Nhạc nềnBroken

Thiết Kỷ Đoạt Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Búa tạ khổng lồ của Sắt vung lên, đập nát vụn bục đá bêtông nơi Tiêu Dao vừa đứng né tránh. Những mảnh đá dăm nhọn hoắt bắn ra như mưa rào, găm vào lớp áo khoác lính rách nát của Tiêu Dao, để lại những vết rách chằng chịt và những vệt xước rỉ máu trên da thịt. Khói bụi xám xịt từ lớp vữa xi măng tiền chiến sụp đổ bốc lên mù mịt, quyện vào làn sương mù đỏ rực đang rò rỉ qua các kẽ hở của trần hầm ngầm bọc chì.


Tiêu Dao lộn vòng trên nền đất ẩm ướt, tay phải bấu chặt vào báng dao găm sợi carbon siêu nhẹ đeo ở bắp chân phải. Cú tiếp đất bằng vai trái từ hành lang phía trên vẫn còn khiến toàn bộ khớp xương của anh đau buốt như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Nhưng nỗi đau đớn thể xác đó nhanh chóng bị đè bẹp bởi luồng Adrenaline đang cuộn trào điên cuồng trong huyết quản. Nhịp tim của anh đập dồn dập ở mức hai trăm nhịp một phút, mạch máu nổi rõ trên thái dương, và mồ hôi rỉ máu nhẹ từ các lỗ chân lông—những biểu hiện rõ rệt của trạng thái Quá tải Adrenaline cực hạn mà anh vừa tự tiêm vào đùi phải mười phút trước.


Anh chỉ còn chưa đầy ba phút trước khi chất kích thích này tiêu hao sạch sẽ và cơ thể sụp đổ vào trạng thái liệt cơ lâm sàng hoàn toàn.


"Kẻ đào ngũ khốn khiếp!" Sắt gầm rú qua chiếc mặt nạ thép hàn chặt vào da mặt. Tiếng gầm đục ngầu, rợn người dội thẳng vào bốn bức tường bọc chì của căn phòng giam.


Gã khổng lồ cao hơn hai mét không để cho Tiêu Dao có một giây thở dốc. Sắt giật mạnh sợi xích sắt rỉ sét, kéo ngược chiếc búa tạ nặng hơn năm mươi ký về phía mình. Lực ly tâm cực đại từ cú giật khiến sợi xích sắt rít lên những tiếng *xoèn xoẹt* chói tai, ma sát mạnh vào lớp giáp thép hàn trực tiếp trên bả vai cuồn cuộn sẹo bỏng của gã. Chiếc búa tạ bọc chì khổng lồ vẽ ra một đường vòng cung chết chóc, quét ngang tầm ngực Tiêu Dao với tốc độ xé gió.


Tiêu Dao cúi rạp người, ép sát lồng ngực xuống nền bêtông ngập nước thải axit nhẹ. Luồng gió búa mang theo hơi nóng của sương đỏ quét sạt qua đỉnh đầu anh, giật phăng chiếc mũ vải lính rách nát và để lại một vệt cháy sém trên vạt áo khoác.


*Hự!*


Cú cúi người đột ngột khiến vết thương mạn sườn phải—vết rách sâu hoắm từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn ngoài nghĩa địa xe—bị co rút dữ dội. Máu đỏ sẫm rỉ ra đầm đìa qua lớp băng gạc bọc chì chặt, tỏa ra mùi hóa chất quân sự rậm rạp và nồng nặc đặc trưng của dòng máu mang kháng thể đột biến cấp 3 cực hạn. Mùi máu đặc biệt ấy xộc vào khứu giác điên loạn của Sắt, càng khiến gã đao phủ Răng Độc phát cuồng.


"Máu của mày... Khâu Độc muốn có bộ não và dòng máu của mày!" Sắt điên cuồng gào thét, hai bàn tay hộ pháp đầy vết chai sạn bấu chặt vào xích sắt, vung chiếc búa tạ đập thẳng từ trên xuống dưới nhắm vào xương sống của Tiêu Dao.


Tiêu Dao lăn vòng liên tiếp trên đất.


*Bùm! Bùm!*


Hai cú đập liên tiếp của chiếc búa tạ xích sắt đập nát vụn nền bêtông dưới hầm ngục, tạo ra những hố sâu bốc khói axit nghi ngút. Đá dăm và bụi than hoạt tính thô bay tứ tung, bít kín màng lọc khí của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến đeo trên mặt Tiêu Dao, khiến lồng ngực anh thắt lại vì ngạt khí nhẹ.


Anh đã bị dồn vào góc tường bêtông đổ nát. Phía sau lưng là bức tường chì dày cộp bất khả xâm phạm, bên trái là cột gỗ bọc chì bị gãy đôi, bên phải là dòng nước thải axit đang sủi bọt ngập đầu gối. Sắt đứng sừng sững trước mặt, chặn đứng lối thoát duy nhất bằng thân hình khổng lồ bọc giáp thép rỉ sét.


Tiêu Dao nheo mắt trái đang bị mờ nhẹ do chấn động rơi. Trí óc anh hoạt động với tốc độ cực nhanh của một biệt kích đào ngũ Tier 6. Anh quan sát Sắt. Lớp giáp thép rỉ sét bọc chì của gã được hàn trực tiếp vào da thịt bằng những chiếc đinh tán thô bạo, hoàn toàn không có khe hở cho một đường dao găm thông thường. Lưỡi dao găm sợi carbon siêu nhẹ của anh dù sắc bén đến mấy cũng sẽ bị mẻ hoặc gãy nếu chém trực tiếp vào lớp thép dày đó. Điểm yếu duy nhất là khớp cổ họng không bọc giáp—nơi chiếc mặt nạ thép hàn nối liền với giáp ngực.


Nhưng Sắt vung búa tạ xích sắt liên tục với bán kính quét hơn ba mét, Tiêu Dao hoàn toàn không thể tiếp cận cự ly dưới một mét để tung đòn đâm quyết định vào cổ họng hắn mà không bị chiếc búa nặng năm mươi ký đè bẹp.


Muốn giết Sắt, trước hết phải tước đoạt chiếc búa tạ xích sắt khỏi tay hắn.


Tiêu Dao nhớ lại những bài học rèn đúc cơ khí và tác chiến vũ khí nặng mà Lôi Chấn từng chỉ dạy tại tiệm rèn rìa thị trấn. Xích sắt là mối nối truyền lực duy nhất của búa tạ, nhưng nó cũng là điểm yếu cơ học lớn nhất. Khi chiếc búa tạ được vung lên tạo vòng xoáy ly tâm cực mạnh, toàn bộ lực lượng của gã khổng lồ đều dồn vào chuyển động tròn của sợi xích. Nếu có thể can thiệp vào một mắt xích sắt đang quay, lực ly tâm cực đại của đối phương sẽ biến thành lực tự tước vũ khí.


Nhưng để làm được điều đó, Tiêu Dao cần Sắt phải khựng lại một phần mười giây để lộ ra mắt xích tĩnh giữa hai nhịp vung búa liên hoàn.


Sắt gầm lên, vung chiếc búa tạ lên cao chuẩn bị cho cú đập quyết định để nghiền nát Tiêu Dao vào góc tường bêtông. Khương Lăng đang nằm co quắp sát góc phòng giam sụp đổ, đôi mắt đứa trẻ câm tràn ngập sự đau đớn và kiệt quệ. Chân trái em bị gãy xương khớp gối hoàn toàn bất động, nhưng đôi mắt sáng thông minh của em vẫn nhận ra Tiêu Dao đang rơi vào góc chết không lối thoát.


Dùng hết chút sức lực cuối cùng, Khương Lăng đưa tay lên cổ, giật mạnh chiếc còi xương nhỏ đeo trên sợi dây thừng gai bám máu khô. Em ngậm chiếc còi vào miệng, dồn toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực đang bị bỏng rộp do roi điện để thổi mạnh.


*Rítttttt!*


Một âm thanh tần số cao đặc biệt, chói tai và sắc lẹm đột ngột vang lên, xuyên qua màn sương đỏ rò rỉ và dội thẳng vào bốn bức tường bọc chì của hầm ngục. Âm thanh ấy vượt ra ngoài ngưỡng nghe thông thường của tai người, tạo ra một luồng sóng xung kích từ trường vô hình làm rung động không khí.


Sắt, kẻ có não bộ đang bị quá tải và điên loạn do lạm dụng hóa chất kích thích thần kinh liều cao của Răng Độc, lập tức phải gánh chịu hậu quả tàn khốc. Sóng âm tần số cao từ chiếc còi xương nhỏ của Khương Lăng dội thẳng vào hệ thần kinh trung ương đang nhạy cảm của gã, gây ra một cơn co thắt thùy trán dữ dội.


"Áaaaaaa!" Sắt rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai tay ôm lấy đầu nòng sắt rỉ. Chiếc búa tạ xích sắt khổng lồ đang vung lên cao bỗng khựng lại giữa không trung trong vòng một phần mười giây ngắn ngủi.


Cơ hội duy nhất đã đến.


Tiêu Dao không hề do dự. Thay vì lùi lại phòng thủ, anh đạp mạnh chân phải xuống nền bêtông, lao thẳng về phía trước hướng về gã khổng lồ đang bị chấn động thần kinh.


Sắt phản xạ theo bản năng điên loạn, gã cố nén cơn đau đầu, vung mạnh chiếc búa tạ quét ngang một đường búa tàn bạo nhắm vào hông Tiêu Dao để đẩy lùi anh. Chiếc búa tạ xích sắt quay tròn, tạo ra một vòng xoáy ly tâm cực mạnh rít gió rợn người.


Tiêu Dao áp dụng kỹ thuật khống chế búa tạ xích sắt. Anh không tránh né đường búa quét ngang, mà đổ người trượt dọc theo dòng nước thải axit, luồn lưỡi dao găm sợi carbon siêu nhẹ vào thẳng mắt xích sắt rỉ sét đang quay tròn cự ly sát sườn.


*Keng! Cạch!*


Lưỡi dao găm sợi carbon đen nhám, sắc bén bấu chặt vào kẽ hở của mắt xích sắt thứ ba nối liền với báng búa tạ. Tiêu Dao dùng cả hai tay bấu chặt vào chuôi dao găm, nương theo chiều quay tròn của chiếc búa, thực hiện một cú xoay người ba mươi sáu mươi độ dọc theo trục quay của Sắt để khóa cứng vòng xích.


Lực ly tâm cực đại từ chiếc búa nặng năm mươi ký kéo căng sợi xích sắt rỉ sét, tạo ra một lực giật ngược khổng lồ truyền thẳng vào khớp vai phải của Tiêu Dao.


*Rắc!*


Một tiếng khớp xương trật ra khô khốc vang lên bên trong bả vai phải của Tiêu Dao. Cơn đau buốt tột cùng truyền thẳng vào não bộ, khiến anh suýt chút nữa lịm đi. Nhưng anh nghiến răng thật chặt đến mức bật máu tươi qua kẽ răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy guộc nhưng săn chắc như thép nguội để trì kéo sợi xích.


Lực đòn bẩy cơ học khổng lồ kết hợp với lực ly tâm tự thân của chiếc búa tạ đã tạo ra một phản lực tàn khốc. Sợi xích sắt rỉ sét bị kéo căng đến ngưỡng giới hạn, giật phăng chiếc búa tạ khổng lồ ra khỏi hai bàn tay hộ pháp của Sắt.


Chiếc búa nặng năm mươi ký bay vút đi như một quả pháo đại, đập mạnh vào bức tường bêtông bọc chì ở góc phòng giam.


*Uỳnh!*


Tấm vách bêtông dày bị đập nát vụn, gạch đá sụp đổ tạo ra một chấn động mạnh làm sập một góc trần hầm ngầm phía trên. Khói đen kịt và đất đá sạt lở đổ xuống chặn đứng lối vào hành lang tối, cô lập hoàn toàn phòng giam bọc chì khỏi quân viện trợ của Răng Độc.


Sắt bàng hoàng nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Mất đi vũ khí chủ lực, gã đao phủ điên loạn hoàn toàn mất đi lý trí. Gã gầm rú điên cuồng, lao thẳng về phía Tiêu Dao với hai bàn tay bọc giáp sắt rỉ sét vung mạnh nhắm vào cổ họng anh.


Tiêu Dao khuỵu gối trái xuống nền đất ẩm ướt, cánh tay phải bị trật khớp vai hoàn toàn buông thõng vô lực bên hông. Vết thương mạn sườn phải rách rộng rỉ máu đỏ sẫm đầm đìa qua lớp áo khoác lính rách nát, tỏa ra mùi hóa chất quân sự nồng nặc.


Nhưng trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ Tier 6 không cần não bộ điều khiển.


Khi Sắt lao đến cự ly dưới một mét, Tiêu Dao nhanh như cắt chuyển thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ sang bàn tay trái đang bị tê dại nhẹ do tác dụng phụ của thuốc. Anh nghiêng người lách qua cú vồ thô bạo của gã khổng lồ, mượn chính lực lao tới của Sắt để tung đòn cận chiến đoạt mệnh quyết định.


Anh đâm thẳng lưỡi dao găm sợi carbon siêu nhẹ vào khớp cổ họng không bọc giáp của Sắt.


*Phập! Xoẹt!*


Lưỡi dao găm đen nhám ngập sâu vào cuống họng gã đao phủ khổng lồ chéo xuống dưới. Tiêu Dao dùng lực tay trái xoay mạnh chuôi dao một vòng ba mươi sáu mươi độ để cắt đứt hoàn toàn khí quản và động mạch cổ của đối thủ.


Máu đen kịt của Sắt phun trào ra từ vết cắt, bắn đầy lên kính chống mờ sương của mặt nạ phòng độc Tiêu Dao.


Gương mặt điên cuồng của Sắt bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu hằn học của gã giãn rộng tột độ, tràn ngập sự kinh hoàng và bất tin. Gã cố gắng vung tay định bóp cổ Tiêu Dao nhưng hai cánh tay khổng lồ bỗng chốc mất sạch lực lượng, buông thõng xuống.


*Rầm!*


Thân hình khổng lồ nặng hơn hai trăm ký bọc trong những tấm giáp sắt rỉ sét của Sắt đổ gục xuống nền bêtông ẩm ướt như một bức tường thép rỉ sét sụp đổ, tạo ra một chấn động nhẹ làm rung chuyển căn phòng giam bọc chì.


Tiêu Dao rút thanh dao găm sợi carbon ra khỏi cổ họng đối thủ, cơ thể anh loạng choạng rồi quỵ ngã xuống bên cạnh xác chết khổng lồ của gã đao phủ.


Vết thương rách sườn phải của anh bị rách sâu rỉ máu đầm đìa, máu đỏ sẫm tỏa mùi hóa chất quân sự rậm rạp nhuộm đỏ cả một khoảng nền đất ẩm ướt. Khớp vai phải bị trật nhẹ truyền đi những cơn đau nhói buốt tận xương tủy, khiến anh hoàn toàn kiệt quệ thể xác khi trạng thái quá tải Adrenaline bắt đầu có dấu hiệu tắt dần.


Khói đen từ kho than hoạt tính bốc cháy ngoài mỏ và làn sương đỏ cực độc rò rỉ từ trần hầm ngầm bắt đầu tràn xuống ngập ngụa căn phòng giam tối tăm sụp đổ, che khuất dần bóng dáng kiệt quệ của người lính biệt kích đào ngũ và đứa trẻ câm đang nằm bất động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!