Dao chặn đứng được một lưỡi đao của Mặt Nạ Sắt. Nhưng gã sát thủ vô cảm không hề khựng lại, lưỡi đao thứ hai của gã lập tức vẽ ra một đường vòng cung tàn nhẫn, chém sượt qua ngực trái của Tiêu Dao.
*Xoẹt!*
Lưỡi đao sắc bén chém rách lớp áo khoác lính bẩn thỉu, cắt sâu vào da thịt ngực trái của anh, để lại một vết cắt dài rỉ máu đỏ sẫm chéo thẳng qua hình xăm bông hoa bỉ ngạn rỉ máu.
Tiêu Dao rên lên một tiếng đau đớn, máu từ ngực trái phun ra, thấm đẫm hình xăm bỉ ngạn. Anh cố gắng dùng tay trái thực hiện đòn khóa tay siết cổ sát thủ, nhưng Mặt Nạ Sắt di chuyển quá nhanh. Gã lùi lại một nhịp tránh đòn khóa, giáp bọc chì kín khít toàn thân gã hoàn toàn triệt tiêu mọi góc sơ hở để Tiêu Dao có thể dùng tay trái tấn công.
Biết mình đang ở thế yếu tuyệt đối do liệt cơ và mất máu, Tiêu Dao chọn giải pháp rút lui chiến thuật. Anh dùng tay trái giật phăng chiếc la bàn con quay cơ học tự chế bọc chì bên hông, dùng toàn bộ lực cánh tay ném thẳng vào mặt nạ thép của Mặt Nạ Sắt.
*Bốp!*
Chiếc la bàn cơ học nặng nề đập trúng thấu kính kính ngắm trên mặt nạ thép của sát thủ, làm vỡ nát lớp kính bảo vệ bọc chì, phá vỡ hoàn toàn góc nhìn của gã trong tích tắc. Mặt Nạ Sắt bị mất đà, lùi lại hai bước để điều chỉnh lại thăng bằng.
Tiêu Dao mượn lực lùi lại, lộn vòng về phía cửa sập của đường ống cứu hỏa ngầm nơi Khương Lăng đang ẩn nấp. Đúng lúc đó, chấn động từ vụ nổ bình xăng của Khâu Độc làm sập hoàn toàn hệ thống trần bêtông của văn phòng.
*Ầm! Ầm!*
Hàng tấn bêtông và các tấm tôn chì đổ sập xuống, tạo thành một bức tường đổ nát khổng lồ ngăn cách giữa Tiêu Dao và Mặt Nạ Sắt.
Lối thoát hiểm ngầm dẫn xuống hầm ngục bị bêtông sập chặn đứng hoàn toàn, trong khi sương đỏ đậm đặc bắt đầu tràn ngập văn phòng bốc cháy dữ dội, vây hãm Tiêu Dao trong một cái bẫy lửa ngạt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!