Nhạc nềnBroken

Đối Đầu Khâu Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói độc metan xộc thẳng vào màng lọc cao su rách nẹp chì của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến, mang theo vị hôi thối nồng nặc và sức nóng mài mòn của dòng nước thải axit dưới hầm ngục.


Tiêu Dao quỳ gối trên nền bêtông rạn nứt, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo khoác lính rách nát bám đầy tro bụi. Trạng thái Quá tải Adrenaline cực hạn—liều thuốc bảo mệnh cuối cùng anh tự tiêm vào đùi phải mười phút trước—đang cạn kiệt từng giây. Nhịp tim của anh, từ mức hai trăm nhịp một phút, bắt đầu rơi tự do xuống ngưỡng suy kiệt thần kinh nguy kịch. Từng bó cơ trên bắp chân và mạn sườn phải co rút kịch liệt, như thể có hàng ngàn chiếc đinh rỉ đang găm thẳng vào da thịt.


*Rắc.*


Cơn đau nhói buốt dội thẳng từ bả vai phải bị trật khớp lên tận thùy trán. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, vô lực và lạnh ngắt như một khúc gỗ chết. Vết thương mạn sườn phải—vết rách sâu hoắm từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn—lại rách rộng thêm dưới sức ép của cuộc chiến với Sắt. Máu đỏ sẫm, thứ máu mang kháng thể đột biến cấp 3 cực hạn tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp, đang thấm đẫm lớp băng gạc bọc chì, nhỏ từng giọt xuống nền đất ngập nước thải.


Anh chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi Adrenaline tắt hẳn và cơ thể rơi vào trạng thái liệt cơ lâm sàng hoàn toàn.


"Khương... Lăng..." Tiêu Dao khàn giọng gọi qua màng lọc đồng thau phát ra tiếng rít cơ khí êm dịu.


Đứa trẻ câm nằm sát góc tường bêtông sập, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem tro than hoạt tính thô. Chân trái em bị gãy xương khớp gối hoàn toàn bất động, nhưng đôi mắt sáng thông minh vẫn nhìn Tiêu Dao đầy lo lắng. Em khẽ gật đầu, một tay bấu chặt vào chiếc còi xương nhỏ đeo trên cổ, tay kia chỉ về phía đường ống cứu hỏa ngầm—lối thoát hiểm duy nhất dẫn thẳng lên văn phòng bọc chì của Khâu Độc.


Tiêu Dao nghiến răng đến bật máu tươi qua kẽ răng, dùng bàn tay trái duy nhất còn linh hoạt để kéo lê thân mình về phía đứa trẻ. Anh xốc Khương Lăng lên vai trái, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để giữ thăng bằng. Vết thương sườn phải co rút dữ dội khiến anh suýt quỵ ngã, nhưng bản năng chiến đấu của một biệt kích đào ngũ Tier 6 đã ép anh phải đứng vững.


Anh bò vào đường ống bêtông chật hẹp của hệ thống đường ống cứu hỏa ngầm. Không gian tối tăm, ngột ngạt và nóng bức đến nghẹt thở. Tiêu Dao chỉ có thể dùng một tay trái và hai chân để bò trườn dọc theo đường ống dốc đứng dính đầy rêu xanh độc. Mỗi cú kéo người là một lần vết thương sườn phải rách miệng rỉ máu, mùi máu hóa chất nồng nặc quyện vào làn khói metan nóng bỏng rò rỉ từ các ngách hầm.


Sau những giây phút kéo dài như vô tận, Tiêu Dao tiếp cận được một ngách xả phụ sát sân sau dinh thự Khâu Độc. Anh đặt Khương Lăng nằm khuất sau một tấm bọc chì phế liệu dày cộp của van khóa nước ngầm.


*"Nấp ở đây. Đừng ra ngoài,"* Tiêu Dao dùng bàn tay trái thực hiện nhanh các ký hiệu tay biệt kích cũ.


Khương Lăng đưa đôi bàn tay nhỏ bé lên, thực hiện ký hiệu phản hồi: *"Anh phải sống để quay lại."*


Tiêu Dao khẽ gật đầu qua lớp kính chống mờ sương. Anh rút thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ bằng tay trái, lưỡi dao đen nhám dính máu đen của Sắt đã bị mẻ một mảng nhỏ ở mũi dao nhưng vẫn sắc bén đến lạnh người. Giắt cuốn sổ nợ máu bọc bìa bỉ ngạn bám đầy bụi tro bêtông sập thật chặt vào vạt áo khoác lính, Tiêu Dao leo lên chiếc thang sắt rỉ sét dẫn thẳng lên cửa sập sàn văn phòng của Khâu Độc.


Adrenaline đã cạn kiệt đến giọt cuối cùng. Từng thớ cơ trên cơ thể anh bắt đầu run rẩy, dấu hiệu của cơn liệt cơ lâm sàng đang bủa vây. Anh phải ám sát Khâu Độc ngay lập tức, trước khi cơ thể này biến thành một vật chứa phế thải vô dụng.


*Cạch.*


Cửa sập bằng thép bọc chì khẽ dịch chuyển. Tiêu Dao lướt lên như một bóng ma vô hình, không tiếng động tiến vào văn phòng trung tâm của Trụ sở băng đảng "Răng Độc".


Căn phòng rộng lớn được gia cố bằng những tấm thép bọc chì dày cộp chống sương mù, nhưng hiện tại, nó đang chìm trong một bầu không khí hỗn loạn và điên cuồng. Các tủ tài liệu bọc chì bị đập phá tơi tả, giấy tờ tiền chiến cháy dở bay tứ tung trên nền nhà bám đầy bụi tro. Cơn bão sương đỏ biến tính ngoài thị trấn đang rò rỉ mạnh vào phòng qua các kẽ hở tôn rỉ trên trần, tạo ra những dải sương mù đỏ rực ma mị, bốc mùi axit mài mòn nồng nặc.


Khâu Độc—thủ lĩnh tàn bạo của Răng Độc—đang đứng giữa văn phòng. Gã có thân hình to béo sồ sề, mặc chiếc áo khoác lông gấu bọc chì nặng nề, gương mặt tàn ác ẩn sau chiếc mặt nạ phòng độc mạ vàng có tích hợp bộ lọc hóa chất quân sự tiền chiến cực mạnh. Trên lưng gã giắt một bình chứa nhiên liệu hơi cồn áp lực cao, kết nối trực tiếp với khẩu súng phun lửa hơi cồn cầm tay dính đầy dầu mỡ.


"Thằng khốn đào ngũ! Mày nghĩ mày có thể hủy hoại kho than hoạt tính của tao rồi trốn thoát sao?" Khâu Độc gào lên qua bộ lọc mạ vàng phát ra tiếng cười điên cuồng, tàn ác. "Tao đã biết mày mang dòng máu kháng thể đặc biệt và mật mã lượng tử trong não. Cao Lãnh muốn có bộ não của mày, nhưng tao thì chỉ muốn thiêu sống mày thành tro bụi để trả thù cho cánh tay của A Bưu và mạng của Sắt!"


*Phụt!*


Khâu Độc bóp cò khẩu súng phun lửa hơi cồn. Một quầng lửa màu cam rực cháy, mang theo hơi nóng kinh hoàng và độc tố axit của dung dịch sương đỏ biến tính quét thẳng về hướng Tiêu Dao.


Sức nóng tột cùng dội thẳng vào mặt nạ phòng độc của Tiêu Dao. Bản năng biệt kích đào ngũ tự động kích hoạt.


Tiêu Dao áp dụng kỹ năng nín thở sâu chống sương rò rỉ. Anh nén chặt khí trong phổi, chủ động ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu để hạn chế tối đa việc hít phải hơi độc chì nóng chảy và sương đỏ rò rỉ. Anh cúi người lướt dưới quầng lửa cam rực, nhưng vết thương mạn sườn phải rách sâu khiến chuyển động của anh bị khựng lại một phần mười giây.


*Xoẹt!*


Tấm áo khoác lính rách nát bên vai phải của anh bị ngọn lửa hơi cồn liếm qua, cháy sém một mảng lớn bốc khói đen kịt. Tiêu Dao lăn vòng trên đất, nấp sau chiếc bàn làm việc bằng thép bọc chì khổng lồ ở giữa văn phòng.


*Bùm! Bùm!*


Luồng lửa hơi cồn liên tục liếm mạnh vào mặt trước của chiếc bàn thép bọc chì. Sức nóng kinh hoàng từ lửa hơi cồn làm nóng chảy lớp chì bảo vệ bọc ngoài bàn, tạo ra những luồng khói độc chì màu xám tro bốc lên nồng nặc, hòa quyện với làn sương mù đỏ rực đang cuộn trào dữ dội.


"Mày trốn đi! Trốn sau chiếc bàn đó đi!" Khâu Độc cười tàn ác, gã bước từng bước nặng nề trên ủng da bọc chì, liên tục di chuyển súng phun lửa để quét luồng lửa cam rực vào góc khuất hòng thiêu sống Tiêu Dao.


Tiêu Dao nằm ép sát lồng ngực xuống nền nhà, tay trái nắm chặt chuôi dao găm sợi carbon siêu nhẹ. Mắt trái của anh bị mờ đi do chấn động của khói độc và nhiệt độ tăng cao. Anh định dùng tay trái phóng thẳng thanh dao găm vào khớp cổ họng của Khâu Độc, nhưng luồng lửa hơi cồn quét quá mạnh trước mặt, hơi nóng tỏa ra từ họng súng phun lửa sẽ thiêu rụi bàn tay anh trước khi anh kịp phóng dao.


Anh chỉ có thể phòng thủ thụ động nấp sau vật cản. Adrenaline đã tắt hẳn, cơn liệt cơ lâm sàng bắt đầu làm tê dại các đầu ngón tay trái của anh. Khớp vai phải bị trật vẫn đau nhức dữ dội, vô lực buông thõng.


Biết súng phun lửa hơi cồn yêu cầu bình chứa áp lực phía sau lưng Khâu Độc và đường ống dẫn nhiên liệu bằng cao su bọc chì chạy dọc bên hông gã, Tiêu Dao nhận ra anh phải tìm cơ hội áp sát cự ly gần dưới nửa mét để cắt đứt đường ống đó. Nhưng chiếc bàn thép bọc chì đang bị nung nóng đỏ, lớp chì chảy ròng ròng xuống đất bốc khói độc.


Nhiệt độ vách thép phía sau lưng Tiêu Dao tăng cao đột ngột. Khâu Độc đã áp sát đến rìa bàn, luồng lửa cam rực chỉ còn cách cơ thể anh chưa đầy ba mươi centimet.


Tiêu Dao dồn toàn bộ sức lực cuối cùng vào hai chân. Anh nằm ngửa, dùng hai chân đạp mạnh vào chân bàn làm việc bằng thép khổng lồ.


*Rầm!*


Chiếc bàn thép bọc chì nặng hàng trăm ký trượt mạnh trên nền nhà, đập thẳng về phía Khâu Độc. Cú va chạm bất ngờ khiến Khâu Độc mất đà, luồng lửa hơi cồn bị chệch hướng, quét thẳng vào bức tường bọc chì dày cộp phía sau lưng Tiêu Dao.


*Xèo xèo! Đoàng!*


Luồng lửa hơi cồn cực mạnh thiêu rụi hoàn toàn lớp chì bảo vệ mỏng của bức tường phía sau, làm lộ ra lớp tôn rỉ sét bên trong. Chấn động từ vụ nổ hơi cồn làm sập một mảng tường lớn, giải phóng một lượng sương đỏ biến tính đậm đặc gấp mười lần tràn ngập vào góc phòng.


Tiêu Dao bị hất văng vào góc tường rực cháy sương đỏ, toàn thân bị bao vây bởi ngọn lửa hơi cồn và làn sương mù đỏ rực đang cuộn trào dữ dội như muốn thiêu rụi não bộ của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!